Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Một thoáng Myanmar


Gọi một thoáng có lẽ chính xác vì chuyến đi lần đầu đến  Myanmar có tên cũ là Miến Điện, chúng tôi chỉ có  6 ngày ở Yangon, thủ đô cũ của Miến Điện, và Bago một thành phố có nhiều di tích thắng cảnh Phật giáo cách Yangon khoảng 80 kí lô mét.
Một thoáng có nghĩa là chỉ lướt qua, thường rất ít điều lướt qua mà  còn lưu lại lâu dài trong ký ức, nhưng ở Myanmar thì  khác, đến nay  tôi vẫn chưa tiêu hóa hết những cảm xúc ngạc nhiên, thú vị của lần gặp  gỡ ban đầu này.
Thật vậy, Yangon chỉ cách Sài gòn có 2 giờ bay, hai nước Myanmar và Việt Nam cùng có chung một dòng sông Mekong chảy ngang qua. Sông chảy có khi cuồn cuộn, có khi êm ả   như  dòng thời gian  vẫn cứ  trôi, trôi  trên số phận của mỗi dân tộc và trôi trên số phận của từng con người.
Vì vậy  Myanmar trong tôi, tuy không là “ bà con xa “nhưng vẫn là láng giềng gần, rất gần. Tôi đến với Myanmar, trước hết có lẽ là sự tò mò muốn khám phá về một đất nước có truyền thống Đạo Phật, chiếm đến 85 % dân số, nơi phát triển đặc sắc của nhánh Phật giáo Nguyên thủy ( Therevada), có nơi gọi là Phật giáo Tiểu Thừa hay Nam Tông.

Myanmar với những thánh tích Phật giáo, chùa tháp nguy nga,tráng lệ,
quê hương của nhiều vị Thiền sư lỗi lạc đã  hoằng pháp ở nhiều trường dạy Thiền nổi tiếng trên thế giới, người dân  mộ đạo,  hiền lành vậy mà họ đã và đang sống dưới một chế độ  bị chỉ trích là “độc tài quân phiệt “, nhiều năm qua đóng cửa,  cô lập với thế giới bên ngoài.
Liệu có gì nghịch lý hơn không ?
Trước khi khởi hành, chúng  tôi có rất nhiều “ cảnh báo “ về Myanmar.
Nào là đất nước  không có  an ninh, chính quyền  quân đội và các lực lượng chống  đối vẫn còn  đụng độ, mới đây thôi vào tháng 11 -2010 ở vùng đông bắc Myanmar  có đến gần 20,000 người  Miến  vượt biên sang Thái Lan lánh nạn. Rồi còn cái sự ăn ở, đi lại thiếu tiện nghi,  thành phố cái gì cũng cũ cũng nghèo, xe hơi tay lái nghịch model khoảng 2, 3 chục năm về trước, internet thì chập chờn lúc  có, lúc không, điện thoại thì mắc khủng khiếp 4 usd cho 1 phút gọi về VN chưa kể 15% phụ phí. 
Tôi thầm nghĩ : thôi thì thử sống 5, 7 ngày ở một nơi xa lạ không điện thoại, không  internet tóm lại cuộc sống “ không điều kiện” biết đâu cũng là một trải nghiệm đáng nhớ,  tạm quên  những  tất bật, ồn ào, của  một  Sài gòn phố thị, dường như nó đang lùi lại  rất xa  ở phía sau.
Chuyến bay VN Airlines  từ Sài gòn – Yangon  buổi  trưa hôm ấy, phi cơ cũ  kỹ, tiếp viên  toàn đàn ông, chỉ có một cô áo dài đỏ, môi son đỏ  nhưng vắng tanh nụ cười, thức ăn thì dở ơi là dở, thua cả  cơm  trưa văn phòng. Cả  đoàn đoán già  đoán non thôi rồi, viễn cảnh này là  phi trường Myanmar hẵn  tệ lắm đây, không chừng là phiên bản 2:0 của “ Tân Sơn Nhất  Interna -tional Airport “ thập niên 80, thế kỷ trước.
Nhưng không, phi trường Yangon  đón chúng tôi trong sự ngỡ ngàng, vì nó sạnh sẽ, hiện đại  đến bất ngờ. Chỉ có thủ tục nhập cảnh là rườm rà bởi du khách nào cũng  “ được “ chụp ảnh  kiểu “ webcam “ để lưu hồ sơ, nhân viên thì cứ nhẩn nha, chậm  rãi đến sốt cả ruột. Máy móc tối tân nhưng tháo tác thì chẵng chuyên nghiệp chút nào, mất hơn giờ đồng hồ đoàn mới ra khỏi phi trường.
Chiếc xe du lịch 40 chỗ,  made in Japan có máy lạnh, ghế ngồi tươm tất, cùng  với  cô hướng dẫn  viên mặc váy Miến truyền thống  cười thật tươi với hai bàn tay chắp lại như búp sen cúi đầu chào : “  Mingalaba “,  chúng tôi cảm thấy  trong  lòng  yên  ổn,  mọi lo lắng  dường  như  đã  tan biến.
Yangon là thủ đô cũ của Miến điện, có những biệt thự  sang trọng nằm ẩn mình trong  tàng cây xanh  mát  mắt,  và  tương phản là những chung cư cũ kỹ, những  ngôi  nhà nhỏ bé  ọp ẹp,  tuy nhiên  từ phi trường về đến trung tâm thành  phố,  giao thông   là  những  con  đường  cao tốc 4,  6  làn xe, không biết xây từ đời nào  nhưng  rõ ràng thông thoáng hơn ở Sài gòn nhiều.  Không thấy  có xe  gắn máy (Honda ) 2 bánh mà chỉ có những chiếc xe lôi  ( loại xe đạp  chở khách ), xe lam,  xe du lịch, xe tải, xe buýt cũ kỹ bụi  bặm, trông  thật  thảm hại, tưởng như có thể văng  cánh cửa hay rớt cái bánh xe trên mặt đường, thế mà  chúng  vẫn  phom  phom  tiến  lên  phía trước, nghiêm chỉnh  ngừng lại khi đèn đỏ  và  lái xe   thì  không nhấn còi loạn xạ  như ở Việt Nam, đặc biệt là không thấy bóng dáng một ông cảnh sát nào.
Hồ Inle nước xanh như " Biển Hồ "
Myanmar là một quốc gia có diện tích tự nhiên lớn nhất vùng Đông Nam Á khoảng  670 triệu km2 và dân số chưa đến 50 triệu, chia thành 7 bang và 7 vùng hành chánh, quốc hiệu mới nhất  từ tháng 2 năm 2011 là  Cộng  Hòa Liên Bang Myanmar. Người dân sinh sống phần lớn là nông lâm nghiệp, Myanmar có tài nguyên  khoáng sản dồi dào như mỏ nhôm, thiếc, đồng, đặc biệt là vàng  nên còn có tên  là “ Đất Vàng “ ( The Golden Land ).

Tượng Phật nằm , thếp vàng ,dài 72 mét ở Yangon

Tượng Phật 4 mặt cao 30 mét, nằm trên đồi Adorn gần tp. Bagon

Ngoài  ra  Myanmar  nổi  tiếng với những mỏ đá  thiên nhiên  quý hiếm như hồng ngọc (ruby), lam ngọc ( sapphire ) và đặc biệt là ngọc xanh, còn gọi là cẩm thạch (jade ). Myanmar  chính là nơi cung cấp nguyên liệu thô có chất lượng cao cho những nhà chế tác nữ trang hàng  đầu thế giới. Những pho tượng Phật   mỹ thuật được triển lảm khắp nơi mấy năm qua, chế tác chính từ các mõ ngọc thạch ở Myanmar.

Hang động Pindaya trong rừng nơi có hàng ngàn tượng Phật cỗ


Tốc độ phát triển kinh tế chậm góp phần bảo vệ môi trường và hệ sinh thái của  nước này.  Rừng chiếm gần 50% diện tích, có  số lượng gỗ  tech lớn nhất thế giới và còn bảo tồn  được nhiều động vật hoang dã quý hiếm.
Chúng tôi có đi thăm nơi chăm sóc  những con voi trắng còn gọi là bạch tượng, gọi là “trắng” vì da voi màu vàng nhạt, chứ không phải trắng như…bông bưởi. Đuôi bạch tượng nghe nói rất quý, trong và dai như sợi cước.
Người ta cắt nhỏ, quấn lại thành những chiếc nhẫn đeo vào ngón tay, và quảng cáo  đây  là linh vật mang lại may mắn và tài lộc. Du khách VN nhất là các  ông mua ào ào, giá khoảng 10 đô la 1 chiếc. (Hèn gì những con voi trên vùng Tây Nguyên VN cứ bị cắt đuôi cụt ngũn).
Như một cô gái xinh đẹp,quần áo lụa là gấm vóc đầy rương đầy tủ, nhưng cô gái ấy bị cấm cung, bị cô lập,  phải che thân bằng những mảnh vải cũ kỹ sơ sài.  Myanmar chính là cô gái xinh đẹp ấy, cô đang bị lãng quên.
Giống như người ta đã quên  Myanmar  hay Burma từng là nước xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới, từng có một công ty dầu khí Miến Điện hoạt động cách đây gần một thế kỷ, và  từng xuất hiện trên chính trường một công dân đảm nhiệm cương vị cao nhất của một tổ chức quốc tế gọi là Liên Hiệp Quốc  : Tổng thư ký U Than. Ông là người đầu tiên không  phải là người phương Tây giữ chức vụ này trong 10 năm  ( 1961 ).
Thời ông làm việc tại New York, có những người Miến Điện giúp việc bên ông, trong số đó có một cô gái trẻ  tên là Aung San Suu Kyi, con gái  của một chính khách. Sau này cô  trở thành nhà  hoạt  động dân chủ được giải Nobel hòa bình và đang lãnh đạo một đảng đối lập với chính phủ đương thời.
Chính trường không bình yên, nhưng cuộc sống người dân Miến lại trầm lặng, êm ả lạ thường. Không tất bật, bon chen,có lẽ đất nước này  thấm nhuần những lời dạy của đức Phật về một đời sống giản đơn, thiểu dục tri túc. Người ta không cần kiếm tiền bằng mọi giá để phải lao tâm khổ xác có khi còn tạo nghiệp ác. “Thà đi ăn xin còn hơn  ăn cắp”, vì ăn cắp với bất cứ hình thức nào thô thiển hay tinh vi đều là phạm giới, mang nghiệp xấu.
Đi ăn xin hay khất thực ở các nhà sư Miến Điện là hình ảnh cao quý và cảm động, có từ thời đức Phật còn tại thế. Phật đi xin ăn để tạo  điều  kiện cho  bất cứ ai, kẻ giàu người nghèo cũng đều có cơ hội mở lòng chia sẻ và  cho đi chính là bớt đi sự bám víu, lòng tham lam. 
Nét cọ ngẫu hứng của họa sỹ đường phố: " nhà Sư đầu ... dù , chân đất "
Sáng sớm, trên  đường phố ở xứ này thường bắt gặp những nhà sư áo màu đỏ thẫm tay ôm bình bát, người trước người sau, mắt nhìn xuống,  đi hàng một bước chậm rãi, nhận vật phẩm cúng dường từ các thí chủ, người cho khiêm cung, người nhận trân  trọng, khi  thì gói  xôi, nắm cơm, củ khoai, quả chuối … đủ cho một bửa trưa gọi là “ độ ngọ “. Các nhà sư theo phái Nguyên thủy, Tiểu thừa hay Nam tông, ai cúng gì ăn nấy không phân biệt chay mặn  và chỉ ăn hai buổi, sau ngọ là nhịn đến sáng hôm sau.
Tôi có tham dự một buổi “ độ ngọ” của gần ngàn vị tăng ở Thiền viện Kyar Khat Wine. Các nhà Sư sắp hàng một đi vào trai đường, thí chủ hoặc khách tham quan đứng hai bên bỏ vào bát các vật phẩm  cúng dường, hoặc “sớt bát” từ những thùng cơm to nấu sẵn vào bát các vị sư.  Trong trai  đường có chuẩn bị thức ăn cũng do các thí chủ nấu. Trước khi ăn đều  có đọc kinh cầu nguyện và hồi hướng phước  báu cho các thí  chủ và tất cả  mọi người, mọi loài trên trái đất này được bình an, lợi lạc.
 Myanmar là  đất nước của chùa chiền, mỗi  khu phố, ngôi làng đều có chùa, ở đó người ta đến cúng kiến, cầu nguyện, học giáo lý như một ngôi nhà tâm linh chung. Ở nhiều nơi, chùa còn là trường học cho các trẻ em đến  học văn hóa. Đàn ông Miến ai cũng có thời gian cạo tóc đi tu ở chùa, gọi là tu “ gieo duyên “.
Gia đình người Miến  thường  tổ chức lễ quy y dành cho các bé trai, gọi là lễ Shinpyu. Đây là nghi lễ quan trọng dành cho các bé khi  đến 7 tuổi được cha mẹ mặc quần áo và  hóa trang thật đẹp giống như các hoàng tử, ngồi trên những chiếc xe tải không mui trang hoàng rực rỡ, màu mè y như những chiếc kiệu  hoàng gia . Các “ kiệu “ này  sẽ đưa các bé đến chùa quy y Tam bảo, gợi lại hình ảnh Thái tử Tất Đạt Đa con vua Tịnh Phạn trong ngày rời ngôi báu đi tu.
Du  lịch  Myanmar là du lịch tâm linh, đến để  thực tập sống chậm trong những  khoảnh khắc  bình an, thanh tịnh. Tham quan các chùa hay thiền viện  du khách  bắt buộc cởi bỏ giày dép kể cả vớ, để đi bộ vào. Xe  thì  parking khá xa  cổng chùa, nền đường thì nắng nóng như lửa, các thiện nam  chỉ dám “ rên “ nhè nhẹ  “nóng quá, nóng quá “  bị các tín nữ “ chọc quê “ : “ Ôi, thế mà mấy ông đòi đi bộ cùng đức Phật, như đức Phật, a tăng kỳ kiếp mới thành Phật nhé “.
Tuy  nhiên vào đến chùa  không gian rộng rãi, thông thoáng,  nền đá gạch mát lạnh, thật dễ chịu. Người Miến có một thái độ hết sức cẩn trọng, trang nghiêm khi vào chùa, không nói chuyện ồn ào, không thắp nhang khói mù mịt, họ yên lặng niệm kinh, thiền định, cầu nguyện. Nơi nào có tiếng người lao xao, rộn  ràng chắc chắn là du khách nước ngoài, họ chụp ảnh trầm trồ phấn  khích  trước  những  ngôi  chùa  lộng lẫy nguy nga như cung vàng điện ngọc.  Chùa ở  Myanmar đúng là như thế thật.
Đến Yangon không thể bỏ qua ngôi chùa có tên Shwedagon, nằm uy nghi trên ngọn đồi Shingutta, phía  tây hồ  Kandawgyi còn được gọi là Chùa Vàng ( Golden Pagoda ) nơi có ngôi tháp trung tâm lát vàng, chung quanh là quần thể với hàng trăm ngôi chùa mái cong, lộng lẫy với những  tượng Phật bằng vàng ròng,  bằng ngọc quý, bằng đồng đen mạ vàng đạt đến nghệ thuật điêu khắc, chạm trổ  cực kỳ tinh xảo, diễm lệ đến mê hoặc.
Đây là ngôi chùa cổ nhất trên thế giới có lẽ, lịch sử  ghi khoảng 2500 năm, trải qua nhiều giai đoạn trùng tu, tôn tạo  và hoàn tất vào thế kỷ thứ 6 đời vua  Okkalaba, truyền ra rằng đây là nơi thờ 8 sợi tóc của đức Phật. Chưa ai được thấy báu vật linh thiêng này nhưng riêng ngôi tháp trung tâm cao 99 mét, được lát bằng 9300  vừa thỏi vừa lá vàng, nặng khoảng 5 tấn, đỉnh tháp như một vương miện trang điểm bằng 5448 viên kim cương, 2317 viên đá quý, nổi bật nhất là 1 viên kim cương nặng 76 karat đã  nói lên khả năng sáng tạo, công phu tuyệt vời của người Miến xưa và ý thức bảo vệ tôn tạo của người bây giờ. 
Chùa Shwedagon với tháp trung tâm lát vàng
Tác phẩm nghệ thuật kỳ vĩ toàn làm bằng vàng bạc, châu báu, ngọc quý, bạn có thể chiêm ngưỡng bằng mắt thường hoặc qua một cái kính viễn vọng, tuy nhiên dưới ánh nắng mặt trời  vàng và đá quý rực rỡ, chói lòa đến nổi như một phản xạ có điều kiện, bạn phải nhắm mắt lại.
Tôi không thể tưởng tượng  mình đã  bị “mê hoặc” đến nỗi tôi phải chiêm ngưỡng Shwedagon đến 3 lần. Lần đầu như một khách du lịch nước ngoài mua vé vào cửa 5 usd / một người, đi  bằng thang máy lên đến  ngôi tháp cao nhất, ( chắc hiếm có ngôi chùa nào trên thế giới “ hiện đại “ như vậy ).
Lần thứ hai, đêm cuối cùng trước khi rời Myanmar chúng tôi lại ngắm Shwedagon vào ban đêm. Quần thể ngôi tháp sáng rực bởi ánh đèn laser chiếu vào, như một quả cầu vàng, rất to nổi bật trong màn đêm, trên cao và xa hơn là  ánh trăng rằm bàng bạc lung linh, thật là bức tranh  huyền ảo siêu thực.
Và lần thứ ba, tôi quyết định vào 4 giờ sáng ngày hôm sau, mấy chị em chúng tôi sẽ đi bộ - thiền hành -  đến Shwedagon đón bình minh trên đỉnh tháp. Sau khi được cô tiếp tân chỉ đường đi dến chùa, cách khách sạn khoảng  2km, chúng tôi im lặng  đi, không  ai nói chuyện với ai, tận hưởng bầu không khí mát lạnh, trong lành, hiếm có như ở đường phố Sài gòn.
Chúng tôi đi  qua một cái chợ nhỏ nằm trong khu lao động, những người  đàn ông Miến lục đục dọn hàng, chở hàng, và món hàng họ trưng bày sớm nhất, nhiều nhất là hoa tươi.
Chợ nổi và những ngôi nhà sàn trên sông

Giống như ở Ấn Độ, đàn ông Miến buôn bán tháo vát, đảm đang, họ mặc váy ( xà rông ) gọi là “ longin “ như phụ nữ. Cô hướng dẫn viên đã thao tác cách quấn váy của đàn ông và phụ nữ Miến cho chúng tôi bắt chước, thật là ngạc nhiên không có dây nịt giữ bụng vậy mà họ khéo léo, đi chạy, khuân vác, làm những việc nặng mà không sợ bị…tuột.
Đàn ông, phụ nữ vùng Nam Miến nước da ngăm đen, trông khắc khổ, nhưng họ thật hiền, ít nói  như người Lào. Phụ nữ hay trẻ con thường trang điểm bằng một loại bột màu vàng nhạt lấy từ một loại rễ cây tên gọi là “ thanakha “, đem mài với nước, bôi lên trán và má, có tác dụng chống nắng  dưỡng da, trông thật độc đáo và ngộ nghĩnh .
Đây là mỹ phẩm có thương hiệu của Miến Điện, giống như hơn nửa thế kỷtrước, người Việt nam ta biết đến một loại dầu xoa chống cảm lạnh  gọi là dầu cù là  “Mác Su “.
Loay hoay trong khu phố xa lạ, trời còn tối, vậy mà tôi không có một chút cảm giác sợ hãi, lo lắng gì cả. Tôi hỏi một người đàn ông bán hàng đường đi đến chùa, tôi chỉ nói tên Shwedagon và ra dấu bằng cái chắp tay lạy, vậy mà ông ta hiểu và ra dấu chúng tôi hãy đi theo ông.
“ An lạc, chậm rãi từng bước chân “, không được rồi, ông ta đi nhanh quá chúng tôi chạy lúp xúp sau, cuối cùng đến cổng  phía Tây của chùa, không có thang máy và chúng tôi hỳ hục leo 175 bực cầu thang, từng thứ 7 mới đến ngôi tháp.
Trời vẫn còn tối đèn vẫn chiếu sáng rực, gió thổi mát lạnh. Có nhiều người Miến, những du  khách Phật tử  và Tăng Ni của các nước, nhận biết qua pháp phục khác nhau đến rất sớm, hơn cả chúng tôi. Họ im lặng ngồi thiền hay thiền hành chung quanh tháp, chung quanh cây bồ đề, và nhiều nhất trong các chánh điện, lâm râm tiếng đọc kinh  của các vị Sư chủ lễ thời kinh sớm.
Không khí trang nghiêm, thanh tịnh, năng lượng an lành, mát mẻ lan toả trong không gian, chứng kiến phút giao thời của đêm và ngày khi mặt trăng từ từ biến mất trong mây và tia nắng đầu tiên của một ngày mới xuất hiện, tôi đã nghĩ gì trong khoảnh khắc thiêng liêng đầy cảm xúc  ấy .
Tôi đã  không nghĩ gì cả, tôi tận hưởng, tôi cảm nhận  từng  sát na  hạnh  phúc, bình  yên và tôi nhận thức  cảm  thọ  này có lẽ sẽ  không đến lần thứ hai trong đời. Đúng như  một nhà văn đã viết : “  Không ai tắm hai lần trong cùng một dòng nước “ .
Chùa Shwedagon và buổi sáng hôm ấy bây giờ đã là quá khứ, là kỷ niệm. 
Đến Myanmar, tôi cũng được ăn cơm Miến hai lần trong khung cảnh thơ mộng của  ngôi biệt thự vườn, dưới ánh nến, và một buổi tiệc buffet có biểu diễn văn nghệ dân tộc trên một chiếc thuyền rồng neo trên hồ Kandawgyi, với những người phục vụ mặc lễ phục  cung đình, nhưng  thức ăn Miến, phải nói như thế nào nhỉ, quả thật là khó ăn, hổn hợp hương vị  của Ấn Độ, Thái và  cả…Tàu.
Người Miến ít ăn thịt, nhiều là tôm cá, gà, và hầu như không ăn thịt  trâu bò. Chợ cũng đầy đủ trái cây rau cải  vùng nhiệt đới, thức ăn đóng gói sẵn, đồ hộp đa số  nhập từ Thái Lan.
Cũng không  quên kể đến một bất ngờ chúng tôi được mời tham dự buổi biểu diễn chung kết cuộc thi hoa hậu ngành du lịch do Hiệp hội du lịch Miến Điện tổ chức. Các cô gái Miến mặc váy đầm dạ hội  đủ màu, cũng son phấn, lụa là, kim tuyến, kim sa, vòng  vàng, lấp lánh. Một phiên bản y chang Việt Nam, khúc mở đầu cho thời kỳ gọi là mở cửa  và hòa nhập.
Mong cho Myanmar hòa nhập nhưng đừng hòa tan để mất đi chính mình ).
Myanmar là nước vẫn còn bị cấm vận kinh tế bởi Hoa Kỳ và Liên Minh Châu Âu. Tuy nhiên  trong khối Asean, Thái Lan và Singapore  lại  là “ cửa ngỏ “ của Myanmar, buôn  bán với  Myanmar  nhiều  nhất, không kể  Ấn Độ  và Trung Quốc -  cường quốc  láng  giềng  có  đường  biên giới chung dài nhất với Myanmar và có ảnh hưởng lớn  trong đời sống chính trị, quân sự và kinh tế của nước này .
Đồng tiền  lưu hành ở Myanmar gọi là kyat, đọc là “ chát “,  ngoại  tệ   duy nhất  được  chấp  nhận trong giao dịch  là  đồng đô la Mỹ, khách du lịch đến đây thích nhất là các hàng lưu niệm bằng đá quý, tranh, tượng, nữ trang …
Tuy rất “ cám dỗ “ với phụ nữ, nhưng người có kinh nghiệm đi du lịch đều biết mua hàng lưu niệm thì không sao,  nhưng mua  của để dành  như nữ trang,đá quý,du khách dễ bị bắt chẹt như chơi vì giá cả, thật giả khó lường.
Sợ nhất là mua  phải  hàng “ made in Hong Kong, bên hông Chợ Lớn “.
Myanmar nhìn chung là  nước có nền kinh tế thấp, đời sống dân còn nghèo, ngành  công nghiệp không khói chỉ mới bắt đầu.  Có cảm nhận như cô gái xinh đẹp  ấy  đang  dần dần  bước ra khỏi vùng tối của sự cô lập, bao vây và những rào cản của tự do, trong  đó có  quyền tự do  đi  lại, tự do sinh sống : một cuộc sống  bình an, hạnh phúc .
Cô  gái Miến điện, hướng dẫn viên của đoàn, cô có tất cả  phẩm chất tốt đẹp của một “ sứ giả ” quảng bá ngành du lịch, yêu nghề và giỏi nghề.
Vậy mà cô  chưa đặt chân đến nước láng giềng thân cận Thái Lan và cả Việt Nam, đất  nước mà cô  dành nhiều lời khen tặng làm tôi có phần xấu hổ vì  thấy … chưa xứng đáng.
" Mây vẫn mây bay trên tầng tháp cổ "
So với Việt Nam, Myanmar  có nhiều  phong cảnh  đẹp  thiên nhiên còn hoang sơ, chưa bị khai thác cạn kiệt, di sản văn hóa, tôn giáo đồ sộ, phong phú lại được bảo tồn, tôn tạo có trách nhiệm và  ý thức, người dân hiền lành, chân chất, được soi rọi và thấm nhuần triết lý sống của đạo Phật : hài hòa với thiên nhiên và với con người.
Trong suy nghĩ của tôi, không phải Việt Nam mà chính là  Myanmar, mới là  đất nước có vẻ đẹp và  duyên dáng tiềm ần ( the  hidden charm ).
  Vietnam – the hidden charm là slogan của Du lịch Việt Nam ).
Chia tay Myanmar, chia tay Chang, cô hướng dẫn viên dễ thương và các bác lái xe lặng lẽ phục vụ  cho đoàn thật  an toàn, chu đáo, Chang ôm tôi  nói : “see you next time “, tôi cười : “ if not,  see you next life”.
Chúng tôi, hai Phật tử, cùng cười, có lẽ  chúng  tôi đều ngầm hiểu next time, hay next life không phải là thời gian quá dài.
Có duyên rồi sẽ gặp lại, không kiếp này sẽ kiếp sau, nhiều kiếp sau.
Phải thế  không Chang  và Myanmar của cô ??? 

 phùng kim yến
 tháng 5 -2011
Ghi thêm : Hình ảnh : credit of UMTA, Tony, Trân, Khuê, Ky

......................
Hình ảnh

Phi trường Yagon- hiện đại bất ngờ

Xe lôi độc đáo ngoại ô Yangon

Phụ nữ Miến trên phố

Các bé trai dự lễ quy y - Shinpyu

Thiền viện Kyar Khat Wine

Thức ăn dành cho 6 vị một bàn

Sớt bát cúng dường

Các nhà Sư ôm bát đi vào trai đường

Trẻ em Miến trang điểm bằng bột cây thankha

Thi hoa hậu du lịch Myanmar

Chùa vàng rực rỡ chói lòa trong nắng

Tượng Phật thếp vàng ròng

Tuyệt tác kiến trúc

Một góc chùa Vàng Shwedagon

Màu sắc rực rở, nét độc đáo chùa Miến



Đỉnh tháp nơi đính viên kim cương 76 carat


Bước 175 bậc thang ngắm bình minh trên đỉnh tháp Shwedagon

Đèn lung linh cháy sáng suốt đêm

Mua hoa cúng Phật

Chào Bạch tượng, lần đầu biết bạn



Nhà thờ kiểu Anh rộng và đẹp

Nước mía vĩa hè không siêu sạch

Góc phố khu trung tâm

Quán vĩa hè

Phố một bên , sông một bên

Chợ trung tâm

Xem văn nghệ : múa chim Công

Cung nữ chiên bánh xèo kiểu Miến cũng ngon lắm

Thức ăn truyền thống Miến điện

Múa dân tộc vùng đông bắc Miến

Tòa hành chánh thành phố. Yangon

White Catheral ở khu trung tâm

Đầu đội... Phật chân đạp đất

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog