Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Đi xem "Sàigòn Buồn Cho Riêng Ai"

Hồi đâu năm nay hai chị em tôi dắt nhau đi nghe một chương trình nhạc, nói nào ngay từ thủa sang Mỹ tôi có đi xem show ca nhạc của Mỹ, nhưng chưa có dịp nào đi nghe nhạc Việt Nam, các show của Paris By Night hay Asia, phần vì họ tổ chức xa nơi tôi ở, và toàn vào ngày CN nên tôi không thể đi xem được cũng như những lý do cá nhân mà tôi chưa đủ hy sinh cho một buổi ca nhạc Việt nào hết. Có lẽ tôi không có sự thích thú đi xem ca sĩ ca hát rồi chụp hình chụp ảnh, xin chữ ký của ca sĩ nên ở nhà nghe cũng OK rồi.  Tuy nhiên vào dịp lễ năm ngoái, lang thang ngoài trời lạnh cuối năm, tự nhiên dạt vào nghe Nguyên Khang hát ở một thính phòng, thấy cũng hay hay, dĩ nhiên hay là ca sĩ hát hay, còn mình đi nghe, nhìn thiên hạ cũng học hỏi nhiều điều thú vị.  Cho nên đầu năm thấy quảng cáo có show nhạc Đăng Khánh, tôi phải xin nghỉ một ngày thứ Hai, để có thể ở lại xem chương trình nhạc Đăng Khánh, thật ra tôi cũng có mấy CD nhạc của ông để nghe, nhưng như người ta nói "giàu vì bạn sang vì vợ", tôi không quen biết gì bà Phương Hoa, bà là một dược sĩ trước 75 ở VN, là vợ của nha sĩ kiêm nhạc sĩ Đăng Khánh. Tôi đi nghe nhạc để gặp mặt "chị Phương Hoa" như người ta hay gọi bà.

Từ chục năm trước tôi đã nghe bà nói chuyện cho chương trình radio VOVN với một chính kiến rõ ràng, cách bàn chọn đề tài cho những cuộc phỏng vấn, kể những giai thoại văn nghệ sĩ, và cách hỏi cũng như chọn người để phỏng vấn trong chương trình của bà, rất tiếc chương trình radio của bà không còn hoạt động.  Ngày ấy tôi "save" lại không biết bao nhiêu chương trình radio của bà.  Cho nên biết bà sẽ là người có mặt trong chương trình nhạc, do đó đi nghe nhạc, nhưng chủ yếu để gặp bà.  Lý do thứ hai tôi thuyết phục cô em đi cùng là có Trần Như Vĩnh Lạc, người mà tôi có lần nghe cả hơn chục năm trước về những đề tài về âm nhạc cũng như văn chương, về lối nói không chấm phẩy, nói một hơi về một đề tài nào đó không mỏi mệt.  Muốn xem ông ta già trẻ ra sao. Dĩ nhiên hơi thất vọng là đó là một ông già tóc trắng bụng bự :-), cứ tưởng ông ta gầy gầy như đã thấy trong youtube.


Vì thế mà hai chị em có cơ hội diện áo dài. Dặn dò nhau đi cho đúng giờ, vì tôi không thích cái kiểu "ôi ai cũng tới trễ thì mình tới sớm làm gì", ủa ai cũng tới trễ nếu mình không đi đúng giờ thì ai đúng giờ. Dù sao thì một buổi ca nhạc mà người đi nghe, nhìn qua không phải là những người bạ gì cũng nghe, cho nên ai cũng đến trước giờ mờ cửa. 
Ấy thế mà phải ngồi chờ cả tiếng đồng hồ mới mở màn.  Đã thấy bực mình, chả lẽ một chương trình nhạc như thế lại cũng vẫn coi thường khán giả.  Xong mình vẫn phải kiên nhẫn xem như đó là một thứ văn hoá (rất cùn) của người Việt.  Tính về sẽ blog nhưng lại nghĩ đem điều bực vào blog làm chi, thôi thì để "buồn cho riêng ai" vậy, nên mãi cũng chưa ghi chép gì.  May sao giờ đây đọc trong web của ông Tài Ngọc có ghi lại buổi ca nhạc ấy, và cái lý do tại sao bị trễ, nên tôi lại xin phép post lại, vì ngoài cái chi tiết trễ giờ ấy, đó cũng là một chương trình nhạc hay mà cả hai chị em tôi có lúc bật cả iphone của mình để về nhà nghe lại cho đỡ ... nhớ.  Lẽ ra tôi phải nói thêm về một bài hát của Đăng Khánh do Trần Thu Hà hát, phần âm nhạc thì rất hay nhưng ca từ thì rất thường so với những bài hát mà tôi đã nghe trước đây.  Lúc ấy tôi nghĩ hay là ông làm nhiều quá rồi, già rồi đâm ra lẩm cẩm nên ca từ lập đi lập lại một cách vô nghĩa.  Nhưng thôi tôi cũng thuộc loại ba phải nghe xong về nhà quên mất tên bài hát, dù tờ giới thiệu chương trình còn đó.  Quên nó đi để còn nghe nhạc Đăng Khánh chứ phải không?
 

Xin mời đọc bài

"Tình Ca Đăng Khánh: SàiGòn Bun Cho Riêng Ai?"









Hôm Chủ Nhật 20-1-2013, vợ chồng anh Lê Hân và vợ chồng tôi đi xem show nhạc thính phòng “Tình Ca Đăng Khánh: SàiGòn Buồn Cho Riêng Ai?” ở SaiGon Performing Arts Center,  16149 Brookhurst Street Fountain Valley, CA 92708. Đây là một show nhạc chỉ hát những sáng tác của soạn nhạc gia (composer) Đăng Khánh, và lý do anh chọn tên show hôm nay là vì: "Tôi chọn “Saigon Buồn Cho Riêng Ai?” làm chủ đề cho CD mới nhất và cũng cho chương trình nhạc thính phòng Tình ca Đăng Khánh, thứ nhất là tác phẩm mới nhất, thứ hai là Saigon luôn luôn ở trong trái tim tôi, thứ ba là những trăn trở và ước vọng của tôi với thành phố thân yêu này" (theo Người Việt Online).

(Anh Đăng Khánh có trang web ở: http://dangkhanhmusics.com/ , hoặc có thể nghe nhạc  Đăng Khánh  ở Saigonocean.com. http://www.saigonocean.com/nghenhacDangKhanh/DK-2.htm)

Hơn một tháng trước đây, anh Đăng Khánh (tên thật là Nguyễn Nhật Thăng) email mời anh Lê Hân và tôi đi dự show nhạc thính phòng. Anh Lê Hân là thi sĩ, biết nhiều người trong giới nghệ thuật nên được mời đi đây đi đó là phải, còn tôi là vô danh tiểu tốt, chưa bao giờ hy sinh lớn lao cho tổ quốc, chưa bao giờ phấn đấu để đạt được danh hiệu "anh hùng lực lượng vũ trang" trong quá trình chống Mỹ cứu nước (mấy chục năm rồi nhưng mình vẫn cứ chống Mỹ vì Mỹ chẳng thèm đếm xỉa gì đến mình), chưa bao giờ có nhiệm vụ cụ thể cố gắng vượt chỉ tiêu phát triển mạnh nhân văn và văn hóa quốc gia, chưa bao giờ chủ động tham mưu, phối hợp thực hiện tốt, đẩy mạnh công tác tuyên truyền (chẳng biết cho ai, dân ngu cu đen? nhưng mình vẫn tuyên truyền), tạo sự đồng thuận trong đời sống xã hội nhân bản,  tôi chỉ may mắn biết anh Lê Hân thế mà cũng được anh Đăng Khánh mời nên đây thật là một hân hạnh to tát cho tôi.

Qua nhiều bài viết, tôi đã thú tội với nhân dân và đất nước là tôi ít nghe nhạc nên không biết ai là ai trong lãnh vực âm nhạc  nên tò mò tôi vào Google tìm "nhạc Đăng Khánh". Click con chuột xong tôi mới ngã ngửa ra vì hơn mười trang đầu liệt kê những link liên hệ về "Đăng Khánh". Tên Đăng Khánh thường đề cập với những nhân vật tên tuổi như Du Tử Lê, Từ Công Phụng,  Kiều Chinh, Mai Thảo...,  và nhạc Đăng Khánh thì hầu như chỉ có các ca sĩ thượng thặng trình bày: Ý Lan, Vũ Khanh, Elvis Phương, Tuấn Ngọc, Khánh Hà....

CD Đăng Khánh


Tôi có email qua lại vài lần với anh Đăng Khánh, và điểm đầu tiên tôi nhận xét ngay là anh rất khiêm nhường. Tôi không biết anh bao nhiêu tuổi, chỉ biết anh vào khoảng thế hệ anh Lê Hân, có nghĩa tôi ở vai em, thế mà trong email anh cứ gọi tôi là "anh", dù rằng tôi năn nỉ anh hết cả nước bọt, van anh như nước đổ lá khoai  hãy gọi tôi là em. Một điều tôi không ngờ là khi vào website của anh (http://dangkhanhmusics.com/about/), đọc tiểu sử mới khám phá ra anh là nha sĩ ở Việt Nam, Mỹ,  và là một composer (soạn nhạc gia) ở Hoa Kỳ. Ấy thế mà khi email cho tôi, anh hoàn toàn không đề cập đến. Một người không cần là bác sĩ Tâm Lý Học ở nhà thương điên Biên Hòa, chỉ cần quan sát người mình không quen biết xưng hô và hành động  như thế nào là mình có thể đoán biết cá tính người đó ra sao. Anh Đăng Khánh nhún nhường, không như ông M.C. ngạo mạn Bắc Kỳ lúc nào cũng xưng tôi và gọi tất cả mọi người là em, là cháu, dù rằng người đó có thể lớn tuổi hơn mình, và cũng  không như anh chàng bác sĩ ở California nhẩy vào lãnh vực âm nhạc  nghĩ rằng bác sĩ, nha sĩ, lòi sĩ... tham gia vào lãnh vực âm nhạc khoe khoang  kèm chức M.D. sau tên của mình trong một chương trình âm nhạc thì không có gì là  chướng, khoe với tôi (tôi không quen biết) là khi viết email cho tôi, anh ta không kèm chữ M.D. sau tên của anh ấy vì anh ta xem tôi là bạn (có nghĩa là viết email vô bổ cho mọi người khác thì lúc nào anh ta cũng kèm theo chức M.D.).

Chỉ nhận xét qua vài email anh Đăng Khánh viết cho tôi, dù rằng  anh là một người tài cao học rộng rất thành công trên đường đời, là nha sĩ ở Việt Nam, Mỹ,  là composer ở Hoa Kỳ, sáng lập ra Mozart Institute of Music, đài phát thanh đầu tiên ở Houston, Voice of Vietnam Radio, nhưng anh hoàn toàn không cho tôi biết, chứng tỏ anh là một người hết sức khiêm nhường. Tôi có thể chứng minh sự quan sát của tôi không sai vì chính nhà thơ Du Tử Lê phê bình Đăng Khánh là "người nhạc sĩ tài hoa nhưng cực kỳ nhũn nhặn.'

Đăng Khánh & Phương Hoa


Anh Lê Hân ở San Jose, chiều Thứ Bẩy cùng vợ là chị Châu lái xe đến nhà tôi để hôm sau chúng tôi cùng nhau đi xem show. Anh Hân là người ba năm trước đây rủ tôi ra làm website Saigonocean.com cho vui. Anh là người có công khó thiết lập và duy trì toàn bộ trang web.  Trong anh có hai đức tính tôi rất khâm phục là khiêm nhường và phục vụ xã hội. Ngoài việc làm website, anh còn gửi giúp tài chính cho một trường tiểu học nhỏ ở Việt Nam. Những người nghe nhạc Saigonocean.com có lẽ không biết việc sưu tầm và upload nhạc lên website không những khó nhọc, người có kiến thức mới làm được, mà còn tốn nhiều thì giờ, đôi lúc phải thức suốt đêm hy sinh giờ Tí canh Ba. Tôi thỉnh thoảng cũng làm việc thiên hạ nhưng ở điểm này tôi và anh Hân khác nhau hoàn toàn. Nếu phải chọn một trong hai, làm việc thiên hạ, hay giờ Tí Canh Ba, thì tôi không ngu dại như anh Hân: tôi sẽ cho thiên hạ đi tầu suốt.

Lê Hân


Tôi biết anh Hân khoảng bốn năm, nhưng cả hai thân tình như quen nhau lâu lắm, từ thời vua Ngọa Triều Lê Long Đĩnh. Một việc lạ lùng là tôi gặp bao nhiêu người trên nước Mỹ, thế nhưng chỉ có anh là trùng ngày sinh nhật với tôi, và may mắn thay cho cả hai chúng tôi, ngày đó không trùng với sinh nhật của bác Hồ.

Trước khi đi xem show, chúng tôi ghé vào khu Phước Lộc Thọ ăn trưa. Gần Tết nên giữa Shopping họ dựng ông Thần Tài và ông Địa to khổng lồ. Ông Địa mập thù lù nhìn thật là ngứa mắt, anh chàng nào mập ú nụ như thế này bảo đảm mấy bà mấy cô cho số de, ấy thế nếu là ông Địa thì bảo đảm sẽ có bà, có cô  khúm núm mang vào nhà.


Ngồi xuống bàn thì chỉ trong vài phút thức ăn đã đem ra. Tôi nói điều này chắc chắn không sai: miền Nam California thức ăn ngon và không thiếu bất cứ một món gì có ở SàiGòn. Giá cả rẻ nhất ở ngoại quốc. Đĩa bò khô đu đủ và bánh cuốn ở đây giá là $5, $6 dollars. Bò khô đu đủ ở đây nhất định ngon hơn ở Việt Nam, đĩa to khổng lồ, ăn xong khỏi còn nhỏ rãi thèm thuồng như ở Việt Nam vì đĩa bán quá nhỏ.  


Chúng tôi đến địa điểm sớm, 2:15 trưa. Tôi gặp chị Nhã Ca nên đến chào, hỏi anh ở đâu (chồng chị Nhã Ca, anh Trần Dạ Từ), và nói với chị ra "chụp hình với vợ chồng em và chị Châu (vợ anh Lê Hân) một pose". Chị nói chụp thì chụp nhưng nhớ đừng đăng lên mạng. Tôi bảo chị ấy: "Vâng, nhất định là không đăng lên mạng. Chị tin em, em có bao giờ nói láo với chị không?".  Hmm, đây là ảnh chị Nhã Ca, người rất hiền từ và vui tính.



Chị Nhã Ca, chị Châu (vợ anh Lê Hân)


Cũng ở hí viện này hai tháng trước đây tôi vừa xem show nhạc Salut Les Copains. Tôi nghe tin đồn có thật là hí viện này bây giờ đã được công ty Thúy Nga thuê dài hạn. Thế là công ty Thúy Nga vẫn sống phây phây, tài chính như ông Địa, chứ không như tin đồn thất thiệt nào năm ngoái nói là vì khán giả hâm mộ mua bản copy đạo chích không mua bản chính nên Paris By Night sắp sửa đóng cửa.


Vừa mới vào cửa thì chỉ vài phút sau lần đầu tiên tôi gặp anh Đăng Khánh và vợ là chị Phương Hoa. Cả hai rất thân thiện, trông tràn đầy nhựa sống, thảo nào anh Đăng Khánh vẫn còn hứng chí viết nhạc tình. Tôi phục lăn những người lớn tuổi như anh Đăng Khánh, anh Lê Hân mà vẫn còn đủ mười thành công lực viết nhạc tình. Phải có một bí quyết nào đó, có thể là ăn mười viên xí mụi trước khi đi ngủ mỗi tối?

Đăng Khánh & Phuơng Hoa


Hân , Đăng Khánh


Lê Hân & chị Châu, Đăng Khánh


Vào ghế ngồi độ một giờ đồng hồ thì chương trình bắt đầu. Chị Phương Hoa, Kiều Chinh, Du Tử Lê, và Đăng Khánh lần lượt lên phát biểu vài lời giới thiệu và thổ lộ.

15 phút truớc khi show bắt đầu




Trần Dạ Từ & Nhã Ca, Kiều Chinh




Đăng Khánh & Du Tử Lê





Ngoại trừ Nguyên Khang nói chuyện phát âm tiếng Nam 100%, bốn ca sĩ kia  đều là Bắc Kỳ: Bích Vân sinh trưởng trong Nam nhưng gia đình là người Bắc, Trần Thu Hà sinh năm 1977 ở Hà Nội, Thu Phương sinh năm 1972 ở Hải Phòng, và Tuấn Ngọc sinh cùng thời với Lạc Long Quân ở Ải Nam Quan. Người hướng dẫn chương trình là nhạc sĩ Trần Như Vĩnh-Lạc.

Bình phẩm một chương trình nhạc thì lẽ tất nhiên người viết phải có một chút ít kiến thức gì về nhạc. Tôi phải thú thật là tôi hoàn toàn không có uy tín để phê bình vì tôi không biết gì về âm nhạc. Nếu có nghe, thỉnh thoảng tôi lại thích một vài bài vợ tôi cho là Sến. Tôi đã quen không dám cãi vã với nàng, dù rằng trong thâm tâm tôi nghĩ rằng nhạc Sến cũng có bài hay như nhạc nàng thích, cũng như cái ví $20 dollars nó cũng có giá trị ngang ngửa bên tám lạng bên nửa cân với cái ví $2500 dollars của Louis Vuitton. Nếu tôi nêu ra điểm này thì chắc chắn vợ tôi sẽ cho tôi ăn guốc vào đầu, do đó tôi không dám phân tích ca từ hay âm giai của nhạc Đăng Khánh, e rằng sẽ nhận chưởng lực Càn Khôn Nhất Chỉ của độc giả là tôi múa rìu qua mắt thợ.

Không phân tích nhưng ai cũng có quan điểm, dù rằng chẳng biết đúng hay sai, nên tôi không ngần ngại  viết vài dòng nhận xét nhạc Đăng Khánh qua cái nghe  mộc mạc của một người có kiến thức tía em hừng đông đi cày bừa về âm nhạc.


Bích Vân



Nhạc Đăng Khánh phần lớn là nhạc tình. Đối với tôi, viết thơ tình đã khó, người có khả năng viết cả lời lẫn nhạc như Nhật Trường, Lam Phương, Từ Công Phụng,  Nhật Ngân, Đăng Khánh… thì tôi phải tôn là sư phụ, vì chính tôi cũng làm thơ  nhưng không bao giờ làm được thơ tình. Nếu có làm thì thơ tình của tôi  trở nên lệch lạc, nặng chịch, chỉ là văn có vần chứ chẳng phải là thơ. Tôi đưa ra thí dụ một vài câu thơ dỏm của tôi để cho thấy ít ra tôi cũng có một chút ít thẩm quyền bình lưận về thơ:

hai niềm vui nhất của người đàn ông:

một vui ngày lấy vợ thương,

hai vui ngày vợ tử thương lìa đời.



đêm tân hôn:

đêm nay anh thả thuyền buồm,

vào phòng, dâng sóng, em chuồn nơi đâu?

Giống như bao thi sĩ, nhạc sĩ khác, người con gái lúc nào cũng trong tâm huyết người con trai, là động cơ thúc đẩy, là đối tượng rung cảm Đăng Khánh sáng tác ra  những vần nhạc thánh thót, nhẹ nhàng. Tôi chỉ đưa ra một thí dụ điển hình:

một ngày không có em, nhớ xôn xao bàng hoàng,

một đời xa vắng em, réo âm vang muộn màng.

một ngày em không tới, một ngày em không nói, nụ cười rong rêu mãi nát tan.

(Ta muốn cùng em say)





Những người nổi tiếng chắc phải có nhiều kiên nhẫn vì ai cũng muốn chụp chung một pose nên tôi phải giải thích bức ảnh này để cho mọi người thấy chúng tôi cũng chỉ là dân chụp ảnh… ké. Vợ tôi thấy chị Kiều Chinh, muốn chụp chung nên nói với tôi. Tôi thấy ngại, không quen biết mà đến chụp thì kỳ quá. May thay chị Nhã Ca đến ghế chúng tôi nói chuyện. Tôi biết chị Nhã Ca thân với chị Kiều Chinh nên nói với chị là “Vợ em muốn chụp ảnh chung với chị Kiều Chinh, em không quen biết, hỏi thì thấy kỳ quá, nhờ chị…” tôi chưa nói hết thì chị đã dắt tay vợ tôi, kéo đi đến ghế chị Kiều Chinh. Tôi có hỏi xin phép chị Kiều Chinh, và khám phá là chị rất hiền từ và nhũn nhặn, vui vẻ để tôi chụp một tấm hình. Tôi chụp xong thì anh Đăng Khánh bảo tôi ngồi xuống chụp luôn một tấm. Nhờ thế mà tôi cũng được chụp chung với những nhân vật nổi tiếng:



Trần Dạ Từ, Nhã Ca, Đăng Khánh, Kiều Chinh











Cô đứng thứ nhì từ bên trái là Hòa Bình, người tổ chức show




Nhạc Đăng Khánh không phải là nhạc Sến. Có nhiều lý do để tôi đưa ra kết luận này (tôi đã viết bài  "Nhạc Sến là gì?" post trên Saigonocean.com). Lý do chính yếu là vì nhạc sĩ sáng tác là người Bắc, và bốn ca sĩ gốc gác đều là Bắc Kỳ dzốn. Không như nhạc Sến hát lên là đã thấy Sến, chẳng hạn như bài Đời tôi cô đơn  con nít 14 tuổi yêu sớm thất tình anh nào cũng hát được vì nó dễ hát: "Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn, Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành..." ,  nhạc Đăng Khánh  khó hát vì không những nốt nhạc  lên xuống khắp nơi không tiên đoán được như ổ  gà trên đường cao tốc mới xây ở Việt Nam, âm giai của nó cũng cầu kỳ thay đổi thất thường, đôi lúc không khác gì như nhạc opera. Tác giả có một kiến thức bao quát về âm nhạc, là một composer chứ không phải chỉ là một song writer nên đây là lý do tại sao nhạc Đăng Khánh cầu kỳ, trình độ cao cấp làm người phàm tục như tôi nghe phải ngỡ ngàng, có… sự cố (xin lỗi độc giả, lâu lâu tôi phải thọc vào một vài chữ như thế này thì tối ngủ tôi mới hả dạ).  Ngồi nghe suốt 20 bài nhạc, tôi nghĩ chỉ có hai bài là âm điệu dễ nhớ, tôi có thể lập lại, Niềm nhớ thương, Ta muốn cùng em say.  Phần còn lại, chẳng hạn như nghe cô Trần Thu Hà hát bài Biển Sầu Mênh Mông mà tôi cứ tưởng tượng mình đang ngồi nghe The Phantom of the Opera: điệu nhạc từ từ  - nhanh nhẹn, khoan thai - dồn dập, chậm chạp - đốc thúc, nhỏ nhẹ - ầm ầm. Vì sự khó khăn hát nốt nhạc cho được chuẩn, tôi không tin là ca sĩ nào cũng hát được nhạc của Đăng Khánh.

Năm ca sĩ hôm nay do đó đều là những ca sĩ thiện nghệ, có giọng hát và kỹ thuật xuất chúng. Không thể nào phủ nhận được tài năng của những ca sĩ Hà-Nội đào tạo, Thu Phương và Trần Thu Hà, và cả của cô Bích Vân, tốt nghiệp Quốc Gia Âm Nhạc SàiGòn và nhạc viện ở Hoa Kỳ: giọng hát hớp hồn, sắc bén, mạnh bạo, vũ bão, dập dồn, quyến luyến theo tiếng nhạc, cộng với diễn xuất sống động làm khán giả say mê nín thở theo dõi cho đến lúc cuối cùng của nốt nhạc thì mới thở ra một cái phào như chính mình đang hát.

Bích Vân




Nguyên Khang giọng ấm cúng, truyền cảm, rất hay.



Tuấn Ngọc thì tôi có viết mười trang cũng không hết, nên cố gắng vắn tắt: Theo tôi được biết, show nhạc này đã đặt cọc Tuấn Ngọc từ mấy tháng trước, hát vào ngày Chủ Nhật 20-1-2013 ở Fountain Valley, California. Tuấn Ngọc sau này nhận lời hát thêm cho show Từ Công Phụng ở Việt Nam một ngày trước đó, vào ngày Thứ Bẩy 19-1-2013. Vì Việt Nam đi trước California 15 tiếng, Tuấn Ngọc đánh cuộc là hát xong Thứ Bẩy 19-1-2013 ở Việt Nam, leo lên máy bay bay về Mỹ thì vừa kịp giờ hát cho show Sàigòn Buồn Cho Riêng Ai. Tôi nghĩ đây là một trong những lý do show đình trễ, không bắt đầu đúng giờ, trễ một tiếng, 3:30 PM thay vì 2:30 PM để chờ Tuấn Ngọc đi xe đến từ phi trường LAX.

Khi ba ca sĩ trình diễn xong, mỗi người hát hai bài, đến phiên Tuấn Ngọc vừa về đến nơi nên ra chào khán giả. Chính anh ta nói mới từ LAX đến, chỉ kịp về nhà đánh răng rồi đến đây liền lập tức. Khi Tuấn Ngọc hát bài K. Khúc Của Lê, đến nửa chừng anh ta ú ớ vài âm trong miệng rồi ngừng hát, đứng giữa khán đài nhìn xuống đất trong khi ban nhạc tiếp tục chơi hết bài. Tôi đi xem nhiều show nhạc, đây là lần đầu tiên thấy ca sĩ ngừng hát, đứng chịu trận yên lặng cho đến khi ban nhạc kết thúc bài hát.  Khi ban nhạc chấm dứt, anh ta xin lỗi đưa ra lý do vì hát ở Việt Nam mới về, đi thẳng đến đây không có thì giờ tập dượt với ban nhạc nên không hát tiếp được.  Thử tưởng tượng khán giả trả $35, $50, $75, hay $100 để nghe một ca sĩ ngừng giữa bài nhạc, không hát!

Sau khi hí viện nghỉ giải lao 30 phút, trở lại phần thứ hai thì Tuấn Ngọc xin lỗi khán giả, xin khán giả cho phép "tắt đèn làm lại", rồi hát lại bài nhạc đó. Sau khi anh ta hát xong, cả hí viện vỗ tay rối rít.

Tuấn Ngọc


Đây là nhận xét của tôi:

1. Tôi biết tiền thù lao trả cho ca sĩ hàng đầu mỗi show vào khoảng 5000 dollars. Quen biết hay "làm ơn làm phước", giá này có thể xuống còn $3,000 dollars. Nếu đã nhận tiền thù lao hát cho show nhạc Sàigòn Buồn Cho Riêng Ai? vào ngày Chủ Nhật, mà còn nhận đi hát ở Việt Nam vào ngày Thứ Bẩy, không chuẩn bị tập dượt cho show Chủ Nhật thì cho thấy cá tính của người ca sĩ:

a. Xem khán giả và những người tổ chức show SàiGòn Buồn Cho Riêng Ai? không ra gì: Tuấn Ngọc đi thẳng từ phi trường LAX, về nhà chỉ kịp đánh răng tắm rửa rồi đi ngay đến show. Thử hỏi nếu chuyến máy bay đó bị trục trặc không rời Việt Nam được thì có phải là show hôm đó sẽ không có Tuấn Ngọc không? Người tổ chức show ăn nói sao với khán giả? Danh dự họ sẽ bị mất mát. Khán giả mua vé nhưng không có Tuấn Ngọc, thế nhưng Tuấn Ngọc không xem những điều đó là quan trọng.

b. Xem tiền là trọng, xem quyền lợi của mình là trên hết: cứ đi hát tưới hột sen thu tiền,  chẳng cần chuẩn bị, không cần thấy xấu hổ, chẳng cần đặt cái hãnh diện cá nhân phải trình bày điêu luyện bài nhạc, dù rằng  đó là nghề của mình.


2. Tôi rất ngạc nhiên là thay vì khán giả giận dữ cho ăn cà chua trứng thối, họ lại vỗ tay!  Nếu một người bước vào một nhà hàng, bồi dọn thức ăn dở ẹc, rồi xin lỗi vì lý do mướn bếp không thử trước, khi khách đến thì mới thử tài bếp, khách hàng có vỗ tay hay là chửi rủa?  Nếu một người mua một chiếc xe hơi, vừa lái xe ra khỏi tiệm xe hư máy không chạy, hãng xe ra xin lỗi nói máy xe đáng lẽ được giao một tháng trước nhưng mới nhận hôm qua nên gắn đại vào xe, chưa có dịp thử, người mua có vỗ tay hay đòi tiền lại? Nếu con đi học có một cái test nó biết ba tháng trước, nhưng không chịu học, đi chơi rồi đến ngày test không làm bài được, bị Thầy Cô cho điểm F, bố mẹ có vỗ tay tán thưởng con hay nổi trận linh đình?  Hành động của khán giả cho phép cái ngứa tai gai mắt tiếp diễn mà không sửa sai. Nếu mọi người cứ  chấp nhận sự ngông cuồng xem thường khán giả này thì những ca sĩ xem trời như vung vẫn tiếp tục đòi tiền thù lao khổng lồ, không thấy xấu hổ. Lỗi này tôi đổ lỗi cho khán giả vì đã dung thứ một hành động sai lầm, không trừng phạt, không chỉ điểm cái sai, cái quấy.

Thật tình mà nói, tôi không hiểu tại sao khán giả mê chuộng tiếng hát Tuấn Ngọc: trong khi các ca sĩ khác thuộc lời, đặc biệt ba cô ca sĩ vừa hát vừa diễn xuất di chuyển khắp nơi trên khán đài, thì chỉ có mỗi một Tuấn Ngọc đứng như trời trồng nhìn teleprompter hát, chứng tỏ rõ ràng không có một sự chuẩn bị, thế mà khán giả vỗ tay!

Người điều khiển chương trình là Nhạc sĩ Trần Như Vĩnh-Lạc.

Trần Như Vĩnh-Lạc


Trần Như Vĩnh-Lạc nói năng trôi chẩy, văn từ lưu loát, am tường âm nhạc, kiến thức sâu rộng về nhạc lý. Đây là ưu điểm, thế nhưng theo tôi, ưu điểm đó không át nổi hai lỗi lầm tai hại:

- Thứ nhất, nói quá dài. Rất nhiều lúc lời giới thiệu của anh ta dài bằng hay dài hơn ca sĩ hát. Nhiệm vụ của người M.C. là nếu biết, trình bày ngắn gọn những dữ kiện liên quan đến bài hát, rồi rút lui, để cho ca sĩ trình bày. Tôi nói thí dụ giới thiệu bài "Tôi đưa em sang sông" của anh Nhật Ngân: Khi anh ấy 18 tuổi thì quen một cô con gái. Cô ấy đi lấy chồng nên khi anh ta đi đò, nhớ lại cuộc tình nên mới sáng tác bản nhạc đó, vân vân và vân vân. Người M.C. giải thích cho khán giả biết để họ có thể đặt mình vào tâm trạng của tác giả khi sáng tác bản nhạc. Ca sĩ là người sẽ dùng tiếng ca của mình hấp hồn khán giả, trình bày ý tuởng của tác giả qua giọng hát của mình, đi ngược lại thời gian vào bản nhạc để rồi khi chấm dứt, khán giả là người quyết định bản nhạc ấy có hay hay không.  Mỗi lần giới thiệu là anh ta tràng giang đại hải nói bông lung, mơ hồ, bóng bẩy, phân tích bài hát mà tôi và những người chung quanh chỉ mong muốn anh ta xì-tốp để ca sĩ hát.     

- Thứ hai, giảng moral cho khán giả. Điểm này làm tôi xì-nẹc nhất. Trừ khi một người là người trong gia đình, hay bạn bè thân  thuộc, tôi có "vấn đề" nếu họ giảng moral cho tôi, nhất là trong một hí viện, không phải ở nhà thờ hay chùa chiền. Khán giả bỏ tiền túi đi nghe nhạc, người M.C. thay vì nói về âm nhạc mà lại toan tính chuyện giảng moral cho khán giả thì họ đã lợi dụng cương vị, đi quá trách nhiệm bổn phận của mình. Trước khi cô Trần Thu Hà hát hai bài nhạc sau cùng, Trần Như  Vĩnh-Lạc đi vào một cõi nào nơi tiên cảnh, nói thao thao bất tuyệt không ngừng. Tôi hỏi vài người có ai hiểu không, chẳng ai hiểu anh ta nói gì. Chính tôi cũng chẳng hiểu, chỉ nghe lõm bõm lính Mỹ đi đánh trận về thì được dân chúng đón, còn quân đội Việt Nam mình thì khổ cực, người Việt Nam mình nghèo đói, thương cho dân mình, người Việt chúng ta phải đi sâu vào nghệ thuật... Anh ta nói như điên dại luông tuồng không ngừng về Việt Nam, về thế sự… rồi khóc ngon lành vì thương cho thân phận nước Việt Nam? Những điều anh ta nói chẳng liên quan gì đến bài hát. Tôi bấm đồng hồ tay: anh ta nói tám phút, trong khi cô Thu Hà hát bài kế tiếp chỉ có hơn năm phút.

Bích Vân và Trần Như Vĩnh-Lạc


Không nhớ Trần Như Vĩnh-Lạc nói gì thì không thể nào phân tích được, nhưng may thay, anh ta viết mục đầu tiên "Thay lời Tựa" trong tờ chương trình. Nó phản ảnh lối nói chuyện tràng giang đại hải trong show trên trời dưới đất. Tôi xin chép lại câu thứ nhất trong bốn câu:

"Chúng ta ngồi đây hôm nay đều là người Việt. Chúng ta đã chào đời trong lốt người này, và ngày ngày lớn lên với thứ tiếng Việt-Nam mà mẹ hiền rót vào đôi tai bé bỏng ngày xưa. Chúng ta đã yêu, như một thông-lệ của loài người, nhưng chúng ta đã yêu như người Việt-Nam mình yêu nhau, như một ngoại-lệ của vũ trụ. Giờ đây, mảnh đất thần-tiên từng xây dựng nên bao ngôi đền Tình-Ái đấy đã dần dà khép cửa. Cõi xưa vàng rực của chúng ta giờ đây đành rụng lá rừng chiều. Chung quanh chúng ta, vẫn còn có những con người đang yêu nhau đấy chứ, nhưng nhịp tim họ đập giờ này, tuy vẫn dập-dồn máu chẩy, không còn là nhịp đập của chúng ta vẫn mang theo." ( THAY LỜI TỰA - Trần Như Vĩnh-Lạc)

Đọc câu này xong, tôi bảo đảm ai cũng nghĩ lời văn súc tích, mỹ từ lưu loát. Nhưng nó có nghĩa gì không, và có đúng hay không? Hãy phân tích:

"Chúng ta ngồi đây hôm nay đều là người Việt": Tôi không hiểu sao người Việt ở hải ngoại cứ mỗi khi có dịp thì phô trương nguồn gốc của mình. Hay là ta quen với văn hóa Âu Mỹ, thích thổ lộ ra bên ngoài, thích khoe khoang nên quên đi văn hóa Á Đông là nên khiêm nhường, giữ lấy cho riêng mình? Nhưng chính Tổng Thống Theodore Rosevelt cũng nói: "Speak softly and carry a big stick" ("Nói năng nhỏ nhẹ và mang một cây gậy thật to"). Hơn nữa, những người nào ở Hoa Kỳ đã xin vào công dân Mỹ thì chắc chắn đã phải tuyên thệ trung thành với nước Mỹ: “I pledge allegiance to the Flag of the United States of America, and to the Republic for which it stands, one Nation under God, indivisible, with liberty and justice for all.” (“Tôi tuyên thệ trung thành với lá cờ của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ và trung thành với quốc gia mà lá cờ tiêu biểu, một quốc gia dưới sự lãnh đạo của Đức Chúa Trời, bất phân chia, với tự do và công bằng cho tất cả mọi người”).  Đổi quốc tịch sang nước Mỹ, ăn cơm ở nước Mỹ, nhà cửa ở nước Mỹ, học hành ở nước Mỹ, an ninh do quân đội Mỹ bảo vệ, thế mà không bao giờ nhấn mạnh mình là người Mỹ mà cứ nhắc đi nhắc lại mình là người Việt thì có khác gì người VNCH ngày xưa chê những người theo miền Bắc: "Ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản"? (Ai chê tôi mất gốc, xin đọc bài tôi viết "Mất Gốc" post ở Saigonocean.com). Mình vẫn có thể bảo toàn và kiêu hãnh với nguồn gốc Việt của mình một cách kín đáo bằng cách nói: “Chúng ta hôm nay đến đây nghe nhạc Việt Nam” vì chỉ có người Việt mới nghe nhạc Việt. Câu này không phô trương, không gióng chuông loạn xạ, nhưng vẫn kiêu hãnh với cái gốc của mình vì tuy rằng tôi là người đã xin vào quốc tịch Mỹ, tôi đi nghe nhạc Việt Nam.

"yêu như người Việt Nam mình yêu nhau": là yêu như thế nào? yêu dưới đất? yêu núp sau lu nước? yêu ở bụi chuối sau hè? Nói đến chuyện yêu nhau mà đưa thí dụ người Việt Nam  thì chứng tỏ người viết không biết gì mấy về cá tính người Việt: phần lớn chỉ ghét nhau chứ không yêu. Đánh nhau, giết nhau, đì người khác để lấy lợi về mình, hội đoàn nào, tổ chức nào cũng tan rã, cũng chửi nhau loạn xạ, chỉ có chia rẽ chứ không bao giờ thống nhất. Bảo đảm  không có chuyện yêu nhau như người Việt Nam.

"(yêu) như một ngoại lệ của vũ trụ": Thú thật tôi quá dốt, không biết rằng vũ trụ có định luật về yêu dành cho người Việt Nam? Cái ngoại lệ của vũ trụ này là gì? Hay chỉ là một câu nói rỗng tuếch vô nghĩa? 

“Cõi xưa vàng rực của chúng ta giờ đây đành rụng lá rừng chiều”: Tôi không biết  rằng ngày xưa thời VNCH là "cõi xưa vàng rực"? Tôi ở SàiGòn 17 năm chỉ thấy máu chẩy của quân đội, của dân sự, chỉ thấy hòm chôn xác người, chỉ thấy tận cùng nghèo khổ, chỉ thấy rác rến, chỉ thấy người đái bậy đầy đường, chỉ thấy nước sông cầu chữ Y, cầu Trương Minh Giảng đen ngòm bẩn thỉu, chỉ thấy tham nhũng, chỉ thấy cầu tiêu công cộng ở xóm Bàn Cờ của tôi dành cho những nhà không có toilette mùi xú uế lúc nào cũng nồng nặc, chỉ nằm ngủ trên đường khai nước đái mỗi đêm đi gác Nhân Dân Tự Vệ, mà chưa bao giờ thấy cõi xưa vàng rực, không biết nó nằm ở chỗ nào? Hay là văn của tác giả đã bị ảnh hưởng quá sâu đậm của phe đối phương?

“Chung quanh chúng ta, vẫn còn có những con người đang yêu nhau đấy chứ, nhưng nhịp tim họ đập giờ này, tuy vẫn dập dồn máu chẩy, không còn là nhịp đập của chúng ta vẫn mang theo". Câu này có nghĩa là gì? Tình yêu trai gái của những người ở lại không giống của những người bỏ nước ra đi? Như thế thì nó khác nhau như thế nào? Tình yêu của người trong nước không bằng của mình, dở hơn của mình, không thiết tha âu yếm, không đáng kể bằng của mình? Tại sao mình lúc nào cũng phải hơn người khác? Tại sao mình không vui lòng nhường cho người khác hơn mình? Tình yêu là một sự việc trừu tượng mà mình còn chê người ta, thế thì khi nói đến vật chất mình sẽ ghét bỏ họ nếu ai hơn mình?



Thu Phương




Người Việt trước 1975 không ai có thể phủ nhận sự quan sát này khi đọc văn của người miền Bắc viết về chính trị: bóng bẩy, trau chuốt, chữ dùng mỹ miều nổ to đôm đốp nhưng ý nghĩa thì... chẳng ra gì cả. Tôi có cảm tưởng như thế  khi đọc lời trần tình đầu tiên Thay Lời Tựa của Trần Như Vĩnh-Lạc.

Ai đã viết được thơ/nhạc tình yêu thì dĩ nhiên cũng viết được thơ tình quê hương. Trong chương trình này có hai bài diễn tả tâm trạng khoắc khoải của Đăng Khánh với nơi sinh đẻ từ khi rời quê hương: Biển Sầu Mênh MôngSàiGòn Buồn Cho Riêng Ai?. Tuy rằng bị gián đoạn ly hương không trở về thăm nhà, nhưng hình ảnh của quê hưởng cũ, của sinh hoạt cũ lúc nào cũng trong ký ức của tác giả, không bao giờ quên:

tôi thấy em trong bóng đêm

tôi nhớ em trong đáy sâu.

bão trong lòng, gió âm thầm.

rất hoang đường

giữa một biển sầu mênh mông.”

(biển sầu mênh mông)   

Năm 1954, ở làn sóng tỵ nạn Cộng Sản thứ nhất của người miền Bắc vào miền Nam, Anh Bằng đã viết bài "Nỗi Lòng Người Đi" để thổ lộ tâm tình của một người rời xa Hà Nội. Năm 1975, ở làn sóng tỵ nạn Cộng Sản lần thứ hai của người miền Nam ra sinh sống ở hải ngoại, 37 năm sau, vào năm 2012, Đăng Khánh viết bài "SàiGòn Buồn Cho Riêng Ai?" để thổ lộ tâm tình của một người rời xa SàiGòn. Nhưng khác với "Nỗi Lòng Người Đi" Anh Bằng ra đi  tiếc nuối người con gái bạn tình ở lại thành phố Hà Nội , thì người bạn tình trong "SàiGòn Buồn Cho Riêng Ai?" Đăng Khánh bỏ lại chính là SàiGòn.

em đi từ dạo đó, hồn tôi đau rã rời.

chân ai về phố cũ, giọt buồn rớt trên môi”.



Trần Thu Hà




Một người rời Hà Nội năm 1954 thì 21 năm sau, 1975, khi VNCH thất thủ thì có thể có cơ hội về thăm Hà Nội. Thế nhưng một người rời SàiGòn vào năm 1975 mà chưa trở về thì đến nay  đã là 38 năm, một thời gian thật là dài, gần bằng gấp đôi thời gian người rời xa Hà Nội. 38 năm đã có thể là một kiếp người thế nên tác giả không còn một hy vọng gặp lại SàiGòn xưa cũ:

"anh đi đi, anh vĩnh viễn đi đi,

tình tôi đã chết, đời tôi đã hết."

Trong câu chuyện "Người Mỹ Chung Tình", tôi viết về một anh bạn Mỹ của tôi, Kevin, năm 1968 được gửi sang Việt Nam là lính Thủy Quân Lục Chiến, gặp và ở với một cô gái. Cô này sinh hai con cho anh ta. Một ngày Kevin được lệnh rút quân về Mỹ bất ngờ nên mất liên lạc với cô ấy cho đến tháng 2 năm 1975 mới tìm lại được. Kevin  mua vé máy bay cho cô ta và hai con rời VN nhưng cả ba kẹt lại vì chuyến đi là ngày 30-4-1975. Cô ta ở lại, lấy chồng mới, sinh  thêm năm  đứa con nhưng dấu Kevin để anh ta cứ tiếp tục gửi tiền về giúp đỡ. Kevin muốn làm giấy tờ bảo lãnh vợ và con sang Mỹ nhưng cô ta cứ trì hoãn không cung ứng giấy tờ nên năm 1981, anh ta bay về SàiGòn để tìm hiểu nguyên do. Ở SàiGòn, Kevin khám phá ra vợ của mình đã có chồng mới và cô ta muốn anh ta  bảo trợ tất cả mọi người sang Mỹ. Muốn đứa con gái rời SàiGòn sang sống với mình, một đứa chết sau 1975, nên Kevin  đồng ý mua vé máy bay bảo trợ cho vợ chồng cô ấy và tất cả những đứa con sang Mỹ. Mặc dù bị lừa gạt như thế, anh ta vẫn chung thủy sống độc thân cho đến ngày  hôm nay. Giống như anh lính Mỹ bạn tôi, Đăng Khánh vẫn chung thủy với người yêu SàiGòn, dù rằng ngày tái ngộ càng ngày càng xa tầm tay với:

" cuộc tình không tương lai,

trái tim này chỉ có một mình em thôi."

Con số du khách về thăm Việt Nam trong năm 2012 từ bốn quốc gia có đông người Việt nhất ở hải ngoại là một con số khổng lồ:

Mỹ   :       443,826 người

Úc   :       289,844 người

Pháp        :       219,721 người

Canada:   113,563 người

thế mà Đăng Khánh không có tên trong số 443,826 người từ Mỹ về Việt Nam vào năm 2012, cũng như những năm trước đó, 2011, 2010, 2009, 2008....1976.

Sự chung thủy với người tình xưa của anh bạn Mỹ của tôi là một trường hợp khó tìm. Sự chung thủy của Đăng Khánh với quê hương 38 năm chưa về thăm nhà,  cũng như của rất nhiều người Việt hải ngoại rời SàiGòn sau 1975, "từ mất em bao ngày tháng đọa đầy" , cũng rất hiếm thấy.





Tôi nghĩ cô đứng giữa là Thy Trang, người cùng với cô Hòa Bình tổ chức show





Anh đứng giữa là Hoàng Công Luận, kéo violon, Hòa âm, Phối khí, chỉ huy ban nhạc






Nữ tài tử Kiều Chinh (đứng giữa)




Việt Hải và vợ chồng anh Lê Hân


Nguyên Khang




Thu Phương, Tuấn Ngọc






Uyển Diễm, nhạc sĩ Nguyên Bích, Đại Dương



Nguyễn Tài Ngọc

January 2013



Tài Liệu Tham Khảo:


wikipedia


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog