Thói quen buổi sáng là nghe tin tức, nhưng hôm nay tôi không nghe, vì đã nghe tối qua. Cho nên vừa chải tóc vừa nghe Françoise Hardy thì thầm những câu hát nghe đến não lòng, tưởng như chính mình ngậm ngùi trong sương sớm...trước gương. Nào những "It's so strange... How could so many people be living just for this?...How could so many memories comfort you at dawn...the things we wish for, the things we thought, we couldn't do without".
Câu chuyện thú vị
-
Mấy hôm trước, sáng sớm hai con gái tôi đưa cha mẹ đi ăn sang, lâu rồi
chúng tôi không cớ đi ăn sang ở đây . Thỉnh thoảng đi sang nhà con gái thứ
ba, có ...
16 giờ trước