Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Bài thơ từ đảo gửi cô bé Uyên

Sáng Chủ Nhật của tôi bắt đầu với một bài thơ của người lính trẻ (tôi đoán vậy, vì chắc nhà nước VN chả có gửi ông già nào ra đó) gửi cho cô  sinh viên yêu nước 20 tuổi, Nguyễn Phương Uyên, một ủy viên ban chấp hành đoàn của lp cô, người mà mới đây thông tin trên mạng cho biết cô bị bắt vì bị buộc tội đã rải truyền đơn chống Trung Quốc. Bài thơ đầy xúc cảm của người lính đảo gửi cho cô sinh viên làm tôi nhớ lại thời tuổi trẻ của mình cũng đầy những hoài bão dành cho quê hương, từng một thời nghĩ không thể yêu nổi những "chàng trai" chỉ nghĩ đến tình riêng mà không đặt tình yêu cho Tổ quốc là trên hết.  
Đọc bài thơ, nghĩ chiều nay tôi sđọc bài thơ này để gửi đến cả những người không quen.

 
Nguyễn Hàm Thuận Bắc
 


Em nhớ chăng
Phút chia tay dưới đường hoa phượng đỏ
Anh đã ngỏ lời cùng em khi giã biệt mái trường
Em lặng lẽ chỉ nhìn anh không nói
Làm tim anh thêm thổn thức yêu thương
Em sẽ đi đâu? Em sẽ vào đại học
Dù biết mẹ cha chưa đủ sống để nuôi nhau
Nhưng sẽ làm được gì nếu em không học giỏi
Em là nữ nhi có cầm nổi súng đâu?
Bởi câu nói của em mà anh thành lính đảo
Để gìn giữ sự bình yên cho đất nước ngàn thương
Giữa Trường Sa quanh năm thừa sóng gió
Chỉ thiếu bạn hiền và lời thỏ thẻ yêu đương!
Qua thư bạn anh biết em học tốt
Và đang thầm yêu người lính đảo cùng trường
Ai vậy em? Sao chưa bao giờ em kể
Làm đêm đêm anh khắc khoải hoài thương!
Ngoài Trường Sa có lần ngàn tàu cá
Của giặc Tàu tràn xuống biển quê hương
Nuốt căm hận đứng nhìn quân cướp nước
Tận diệt cá tôm và phá hủy môi trường!
Làm được gì hỡi em khi anh là người lính?
Chỉ biết nén thương đau nuốt nước mắt vào trong!
Nay giặc Tàu đã lập thành phố Tam Sa trên biển
Nơi anh cầm súng đứng canh
Có còn của cha ông?
Ngày 1/10/2012 giặc kỷ niệm Quốc Khánh TQ
Trên quần đảo Hoàng Sa chúng chiếm
Từ Việt Nam Cộng Hòa năm 1974
Theo ý nguyện của ông Đồng
Chính phủ ta đã gửi điện chúc mừng
Tới các nhà lãnh đạo TQ “kính mến”
Làm lố bịch người lính đảo các anh
Cầm súng cũng như không!
Nay vừa hay tin, em đi rải truyền đơn chống giặc
Đòi Hoàng Sa, Trường Sa về đất mẹ phải không?
Sao em biết có thể sẽ bị tù đày mà vẫn nồng nàn yêu nước
Hay em là Thiên Thần từ trời cao bay xuống cứu Biển Đông?
Và giương ngọn cờ yêu nước của Bà Trưng, Bà Triệu
Để thức tỉnh những thanh niên quen sống kiếp hèn câm
Ôi Phương Uyên đến bây giờ anh mới hiểu
Sao không trả lời anh suốt từ bấy nhiêu năm!
Vì em muốn hiến dâng trái tim mình cho Tổ Quốc
Như ông cha ta xưa mỗi lần chống xâm lăng
Nên ghìm nén tình riêng khi non sông còn giặc
Ôi em yêu nước hồn nhiên và đẹp tựa trăng rằm!
Rồi đây
Chúng có thể sẽ xử em “tội phản quốc, chống đảng”
Thiên Thần ơi hãy bước ngửng cao đầu!
Làm Chiêu Thống cùng Ích Tắc hốt hoảng
Để giặc Tàu kinh hãi đến ngàn sau!
Và bọn anh sẽ từ đảo xa trở về phá xiềng gông tù ngục
Cứu những Thiên Thần như em về với mẹ với cha
Để những người con biết tận trung với nước
Được dâng hiến tuổi xuân cho biển đảo khơi xa!
Em đừng giận anh sao yêu em mà rút rát
Lính ở đảo vắng người như hoẵng giữa rừng sâu
Đã ám ảnh bọn anh những năm dài khát... khát...
Khát giọt nước, khát tình yêu...
Khát được sống cho nhau!
Đảo Sơn Ca, 26/10/2012
Nguyễn Hàm Thuận Bắc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog