Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Tháng Tư

GN: Hôm nay ở nhà tôi làm rất nhiều việc, kể cả mở được một CD nghe nhạc, bước ra sân xem hoa, ngửi gió muà Xuân đang thổi, tận hưởng một ngày nắng ấm mà tin nói tuần sau sẽ chuyển sang cơn mưa hầu như suốt tuần.  Mấy tuần lễ hay có thể nói cả một năm trời cứ cuối tuần là tôi rong ruổi đi đi về về mấy trăm dặm,  bỏ lái xe hàng ngày, dùng xe bus đi làm một phần cũng để tiết kiệm xăng thế mà cuối tuần còn đi gần bằng số dặm đi làm.  Cho nên có một ngày thong thả nhất, là ông chồng tôi tự nhiên "tình nguyện" nói để ông ăn bánh mì tôi khỏi phải nấu cơm.  Không dưng tôi có thêm chút thì giờ cho chính mình, kể cả cuối ngày ngồi xuống đọc bài viết của một tác giả tôi hay đọc, Trần Mộng Tú. 

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Hùng ca sử Việt

Hôm nay xem trên net giới thiệu bộ phim DVD Golden Asia 2, tôi mở một clip ra xem để vừa xem vừa giết thì giờ khi tập thể dục, rút cuộc tôi xem luôn một mạch hết cả 8 clip trên youtube.  Lúc đầu xem, cứ nghĩ ai hoà âm cho chương trình nhạc hay thế, hào hùng thế, nhất định xem xong phải emai cho con chạy ra tiệm mua ngay cho tôi một DVD để cho ông xem và tôi để dành, tôi ít xem chương trình ca nhạc, những hễ xem clip nào có giá trị thì tôi mua, thứ nhất để dành cho con cháu, thứ hai để cho nhà sản xuất tiếp tục làm thêm những bộ phim có giá trị cho tui coi tiếp. 

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Mỏ dầu?

Nhà tôi ở ngoại thành, mỗi lần đi về ngang những hàng rào mà bên trong đầy những xe truck trắng tinh với những thùng đổ nghề chất đầy đậu đầy sân bên trong hàng rào.  Những mảng đất được xới lên bằng phẳng, những giàn khoan ở đâu được đưa đến trong đêm sửa soạn cho một cuộc khoan đào.  Những dàn khoan cũ từ lâu bỗng dưng hoạt động công việc bơm đều đặn.  Là lúc tôi biết phải chuẩn bị túi tiền. 

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Bài diễn văn của cụ Phan Châu Trinh

GN: Chép lại tặng các bạn học Phan Châu Trinh nhân dịp họp mặt cuối tháng Năm này. Với những người bạn trẻ thời nay thì chắc chỉ cần thay thế mấy chữ Nho Giáo với mấy chữ Karl Marx hay tư tưởng của ông nào đó.
pct
Đây là bài diễn văn của cụ Phan Châu Trinh năm 1925 tại Sài Gòn, sau khi Pháp thấy cụ gần chết vì lao phổi nên đưa cụ từ Pháp về Sài Gòn (để chết). Đến lúc gần chết cụ vẫn đau đáu về tương lai của Việt Nam.

QUÂN TRỊ CHỦ NGHĨA VÀ DÂN TRỊ CHỦ NGHĨA

Phan Châu Trinh

Thưa các anh em, chị em, đồng bào!
Từ khi tôi biết cái học mới đến bây giờ, thì trong trí tôi bực tức, ngẫm nghĩ lấy làm lạ quá. Lạ vì trong xứ Á Đông này có bốn nước đồng văn, mà đều sùng bái cái chính thể quân chủ, đều sùng thượng Nho Giáo. Vậy làm sao mà từ hồi cái văn minh bên Châu Âu tràn sang cõi Á Đông đến nay thì chỉ có người Nhật Bản bỏ ngay cái học cũ mà theo lối mới, thì sự giàu mạnh trông thấy liền trước mắt, chừng trong bốn năm mươi năm mà đã sánh vai với liệt cường? Còn nước Xiêm [Thái Lan] ở gần bên ta, thì nó chẳng có đạo Nho gì hết, nó chỉ có đạo Phật mà thôi, mà nay nó cũng đứng vào hàng Vạn quốc bình đẳng. Tại làm sao mà được như thế?
Chẳng có sự gì thế, hễ người Anh lại nó cũng cho vào, người Pháp lại nó cũng cho vào, người Mỹ, người Đức lại nó cũng đãi tử tế, để nó theo học cái hay của mấy nước đó. Chỉ chừa ra có ba nước là nước Tàu, nước Cao Ly [Triều Tiên] và nước ta, dân thì nghèo, nước thì yếu, cái phần người dốt nát thì chiếm đến 80%. Còn gọi là thượng lưu, chẳng qua là trong bọn “bát cổ” đã chiếm hai phần ba trong nước; thật chẳng biết biết cái Nho Học là gì, mà cũng nhắm mắt lại chê càn cái văn minh mới là mọi rợ! (đây tôi nói Cao Ly và Tàu, còn Việt Nam ta để tôi nói lại sau).

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Phan Vũ và, định mệnh bài thơ ‘Em ơi, Hà Nội phố’


Buổi trưa nồng bụi. Thành phố phồng, rộp theo những cơn nắng châm chích trên từng tấc thịt, da; tuồng đã bị nấu nhừ, nung chín.
Nhà thơ Phan Vũ. (Hình: tp)

Tôi lẽo đẽo theo chân Hà Quang Minh. Những đoạn đường phải, trái ngắn. Những ngọn cây già, mốc, không có nổi cho chính nó, chút bóng mát liu điu. Minh mở cửa. Quán vắng, âm âm, chia khu. Những chiếc ghế bành đợi khách. Tôi đợi một người. Ðợi tác giả “Em ơi, Hà Nội phố.” Ðợi Phan Vũ. Một người tôi không quen. Một tên gọi chỉ mới gần đây, dấy lên trong tôi, một điều gì, như muốn nói với ông, lời cảm ơn. Mọi chuyện khởi đi từ P. Kim ở Seattle, khi Kim gửi cho tôi qua không gian ảo, ca khúc “Em ơi, Hà Nội phố.”

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Chúng ta có thật là con rồng cháu tiên?

Trần Phúc Tâm
 
Lời nói đầu: Cách nay trên dưới một ngàn năm, nhằm xây dựng nền văn hóa tư tưởng dân tộc khẳng định sự độc lập tự chủ của người Việt, các bậc tiền hiền tiên liệt của chúng ta đã gom góp những truyền thuyết dân gian tạo nên huyền sử Rồng Tiên, có ý nghĩa thiết thực là giáo dục ý thức tư tưởng của người dân Việt rằng: Chúng ta cũng phát xuất từ nòi giống oai hùng cao quý và có quyền tồn tại - phát triển bình đẳng với người Hán, nước Việt hoàn toàn có thể sánh ngang với Trung quốc. Độc lập dân tộc và toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ của người Việt là điều hiển nhiên như trời cao đã định. Ngày nay, dưới ánh sáng của khoa học kỹ thuật và ngành nhân chủng học, chúng ta đã biết rằng người Việt khác hẳn với người Hoa, phần đông người Việt không phải từ người Hoa mà ra, hay do dòng máu Hoa lai tạo với các sắc dân bản địa mà thành. Chúng ta cũng biết rằng chúng ta có nguồn gốc từ giống người chứ không phải từ giống Rồng hay giống Tiên và cũng không thể có người phụ nữ nào có thể đẻ ra trăm trứng, nở thành trăm con.
Tuy nhiên, tìm hiểu huyền sử, gạn lọc lấy những thông tin chân thực từ màn sương mờ ảo truyền thuyết xa xưa, sẽ giúp chúng ta hiểu biết rõ hơn những yếu tố bản gốc của lịch sử - văn hóa Việt. Nhờ đó, có thể nhận thức tốt hơn về bề dày truyền thống lịch sử, góp phần giúp chúng ta bình tĩnh, tự tin và tỉnh táo hơn trước làn sóng xâm lăng của văn hóa - tư tưởng Trung Hoa.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Đa kim ngân phá luật lệ (tiêu xài)

"Thật ra thì không có lần sau, dù tôi thường hay ở khách sạn này khi về Sài Gòn. Không phải tôi hà tiện, mà chỉ vì tôi thấy không hợp cảnh. Ở Âu châu hay Úc thì tôi có thể chi ra 4-5 USD cho một li cà phê, nhưng ở đây thì dứt khoát không. Tôi không thể nào uống một li cà phê với cái giá như thế ở ngay thành phố này khi mà chỉ không đầy 1 phút đi bộ là đã thấy những người đồng hương lam lũ đang đạp xe bán từng trái cam, từng trái mít."

Ý hay trong ngày

Từ email

Khỏe, không phải là nhấc lên Mạnh, mà là để xuống Nhẹ
Strength is NOT about HEAVY lifting, but lowering it down LIGHTLY

Kính, không phải là đối với Trên, mà là xử với Dưới
Respect is not just toward your UPPER (boss), but how to work with your LOWER (staff)

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Mấy hôm nay đọc trên mạng tin một blogger còn trẻ, Đinh Vũ Hoàng Nguyên,  đã ra đi đúng vào ngày sinh nhật.   Theo đường link tôi đọc một mạch trong blog của ĐNHN hôm nay mà tiếc cho một tài hoa, phải nói là rất tiếc, có lần đã đọc tôi cứ ngỡ đúng là môt Lão thầy bói già, chứ một người còn trẻ sao lại có những nhận xét về cuộc đời hài hước chua cay đến thế.  Tôi vốn không còn thì giờ đọc cái gì dài, cho nên lối viết ngắn gọn và với những nhận xét sâu sắc tinh tế khiến tôi chăm chú đọc lại, vừa đọc vừa cười một mình trên xe bus và ngậm ngùi, một người viết như thế mà lại ra đi quá sớm.  Tôi hy vọng ai đó sẽ in lại những bài viết dí dỏm của blogger ĐVHN. Đó sẽ là di sản cho chú bé con trai của Đinh Vũ Hoàng Nguyên. 
Không tin bạn cứ đọc xem có đồng ý với nhà văn Lê Minh Hà không nhé.

Xã hội quay cuồng

"Trong bữa cơm chúng tôi được bố mẹ dạy bảo là ăn uống như thế này, ăn trông nồi, ngồi trông hướng thế nọ, bát canh rau không được để cho tí mỡ bám vào. Cái cuộc sống nó tinh khiết chứ không pha tạp như bây giờ.
Ngày trước, không bao giờ một cửa hàng vừa bán bún rồi lại bán phở, bán thì phở gà ra phở gà, phở bò ra phở bò, không ai dùng chung nước dùng cho hai loại đó cả. Nhưng bây giờ con người tạp nham lắm, và những mối quan hệ trong gia đình cũng thế.
Tôi nghĩ bây giờ ít người nhắc đến những câu mà hồi nhỏ chúng tôi hay nói là: Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Tôi đoán rằng bảo đọc một câu mà em thuộc trong ca dao thì không bao giờ nhắc được câu ấy cả." (Vương Trí Nhàn)

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Mùa Anh Ðào 2012 @ Washington DC

Ca dao

Sáng nay đọc bài Tờ lịch Gỡ Mỗi Ngày do người quen gửi đến, tôi giật mình nhớ tới mấy cuốn lịch cũ tôi để dành đâu đó trên tường garage, trong tủ. Số là cứ cuối năm đi chợ Việt là được tặng mấy cuốn lịch Tam Tông Miếu hay lịch mấy cô người mẫu. Dĩ nhiên mấy cô người mẫu xem xong tháng nào thì xé vất không tiếc, chỉ mấy cuốn lịch Tam Tông Miếu thì tôi bỗng có cái tật tiêng tiếc không dám xé, mà không dám xé tức là không dám bỏ, bạn sẽ nghĩ là sao bà này lẩm cẩm tới mức như vậy. 

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Chuyện người Bắc vô Nam

GN: Xin phép post lại bài này bởi vì qúi những tấm  hình mấy chị nữ sinh miền Nam thời xưa.  Phải công nhận con gái thời nay đẹp hơn con gái thời xưa, có nét "Tây Phương" nhiều hơn, có lẽ cha mẹ họ nhìn thấy Tây Mỹ nhiều hơn chăng? Nhưng những người con gái thời xưa (trước 75) có dáng vẻ thuỳ mị nết na kín đáo hơn, phải không? (hổng biết có ai đồng ý với mình không nữa) 

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Varanasi, đêm nghe sông Hằng hát

Trần Trung Đạo


Khi chiếc ghe đưa chúng tôi trở lại Ghat thiêu người, khoảng mười giờ tối, xác người đàn bà quấn vải trắng không còn nằm trên bờ sông nữa. Bà có thể vừa hay đang được hỏa thiêu. Giàn hỏa là một lò lửa thấp chất đầy những thanh củi lớn, khi đó đang bốc lửa đỏ rực. Tôi không biết chính xác Ghat này tên gì nhưng vì Ghat nhỏ và cách Dashashwamedh Ghat chỉ vài phút chèo ghe nên đoán là Harishchandra Ghat, một trong hai Ghat hỏa thiêu.
Ghat theo tiếng Hindi có nghĩa là những bậc thang cấp. Mặc dù danh từ ngày được dùng chỉ những bậc thang cấp ở nhiều nơi khác nhưng khi nghe đến Ghat người ta thường nghĩ ngay đến những bực cấp đi xuống sông Hằng nỗi tiếng ở Varanasi. Hãy nghĩ Ghat như là những bến sông, nơi có người và ghe thuyền tập trung, cho dễ hiểu. Có tất cả 84 Ghat lớn nhỏ dọc đoạn sông dài khoảng 5 dặm. Những Ghat được nhắc nhở nhiều trong sinh hoạt tôn giáo và văn học Ấn Độ gồm có Dasaswamedh Ghat nơi được tin rằng tại đó Lord Brahma đã đón mừng Lord Shiva trở lại thế gian; Tulsi Ghat gắn liền với tên tuổi của thi hào Ấn Độ Tulsidas, tác giả của trường thi Ramcharitmanas; Bhadaini Ghat biểu tượng của ánh sáng mặt trời; Assi Ghat có nhiều sinh hoạt rất sống động; Panchkoat Ghat do vua Madhya Pradesh xây; Man Mandir Ghat là nơi có các chùa Hindu thiêng liêng như Sthuladanta Vinayaka, Rameshwara và Someshwara.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

Người Việt kỳ thị người Việt!


Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói "xí bô xí ba" gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Huyền thoại một nhà thơ


Trần Việt Trình (Danlambao) - Một ngày sau năm 1975, sau khi hai miền Nam Bắc “được” giao thông, một ông già tóc râm đang thả bộ trên đường phố Sài Gòn bỗng nghe lời ca tiếng nhạc phát ra từ một người đàn ông cụt chân với cái đàn guitar cũ kỹ hát xin tiền

Những đồi hoa sim ôi những đồi hoa sim
tím chiều hoang biền biệt

Vào chuyện ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
khi còn tóc buối vai
Mấy lúc xong pha ngoài trận tuyến ai hẹn được ngày về
rồi một chiều mây bay
Từ nơi chiến trường đông bắc đó lần ghé về thăm xóm
hoàng hôn tắt sau đồi

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Với cụ Lê Hiền Đức

Cụ Lê Hiền Đức mình gặp đầu tiên trong lần vừa rồi đi thăm chị Bùi Hằng. Ấn tượng đầu tiên mình thấy là cụ còn khỏe và minh mẫn, cụ nói sang sảng cả tiếng đồng hồ mà không cần nghỉ, uống nước, nhất là cụ đứng nói chứ không phải ngồi. Kiến thức của cụ thật đồ sộ. Cụ chỉ mình hỏi.

- Mày tên gì.?
- Dạ thưa cụ con tên Hiếu
- Mày làm gì ?
- Dạ con làm hàn sắt, biển quảng cáo nhưng đôi khi có vài người gọi con là phản động.
Cụ Lê Hiền Đức thở dài.

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Những điều ôn lại

GN: Đọc bài sau đã lâu từ một clip slideshow ai đó gửi cho tôi, nhưng hôm nay đọc lại, quả thật tuần này tôi có những điều cần phải học lại từ những câu sau đây.  Thế mới hay học hoài vẫn chưa thông. :-)

Cuộc sống đã dạy tôi rất nhiều điều vô giá!

Tôi đã được học rằng, để xây dựng lòng tin phải mất đến hàng năm, nhưng chỉ cần vài giây để hủy hoại nó.
Tôi đã được học rằng, cho dù bạn quan tâm nhiều đến đâu, có những người sẽ không đáp lại sự quan tâm đó.
Tôi đã được học rằng, bạn không thể làm mọi người yêu bạn. Tất cả những điều mà bạn có thể làm là trở thành một người mà người khác có thể yêu được, phần còn lại là tùy thuộc vào người kia.
Tôi đã được học rằng, đừng bao giờ đếm những thứ bạn có được trong cuộc sống, mà hãy đếm bạn có được bao nhiêu người bạn trong cuộc sống.
Tôi đã được học rằng, đôi lúc trong cuộc sống mình có thể làm những điều khiến mình phải đau khổ suốt cả cuộc đời.
Tôi đã được học rằng, hãy nói lời tạm biệt ngọt ngào với ai đó, bởi đó có thể là lần cuối cùng bạn gặp họ.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Tiếng Hoa

Đọc bài viết trên blog Ts. Nguyễn Xuân Diện về chuyện bô Giáo dục công bố xin ý kiến dự thảo dạy tiếng Hoa ở Tiểu học và Trung học cơ sở (thiệt tình mà nói tôi cũng không hiểu cho lắm chuyện trung học cơ sở là như thế nào).  Tôi cũng tò mò mở cái zip file của dự thảo xem ra làm sao, chả thấy ngày tháng có lẽ vì là dự thảo. Hy vọng Bộ Giáo Dục có cho phép người dân trong nước bỏ phiếu thuận hay chống như việc gần 150 ngàn người dân ở Mỹ mới lên tiếng về chuyện nhân quyền ở trong nước. Tôi tin rằng người dân sẽ bỏ phiếu chống lên tới hàng triệu chứ không chỉ vài trăm ngàn.  Thứ nhất chính người Hoa cũng còn muốn chuyển hoá lối viết tượng hình của họ sang alphabet, mà nay mình lại bắt dân mình quay trở lại với lối viết ấy làm khổ con nít.  Dù biết thêm chữ Hán để học văn chương của họ cũng là điều tốt, nhưng để cho thành phần sinh viên khi chọn môn học, họ có thể học. 

Chúc mừng

Hôm qua là đám cưới cô cháu công dung ngôn hạnh vẹn toàn của tôi. Không phải vì là cháu  mình rồi mình khen mà vì thời này kiếm một cô gái có tài học hành tới nơi tới chốn, lại vừa biết nấu nướng, ý là làm mâm cao cỗ đầy coi bộ hơi khó. Nhưng mẹ cô đã dậy cô được điều đó.  Tôi cứ nhớ mãi lời tâm sự của mẹ cô nói với tôi "Em yêu anh ấy lắm chị ạ, nói ra thì xấu hổ nhưng không thể xa cách anh ấy khoảng nửa tiếng đồng hồ", một cặp vợ chồng đã lấy nhau bao nhiêu năm, còn giữ được một tình yêu như thế,  chồng cô phải là một người thế nào mới có được tình yêu của người vợ như thế.  Tôi hãnh diện vì có ông em (được vợ yêu) như thế. 
Chúc hai cháu cũng sẽ có một tình yêu như bố mẹ



Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Học sinh ngữ

Thói
Bùi Chát

Thói

- Các ông cho chúng tôi được biết sự thật nhé!
- Các ông cho chúng tôi được ngủ với vợ/chồng chúng tôi nhé!
- Các ông cho chúng tôi được thở nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bình đẳng trước pháp luật nhé!
- Các ông cho chúng tôi được suy nghĩ khác với các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được chống tham nhũng nhé!
- Các ông cho chúng tôi được tự do ngôn luận nhé!
- Các ông cho chúng tôi được lập hội vỉa hè nhé!
- Các ông cho chúng tôi được viết bài thơ này nhé!
- Các ông cho chúng tôi được ghét các ông chống đối các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được tự do biểu tình nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bầu cử tự do nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bảo vệ tổ quốc nhé!
- Các ông cho chúng tôi được học ngoại ngữ nhé!
- Các ông cho chúng tôi được phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa – Trường Sa
nhé!

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

Ngày gì?

Gần tới giờ về bỗng có cú phone, với tiếng ồn ào ở đầu dây và một giọng nói vang lên như bạn cũ lâu ngày mới nhớ (mà thật thế)
- Ồ chào chị, chị có khỏe không? Không có lý do gì để "ôm chị một cái" nên phải lợi dụng gọi hôm nay
 Tôi đang ngạc nhiên ngờ ngợ, nhìn vào phone thì đóan ra ai đang gọi mình, hơi ngạc nhiên,
- Chị biết hôm nay ngày gì không? .  
Không phải sinh nhật mình, không là ngày gì quan trọng của ai mà mình quen biết cả.

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

ĐẰNG SAU

Đằng sau nụ cười là nước mắt
Đằng sau nước mắt là niềm đau
Đằng sau tình đầu là tan vỡ
Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu
Đằng sau lời yêu là dối trá
Đằng sau lạnh giá là khát khao
Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng
Đằng sau biển rộng là bão giông
Đằng sau cảm thông là thương hại
Đằng sau khép lại là mở ra
Đằng sau chúng ta là quá khứ
Đằng sau quá khứ là…

Mệt quá, nói túm lại là:
Lúc nào cũng phải coi chừng sau lưng ...



(Cô bạn nhỏ gửi cho sáng nay , thấy vui vui nên post lại)

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Không đi không biết Đồ Sơn…

GN: Tôi post lại bài này vì vừa đọc vừa nhớ lại những ngày còn bé, mẹ tôi cũng cấm nói một chữ, do đôi lúc chị em chúng tôi nghe người địa phương nói rồi bắt chước nói, không để ý. Từ đó chúng tôi để ý hơn, nhưng cũng có khi đi nhiều vùng, rồi cũng quen miệng, lỡ lời. 
Như hôm nọ đã blog một cái post, giữa đêm đi ngủ, chợt nhớ không rõ mình có dùng đúng chữ không, hay lại dùng chữ mẹ ngày xưa vẫn cấm, phải vùng dậy vào blog sóat lại. Thở phào, may quá mình không có gõ sai chữ, dù đôi lúc nói cũng lỡ lời.  
Và post lại bài này để tặng bạn tôi, người luôn trêu chọc tôi "Bắc Kỳ mà không biết gì hả" khi hỏi đố tôi những câu mà các bà mẹ miền Bắc hay nói.  Mà tôi không biết thật, vì tôi có biết mặt mũi miền Bắc ra làm sao đâu, ngoài một lần xuyên Việt.  Tôi biết câu chuyện, bài thơ không lạ gì đối với bạn tôi, chỉ là khi tôi đọc tôi bỗng nhớ tôi người bạn hay trêu đùa, và nếu lỡ lời là bị bạn tôi chỉnh ngay lập tức, và nửa đêm phải vùng dậy, là thế. Cho nên trong đời sống có người bạn luôn "sửa sai" cho mình cũng là một điều đáng quí.

Một bộ phận "không nhỏ"!??!

Trần Ngọc Sơn
Một bầy sâu.
Lại chuyện hai ông bạn về hưu ngồi nói chuyện phiếm với nhau. Một ông nói:
- Này ông bạn, gần đây nói đến chuyện tiêu cực, suy thoái lý tưởng, đạo đức... người ta thường dùng cụm từ "một bộ phận không nhỏ...", ông là người rành về chữ nghĩa, vậy ông giải thích giúp tôi cụm từ này có nghĩa là gì?

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Idol "Anh là Ai"

Ngồi nghe một loạt các cô chú bé hát Anh là Ai, thật là cảm động.

Chú bé hát Anh Là Ai, có lẽ bài hát sẽ trờ thành bài hát đầu tiên các bà mẹ dậy cho con cái mình trong tương lai. 
Phải cám ơn bố mẹ các cô chú bé này đã dậy cho các cô chú.  
Bé Thiên Ân
Chú bé 3 tuổi
Chú bé 2 tuổi 
Drummer 
Emily,  không cần kèn trống, phụ hoạ, cô bé thuộc cả bài 
Cô bé Bảo Vy sẽ làm khổ mấy anh chàng tương lai, mỗi khi cô hát bài này cho mà xem


Và cả hai cụ 82 tuổi cũng không chịu thua các ca sĩ tí hon (bonus cháu hát bè cho ông bà)

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Tìm tình yêu, giữa đời

"Midlife crisis, looking for love", đọc mảnh giấy ở bàn ngay cửa ra vào, nét chữ tô đậm màu sắc, gây sự tò mò của tôi, sao lại có chuyện "khủng hoảng giữa đời, cần tìm tình yêu", đại khái là cứ đổ thừa tuổi trung niên là có vấn đề nên cần tình yêu? Lỡ người mà tuổi thọ chỉ có 60 như vậy 30 là "midlife" thì họ có đi tìm tình yêu thì là chuyện bình thường, còn tuổi thọ cỡ 100 thì midlife là 50 thì thành ra "crisis"? Hay 30 thì không cần phải chờ  tới trung niên mới cần tình yêu?  Lắm lúc tôi cứ lẩn thẩn vậy đấy.  Nghĩ ngợi phân tích cù nhầy chưa xong ý nghĩ, tôi đã nghe văng vẳng như tiếng bạn lại mắng cho cái tội hay tào lào thiên tướng của tôi, "người ta nói tuổi sinh học chứ ai nói tuổi đời mà lý sự cùn đến thế".  Ừ thì biết thế, nhưng ai lại chẳng cần tình yêu, đâu cứ đợi tới midlife crisis nhỉ.  Và cũng đâu phải đợi tới "crisis" mới "looking". 

Chớ bấm youtube email

Sáng nay nhận một cái email của Youtube. Đó là một cái email vơí  logo của Youtube thông báo là đã chấp thuận email của bạn ở Youtube và yêu cầu bấm vào cái link để vào hộp thư ở Youtube. 
Thông báo cho mọi người đừng có bấm vào, đó là spam, scam hay có cài virus chi đó.  Tôi delete ngay. Độ rày email bị gửi spam khá nhiều chỉ vì nhiều người khi chuyền thư đi không chịu khó xóa địa chỉ email của người khác. Khổ ghê. 

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Unikey bị chèn mã độc

Thật tình tôi copy cái tựa đề trên rồi tôi ngồi ngó và không hiểu tiếng Việt.  Nhưng nếu dịch chữ "Virus", từ của ngành chuyên môn về "programming"  ra tiếng Việt làm sao thì tôi cũng bí luôn.  Nhưng nghe chữ "mã độc" vẫn thấy ngọng làm sao đó.  
Nhưng thôi dốt như tôi mà cứ bàn mãi chuyện này cho thiên hạ cười cho.  Số là tôi vừa đọc bản tin sau đây nên post lại thôi.

Ai dùng Unikey thì đọc bản tin "Unikey bị virus" để biết và điều chỉnh lại. 

Anh Là Ai


Xin mời nghe một giọng nữ hát Anh là ai?

Giàu nghèo

Hôm nọ đọc những bản tin đại gia cưới "hotgirl" như thế này nghĩ con người có số phận cả, cô dâu có nét đẹp mặt mũi sáng sủa nên được người ta rước về một cách long trọng, đẹp lòng mẹ cha. Còn chuyện xa hoa trong đám cưới, thì ôi thôi đó là chuyện của người có tiền thời nay ở VN mà theo như bản tin sau, đọc xong, xem xong rồi bỏ.

"Sáng 19/2, đám cưới của một thiếu gia miền Tây – con nhà Diệu Hiền với hot girl Quỳnh Chi làm sôi động không khí trên đường phố Sài Gòn khi lễ rước dâu được thực hiện bởi giàn xe sang trọng gồm những siêu xe hàng đầu: Bentley, Ferrari F430,  Rolls-Royce Ghost,  Lamborghini Murcielago…Đám cưới được tổ chức tại khán phòng White Palace sang trọng bậc nhất Sài Gòn được thuê ê kíp đạo diễn từ đầu cho đến cuối, với sự góp mặc của hầu hết những nghệ sỹ nổi tiếng của showbiz Việt: Tăng Thanh Hà, Đàm Vĩnh Hưng, Thoại Mỹ, Kiều Oanh, Ốc Thanh Vân…. Có thể nói đây là một đám cưới với mức độ khá xa xỉ của gia đình hàng ngũ “đại gia” và được báo chí hết lời khen ngợi." 

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Đặng Thái Sơn

trả lời phỏng vấn của Elijah Ho


 
Đặng Thái Sơn là người đã đoạt giải nhất tại cuộc thi piano quốc tế Fryderyk Chopin năm 1980 tại Warsaw. Trong những thí sinh tham dự cuộc thi năm đó có cả Angela Hewitt[1], Kevin Kenner mới 17 tuổi[2], và đáng chú ý nhất là nghệ sĩ piano gây tranh cãi Ivo Pogorelich[3], người Nam Tư. Với thắng lợi của mình, Đặng đã trở thành nghệ sĩ dương cầm gốc Á đầu tiên đoạt giải cao nhất  tại một cuộc thi piano quốc tế lớn. Sinh năm 1958 tại Việt Nam – đất nước bị chiến tranh tàn phá, Đặng đã được nghệ sĩ piano Nga Isaac Katz phát hiện và đưa sang Nhạc viện Moscow để Vladimir Natanson và Dmitri Bashkirov đào tạo. Đặng đã trở thành ủy viên giám khảo tại hai cuộc thi Chopin gần đây nhất ở Ba Lan. Dưới đây là phần I của cuộc trò chuyện (gồm 3 phần) với Đặng Thái Sơn, diễn ra vào ngày 22 tháng 9, 2011 trong căn nhà xinh đẹp của ông ở Montreal, Canada.

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

Một tấm hình mô tả xã hội

Không rõ đối tượng được đề cập có chú ý đến cư xử lịch sự của chủ tiệm?

Lạnh ơi là lạnh

Email nhận được có một cái powerpoint, thấy là lạ tôi không dám mở ra, chỉ theo cái tựa của file mà mở ra trang hình trên net. Độ rày ai gửi slideshow cho tôi, tôi không dám mở ra xem như hồi trước, cứ mở ra xem chọn lọc để dành lại, save lại thành mấy cái CDs đủ biêt tôi nhận không biết là bao nhiêu slideshow lời hay ý đẹp.  Cứ nghĩ để hôm nào có thì giờ chọn lại post lên net, và rồi chuyện đó cũng không thể thực hiện được.  Bây giờ ai gửi gì, tôi lại lên net, vào youtube xem cho chắc ăn.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Quê hương nơi Miền Đất Mới (Australia 5)

 
Bút ký của Đoàn Thanh Liêm

Đây là bài thứ năm trong lọat bài ký sự về cuộc viếng thăm bà con trong thân tộc và bằng hữu của tôi tại Úc châu vào cuối năm 2011 vừa qua. Trong suốt một tháng sinh sống tại nhà của bà con cư ngụ tại hai thành phố lớn nhất của Australia là Melbourne và Sydney, tôi đã có nhiều thời gian trao đổi chuyện trò thân mật với cả trăm người già trẻ, lớn bé thuộc cả ba thế hệ trong gia đình người Việt, mà phần đông đã định cư tại đất nước này đến 30 năm nay.

*Thế hệ thứ nhất là lớp các ông bà, thì nay đã vào lứa tuổi từ 70 trở lên và hầu hết thì đã về nghỉ hưu. Trong số này, nhiều người thân thiết của tôi đã trút hơi thở cuối cùng và đang an giấc ngàn thu nơi các nghĩa trang tại xứ này. Cháu Tống Ngọc Lân hiện ở khu vực Footscray đã chở tôi đến thăm mộ của mẹ cháu mất năm 1994 và được an táng tại nghĩa trang gần sát với phi trường Melbourne. Mẹ của cháu Lân là cô em dâu của tôi.

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Cõi ta....(bà)

Hôm qua nói về sự "Dốt" của mình, hôm nay vừa nấu cơm vừa nghe cô bé tên Như Ý (không biết gọi là cô bé có đúng không nữa), mới thấy mình còn dốt hơn rất nhiều.  Tôi chú ý lắng nghe cô, trước hết là vì cô nhỏ mà cô xử dụng ngôn ngữ tiếng Việt rất rõ ràng, đủ chữ để thuyết phục người nghe về Tu Hành.  Không bàn về câu chuyện tôn giáo của cô, chỉ thấy cô có khả năng hùng biện, dí dỏm chuyện Hành Trình về Tây Phương.  Cô lại có giọng nói miền Nam dễ nghe chứ không như giọng lạ lùng khó nghe của mấy cô ở Sàigòn hiện nay. 

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

Dốt

Thế là tuần này hãng tôi thay đổi toàn bộ phone cho nhân viên sang hệ thống Softvoice, một loại phone coi bộ rất gây sự "nghi hoặc" cho một bà già cỡ tôi.  Tôi ngồi ngó cái phone từ đầu tuần với những code do IT gửi đến để mình tự thâu lời chào của mình, hay nghe lời nhắn.  Với hệ thống phone cũ thì tôi cũng đã làm không có vấn đề gì, chỉ mỗi khi ai gọi đến nhờ tôi chuyển cú phone cho người khác là tôi ú ớ bấm linh tinh đến lúc mất luôn phone của người ta rồi thì ngồi ngó... cái phone, dĩ nhiên chịu khó đọc chỉ dẫn thì cũng làm được nhưng cuộc đời có những chuyện nhỏ mà mình không muốn quan tâm tới, thì mình luôn luôn dốt

Quán không

Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử. Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?Cô gái buồn bã nói:
 - Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Những người họ Đoàn

Hôm nay đọc hai bài báo một nói về những nguời con dâu họ Đoàn và một là bà Đoàn thị Điểm.  Bỏ hết cả vào đây để lâu lâu đọc lại, thời nào cũng có những người phụ nữ khiến người khác phải cảm phục. (Nói vậy có vẻ hơi thừa phải không? Vì bạn tôi sẽ phản pháo ngay, sẽ nói không phải chỉ vài người phụ nữ, và sẽ than là họ đã bị "đô hộ" từ lâu lắm rồi bởi những người phụ nữ :-))

Anh là Ai

Bản nhạc Anh là Ai của Việt Khang do ca sĩ Pháp Antoine Figali hát

Scénariste: Viet Khang Chanteur Antoine Figali

Qui es Tu?

Dis-moi, qui es tu?
Qu'ai-je fait, pourque tu m'arrêtes?
Dis-moi, qui es tu?
Me frappant, sans la moindre pitié?
Dis-moi, qui es tu?
M'interdisant, d'exprimer
L'amour pour ce pays, et ce peuple a trop de souffrance!
Dis-moi, d'où viens tu?
M'empêchant, d'opposer à la Chine?
Dis-moi, d'où viens tu?
M'insultant, dans notre propre langue?
Quelle est ta racine?
Quelle raison, de servir l'ennemi?
Et laisser la trace
Que tes mains, trempées de nos sangs
Je ne peux me taire
Quand mon pays est, ébranlé
Et mon peuple va se noyer
Dans l' obscurité à l' éternité
Je ne peux me taire
Pour l'avenir, de mes descendants
Quelle sera leur racine?
Quand ce monde, n'a plus de Vietnam

Antoine Figali

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

Nhà Trắng và người Việt

Hôm trước tôi có gõ một cái post nho nhỏ sau khi đã làm việc của mình khi con số đã trên 36 ngàn. Hôm nay con số đã qua con số 56 ngàn, và đang là top "popular" .  Hy vọng mỗi người sẽ tiếp tay.  Hôm ấy tôi nghĩ chỉ người ở Mỹ mới ký được,  sau khi đọc bản tin ở bên Âu, họ không ký được (không hiểu vì sao) nhưng xem thấy có người ký tên ở Việt Nam.  Cho nên nếu ai quan tâm cũng cứ thử lại một lần, nhưng nhớ đừng có ký dùm cho gia đình họ hàng kiểu bầu bán ở VN nhé, chỉ cho chính tiếng nói của mình thôi đó.  Hôm ây gõ xong cái post, lại nghĩ lỡ người ta hiểu nhầm mình xúi người ta bỏ phiếu dùm cho bá tánh thì nguy hiểm quá. Xin chớ hiểu lầm. 
Hôm nay nghe tin và đọc thêm, thì cuộc vận động này chỉ dành cho người Mỹ gốc Việt, hay người Việt cư trú hợp pháp tại Mỹ.

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Cuối tuần

Cuối tuần này thêm một ngày nghỉ, làm xong thuế.  Bây giờ ngồi nghe nhạc, nên mời mọi người cùng nghe, tưởng tượng đang ở Ý nhé.  Nghe tiếng vĩ cầm của  nhạc sĩ Đức gốc Pháp, Andre Rieu,  live show ở Cortona, Toscana - Italia 2008

Nghe xong rồi có thể có bạn sẽ mua vé đi thưởng thức "live", nhưng bạn phải mua thêm vé máy bay nữa đó.  Bởi tháng này ông toàn trình diễn ở Đức. 

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

Chữ Việt cổ?

Dốt cỡ tôi, đọc xong bản tin sau, chỉ có mỗi hai thắc mắc, dĩ nhiên cũng là rất ngu, nhưng nghĩ thì cứ nghĩ. 
Tìm được chữ Việt cổ trên đất Trung Hoa, thế thì tổ tiên người Việt ở tận bên Trung Quốc? Hay là nói đất Trung Quốc xưa một phần là của người Việt? Thế bây giờ mình có đòi lại đất hay là nhận họ nhận hàng với "khúc ruột ngàn dặm" ở bên Trung Quốc có được không? Hay là Trung Quốc bảo người Việt, đất Việt là người em nhỏ, là đất Trung Quốc cần thu hồi về như Hồng Kông. Bảo thế nào nhỉ, hay phải chỉ cho họ thấy họ là kẻ xâm lăng, cứ ai da vàng mũi tẹt (ở mà giờ mấy ai mũi tẹt đâu nhỉ), là họ cho là "chinese" hết, ngay cả cái cô thạc sĩ người gốc Hồng Kông ở sở tôi, lắm lúc cô phát cáu, cô lắc đầu quầy quậy nói "Tôi đâu có biết lịch sử Trung Hoa, người Trung Hoa ra làm sao đâu, mà đi tới đâu chúng nó cứ nghĩ tôi là Tàu, cứ thấy mặt mũi tôi thế này là cho tôi là người Trung Hoa, có tức không?". 

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Tòa Tổng Lãnh Sự = Ngài Tổng Lãnh Sự

Đỉnh-Tuyết-Ba
Ngày 19 tháng Giêng, 2012, lúc 11 giờ 30 sáng, tôi vào trang nhà của Tòa Đại Sứ Việt Nam tại San Francisco để tìm một số thông tin cần thiết. Xem rồi, mới biết tin thì chả dám tin, mà thông thì lại càng chả thông!
Chỉ cần vài phút là tôi đã đi hết cái website của “Tòa Tổng Lãnh Sự” (Tòa TLS), cho dù tôi đã vòng đi vòng lại đến mấy lần. Điều kinh ngạc nhất là chẳng có thông tin gì nhiều về các dịch vụ của Tòa TLS, mà ngay trang chủ, là lịch sử cá nhân và chân dung của Ngài Tổng Lãnh Sự (Ngài TLS). Tôi tưởng rằng mình hoa mắt. Bấm đi bấm lại, trang chủ chỉ trưng mỗi Ngài TLS tối cao, và ảnh của Ngài. Cả trang tiếng Anh cũng vậy: trang chủ là tiểu sử và chân dung của Tổng Lãnh Sự tối cao.

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Bài viết, bài gõ, bài vẽ

ChoiDan-JacquelynNgo
Chơi đàn, “bài vẽ” của bé Jacquelyn Ngo (6 tuổi)

“Bài viết dưới đây của giáo sư X gửi ra từ trong nước”.
“Bên dưới là bài viết của một em học sinh trường Việt ngữ Văn Lang ở Seattle”.
Trong số các từ ở trong nước được người Việt ở ngoài nước sử dụng với tần suất khá cao có từ “bài viết”. Bài này xin tản mạn chút chút về cái từ lâu nay đã trở nên quen thuộc (đặc biệt trong giới truyền thông, báo chí) cả trong lẫn ngoài nước.
Bài viết, vừa nghèo vừa lười
Trước hết cần tìm hiểu xem cái từ “bài viết” này ở đâu ra. Truy tầm nguồn gốc của từ này là việc không dễ dàng chút nào. Một người bạn tôi nói rằng từ “bài viết” được phổ biến kể từ khi một loạt… bài viết gọi là “Những việc cần làm ngay” của tác giả ký tên NVL xuất hiện trên một tờ báo lớn ở trong nước vào giữa năm 1987. Một bạn khác lại nói rằng từ này đã có từ thời… Nhân Văn-Giai Phẩm (trong loạt bài công kích các văn nghệ sĩ tham gia phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm có thấy lác đác từ này), hoặc trước đó nữa. Thật khó mà xác quyết, chỉ biết rằng từ này không thấy sử dụng ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975, hoặc nếu có thì cũng hiếm khi chứ không tràn lan vô tội vạ trong cả nước như ngày nay.

Điều nho nhỏ

Đây là một địa chỉ đến nhà Trắng, nếu bạn ở Mỹ, có chút thì giờ, còn quan tâm đến VN dù bạn không ưa gì chính trị. Chỉ mất của bạn chưa đến 5 phút để làm một công việc nho nhỏ để cứu một người (hay nhiều người) qua một hành động nho nhỏ, rất nhỏ, nhưng cha ông ta vẫn nói "Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại thành hòn núi cao". Đây là website của chính phủ, bạn có thể an tâm không bấm vào các petition online vớ vẩn nào đó, rồi họ sẽ lấy email của bạn chẳng hạn, dĩ nhiên chính phủ thì cũng thu thập để lấy phiếu của bạn sau này mà thôi. Nếu bạn sợ phiền hà ba cái vụ bầu cử mà bạn cũng chẳng quan tâm luôn, thì đây bạn chỉ việc tạo một cái email khác mà sau này bạn có thể dùng cho những việc chẳng hạn như mua bán online, không dùng cho thân nhân bạn bè.  Tạo ra account ở trang web của Nhà Trắng, sau đó mở email mà mình vừa ghi để nhận cái link, bấm link ấy để quay trở lại cái petition cứu Việt Khang và những người khác do nhạc sĩ Trúc Hồ vận động, bấm vào sign Petition, bạn chỉ cần ghi tên bạn hay tên mà bạn dùng cho email, zipcode nơi ở hay nơi bạn đang dùng net, ở sở chẳng hạn. Thế là xong, ở đó không ai hỏi bạn ở đâu, địa chỉ nào, làm nghề gì, nên khỏi áy náy. 

Tôi đã làm như thế, bởi vì tôi tin từ nay tôi sẽ còn có rất nhiều chuyện để thưa thẳng với Tổng Thống, không qua một ông quan huyện xã nào hết, chẳng hạn sao con đường ở nhà tôi hai mấy năm rồi không thấy ai tráng lại :-) Tin hay không là tuỳ bạn. 
Gõ xong post tôi sẽ thư cho cả họ, may ra được một phiếu nữa :-) Vì cả họ tôi đa số làm biếng lắm.  Nhưng có còn hơn không, đúng không bạn?

Valentine nói chuyện quảng cáo

Tôi sống ở một nơi có rất ít người Việt, tôi có thể đi chợ cả năm không hề thấy bóng người Việt, cho nên lâu dần ở trong thành phố. tôi cứ ngỡ ở đây chỉ có 4 gia đình người Việt, mà ba gia đình là họ hàng của chúng tôi. Còn một gia đình là một chị kỹ sư mà lâu nay tôi không còn liên lạc được, chẳng hiểu chị còn ở đây hay đã di chuyển về Bolsa.  Vì thế thói quen của tôi mỗi khi chạy về thủ phủ người tỵ nạn cuối tuần, còn cách một tiếng đồng hồ thì tôi vặn nghe radio tiếng Việt, để không quên tiếng Việt.  Và cứ mỗi khi nghe thì không khỏi cười buồn vì ngôn ngữ tiếng Việt rất khôi hài ở các đài VN của "thủ phủ tỵ nạn của người Việt".  

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Đôi chút mông lung sau một chuyến về

Hồ Phú Bông


Từ sau cuộc đại khủng bố 11/9/2001 tại Hoa Kỳ, việc di chuyển bằng đường hàng không toàn thế giới đã thay đổi. Hàng tỷ tỷ đô la phải đổ ra lo về an ninh. Những đón đưa tình tứ, lãng mạn nơi sân ga không còn nhiều. Người đi giảm mất cái rầu rầu chia tay mà xen vào cái ngay ngáy xếp hàng dài, chờ rà soát qua cổng an ninh. HH và tôi mất cái bịn rịn chia tay con cháu và cứ lo lo về hành trình dài với những bất trắc. Con cháu cũng không yên tâm, cho dù hành trình của chúng tôi là hành trình về một nơi chốn cũ. Nơi chốn của kỷ niệm, còn gọi là Quê Hương!

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Nương Chiều

Mẹ một cô bé du học sinh sang thăm con thấy tôi nghe nhạc, cô bảo tôi có gu nghe nhạc giống cô, cô về gửi cho mấy cái CD trong đó có cái CD Ngày Trở Về của Phạm Duy. Để mãi cả mấy tuần tôi không có thì giờ nghe cho hết.  Nên hôm qua trên đường rong ruổi, tôi nghe hết cả hai CD trong tập nhạc ấy.  Ngẫm nghĩ có lúc tôi không thích cách ông Phạm Duy về nước mạ lỵ lại cộng đồng hải ngoại, làm phụ lòng những người đã lắng nghe nhạc của ông hơn nửa thế kỷ qua.  Và tôi có lẽ cũng như đa số khó có thể phủ nhận sức sáng tác và đóng góp của một người nhạc sĩ, tôi còn mua toàn bộ hồi ký của ông để đọc, qua ông để hình dung thế hệ của ông đã sống ra sao, bởi vì tôi thích nghe chuyện của người đi trước.  Thế nhưng lắm lúc tôi cứ tiếc phải chi ông là ngưòi của công chúng, ông đã nói được câu nói như cô ca sĩ Mỹ gốc Cuba Gloria Estefan từng nói khi được phỏng vấn từ cuối thế kỷ trước, cô nói cô "Không trở về Cuba khi đất nước cô vẫn còn cộng sản".

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Chiếc đèn ló thụt

Nguyễn thị Kim Thoa
-
Giữa tháng tư năm 1975 gia đình tôi từ Đà Nẵng trở lại Huế sau chuyến di tản dài gần hai tháng. Chúng tôi thở phào vì nhà cửa vẫn y nguyên không sụp đổ do bom đạn, cũng không bị đập phá bởi những người tạm cư khi chúng tôi vắng mặt. Trên đại thể, biến cố 1975 không để lại những hậu quả nặng nề của biến cố 1968 như tuyên truyền của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa và Mỹ, cũng không theo như dự kiến của chúng tôi. Anh cả tôi NĐH – đại úy quân y, đi học tập cải tạo 06 tháng, được về nhà sớm hơn những người cùng cảnh ngộ. Anh rể tôi PVT trung úy bộ binh bị mất tích trong cơn tháo chạy tán loạn. Chị gái lớn của tôi NTKH, người của Mặt trận trong phong trào đô thị ở Đà Lạt, bị chết do tai nạn giao thông trong một chuyến về thăm ông anh cả đang cải tạo ở Cồn Tiên. Như thế biến cố 1975 đã để lại cho gia đình tôi một tổn thất, một nỗi đau lớn. Nhưng mẹ tôi, như một gà mẹ xòe đôi cánh khẳng khiu che chở cho đàn con còn lại, đã trấn an chúng tôi bằng một nhận định: Chiến tranh kéo dài quá lâu, chết chóc, thù hận, đổ vỡ quá nhiều, kết thúc như vậy là tốt lắm rồi. Tôi đồng ý và chia sẻ tấm lòng của mẹ, chúng tôi nén vào lòng nỗi đau riêng, cố gắng hòa nhập vào cuộc “đổi đời”. Nhưng cái được gọi là hòa bình và cuộc cách mạng Xã hội chủ nghĩa long trời lở đất, từng bước khiến chúng tôi ngỡ ngàng và thất vọng. Những vết thương chiến tranh chỉ được khâu vá vội vã và tạm bợ ở lớp da bên ngoài. Những cắt xé, rách vỡ ở lớp bì mô bên dưới, những ung thối ở lục phủ ngũ tạng vẫn còn y nguyên và cuộc đấu tranh giai cấp không khoan nhượng đã làm tăng thêm những vết thương mới.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Cam khổ

Hôm trước post mấy tấm hình hoa lá ở nhà, có bạn đọc nhắn trồng cam chanh chua thì chủ nhân ngôi nhà sẽ bị "tình duyên lận đận", khiến một bà già như tôi cũng đâm hoảng, may mà nhà không có con gái.  Tuy lâu lâu thấy cảnh đời ai được/bị mấy nhân duyên thì nghe kể "cổ/bà ấy có số tình duyên lận đận" nhưng bây giờ đâm ra lẩn thấn thế nào là tình duyên lận đận, bởi vì ngẫm nghĩ mình độc nhất có một ông chồng, hai đưá con. Vậy có bị tình duyên lận đận không nhỉ? Chả lẽ còn chuyện gì sẽ xẩy ra ở cuối đường ... hầm. 

Trí thức phản biện, vài chuyện tào lao

Cavenui

1.
Nhà toán học đi làm thơ, nhà thơ đi làm báo, nhà báo đi làm quảng cáo, nhà quảng cáo đi làm từ thiện, nhà từ thiện đi lừa đảo, bọn lừa đảo đi… (tùy các bác điền).
Nhưng điền gì thì điền, một xã hội như vậy hơi bị lộn con bà nó xộn.
2.
Có người bảo: Hồng quý hơn chuyên.
Hồng xưa là lập trường tư tưởng vững vàng, hồng nay là… (tùy các bác điền)
Gợi ý:
Có người ngày xưa bảo: Trong khi Tố Hữu kiên cường đấu tranh chống thực dân can đảm vào tù, bọn Xuân Diệu Huy Cận mơ theo trăng vơ vẩn cùng mây làm thơ lãng mạn ru ngủ quần chúng thực tế là tiếp tay cho thực dân. Đúng là thơ lãng mạn bạc nhược phản động.
Có người ngày nay bảo: Trong khi Hoàng Sa bị chiếm, dân nghèo mất đất, tham nhũng hoành hành, có bọn nhạc sĩ đi viết tình ca, bọn toán sĩ đi làm toán, bọn thiên văn sĩ đi soi trăng sao, thậm chí có bọn có học hành đi bình luận bóng đá (hehe, bắt quả tang Dương Thụ!), chẳng giúp ích gì cho tổ quốc cho dân nghèo cho tiến bộ xã hội, bọn sĩ dởm ấy thực là đồ bỏ.

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Ở trên mây

Đọc xong "Mùa Tết, nhớ lại những con đường" của ông Nguyễn Hữu Động.  Tôi không biết ông là ai, chỉ nghĩ ông này thuộc thế hệ đàn anh đàn chú, con nhà giàu trường Tây thời ấy, và vì "thời ấy" có mấy "ông thần" lãng mạn như ông này nên tôi cũng như nhiều người phải xuống thuyền vượt trùng dương và giờ này ở xứ người gõ blog.  Nói chung thì ở xứ người bây giờ cũng không tệ, nhưng vẫn cứ ấm ách thế nào.  Định bỏ đi ngủ cho xong, vì lâu nay coi bộ hơi nhiều chuyện quá.  Nhưng đọc bản dịch từ tiếng Pháp có nhiều chi tiết hơn.  Nhất là đọc cái comment của Norbert Reni48, chắc là dân Mỹ như sau: 

Siêu động đất 9.2?

Thiệt khổ, bạn bè lo lắng gửi cho cái email nội dung sẽ có siêu động đất 9.2 ở California tuần này, làm tôi ngạc nhiên vào Google tìm nguồn tiếng Anh xem có ở đâu báo không, tôi hay nghe NPR mỗi sáng, mà đâu có thấy họ bàn tán chi đâu, thế mà chỉ có báo chí ở VN loan ầm ĩ, xem lại là tin cũ ơi là cũ từ năm 2011 hay năm nảo năm nào không biết chừng. 

Người chuyển tin thì chắc lo lắng cho người thân quen nên không để ý hôm nay mới tháng Hai mà bản tin nói về những dữ kiện của tháng Ba, năm nào thì nếu tôi mà kể cho bạn tôi nghe thì ông ấy sẽ mắng "nói như bố thằng Tây" cho mà xem. Lắm khi tôi cũng ba chớp ba nhoáng lo lắng như bạn bè, gửi cho con thì bị con trai nhẹ nhàng trách "mẹ cứ tin tin vịt" không hà.  :-).

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Chó Tiên Lãng

Chuyện ở Tiên Lãng cả tháng nay ầm ĩ trên mạng rồi, tôi không muốn ghi lại ở đây làm chi vì ai cũng biết cả, nhưng đọc đoạn văn sau thì không thể không post, nhất là đọc bản tin cả một miền ở đất nước, mùa này lo ăn thịt chó cho ... ấm, mà ngán ngẩm.  Ăn gì thi ăn, mà khi đi đâu mà nghe người ta xầm xì dân Việt ăn thịt chó sao tui nghe mệt quá, Hàn, Phi, Trung Quốc ăn thì kệ họ, nhưng Việt Nam lúc nào cũng tự cho là dân tộc hiếu hoà lại ăn thịt chó thì tui thấy nó chả ra làm sao cả, nhất là kéo nhau sang tận bên Thái Lan trộm chó ở đất nước người ta để mang về ăn, để cho dân Thái họ khinh người Việt, nghe nói họ sắp ra luật để ngăn ngừa, thêm một lý do cho tui từ chối mình là dân tộc Việt:-(

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Vườn xuân

Ngày hôm nay ở nhà, người ta mời tới xem Super Bowl, tôi chả biết gì về chuyện thể thao, nhưng năm nào người ta mời tôi cũng tới chầu rìa, gọi là gặp lại những người làm chung từ xưa.  Trước khi đi thấy trời nắng đẹp, xách máy hình ra chụp vài tấm hình ngôi vườn lâu nay...bận biụ với đủ thứ Ilinh tinh. Hoa năm nào chụp cũng thấy giống như năm nào, chỉ thấy mình chẳng còn giống như hoa ngày cũ, nên không dám đứng chụp chung với hoa, e làm xấu luôn vườn hoa.


 Cây ổi Phi Châu, lòng đỏ nhiều hột, ăn không nổi chỉ để ngửi mùi thơm

Cảm nhận của Christopher Buckley

Christopher Buckley
Vivian Chuyển ngữ 
 
Ngày đầu tiên đầy tròn ở Hà Nội, tôi thức giấc lúc 4 giờ sáng. Thật đáng thán phục chính mình, khi đồng hồ sinh học của cơ thể đã bị xáo trộn vì mệt mỏi, vì mất ngủ sau chuyến bay. Nếu muốn nhìn thấy một “Hà Nội thật sự,” bạn phải dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, lúc thành phố vừa tỉnh thức, đây là điều tôi muốn nói. Có rất nhiều lý do để tôi chọn khách sạn Metropole; một trong số những lý do đó, chính là vì khách sạn này ở gần hồ Hoàn Kiếm.

Nước mắt chảy xuôi


Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây? “Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc, nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cảm thấy cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. 

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

"Một phát biểu"

Đọc trên mạng, có vẻ người ta chú ý đến phát biểu của đại biểu Dương Trung Quốc, tò mò tôi cũng vào nghe, đọc rồi ngẫm nghĩ dù sao cũng chỉ là những lời chia sẻ ở một buổi họp mặt, không có gì to tát cho lắm, tại vì tôi cứ so sánh đến lởi nói của những người nổi tiếng ở Mỹ, chẳng hạn bạn tôi có người hay chê ông Obama, nhưng tôi thấy ông là một người giỏi ăn nói, có khả năng hùng biện. Hay như bà Hillary Clinton, tôi không mong bà làm tổng thống nhưng tôi vẫn tìm nghe các bài diễn thuyết của bà khi ông Clinton còn làm tổng thống. Có những người có khả năng lãnh đạo, mà người xưa nói, chỉ giỏi "cái miệng", không sai, họ có khả năng nói thuyết phục, lãnh đạo người khác làm việc cho họ, và có phải vì thế mà ở đất nước Mỹ, người tài giỏi chuyên môn thì ít mà người "giỏi" nói thì nhiều cho nên hãng xưởng nào cũng thấy người ngoại quốc làm việc chuyên môn, và mấy ông giám đốc thì toàn người ....Mỹ? 
Trở lại bài của ông DTQ, cảm nghĩ của tôi không phải ý chính của buổi nói chuyện của ông, mà lấn cấn bởi mấy chữ trong bài của ông, vì tôi nghĩ ông là một sử gia, có nghĩa là ông cũng phải viết nhiều đọc nhiều, ông là đại biểu thì cũng phải nói hay ho, lại nữa, ông là người ở thủ đô thì hẳn là khéo ăn nói (hôm nay tôi hơi có định kiến chút).  Cho nên tôi thấy tiếc nếu để cho người khờ khờ chuyện xã hội như tôi mà nghe ông nói rồi cứ lấn cấn vài từ trong lời nói chuyện của ông thì sẽ không để ý đến ý chính, nên tôi mạo muội sửa lại bài viết của ông cho nó gọn ghẽ để cho dễ đọc.  Hy vọng có thêm người đọc bài viết của ông. Mong ông không trách phiền.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Cơn đau

Hơn bẩy giờ vừa về tới nhà từ văn phòng của bác sĩ để chữa một cơn đau điếng hồn trong đời, đau đến nỗi gần như muốn xỉu, đau tới ngực, tới đỉnh đầu, hình như tất cả các giây thần kinh đều hoạt động tới mức tối đa để cho biết là một phần thân thể đang bị chấn thương "nghiêm trọng".  Đang chưa hoàn hồn, uống vội viên thưốc Advil để ngừa một cơn đau khác sẽ đến.  Tiếng chuông điện thoại vang lên, từ đầu giây bên kia, tiếng cô em sang sảng như đang muốn đổ xuống một cơn tức giận, cô nói "Chị coi, chị vào blog mà "chửi" tụi nó, chúng đúng là đồ ăn cướp mà..." 

Việt Khang và “Anh là ai?”


Nguyễn văn Hoàng Đăng


- Sài Gòn - Cách đây vài tháng, trên diễn đàn luân lưu một bài hát mang tên “Anh là ai?”. Tôi nghe một lần, hai lần, rồi đến nay nghe đã trên 50 lần. Tôi đã chơi nhạc phẩm này trên đài phát thanh 2 lần, mà một trong hai lần đó là sau cuộc phỏng vấn Uyên Di, một bạn trẻ ở Melbourne, về cuộc vận động chính trị gia Úc can thiệp cho trường hợp anh Điếu Cày. Người bạn hiền Tuấn Lê của tôi đôi khi có tâm sự mỏng mỏng về việc tôi đặt chữ ngờ với những nhân vật đấu tranh trong nước. Quả vậy, tôi không thể dễ tin. Nhưng nghe Việt Khang hát thì tôi tin anh ta liền, 100%. Vì sao?

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Hội chợ Nam Cali – Nơi lắng hồn núi sông nghìn năm

Dù bận, dù mệt, dù có đủ mọi sự khó khăn cho việc di chuyển từ Sacramento tới Nam Cali, nhưng từ tết giáng sinh 2011, tôi đã nghe mọi người nhắc tới hội chợ tết với một niềm ngưỡng mộ và kính tín, nên sáng 5 tết, hai mẹ con tôi trở dạy từ lúc 4 giờ để hăm hở tìm về, hy vọng “trăm nghe” cũng không bằng “một thấy”. 
Đầu tiên là phần “lễ” – phần khó nhất trong mọi lễ hội, bởi phần “hội” có thể lao xao, bát nháo được, còn phần lễ – vốn là cội nguồn linh thiêng của dân tộc, phải cẩn thận đến từng tiết đoạn. Với độ tuổi mười tám, đôi mươi, ăn tuy no, nhưng lo chưa tới, sao tổng hội sinh viên có thể đảm nhiệm được? Nhất là lại sinh ra và lớn lên tại xứ người, nói tiếng Việt còn chưa sõi, sao đi sâu vào từng tiết đoạn đời sống của ông bà, tiên tổ 4000 năm trước mà phản ánh chính xác được, tập tục đâu phải chuyện đùa?

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

Một mối tình

Không biết nên gọi đây là một mối tình đẹp hay mối tình đau khổ, mà có mối tình nào đẹp mà không đau khổ đâu nhỉ, nhất là mối tình của một lãnh tụ, khi phải hy sinh vì sự nghiệp cách mạng, mà đã là sự nghiệp cách mạng là dính líu tới tập thể, mà dính tới tập thể thì cứ như là làm dâu trăm họ, là xôi hỏng bỏng không? Cứ để yên cho người ta lấy nhau thì có khi chẳng còn là mối tình lãng mạn đẹp đẽ hay đau khổ nữa, mà có khi trở thành bà cả, bà hai hay bà út chi đó của thời đại các cụ ngày xưa? Hay là vì ngăn cản nên bây giờ trở thành  "thánh sống".  Cho nên chẳng nên yêu mấy ông làm lãnh tụ làm chi, là khổ một đời chờ đợi trong vô vọng, kết luận (rất ư tào lao) yêu và lãnh tụ không đi đôi với nhau :-) 

Nghỉ

Đau tay không gõ được, đầu ngày đọc Tin Khó Tin và vui với Indexes. Với tôi họ là những người trẻ thông minh làm cái đầu người già như tôi vừa suy nghĩ vừa thư giãn cùng lúc.  Xin mời bạn cùng giải trí.

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Chuyện quê

Kể chuyện đêm trước dưng không tôi lần mò mở cái app "Google Earth" ở Ipad ra xem, đọc Mất Quê của Mạnh Quân, cảm nhận ra sao khi thấy màn hình hiện ra quả đất nhìn từ vệ tinh, rồi thì tôi lần mò "về quê" học địa lý quê nhà, mới biết Nghệ An, Thanh Hoá đất đai rộng lớn hơn cả Hà Nội, để biết Lào Cai, Hà Giang xa xôi tận miền biên giới, ở Bắc Giang nơi có những người anh chị em họ con người bác lưu lạc lên tận vùng cận biên giới chỉ vì có ông chú đi Nam thủa ấy, bà là chị của bố tôi mà tôi chưa hề gặp mặt.  Để thấy sự lầm lẫn to lớn của tôi khi nghĩ Hải Dương ở phiá Tây của Hànội, thì ra ở phía Đông đi về phiá biển. 

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Tự kiểm

Hôm trước post cái bài "Tri thức" (tri không có dấu sắc đó nhé), có anh chị quen hỏi về tấm hình "khối chi thức" là nghĩa gì, có lẽ anh chị tưởng tôi chụp mang vào, thực ra tôi chỉ sao chép lại nguyên bài của tác giả đã có sẵn tấm hình không hiểu nhà nước VN chơi xỏ người trí thức VN chỉ là "một khối" chi như thể chi tay chân, nay có thêm chi thức? Hay là do lỗi nguời thợ sơn vụng về đánh vần sai trí thức thành ra chi thức? Có lẽ tác giả bài viết cũng có tính khôi hài mang tấm hình vào bài viết nói về trí thức của ông.
 
Dù sao đọc một loạt bài định nghĩa, phân tích về ý nghĩa "trí thức" cũng khiến tôi dở hết mấy cuốn tự điển cả Anh Việt Hán ra tìm hiểu lại cho cặn kẽ, dĩ nhiên tự điển thì chỉ có một chữ Intellectual, phải vào cả wikipedia để xem họ giải thích ra sao, và wiki có những phần giải thích tùy theo từng thời kỳ lịch sử của nhân loại. Nhưng nói gì thì nói đọc xong tôi vẫn mù mờ đó là chuyện nước người, mình cứ phải hiểu theo nghĩa VN, vì hôm trước đọc bài đoạn văn sau, tự đánh giá mình lọt vào "hạng" nào theo đánh giá sau: 

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Lý Sơn

"Phim tài liệu ‘Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát’
Phải công bằng mà nhận rằng đây là một phim tài liệu có giá trị, cả về hình thức lẫn nội dung. Về nội dung, đó là một loạt những phỏng vấn người dân chài chất phác, thực thà, những sự việc thật, không thêm thắt. Menras đảm trách phần phỏng vấn bằng tiếng Việt và dẫn giải trong ấn bản tiếng Pháp, và một giọng nữ dẫn trong ấn bản tiếng Việt. Cả hai dẫn bằng một giọng bình dị, như người kể chuyện, rỉ rả, không lên giọng kết án ai, kể cả quân Trung Quốc hiện đang trấn đóng vùng biển Hoàng Sa vốn thuộc về Việt Nam từ trước cả thời Gia Long, và là động lực gây ra một số chết chóc, bắt bớ, tịch thu tài sản của dân chài và họ còn bị đòi tiền chuộc nữa, diễn ra từ các năm giữa tới cuối thập niên 2000. Tóm lại, đó là một cuốn phim phóng sự có giá trị tài liệu, trình bầy không thêm thắt những mảnh đời dân chài ít người Việt có dịp biết đến, nếu không nhờ nhóm quay phim cất công về tận nơi, ra tận đảo (Lý Sơn) để quay phim và phỏng vấn."
  

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012

Tri thức

Hôm nay Góc nhỏ phá lệ, post một cái post lưu trữ các bài viết về "trí thức" để sau này thư thả đọc lại, Góc nhỏ chỉ "chuyên trị" chuyện tào lao, nhưng hôm đầu năm, chả nhớ nói chuyện gì với bạn mà lại đề cập tới một "trí thức", bạn tôi dở giọng Bắc kỳ nói "trí thức gì cái ngữ ấy" ám chỉ người được nói đến cũng có bằng cấp tiến sĩ, cũng dậy đại học.  Tôi thì không dám nói ai như thế, nhưng bạn tôi thì có thể vì ông cũng bằng cấp ngang ngửa thuộc giới elite của xã hội, cho nên tôi tự cho ông cái quyền nói hộ cho dân đen chúng tôi, cả cái quyền "nhại giọng" địa phương nói với tôi. Dĩ nhiên chuyện chúng tôi nói thì chẳng ăn nhập gì tới câu chuyện mới toanh ở trên mạng về chuyện phản biện hay trí thức. Từ trước tới nay theo tôi hiểu người có bằng cấp mà không có tri thức thì chưa phải là trí thức.  Người có học vị cao là người đã lao động bằng trí óc, và nếu họ áp dụng sở học, sự hiểu biết của họ để giúp (hướng dẫn) cho tha nhân, cho xã hội thì mới có thể gọi là trí thức.  Và cũng theo nghĩa đó, người có thể truyền đạt sự hiểu biết đến cộng đồng, có trách nhiệm với xã hội, thì họ đã có thể là người trí thức không cứ gì họ phải có bằng cấp cao.  Bây giờ đọc thêm các "định nghĩa", hiểu thêm một chút, kẻo nghe ai bàn, lại như vịt nghe sấm.


Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Chuyện viện toán và ông giáo sư

Tin chuyện nhà nước VN giao cho Viện toán cao cấp 650 tỷ mà không hề có định hướng của nhà nước theo như phát biểu của phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, âu cũng là một sự cởi trói đáng trân trọng đó chứ, và phát biểu của GS Ngô Bào Châu về vai trò phản biện của trí thức gây nên làn sóng phản biện của các trí thức, blogger trên mạng. 
Blog này không có ý cò chi hết về chuyện trí thức và phản biện chỉ thấy hơi tội tội cho ông giáo sư, bình thường tôi thấy ông ăn nói cũng kín kẽ khéo léo lắm, cũng là người có "sense of humor", nhưng đôi lúc bị "phỏng vấn" nên có khi câu văn có hơi bị lệch lạc (có khi chưa rõ nghĩa) đi đôi chút.  Cứ thong thả để chờ ông giải thích tường tận trên chính blog của ông thì hiểu thôi mà.  Còn chuyện tiền tỷ không có định  hướng thì cũng cứ chờ xem, hoặc là có công trình chi đó hoặc là các em bé đang mài đũng quần học toán ở VN phải chịu lạnh chịu tối trong những lớp học tồi tàn chờ vài công trình toán học trong tương lai, may ra làm thay đổi cuộc sống của các em.  Thế nhé, blog này chỉ copy những bài thơ từ còm ở blog Hiệu Minh, chuyện khác xin để dành cho các vị trí thức bàn với nhau.:-)

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Trước Giao Thừa

Buổi chiều đứng ở phố nghe cậu nhỏ nói "mẹ con đưa ông Táo ngày 23, cúng mời ông bà về ngày 30 rồi liên tiếp mùng 1,2,3 cúng cơm đến mùng 4 cúng tiễn đưa ông bà", cậu kể vanh vách những lễ nghi của đa số gia đình người Việt Nam thường thực hành. Mấy chị em tôi cứ đứng nhìn nhau cười hì hì, thấy mình cũng làm kiểu nửa nạc nửa mỡ, vì không biết sao mình làm như vậy và cũng không rõ ngày nào đón ông bà về hay đưa ông bà đi. Kể ra lớp chị em chúng tôi đoảng như thế thì hỏi làm sao con cháu mình còn biết cái gì.  Bảo nhau tới đời mình rải tro là xong, con cái chả còn biết mình đi đâu ở đâu mà đón về. Mà thôi đó là chuyện ngày cuối năm. Ngày đâu năm mà lại linh tinh như thế chả hay ho gì. 

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Cung Chúc Tân Xuân

Mến chúc tất cả mọi người đọc, các bạn, blogger một năm Nhâm Thìn 2012 dồi dào sức khỏe và vạn sự như ý.

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Istop

Tuần rồi nằm lơ mơ buổi sáng nghe bản tin khoa học. Người ta tiên đoán (khoa học mà tiên đóan mới là lạ) là trong vòng 10 năm nữa (hay 20 năm nữa, không nhớ rõ con số) là khoa học sẽ có máy đọc trí nhớ và máy ra lệnh dùm cho não, nghĩa là máy có thể biết được mình đang nghĩ gì, thí dụ muốn gọi cho ai thì nó sẽ tự động quay số điện thoại cho mình gọi người đó, và máy ra lệnh thì mình chỉ cần suy nghĩ gì thì nó làm hết cho mình chẳng hạn bật nước bật lò sưởi trước khi mình về nhà, vo gạo thổi cơm sẵn.  Hoá ra mình chả phải làm gì nữa hết. Chỉ nghĩ thôi thì không còn cần phải bấm nút control như mấy chục năm qua.  Ôi chao nghe vừa sợ vừa lúng túng, lỡ mình ghét ai, nghĩ tới chuyện muốn mắng cho vài câu rồi "nó" cứ tự động quay số rồi "nó" đọc luôn mấy câu mình nghĩ trong đầu cho đối tượng nghe hay sao cơ chứ.  Cuộc đời sẽ không còn mặt trái mặt phải chi nữa.

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

Không đề

Tối qua gõ xong một cái post ở một nơi khác, gồm Sáng, trưa, chiều, tối, khuya của cái post kiểu "một ngày trong đời...", post xong xem lại, hiện đầy đủ, lên giường ngủ, một chốc mở ipad thì ơi hỡi, chỉ còn khúc đầu, 4 khúc cuối, một tấm hình, một lời bạt của Soryu viết cho Basho, thiền sư Nhật, thì mất tiêu vào cõi mịt mù nào đó. Hết hồn, ngồi mở máy xem lại chuyện gì đã xẩy ra, mất thật, không hiểu vì lý do gì. Đành đi ngủ để mai gõ lại. 

10 đặc tính cơ bản của người Việt

Theo Viện nghiên cứu xã hội học Hoa Kỳ thì người Việt có 10 đặc tính cơ bản sau:
  1. Cần cù lao động song dễ thỏa mãn nên tâm lý hưởng thụ còn nặng.
  2.  Thông minh, sáng tạo, song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.
  3.  Khéo léo, song không duy trì đến cùng (ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm).
  4. Vừa thực tế, vừa mơ mộng, song lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Hình đẹp ở Đà Nẵng?


Đọc trên mạng, đây là một con đường ở bờ biển quê ta tại Đà Nẵng, dành cho người Trung Quốc? Nhìn hình tui cũng hết ý kiến.  Đi qua vài thành phố ở bên Tàu cũng chưa thấy họ xây cái tường nào mà họ đóng dấu kiểu này, sao họ sang nước người ta mà họ đóng mộc vậy mà dân mình chịu được. Mà hình này là do ông Tây nhập tịch Việt Nam tên Hồ Cương Quyết chụp đấy chứ chẳng phải tôi vớ từ Google, bạn nào ở Đà Nẵng kiểm chứng dùm đây là đâu. 

PHO TƯỢNG PHẬT TỪ VIỆT NAM PHIÊU DU TỚI ALASKA

* Nguyên tác: Bài viết của nữ ký giả Julia O’Malley “From another world, an icon moves to G Street” (Anchorage Daily News – www.adn.com)

* Đào Trường Phúc chuyển ngữ
Cách đây mấy năm, một người thợ máy về hưu của công ty BP [British Petroleum] tại Alaska tên là Suel Jones đã say mê pho tượng Phật bằng cẩm thạch trắng nặng 700 pounds [khoảng hơn 300 kí-lô] do một tay điêu khắc giang hồ tạc và trưng bày ở vùng Ngũ Hành Sơn bên ngoài thành phố Đà Nẵng.
Jones kể lại: “Tôi không thể rời mắt khỏi pho tượng. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa, có thể vì khuôn mặt Đức Phật, có thể vì đường nét điêu khắc… Tôi nói với họ là tôi chỉ muốn mua pho tượng này thôi”.

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog