Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Hai bài thơ và một tấm hình

Viết cho những hàng rào giữa lòng thành phố 
Gió Lang Thang





Ngày còn bé tôi vẫn chui qua trộm ổi
Bị bắt được, chưa ai dặn dò nói dối
"Con qua vườn, bứt mấy trái mà thôi..."

Thủa đến trường tôi vẫn nhớ những hàng rào
Tôi với bạn thường leo qua trốn tiết
Phố xá loanh quanh những buổi chiều mải miết 
"Đi đâu về?", cô giáo vẫn hỏi thăm.

Và lớn lên tôi đã gặp những hàng rào
Không phải chặn những đứa trẻ qua vườn hái trộm
Không phải chặn những chàng trai lân la trốn học
Mà chặn dòng người yêu nước trước lũ xâm lăng

Ai đã ngăn
Tiếng hồn thiêng sông núi gọi
Vọng bao đời từ Tổ quốc bốn ngàn năm
Ai đã ngăn 
Tiếng lòng mẹ Việt khóc
Những đứa con ra biển không về
Ai đã ngăn
Để đất nước ngày càng nhỏ lại
Bởi ngoại xâm và một lũ nội gian ?

Những hàng rào dựng lên giữa lòng thành phố
Biến một dân tộc anh hùng 
Thành hèn nhát
Giấu nụ cười chua chát trên môi.

Những hàng rào dựng lên giữa lòng thành phố
Biến những chàng trai trẻ
Nhiệt huyết tuổi đôi mươi
Thành một hạng người lai tạp

Những hàng rào dựng lên giữa lòng thành phố
Bảo vệ lũ giặc Tàu
Đang từng ngày
Nhuộm đỏ máu quê hương

Nếu một mai những hàng rào biến mất
Đất nước này cũng biến mất theo chăng
Nếu một mai không còn ai xuống phố
Mảnh đất này có được giữ vẹn nguyên? 

Nguồn: FB Gió Lang Thang.


Từ Ngày Các Bác Vô Đây



Cảm tác sau khi đọc lá thơ đầy nước mắt của một cô gái đang sống dật dờ tại thị xã Cần Thơ


Translated by Anne
Lúc mà các bác chưa có vô đây
Cháu chưa có mặt trên đất nước này
Má cháu còn đi đến trường mỗi sáng
Đúng tuổi trăng tròn, đôi má hây hây.

Kể từ sau ngày các bác vô đây
Ông Ngoại bỗng nhiên bị bắt, tù đày
Bà Ngoại nhớ chồng rưng rưng mỗi tối
Má cháu ưu sầu đánh mất thơ ngây.

Hai năm sau ngày các bác vô đây
Một sáng mùa Đông sương trắng giăng đầy
Các bác đến nhà, lưng đeo súng đạn
Bắt Má đi làm thủy lợi miền Tây.

Một tháng đi làm thủy lợi miền Tây
Má về ốm o, thân xác hao gầy
Má ôm Ngoại khóc, thì thầm kể lể:
Cán bộ hiếp con, có lúc cả bầy!

Rồi cháu ra đời không Ba, có Má
Ngoại vừa nằm xuống nên Má trắng tay
Bán buôn tảo tần Má nuôi cháu lớn
Dù không biết rằng Ba cháu là ai!

Mười tám năm sau ngày bác vô đây
Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay
Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh
Còn gì bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

Gần hai mươi năm sau ngày bác vô
Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô
Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo
Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

Nguyễn Thành Bửu

Ever Since You Came
Before you guys arrived in here
I was not even born yet
Mom walked to school each morning
Rosy cheeks, a sweet sixteen

After you came, suddenly one day
Grandpa was persecuted and imprisoned
Every night Grandma shed mournful tears
Mom felt sullen -- her innocence was lost

Two years passed from the day you came
On a wintry morning which shrouded in mist
Armed with guns, you came knocking at our door
And whisked Mom away to a labor camp

After one month, Mom returned home
Nothing but skin and bones
Embracing Grandma, she wept:
They raped me, Ma, gang-raped and all!

And so I was born, a fatherless child
Grandma passed away, leaving Mom penniless
Mom scraped a living to support me
Dad was all the while anybody's guess!

Eighteen years after you came
We went totally broke
Mom died of a terminal illness
Now then, what's left but my own body to trade?

Almost twenty years after you came
At sixteen, my body withered -- hardly a dish
I toiled from dawn to dusk
In return just for a loaf of bread!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog