Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Thăm Thú Berlin

Theo blog Hiệu Mimh

Gordon Thuy

Berlin. Ảnh: Internet
Berlin. Ảnh: Internet
Chúng tôi học chung với nhau cùng một mái trường toàn nữ sinh suốt 7 năm, từ lớp 6 đến lớp 12. Thời ấy không tách trường cấp 2 và cấp 3 như bây giờ.  Lên đến cấp 3, ngày xưa gọi là trung học đệ nhị cấp, thì chọn ban chuyên môn như ban A (Sinh vật), ban B (Toán-Lý-Hóa), hay ban C (Văn chương – Sinh ngữ – Triết), tuy khác lớp nhưng vẫn ở cùng hành lang với nhau.
Cả bọn ra trường đầu thập niên 1970, rồi tứ tán mỗi kẻ một nơi. Một vài bạn đi du học, số khác theo học các đại học Sài gòn hoặc theo chồng bỏ cuộc chơi.
Năm 1975 lại tan đàn xẻ nghé lần nữa, một số di tản với gia đình trước ngày 30 tháng tư, một số vượt biên sau đó, phần đông may mắn đến được bến bờ mới, có một người gặp số phần hẩm hiu vùi thân dưới lòng biển sâu. Số còn lại lăn mình vào cuộc đổi đời, tìm một chỗ đứng cho mình. Từng bóng hình cũ của tuổi học trò nhạt nhòa dần trong trí nhớ. Từng khuôn mặt mới xuất hiện dìu dắt, chia xẻ, gắn bó trong cuộc đời trưởng thành.

Cho đến một ngày đầu thiên niên kỷ, định mệnh lại đưa đẩy cho bạn bè tìm gặp nhau qua các trang nhà của các hội ái hữu cựu học sinh trường này trường nọ ngày xưa. Niềm vui vỡ òa, chao ôi ta bắt được mi rồi, trốn đâu biệt tăm biệt tích thế con khỉ? Nhóm email được lập ra, chuyện “Đời Cô Lựu” kể qua kể lại, hình ảnh đức lang quân cùng hậu duệ đưa lên trình làng. Những cuộc họp mặt mini xuất hiện mỗi khi “họ ngoại” về nước thăm gia đình và bạn bè, hay “họ nội” ra nước ngoài định cư hay du lịch đó đây.
Tháng 9 năm nay, 2016, một nhóm 4 người từ Maryland, Massachussetts, Texas, và Việt nam hăm hở khăn gói lên đường thăm một số bạn đang cư ngụ tại Berlin, Frankfurt tại Đức, và St. Berthelemy tại Thụy sĩ.
Cả bốn đáp máy bay đáp xuống phi trường Berlin gần giờ với nhau trong cùng buổi sáng để chủ nhà tiện việc đón tiếp. Vừa bước ra khỏi hải quan là thấy một máy chụp hình dí sát, chặn ngay trước mặt, cứ như ta đây là ông lớn bà lớn nào đấy được phái đoàn báo chí đón tiếp. Chị bạn đã “lượm” từng tên một từ các cổng khác nhau, mình là đứa cuối.
Hai vợ chồng bạn đã giúp khách thuê phòng tại một khách sạn nho nhỏ xinh cách nhà vài trăm bước. Vợ chồng chủ ở một căn hộ xinh xắn tại một khu yên tĩnh trong lòng Berlin, tậu chiếc BMW để đi lại nơi xa, ngày thường đi xe đạp ra chợ mua thực phẩm hay đến tập gym cách đó không xa. Nhà đầy hoa và cây cảnh, căn bếp xinh xắn gọn gàng, đồ đạc sắp đặt đâu ra đó, tủ lạnh bé tí so với tiêu chuẩn Mỹ nhưng vẫn có đủ những món cần thiết vì đi chợ thường xuyên và không tậu những bành thực phẩm to đùng như dân Mỹ thường bê về từ trung tâm bán sĩ Costco. Tự hỏi tại sao nhà mình tủ lạnh to đùng, lại có riêng một tủ đá ngoài garage làm chi thế nhỉ? Mười vật có mặt trong nhà mình thì chỉ dùng đến 2 hoặc 3, số còn lại chơ vơ cùng tuế nguyệt chẳng biết để làm chi qua bao năm tháng.
Những ngày ở Berlin là dịp học hỏi về văn hóa, kiến trúc, và lịch sử Berlin và nước Đức. Chồng bạn dẫn đường lên xuống metro, kể cho nghe nhiều giai thoại thú vị còn hơn tour guide thứ thiệt, vì anh thích tìm hiểu đọc sách, nên đã từ lâu nổi danh trong nhóm bạn bè về tài hướng dẫn du lịch.  Buổi chiều đâu tiên đi viếng “nhà thờ cụt đầu” Kaiser Wilhem – Gedächtniskirche được vua Wilhem cháu nội xây để vinh danh vua Wilhem ông nội, hoàn thành  năm 1895. Nhà thờ bị dội bom bể nát nhưng được chăm chút giữ lại để nói lên ý chí tái thiết đất nước từ hoang tàn đổ nát của người Đức sau thế chiến thứ hai.
Ngày sau ra nhà ga chính Hauptbahnhof lấy xe điện đi viếng thăm dinh bà thủ tướng cho đủ lễ, bước sang toà nhà quốc hội Đức Bundestag, cổng thành Brandenburg, đại học Humbolt. Bước dọc sảnh đường trưng ảnh 29 vị giáo sư của trường đã nhận giải Nobel, với những nhân vật tên tuổi như Einstein, Koch (vi trùng lao), thấy thật nể phục. Quên hỏi tại sao các giải Noel chỉ được trao từ 1900 đến 1950. Chẳng lẽ các hậu duệ sau này của trường không làm nên cơm cháo gì?
Brrdenburg. Ảnh: Internet
Brrdenburg. Ảnh: Internet
Trọng tâm buổi chiều tập trung vào bức tường Bá Linh. Thành phố Bá linh nằm trong vùng Đông Đức nhưng sau khi bại trận thế chiến thứ nhì được chia ra làm Tây Bá  linh (dưới sự kiểm soát của Đồng Minh) và Đông Bá Linh cùng Đông Đức (Liên xô kiểm soát). Tây Bá linh lọt thỏm trong “vùng địch”, qua thập niên 1950 thì phát triển vượt mặt Đông Bá linh, nên có những cuộc di dân tự phát từ Đông sang Tây khiến cho nhà cầm quyền Đông Đức không vui. Đùng một phát, năm 1961, Đông Đức rào kẽm gai chặn các lối đi sang Tây Bá linh rồi nhanh chóng xây bức tường kiên cố ngăn cách đôi bên, dài 140 km, cô lập Tây Bá linh lại, gây chia lìa bất ngờ đau đớn cho biết bao gia đình hai bên Đông-Tây trong nhiều thập kỷ, và đã khiến bao kẻ liều mình vượt tường để được đoàn tụ với người thân, phó mặc cho rủi ro chết thảm khốc vì bị bắn bỏ.
Hai vợ chồng bạn đi du học trước 1975 rồi ở lại, và đến làm việc tại Tây Bá linh trước ngày nước Đức thống nhất. Thời ấy Tây Đức khuyến khích người ta đến vùng bị phong tỏa này sinh sống nên trả lương cao hơn nơi khác. Hai anh chị còn nhớ những đồn kiểm soát, bức tường sừng sững, những chuyến xe điện chạy suốt ngang vùng Đông Đức không dừng lại, và không khí lạnh lùng giữa hai bờ Đông-Tây.
Là nhân chứng lịch sử ngày dân chúng bên Đông Bá linh vượt tường sang Tây Bá linh, anh chị kể lại không khí sôi nổi những ngày ấy, buổi tối xem tình hình chuyển biến từng bước trên TV, buổi sáng vào sở nghe mọi người bàn tán, những ngày sau đó chứng kiến bức tường bị gỡ bỏ từng viên gạch, v.v. Ngày nay hầu hết bức tường không còn tồn tại nữa, nhưng vết tích của nó là hàng gạch làm móng tường vẫn còn trên đường đi, vỉa hè, v.v. và được đánh dấu bằng những tấm bảng đồng khắc cho biết nó đã từng ở đấy. Một phần nhỏ bức tường được giữ lại nguyên vẹn cạnh dòng song Spree và cầu Oberbaumbrücke cho mọi người thấy nó cao và dầy đến độ nào.
Ngày xưa mặt tường Tây Bá linh từng được “nghệ sĩ nhân dân” ghé đến sáng tác, gồm những nét vẽ và “bút tích” theo kiểu “vẽ“bụi” (graffiti) thường thấy tại các thành phố lớn. Mặt tuờng Đông Bá linh ngày xưa để trống, vì dân Đông Bá linh không ai được léo hánh đến gần tường, nếu không sẽ bị bắn bỏ, nay thấy có vài triển lãm trên tường, hôm tôi ghé đến là triển lãm về người tỵ nạn Syria.
Nước Đức thống nhất không đổ một giọt máu khi bước tường Bá linh bị phá bỏ và Đông Đức xin được sát nhập vào Tây Đức năm 1990. Từ đấy người dân Tây Đức đã gồng gánh cưu mang Đông Đức để cả nước cùng phát triển, nhưng đến nay lương công chức làm cho chính phủ của người dân Đông Đức vẫn được qui định thấp hơn lương Tây Đức 30%.
Tôi thắc mắc làm thế nào để định nghĩa người làm việc Tây-Đông đế phát lương, căn cứ vào giấy khai sinh hay chứng nhận hộ khẩu, thì được cho biết căn cứ vào nơi làm việc. Làm việc ở Đông Đức thì lãnh lương theo chỉ số Đông Đức, và ngược lại. Các công ty tư nhân thì tự định lấy mức lương cho nhân viên của mình, nhưng trên thực tế vẫn dựa vào giá thị trường, nên lương Đông Đức vẫn thấp hơn lương Đông Đức. Ngày nay nhìn Đức phát triển không khỏi khâm phục quyết tâm khép lại quá khứ để thống nhất đất nước trong hòa bình của ngưòi dân.
Nơi tưởng niệm những người Do Thái bị giết hại ở cách cổng thành Brandenburg một block đường. Khu đất rộng 19 mẫu, gồm 2,711 khối bê tông, kích thước như nhau như những ngôi mồ, chỉ khác chiều cao, cao thấp chập chùng, từ 2 tấc đến gần 5 mét. Đi dọc theo những “ngôi mộ” này, có lúc lấp xấp dưới chân, có lúc vượt lên che khuất đầu người khiến ta không còn thấy được bạn cùng nhóm, tạo nên một cảm giác rờn rợn u uất.
Ngày thứ ba đi viếng thăm nhà thờ Berliner Dom và thưởng thức món ăn đặc sản của người bản xứ. Nhà thờ đẹp và còn nguyên vẹn nhưng không nổi tiếng bằng “nhà  thờ cụt đầu”, nơi có tổng giám mục trụ trì.
City View. Ảnh: Internet
City View. Ảnh: Internet
Các cửa hàng ăn uống ngoài lề đường đầy khách ngồi ăn nhộn nhịp trong không khí ấm áp cuối hè. Đi ngang qua hàng quán nào cũng thấy dân Đức ngồi trước “lọ” bia to đùng, màu hổ phách trong vắt phủ bọt, ly thì cao đến cả nửa thước, cốc thì to như cái siêu sắc thuốc bắc. Nước Đức nổi tiếng về bia, và tửu lượng của người dân bảo đảm “dô dô” được khối bia trong những ly cốc khổng lồ ấy
Hai anh chị bạn giới thiệu món giò heo đặc biệt của miền Nam nước Đức (Munich) là schweinshaxe, da nướng dòn, hầm với nước sốt nâu đậm gần giống như thịt kho tàu, mỗi phần ăn là nguyên cả một cái đùi to đùng, nhà hàng dọn thêm hai quả cầu khoai tây nhồi bột rồi luộc gọi là Kartoffelkloesse, gọi một phần rồi cả bọn chia nhau, cùng với những món ăn nhẹ khác.
Berlin hào nhoáng và hoành tráng, các vết tích chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh đã nhạt nhòa, ngày nay là một trung tâm chính trị và thương mại sầm uất. Bức tường chia cách hầu như đã biến mất, chỉ còn lại những “ranh giới” phải có người bản địa chỉ ra cho mình mới thấy được: phía Tây Bá linh thì có hệ thống xe điện, phía Đông Bá linh là xe buýt.
Để ý kỹ hơn nữa thì nhà cửa đường xá bên Tây khang trang hơn bên Đông.  Dân nhập cư đầy đường phố, mở các cửa hàng buốn bán dịch vụ ì xèo trong những khu bình dân. Thỉnh thoảng thấy có những bảng trên đường phản đối chính sách nhận người Syrian như “Nước Đức của người Đức”. Chủ nhà luôn mồm cảnh giác khách phương xa về nạn móc túi và giật đồ, may mắn không bị mất mát gì trong thời gian thăm viếng. Người Thổ rất đông, hình như là hàng thứ dân nhập cư thấp nhất trong xã hội Đức hiện nay.
Người Việt ở Berlin cũng nhiều, hay kinh doanh về các cửa hàng bán thức ăn nhanh đầy dẫy tại các nhà ga xe lửa hay các shopping mall. Có nghe nói đến chợ Đồng Xuân bán quần áo nhưng không có thì giờ đến viếng. Bạn cho biết con cái người Việt nổi tiếng học giỏi, tạo ấn tượng tốt đối với các nhà giáo dục Đức.
Ba ngày ngắn ngủi thăm viếng Berlin đã qua. Sáng ngày thứ tư chị bạn dẫn ba bà ra xe điện trực chỉ nhà ga Hauptbahnhof để bắt xe đi Frankfurt. Ông chủ đèo bà còn lại trên xe hơi cùng đống hành lý to đùng tải ra sau. Nhà ga Berlin Haptbahnhof cực kỳ to lớn, phục vụ các chuyến đi địa phương trong vòng Bá linh, cùng những chuyến xe đi các vùng khác trong nước Đức như Frankfurt, Munich, và cả những tuyến lên các nước Bắc Âu như Hòa lan, Đan mạch, v.v. Phải nhìn bảng chỉ dẫn cho kỹ để biết chuyến xe của mình sẽ đến bến số mấy, tầng lầu nào. Lên lộn là phải đi xuống trở lại, không cách gì đi bộ qua đường ray để qua bến khác được.
Ở bên Mỹ phải mua vé, cho vé chạy qua máy thì cửa mới mở cho mình vào bến. Ở Berlin mọi người cứ hồn nhiên thoải mái bước lên xe ngồi chễm chệ. Trên đường đi có thể, có thể thôi, người soát vé đến chỗ ngồi yêu cầu mình trình vé. Ngồi nghĩ thầm trong bụng may ra mình có thể đi quỵt nếu may mắn không gặp “ổng”.
Trong mấy ngày đi lại Berlin thì thấy 50/50, có chuyến bị xét, có chuyến không. Lỡ bị bắt thì tiền phạt rất cao, đến 60 euro, trong khi vé xe chỉ vài euro. Người ta giảm giá đặc biệt cho nhóm, nên vé nhiều người đi suốt ngày giá 60 euro chẳng hạn, có thể đi từ 2 đến 6 người. Đi 2 người thì mỗi người tốn 30 euro, đi 6 người thì mỗi người chỉ tốn 10 euro.
Một góc khác. Ảnh: Internet
Một góc khác. Ảnh: Internet
Ngồi trên xe lửa êm như ru bồi hồi nhớ lại kỷ niệm ngày xưa cùng học chung mái trường. Ngày xưa những con “búp bê” lùn tịt, cắt tóc bum bê hay cột đuôi ngựa, xúng xính áo dài trắng, “ba vòng như một”, bá vai nhau đi nhặt hoa phượng rơi trong sân trường. Bốn thập kỷ trôi qua! Bạn mình nay gắn bó với người bạn đời mình chưa hề biết mặt, học hành, làm việc trong nhiều môi trường khác biệt từ VN đến trời Âu, Mỹ, nói cả một thứ tiếng quá xa lạ với mình.
Thế rồi hữu duyên tái ngộ tại Berlin, đời như một giấc mơ! Bạn ở Đức làm việc rất khoa học chính xác, tổ chức đâu ra đó, buổi sáng đãi ăn tại nhà với các loại bánh và xúc xích Đức, buổi chiều đã nấu sẵn nồi nước phở hay hủ tiếu cho có hương vị quê hương. Đi tham quan thì vợ chụp hình, chồng hướng dẫn, về nhà vợ bếp núc, chồng bày bàn và dọn dẹp rửa chén, khách về khách sạn rồi thì lên máy tải hình đã chụp trong ngày với vài lời thuyết minh để nhóm bạn ở nhà có thể cùng theo dõi hằng ngày. Sáng ngày thứ tư vừa tiễn khách lên đường là hai ông bà lên xe lái 8 tiếng trực chỉ Đan mạch, theo chương trình du lịch riêng đã định sẵn. Giờ nào việc ấy, tính toán rất sít sao khoa học.
Xin chào tạm biệt Bá linh với những đền đài lịch sử hoành tráng, những người bạn chu đáo thân tình, và những kỷ niệm đẹp khó quên!
Gordon Thuy. TM. 27-9-2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog