Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất

Nhà thơ Đỗ Trung Quân
Fan nam khóc khi đón T-Ara
Ngày ấy bọn tôi hai mươi tuổi
Ria lún phún
Mắt cận lòi
Dân Sài Gòn tiểu tư sản, đọc sách triết , tóc hippie
Được phong tặng “thanh niên chậm tiến “
Thôi thì biết thân phận mình, đứa đi làm công nhân , đứa đi làm rẫy. đứa thanh niên xung phong coi như trả món nợ dù chả vay ai thời tiền – hậu - chiến
Ngày Polpot tràn qua An Giang , Ba Chúc thảm sát đồng bào
Tổ quốc lâm nguy
Bọn tôi sôi sục ra biên giới
Ngày Trung Quốc tấn công Việt Nam
Tổ quốc lại lâm nguy
Có thằng em khai gian tuổi
Vác balo lên đường
Gác mọi tranh chấp ý thức hệ
vệ quốc trước đã
Ai không tử sĩ
Ai không phế binh
Thì về
Đứa đạp xich lô. Đứa chạy xe ôm, đứa đi khuân vác
Bình thường.
Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao
Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy,gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc
đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu
tôi nghĩ đơn giản thế này
Bố tôi chết tôi mới khóc
Mẹ tôi chết tôi mới khóc
Bạn tôi chết tôi mới khóc
Đồng bào tôi mất tích ngoài biển đông tôi mới khóc
Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ
Hãy cố mà để dành
Mà nhỏ xuống cho điêu linh đất nước
Mà rưng rưng cho nỗi nhục bị cỡi cổ đè đầu
Làm nô lệ
Tôi bảo các em lần này thôi nhé
Đừng làm xấu hổ thêm xứ sở mình
Nhục
Biển Đông
Qúa
Đủ

2 nhận xét:

  1. Giới trẻ hiện nay nên suy nghĩ lại. Thật sự còn nhiều việc chúng ta còn quá thiếu sót. Mình cũng là sinh viên mình được biết nhiều điều thật ý nghĩa từ thấy cô. Lúc trước mình không có suy nghĩ gì nhiều, đất nước to lớn đối với giới trẻ hiện nay không quan trọng nữa dù có chuyện gì cũng có những nhà chức trách lo, chính vì thế dân chúng ta mới bị ức hiếp. Chỉ mỗi chuyện hàng Trung Quốc cũng đủ thấy dân ta quá thờ ơ. Nếu trách Trung Quốc làm ra hàng kém chất lượng thì càng nên trách dân ta ưa rẻ mà tự hại mình. Thương buôn không nghĩ tới người khác chỉ ham làm giàu nên mới gây ra chuyện hàng Trung Quốc tràn lan như vậy. Mình không vơ đũa cả nắm nhưng hiện tại đa số là vậy. Người Việt Nam ta còn nhiều vấn đề dáng nói hơn thế này. Thờ ơ vô trách nhiệm cũng là một thói cực kỳ xấu của dân ta. Thấy người gặp nạn mà không giúp vô tâm quá sức. Nhưng đối với những chuyện không đâu thì rất nhiệt tình. Hãy suy nghĩ lại bản thân mình nhé các bạn. Nhắm mắt lại nghĩ tới những gì mình thiếu sót thì sẽ thấy không thể đếm được. Xin tất cả những người dân Việt Nam hãy nhớ tới những cha ông ta lúc xưa mà tự thấy xấu hổ. Họ gìn giữ nhưng nay ta tàn phá. Dân ta không chết vì ngoại xâm mà chết vì tính vô cảm của dân ta.

    Trả lờiXóa
  2. ĐỖ TRUNG QUÂN làm gì mà phê phán thế hệ trẻ ghê thế, thần tượng của họ mà, có thể do cảm xúc dân trào nên mới vậy. Làm gì đến nỗi viết thơ để phê với chả phán
    Thơ của F-KPOP ném đá lại ông nè ( lấy rỗ ra mà hứng) :D

    "Thời đại mới, chúng tôi cũng đang sống trong cái thời 20 tuổi
    Ba mẹ nuôi
    Lo cho ăn học bằng người
    Cũng biết học, biết chơi, biết chuyện nước ta, nước bạn
    Tuổi trẻ thời bình, thích truyện ngắn, phim tình cảm
    Nghe nhạc Hàn, thích các ngôi sao
    Được phong danh hiệu "Fan cuồng Kpop"
    Thôi thì cứ sống là chính mình, đứa thích Suju, đứa mê UKiss, đứa yêu Dong Bang, đứa cả ngày xem Beast, coi như sở thích cho những lúc nhàn rỗi của thời bình...

    Chẳng có chiến tranh, chúng tôi vẫn yêu sử nước mình
    Chống pháp thực dân, đánh tan đế quốc
    Yêu Bác Hồ hơn cả yêu đất nước
    Trách nhiệm học hành đôi lúc cũng nặng vai
    Internet tràn sang, sự học vẫn miệt mài
    Học là chơi, chơi là học
    Lên từng Forum, quen toàn "dân vô học", cách gọi anti hay nói đến Fan Hàn ...
    Chẳng biết đến đứa nào vứt sách vở để hò hét tràn lan
    Có đứa bạn tôi, cả chục năm vẫn là Fan Kpop
    Vẫn thành người qua từng trang sách, lịch sử nước nhà cũng đâu dám rẻ khinh
    Tôi chẳng nhận mình là cô gái thông minh
    NHưng vẫn nhớ những chiến công của cha ông đi trước
    Vẫn yêu nhạc Hàn, và đôi khi đã từng mơ ước, một lần đặt chân đến đất nước xa xôi ...

    Thời đại ngày nay cũng đã khác xưa rồi
    Nước mắt rơi đi, biết đâu là khóc thật
    Nước mắt chúng tôi
    Đôi khi rơi vì số phận, vì những hy sinh xưa cũ đã qua rồi

    Nước mắt chúng tôi
    Đôi lúc cũng rơi
    Chỉ vì một trang sách hay, một thước phim hay, hoặc vì hạnh phúc

    Đừng lấy chiến tranh để đo lòng nước mắt
    Khi tôi cũng từng khóc vì một kiếp lầm than, nhưng cũng từng rơi vì các sao Hàn...
    Đã là yêu thương, có gì là ko thể?

    Nước mắt ngày càng qúy
    Chỉ là vì con người sống giả với nhau
    Chẳng có nghĩa khi vui, ko ai khóc lấy 1 lần, nước mắt chưa rơi đã sống đời giả dối?

    Chẳng ai nói chúng tôi sẽ ko khóc vì đất nước
    Ko rưng rưng cho nỗi nhục bị cưỡi cổ đè đầu
    Làm nô lệ!

    Tôi cũng chỉ nói 1 lần này thôi nhé!
    Không phải cứ Fan Hàn là nỗi nhục của Việt Nam
    Không phải cứ đam mê, là bị nói cuồng Hàn
    Là làm nhục quê hương, đất nước

    Chúng tôi biết ơn những người đi trước
    Nhưng những người 20 tuổi bây giờ - còn cha mẹ nuôi, ham chơi điện tử, còn chém gió diễn đàn, share film sex
    ... đừng có nghĩ mình đang đi trước chúng tôi!
    Làm nhục quê hương, tôi thấy cũng nhiều rồi
    Đâu phải mới có từ khi Fan Hàn có?

    Ở ngoài kia còn có nhiều gian khó, các bạn đã làm gì mà lên án chúng tôi?
    Gặp cảnh lầm than, các bạn đã khóc rồi?
    Hay chưa khóc?"

    Trả lờiXóa

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog