Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Hai Tiếng Chuông Ngân

Hoàng Nhất Phương
Sớm mai thức dậy nghe chuông nhà thờ. Từng tiếng bing boong ngân vang giữa không gian tĩnh lặng, gợi nhớ những hồi chuông ngày xưa trên thành đô Đà Lạt. Ai từng lên xứ hoa đào đều biết nơi đây có nhiều tu viện, nhiều nhà thờ, nhiều kiểng chùa. Bắt đầu một ngày mới khi hừng đông vừa ló dạng, cư dân miền cao nguyên nghe tiếng chuông thanh thoát du dương mở đầu thánh lễ ban sáng của nhà thờ. Lúc chiều xuống mây vương, hoàng hôn lẩn khuất trong rừng thông, họ lại được nghe tiếng chuông công phu trầm bổng phiêu diêu kết thúc một ngày an cư của thiền viện. Những tiếng chuông quen thuộc này là thánh nhạc, đã mang Phúc Âm siêu nhiên của Chúa Chiên Lành, đã mang Giáo Lý nhiệm mầu của Đức Phật Từ Bi, phổ thành diệu khúc gieo rắc niềm tin yêu bất tận vào lòng người. Cội nguồn vinh phúc khởi từ những hồi chuông nhạc đạo hiển lộng giữa thinh không từ ngày này sang ngày khác, từ tháng này sang tháng khác, từ năm này sang năm khác; lâu dần trở thành chất liệu đặc biệt kết tụ trong lòng cư dân phố núi. Họ mặc nhiên quy ngã Phật, mặc nhiên phụng thờ Thiên Chúa, mặc nhiên trở thành tín đồ thuần thành của Phật, mặc nhiên trở thành con chiên ngoan hiền của Chúa, đem đức bác ái và lòng từ bi ra thù tiếp cõi đời.

Du khách lên chơi Đà Lạt luôn thắc mắc: Tại sao ở những nơi khác dân chúng chỉ trao đổi xã giao, thận trọng giữ khoảng cách với kẻ lạ, trong khi cư dân Đà Lạt vừa mở rộng tâm hồn, vừa mở rộng cổng vườn nhà chào đón du khách, mặc dù trước đó chẳng ai biết ai. Mỗi khi nghe hỏi, người phố núi cười rất dịu dàng, nói: Ông bà cha mẹ chúng tôi luôn cư xử thân thiện với mọi người. Đến đời mình, chúng tôi cũng sống y hệt như vậy. Không chỉ riêng chúng tôi, cả thành đô Đà Lạt ai cũng có lòng hiếu khách…Họ trả lời bình dị, khẳng định sự tử tế và thân thiện là điều thường hằng có trên cao nguyên lộng gió. Người ta kết luận: Đất trời sương khói uyên nguyên, cây xanh lá thắm diệu huyền sắc hoa, hòa nhập làm một cùng tiếng chuông vang giữa hừng đông và tiếng chuông ngân giữa hoàng hôn, là kho tài sản thiên nhiên vô tận đã làm cho tâm hồn người Đà Lạt thêm phong phú, đã đặt bệ phóng cho niềm tin để họ luôn yêu đời yêu người.
Tôi ra đi mang theo hình ảnh Đà Lạt, mang theo giòng thánh nhạc bất tận của những hồi chuông ngân vang trong giáo đường trong thiền viện. Tưởng như hồn đại hồng chung, trên cao lộng gió uy hùng tiếng chuông. Đường về suối chảy thác tuôn, âm vang nhã nhạc cội nguồn thông reo. Từ đó cho đến bây giờ, lòng tôi vẫn lưu giữ bức tranh toàn cảnh độc đáo của cao nguyên, lòng tôi vẫn quyến luyến từng tiếng chuông bing boong nhẹ rơi giữa đường đèo tràn ngập sắc vàng của mimosa và dã qùy. Ngày 31 tháng 12 năm 2013, trong lúc họp mặt chờ đón Năm Mới 2014, tôi và những người bạn cùng ôn cố tri tân. Kỷ niệm rực sáng, khi thành phố quê hương hiện ra trong lâu đài ký ức. Tôi chưa có dịp về cố quận, nhưng bằng hữu từng đi lại trên đường đèo cho biết: Đà Lạt bây giờ mất rất nhiều dấu tích xưa. Không gian mênh mông, khung trời mờ sương bị ngăn chặn vì những căn nhà hình hộp. Kiến trúc cao tầng không thích hợp với phố núi, nên Đà Lạt bị ngạt thở. Người tứ xứ đến làm ăn, biến phố hoa thành thương trường cạnh tranh khốc liệt. Khách sạn và nhà nghỉ có muôn hình vạn trạng, khuấy động sự tĩnh mịch của rừng thông. Thác suối hồ vẫn còn đó, nhưng giòng chảy thuần khiết thanh nhã cơ hồ đã cạn kiệt. Những mặt hàng đặc trưng của Đà Lạt như mứt dâu, mứt khoai, nhà đê, gùi đeo, khăn quàng túi xách may bằng vải thổ cầm, những khung hình cưa lộng bằng gỗ…v.v…., trở thành công cụ để các cò mồi đấu đá tranh giành du khách. Đà Lạt bị tàn phá, không còn là nơi bình yên chim hót, không còn là nơi có thể gửi gấm niềm tin như thuở xưa…!
Tôi thinh lặng nghe, ngậm ngùi thương cảm. Vật đổi sao dời. Thương hải biến vi tang điền là điều không tránh khỏi, trước biển đời luôn dậy sóng. Nhưng tôi thật tin vào thiện tâm của cư dân Đà Lạt, thật tin rằng thác suối hồ xưa sẽ lại tuôn đổ từng giòng nước trong ngần thanh khiết, khi biết rằng tiếng chuông của giáo đường của thiền viện vẫn thành tín ngân vang, dù muôn điều thị phi đang bủa vây chung quanh linh hồn phố núi. Đêm thơm mùi hương trầm xua tan giá rét mùa đông. Chúng tôi nâng ly champagne mừng năm mới, nguyện chúc những điều tốt đẹp nhất cho quê hương, cho gia đình, cho bằng hữu, cho bản thân, và cho đất nước mà chúng tôi đang sống. Ai cũng biết: Home sweet home. There is no place like home. Quê nhà yêu dấu. Không đâu giống như quê nhà. Lòng tôi dư đầy hoài niệm mỗi khi nhớ Đà Lạt. Tuy nhiên đi xa nhiều năm, vui vẻ đón giao thừa ở những phương trời lạ cũng đã nhiều năm, tôi hiểu rất rõ thế nào là: Home is where you feel happy and peaceful. Quê hương là nơi bạn cảm thấy hạnh phúc và bình an. Trong lòng tôi ngày tháng cũ và tiếng chuông thánh thót du dương trên thành đô Đà Lạt giữ một vị trí quan trọng như thế nào, thì mười tám năm qua và tiếng chuông trầm bổng phiêu diêu ngay tại đất nước tôi đang cư ngụ cũng chiếm một vị trí quan trọng y như vậy.
Từ đáy sâu nội ngã, tôi nghe hai tiếng chuông ngân đón chào giây phút đầu tiên của năm 2014. Một tiếng chuông gợi giấc mơ xưa, để tôi thương nhớ cội nguồn. Một tiếng chuông đánh thức tâm trí, nhắc nhở tôi nói lời cảm ơn đất nước đã cưu mang tôi và gia đình, đã cho chúng tôi hiểu thế nào là một đời sống tự do, bình an, và hạnh phúc.
Hoàng Nhất Phương
4:09am Thứ Tư ngày 1 tháng 1 năm 2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog