Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Túi xách của phụ nữ

Từ lâu tôi cũng có ý định viết một bài về mấy cái xách tay của phụ nữ so với đàn ông, tại sao phụ nữ lúc nào cũng mang thập cẩm hầm bà làng trong túi, trong khi đàn ông thì họ rất nhẹ nhàng, ngay cả cái chìa khóa xe cũng không muốn mang nốt, như trường hợp của tôi, bước xuống xe là ông chồng giao chiếc chià khóa cho mình cầm, thật là lạ, chả lẽ họ làm biếng tới mức ấy? Nhưng năm tháng trôi qua, mình chả lên tiếng thì các ông vẫn cứ ung dung hai tay bỏ túi, trong khi phụ nữ cứ "tay nách xách mang", và cũng đúng như tác giả bài viết sau đã viết, trong đó đủ thứ "không thể thiếu" mà lắm lúc tôi cũng giận mình sao cứ phải mang đủ thứ, nhưng bỏ ra thứ nào cũng không được, nhất là đi làm xa như tôi, hàng ngày đi về cả trăm dặm thì lại càng không thể thiếu thứ gì, từ cái khăn giấy tới thuốc bôi phỏng tay (mà chả biết mấy khi bị bỏng nếu không ở trong bếp) tới thuốc nhỏ mắt (dù tôi chả bao giờ cần), chìa khóa thì mang cả chùm, dù chẳng biết cái chià nào cho cái cửa nào, hay tủ nào. 



Bây giờ thời đại hi-tech thì lại iphone, tablet hay ipad, vài cái flash drive, làm cứ như  nếu để ở nhà thì sẽ mất, mang đi kè kè cho chắc ăn :-), rồi dù khi trời nắng phòng cơn mưa bất thình lình, nào mũ để lỡ muốn đi bộ dang nắng, ôi thôi đủ thứ, nếu thời đại tôi ở nơi đây có thể mang quang gánh lên xe bus chắc tôi cũng hai vai hai cái rổ như người bán hàng rong cho đỡ vất vả một bên vai. Ngay cả muà này trời trở lạnh, tôi còn thêm một cái túi để đựng áo lạnh, khăn quàng mang theo buổi sáng, chiều về phải bỏ vào túi tha về.  Tuy nhiên tôi không thuộc nhóm phụ nữ tung tiền mua những cái xách, ví đắt tiền, tôi chỉ mua những tuí xách thật rẻ tiền, có khi đồ cũ trong mấy tiệm Goodwill.  Đi chơi đâu tôi cũng mua một cái túi xách rẻ tiền để làm kỷ niệm, nhân thể đựng làm "giỏ" thế thôi, biết mình tha nhiều thứ, tôi không muốn làm thủng cái túi xách đắt tiền nào. Vả lại, tôi nghĩ nếu tôi có tiền để mua cái ví vài trăm đô thì tôi dùng tiền ấy vào việc khác, nếu chẳng cho ai thì dùng để đầu tư, chứ tôi không phí phạm mua tuí để khoe chị khoe em như tác giả đề cập. Trừ những người giàu có tiền để trong bank vô số kể, dư thưà cho từ thiện, còn dư họ mua sắm tạo công ăn việc làm cho những người làm ví thì không nói làm gì.  Tôi chỉ không hiểu những phụ nữ mà tôi đoán họ cũng chẳng giàu có gì, nhưng vẫn thích mua những loại ví đắt tiền (đôi khi không chính đồng tiền của họ làm ra), và cả những người không mua được thì cũng ráng mua đồ giả để dùng.  Nói như thế, nếu bạn thấy tôi khoác một cái túi nào đó, đừng nghĩ là tôi dùng đồ giả, vì tôi chả biết thật giả, tôi chỉ biết mua cái gì 10 đô để xài, không chú ý hàng hiệu. Dĩ nhiên tôi sẽ không mua những mặt hàng hiệu nổi tiếng chỉ 10 đô, để khỏi làm xấu hổ những người bạn đang khoác những túi xách đắt tiền.  
Dù sao cũng mời bạn đọc tiếp bài viết của ông Nguyễn Tài Ngọc, một người luôn có những thắc mắc về muôn sự trên đời.






Tại sao phụ nữ thích mang xách tay đồ hiệu đắt tiền?
Tại sao phụ nữ thích mang xách tay

Nguyễn Tài Ngọc



Đời sống có nhiều chuyện khúc mắc khó hiểu, thế nhưng theo thời gian bộ óc chúng ta mở mang và thu thập trí thức để tìm ra câu trả lời, và cho đến khi chúng ta gần hui nhị tỳ thì hầu như là không có câu hỏi nào mà bộ óc chúng ta không có lời giải đáp. Chẳng hạn như khi còn bé tẻo teo, tôi thắc mắc không biết em bé ở đâu ra, hỏi bố tôi thì bố tôi nói từ nách. Câu trả lời này làm tôi hơi nghi ngờ vì không hiểu làm sao trong nách lại có em bé. Nhiều năm sau khi tôi khám phá  em bé thật sự từ đâu ra, tôi mới biết là bố tôi, một người dậy tôi lúc nào cũng phải thành thật, lại là người nói láo số một.

Tôi có bốn đứa con, nhưng chỉ có một cậu con trai út duy nhất. Khi tuổi nó còn đang lớn, cũng như những bố mẹ khác, tôi mong khi trưởng thành nó cao lớn hơn tôi. Khi nó trưởng thành, lời ước mơ của tôi trở thành sự thật, nhưng tiếc thay nó không dừng ở chỗ cao lớn, mà còn mập hơn tôi, nặng 108 ký. Tôi cứ hy vọng là một ngày đẹp trời nào khi tôi vẫn còn sống,  nó xuống cân còn 80 ký bằng tôi để khi chết đi tôi để lại gia tài biết bao nhiêu xì-líp cũ của tôi cho nó, thế nhưng hai năm nay thân hình nó không suy suyển nên tôi biết là khi hui nhị tỳ, nỗi thắc mắc của tôi sẽ được giải đáp: nó không bao giờ mặc vừa quần lót của bố nó để lại.

Tính đến sang năm, tôi lập gia đình đúng 30 năm. Đàn ông và đàn bà tính tình khác nhau, không một đấng nam nhi nào có thể hiểu hết tính phụ nữ. Tôi cũng không nằm trong trường hợp ngoại lệ. Thưở ban đầu mới lấy nhau tôi thường ngẩn tò te với những hành động khác thường của phái nữ, thế nhưng sau 30 năm chung sống, tôi hiểu được hầu hết tính tình của vợ tôi. Chẳng hạn như trước khi đi dự một buổi gì trịnh trọng, phải đợi phụ nữ 24 tiếng đồng hồ cho họ sửa soạn nhan sắc vì có thoa son đánh phấn họ mới đẹp lộng lẫy lên, không như nam nhi chúng mình sáng dậy mặt tuy vẫn còn dính ke nhưng không cần trang điểm mình cũng đẹp giai như thường; không bao giờ chê thức ăn vợ nấu vì ngày hôm sau mình sẽ chết đói không ai nấu cơm cho ăn, lý do là phụ nữ không thích phê bình xây dựng về lãnh vực bếp núc của họ; vân vân và vân vân.

Thế nhưng có một điều tôi không hiểu vợ tôi mà tôi chắc chắn khi về chín suối, tôi không bao giờ tìm được câu giải đáp: Tại sao đàn bà thích mang xách tay đồ hiệu đắt tiền?

Trước khi đi sâu vào vấn đề, tôi phải thú nhận là trước khi lấy vợ, là người tía em hừng đông đi cày bừa sinh đẻ ở xóm Bàn Cờ, tôi chẳng biết đồ hiệu là cái quái gì. Sau khi lập gia đình, nhờ công ơn vợ dậy dỗ chỉ đạo cho tôi, nhờ tôi cố gắng theo dõi nghiêm túc, tự phê bình kiểm điểm trí óc mình ngu dốt, bản lĩnh yếu kém không thể đối phó với những thách thức của tình hình thực tại mà giờ đây về lãnh vực thời trang, tri thức của tôi được chuyển biến vững mạnh, đoàn kết phối hợp chặt chẽ hơn, nhất trí trong tư tưởng, toàn tâm toàn ý với sự hướng dẫn của vợ nói riêng và của phụ nữ nói chung. Nhìn lại quá trình tranh đấu, hiện giờ tôi có thể nói là tôi đã thực hiện thắng lợi đường lối và chính sách của vợ tôi, nhìn cái ví có chữ CC là tôi biết ngay hiệu Chanel, chữ LV là của Louis Vuitton (xin độc giả đừng viết email hỏi tôi giải thích nghĩa của cái câu dài thoòng này vì nếu tôi biết chết liền).

Khi nói đến ví thì đàn ông chúng ta 100% đơn giản hơn đàn bà. Chúng ta chỉ cần một cái ví nhỏ xíu vừa đủ bỏ trong túi quần. Cái ví chỉ cần một ngăn to để tiền, vài cái ngăn nhỏ để thẻ căn cước và vài thẻ tín dụng, thế là đủ.  Vì để trong túi quần chẳng ai thấy nên cũng không cần mua thứ tốt hay đắt tiền làm gì. Cái ví của tôi mua 12 dollars, tôi dùng đã 10 năm nhưng vẫn còn tốt chán, không cần mua cái mới.

Nếu tôi là thẩm phán phải ra án một phụ nữ khi họ phạm pháp, thì thay vì cho án mấy tháng tù, tôi bắt họ khi ra đường chỉ được mang ví đàn ông mà không được mang xách tay đàn bà, bảo đảm họ sẽ thà tự tử chết. Phụ nữ khi ra đường mang theo cả tấn vật liệu nên cần phải có một xách tay to mới chứa đủ.

Đại diện đàn ông, tôi xin liệt kê những thứ tôi mang trong ví của tôi:

-Tiền (giấy và bạc cắc).

-Thẻ căn cước.

-Vài thẻ tín dụng.

-Một tờ giấy in tên, số điện thoại, địa chỉ người thân.

Và đây là những thứ phụ nữ mang trong xách tay của họ:

-Ví nhỏ.

-Chìa khóa.

-Check book.

-Thẻ tín dụng.

-Điện thoại.

-Dây cắm điện cho điện thoại.

-Tiền giấy.

-Một ví nhỏ khác đựng bạc cắc.

-Kem thoa tay.

-Chewing gum ăn cho thơm miệng.

-Thoa son (nhiều cái chứ không phải một cái).

-Bút.

-Tablet.

-Thức ăn vặt (bánh kẹo).

-Dây buộc tóc.

-Máy chụp hình.

-Sổ tay.

-Tem.

-Kính đeo.

-Nước rửa tay.

-Thuốc nhỏ mắt.

-Đồ dũa móng tay.

-Kim chỉ, kéo nhỏ.

-Band Aids.

-Thuốc Aspirin.

-Găng tay.

-Gói thuốc lá (nếu hút thuốc).

-Đồ bật lửa (nếu hút thuốc)....



Xách tay của đàn bà như chiếc cặp da "nuclear football" đi theo với Tổng Thống, có đầy đủ tất cả mọi sự phòng khi cần thiết (có đến 28 thứ so với đàn ông chỉ có 4 thứ), phần lớn rất hữu dụng nên tôi đồng ý là phụ nữ cần mang xách tay chứ không phải mang một cái ví nhỏ xíu như của đàn ông (Ấy là chưa kể đến những bà vợ còn mang theo cả kéo cắt xương và dao cắt thịt phòng trường hợp hữu sự cần dùng như khi bà vợ  nói  NO mà ông chồng cứ nói YES).    



Cho là cái ví của đàn ông giá 30 dollars, xách tay đàn bà rộng hơn mười lần nên giá gấp mười lần là 300 dollars thì tôi đồng ý, nhưng tại sao phụ nữ phải mua xách tay giá cả nghìn đến chục nghìn dollars? không mua một nhưng mua những  mười cái? Đàn ông khi gặp đàn bà thì chỉ chăm chú vào những đường cong tuyệt mỹ (bảo đảm các cô ý kiến này của đàn ông là hoàn toàn đồng nhất), chẳng ai để ý đến cái xách tay xanh xanh đỏ đỏ cho em nhỏ nó mừng của các cô, cho dù nó đắt đến đâu đi nữa. Tôi nghĩ 99% đàn ông không biết sự khác biệt của xách tay đắt tiền và rẻ tiền. Thành ra nếu cần sự chú ý của đàn ông, tôi khuyên các cô thay vì mua xách tay đồ hiệu thì nên dùng tiền đó đi sửa sắc đẹp, nếu thích (đối với tôi, sửa sắc đẹp không có gì là sai quấy vì trời sinh phụ nữ là phái yếu, và phái yếu thì đi đôi với nhan sắc).



Vợ tôi nói xách tay đồ hiệu đắt tiền vì họ khâu băng tay. Điều này tôi đồng ý; thật sự đó cũng là lời "tuyên truyền" của Louis Vuitton hay Chanel biện luận cho giá bán sản phẩm của họ quá đắt. Thế nhưng lập luận này không đứng vững vì một phần chu trình ráp xe của Rolls-Royce bằng tay không bằng máy  nên giá của Rolls-Royce gấp hai rưỡi đến bốn lần xe Mercedes S Class, nhưng nếu ai có tiền thì họ mua Mercedes (trang bị tương tự) chứ đâu dại gì mua Rolls-Royce? Áo vest mua ở Mỹ cũng vậy. Người ta ra tiệm mua sẵn giá chỉ có $200-$300 dollars, đâu có ai dại đi may tay ở tiệm tốn $500-$800 dollars?  Ấy là giá những món này chỉ đắt hơn khoảng hai, ba lần, trong khi xách tay thì đồ hiệu đắt hơn đồ thường đến mười lần.       



Cái khó hiểu của phụ nữ ở đây là khi mang xách tay đắt tiền, tôi nghĩ họ không cần đàn ông chú ý, nhưng lại muốn người cùng phái đàn bà chú ý. Một khi mua ví mới thì khoe với bạn gái nhặng xị cả lên (khoe với mấy ông chồng vô ích vì cái xách tay nào đàn ông chúng tôi cũng chỉ thấy giá trị có 30 dollars). Đàn ông thì trái lại, làm gì cũng mong được sự chú ý của đàn bà như khi mặc một bộ quần áo vest đẹp đi dự một buổi tiệc chẳng hạn, muốn một em nào trầm trồ khen ngợi chứ chẳng quan tâm gì đến một ông khác có để ý đến mình hay không.



Không một đàn ông nào mua ví mới, khi gặp bạn nhậu nhẹt rồi mang khoe ví mới cho bạn bè. Mẫu đàm thoại dưới đây không bao giờ xẩy ra lúc đàn ông gặp nhau:



-Tao mới mua ví Louis Vuitton, cho tụi bay xem.

-Wow.

-Hết sẩy con cào cào.

-Ví này mang lấy le với em được rồi đó mày.

-Lộng lẫy một cây xanh dzờn.

-Cái ví này đẹp cũng giống cái hiệu Kmart, nhưng nhìn thấy sang hơn.

-Mày mua bao nhiêu?

-Giá chính thức là một ngàn đô, nhưng bán sale bớt 35%, chỉ có hôm nay thôi. Tụi bay ra mua đi không thôi hết liền. Tao có gọi cho em tao, cho em cùng cha khác mẹ với tao, cho em cùng mẹ khác cha với tao, cho em khác cha khác mẹ với tao, cho anh nuôi tao, cho tụi bạn thân học Taberd với tao, ra tiệm Louis Vuitton ở Beverly Hills mua liền vì chỉ sale ngày hôm nay.

-Mầu nâu này đẹp quá, mặc chung với bộ áo vest mầu nâu của mày thiệt đúng là ton-sur-ton.

-Rồi mày còn bộ  áo vest mầu đen thì sao?

-Biết rồi mày. Vì vậy mà tao mua hai cái, một mầu nâu, một mầu đen để mang với bộ vest mầu đen kia.



(Bỏ ví vào túi , đứng lên):

-Tao quay một vòng cho tụi bay xem đẹp không?

-Wow, đẹp ác, nhìn đít mày thấy nổi lên một chỗ, nhờ cái ví cồm cộm đó mày.

-Chúc mừng mày có ví mới nhe mày. Có cái mới rồi chắc dẹp mấy cái cũ hả?

-Đâu có. Tao còn hai chục cái ví khác, mỗi cái gói trong bao vải riêng biệt hẳn hòi để lộng kính trong tủ.



Một điều tôi không hiểu nữa: nếu là ví hiệu như LV, Chanel... thì bao nhiêu nghìn dollars giá chính thức không bớt, phụ nữ cũng cắn răng mua, thế nhưng nếu không phải là đồ hiệu thì phải sale đại hạ giá họ mới chịu tậu mang về nhà.



Khi phụ nữ mang xách tay đồ hiệu đắt tiền, họ cảm thấy thoải mái, sung sướng, đời lên hương, giá trị bản thân của họ tăng lên gấp bội. Phụ nữ nghĩ xách tay đắt tiền đặt họ vào một lớp người khác. Họ nghĩ xách tay đắt tiền bày tỏ phong cách cá nhân và có thể là một phần đại diện cho cá tính của họ.  Nó giúp cho họ có cảm tưởng là họ bây giờ đã hòa đồng với một nhóm người này, hay không thuộc vào một nhóm người kia. Nó làm cho họ tăng thêm lòng tự tin. Không một phụ nữ nào muốn bị người khác nhìn thấy mình mang một xách tay rẻ tiền trong một buổi hội họp hay tiệc tùng.



30 năm đã trôi qua mà tôi vẫn không hiểu tại sao vợ tôi/phụ nữ mang xách tay đồ hiệu đắt tiền thì  vài mươi năm nữa xuống tuyền đài chắc chắn tôi sẽ ân hận không tìm được lời giải đáp. Nghĩ cho kỹ thì tôi cũng không nên than phiền vì chính Chúa sáng tạo ra phụ nữ, bà Eva, nhưng cũng không ngờ bà ta trái lời Chúa nghe con rắn, làm Chúa không hiểu phụ nữ được thì tôi có thẩm quyền gì mà tìm được giải đáp cho câu hỏi khúc mắc này?



Tuy không tìm được lý do tại sao đàn bà thích xách tay đồ hiệu đắt tiền, tôi tìm được danh sách liệt kê mười bảng hiệu xách tay đắt tiền nhất thế giới, theo trang web http://www.therichest.com/luxury/most-expensive/most-expensive-handbag-brands-in-the-world/



Mười bảng hiệu xách tay đắt tiền nhất thế giới:

10. Prada: Ý-Đại-Lợi, do nhà  thiết kế thời trang Mario Prada thiết lập vào năm 1913. Prada bán quần áo, mỹ phẩm, nữ trang nước hoa, đồng hồ, xách tay...

9. Lana Marks: Hoa Kỳ. Lana Marks là tên của một bà thiết kế thời trang sinh ở Nam Phi, nhưng sống ở Palm Beach, Florida. Tài tử Hollywood thích mang ví hiệu này. Xách tay Lana Marks đắt tiền nhất là The Cleopatra Clutch với 1,500 kim cương, giá bán $250,000 dollars. Elizabeth Taylor và Helen Mirren đã mang ví này.


source: http://www.plentyofcheddar.com/news/expensive-purses-world/

8. Hilde Palladino: Âu Châu. Tên của một bà thiết kế thời trang người  Na-Uy, xuất hiện đầu tiên vào năm 2001 với xách tay tên Gadino. Xách tay của Hilde Palladino làm ở Ý-Đại-Lợi.

7. Judith Leiber: Âu Châu. Tên của một bà thiết kế xách tay người Hung-Gia-Lợi, mở tiệm đầu tiên vào năm 1963. Nhiều phu nhân Tổng Thống mang xách tay hiệu Judith Leiber. Xách tay Judith Leiber đắt nhất tên là The Precious Rose với 42 carats đủ thứ kim cương, xa-phia (sapphires) và tourmalines, trị giá $90,000 dollars.

6. Marc Jacobs: Hoa Kỳ. Marc Jacobs là người Mỹ, đồng tính luyến ái, từng là Giám Đốc sáng tạo của Louis Vuitton từ năm 1997 đến 2013. Vào tháng 10 năm nay, Jacobs nghỉ LV, đứng ra sáng tạo hãng riêng của mình, Marc Jacobs. Xách tay Marc Jacobs đắt nhất là  Carolyn Crocodile, giá bán $50,000 dollars.

5. Fendi: Ý Đại Lợi. Tên tiệm bán áo da và áo lông thú của hai anh em người Ý Edoardo and Adele Fendi mở cửa đầu tiên ở Rome vào năm 1925. Xách tay Fendi đắt nhất là B. Bag, giá bán $28,000 dollars.

4. Chanel: Pháp, thiết lập vào năm 1909, trụ sở hiện thời ở Paris.  Chanel là tên của bà Coco Chanel, nhà thiết kế thời trang Pháp. Tên hiệu Chanel được giới tài tử và người mẫu  ưa chuộng. Hai thứ được cả thế giới yêu thích là áo cocktail "little black dress" và nước hoa "Chanel No. 5" . Vào thời Đệ Nhị Thế Chiến, Coco Chanel đóng cửa tiệm bán quần áo ở Maison Chanel, chỉ bán nước hoa và nữ trang. Bà ta dọn vào Hôtel Ritz Paris sống chung với tình nhân là một sĩ quan gián điệp người Đức, Hans Günther von Dincklage. Khi chiếm Pháp vào năm 1940, Đức Quốc Xã thiết lập trụ sở căn cứ ở Hôtel Meurice, gần Hôtel Ritz nơi bà Coco Chanel ở.

Sau khi chiến tranh chấm dứt, vì hai lý do: thứ nhất tình nhân của Coco Chanel là sĩ quan người Đức, và thứ hai bà ta sống ở sát bên căn cứ  của quân đội Đức Quốc Xã, nhiều người tình nghi bà ta làm gián điệp cho Đức với bí số điệp viên là 7124, mật danh "Westminster". Coco Chanel bị bắt và đem ra xử về tội phản quốc. Tuy nhiên, vì không đủ bằng chứng và nhờ Winston Churchill can thiệp, bà ta được xử trắng án.

Sau khi được thả ra, cùng với tình nhân người Đức cũ, ông  Hans Günther von Dincklage, hai người dọn sang Thụy Sĩ ở. Tám năm sau, vào năm 1953, Coco Chanel trở lại Pháp làm việc và trước khi mất vào năm 1971 lúc 87 tuổi, bán đa số cổ phần của Chanel cho Jacques Wertheimer. Hai người con của Jacques Wertheimer hiện thời là chủ của Chanel.

Rất nhiều tài tử Hollywood mang hiệu Chanel. Xách tay Chanel đắt tiền nhất tên là Diamond Forever. Khóa và đồ cài làm bằng vàng trắng, với một hột kim cương nặng 3.5 carats. Xách này đang treo giá bán:  $261,000 dollars.

 

source: http://www.plentyofcheddar.com/news/expensive-purses-world/

3. Mouawad: Beirut, Lebanon. Mouawad thật sự là công ty chuyên bán đồng hồ, nữ trang đắt tiền, ít bán xách tay. David Mouawad thiết lập công ty ở  Beirut, Lebanon vào năm 1891. Trụ sở chính bây giờ ở Geneva, phụ thuộc ở Dubai và Trung Đông.  Xách tay Mouawad nổi tiếng tên là  Mouawad 1001 Nights Diamond Purse. Nó làm bằng vàng 18 karat với hơn 4,500 kim cương, trị giá $3.8 triệu dollars. Guinness World Records cho nó là xách tay đắt nhất thế giới vào năm 2010.


source: http://www.plentyofcheddar.com/news/expensive-purses-world/

2. Hermès: Pháp. Ông Thierry Hermès thiết lập vào năm 1837, sản phẩm đầu tiên bán là dây cương và vòng nịt ngựa. Ngoài xách tay, Hermès bán nữ trang, đồng hồ, thắt lưng... Xách tay đắt nhất của Hermès hiện thời là Birkin Ginza Tanaka , do nhà thiết kế Nhật Bản vẽ kiểu. Nó làm bằng platinum, có 2,000 kim cương. Giá bán là 1,9 triệu dollars, cho luôn vòng cổ và vòng đeo tay. Trên xách tay có một hột xoàn nặng 8-carat, có thể gỡ ra, đeo vào vòng cổ. Còn xách tay hiệu Matte Crocodile Birkin (Birkin là tên của tài tử & ca sĩ Jane Birkin) thì giá "chỉ có" $120,000 dollars.


Xách tay Birkin Ginza Tanaka, source: http://www.plentyofcheddar.com/news/expensive-purses-world/


Xách tay Matte Crocodile Birkin, source: http://www.plentyofcheddar.com/news/expensive-purses-world/

1. Louis Vuitton (LV): Pháp. Ông Louis Vuitton thiết lập vào năm 1854, ban đầu chỉ bán valise. Năm 1901, LV bắt đầu bán xách tay. Năm 1913, LV mở tiệm trên đường Champs-Élysées, lúc bấy giờ là tiệm bán valise, xách tay du lịch lớn nhất thế giới.  LV hiện thời bán nhiều sản phẩm khác nhau: valise, giầy, đồng hồ, nữ trang, kính đeo, ví, xách tay...

Vào thời Đệ Nhị Thế Chiến, khi Đức Quốc Xã cai trị Pháp, gia đình của cháu Louis Vuitton là Gaston-Louis Vuitton (Louis Vuitton và  con là Georges Vuitton đều mất) hợp tác với Đức. Ký giả  Stephanie Bonvicini viết quyển sách "Louis Vuitton, Chuyện dài của nước Pháp" ghi lại gia đình Vuitton hăng hái hợp tác giúp đỡ chính phủ bù nhìn Marshal Philippe Pétain*, kiếm thêm nhiều tiền lời buôn bán với Đức Quốc Xã. Gia đình Vuitton thiết lập xưởng máy cho sản xuất 2,500 tượng vinh danh Pétain.  Caroline Babulle, phát ngôn viên của hãng sách Fayard in quyển sách này, nói rằng: "Gia đình Vuitton không phủ nhận những điều tiết lộ trong cuốn sách, họ chỉ nhắm mắt làm ngơ xem như cuốn sách này không hiện hữu".

Trong sáu năm liên tiếp kể từ năm 2006, LV được liệt kê là hiệu đắt tiền có giá trị nhất hoàn cầu. Vào năm 2012, tổng giá trị của LV là $25.9 tỷ dollars. Ba-lô tên  New Age Traveler của LV bán $55,000 dollars. Xách tay tên Patchwork làm từ da của 15 xách tay khác nhau (cũng của LV) bán giá $42,000 dollars.

* Marshal Philippe Pétain, Tướng trong quân đội Pháp, lên nắm chính quyền khi  Hitler xâm lăng, chiếm đóng Paris. Pétain hợp tác với Đức, hủy bỏ chính thể dân chủ La Troisième République (1870-1940), thay vào đó lập nên chế độ độc tài l'État Français (Vichy France) từ  tháng 7-1940 đến tháng 8-1944 với quân đội Đức quản trị tất cả quan chức Pháp. Pétain đồng ý cho Đức mang hai triệu lính Pháp sang Đức làm lao công, tìm bắt người Do Thái giao cho Đức, và ngay cả hợp tác với quân đội Đức đánh lại quân đội Đồng minh.  

Tháng 6 năm 1944 khi quân đội đồng minh giải phóng Pháp, Charles De Gaulle, sống tha hương ở London, trở về Pháp nắm chính quyền. Cả nghìn binh sĩ, tướng tá, dân sự làm trong chính quyền Pétain, l'État Français, bị Kháng chiến quân Pháp mang ra xử tử. Pétain bị kết án tử hình, tội phản quốc  nhưng DeGaulle giảm án tù Pétain xuống còn chung thân khổ sai.

Vì Pétain hợp tác với Đức lùng bắt người Do Thái giao cho Đức để Đức giết, và vì LV hợp tác với Pétain và Đức, người Do Thái ngày nay tẩy chay hiệu LV. Nhiều người Do Thái không dùng cả hiệu Chanel và Christian Dior vì hai người này ngày xưa cũng liên hệ với Đức.  

Nguyễn Tài Ngọc


December 2013  



Tài liệu tham khảo:







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog