Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Hai bài thơ và một tấm hình

Viết cho những hàng rào giữa lòng thành phố 
Gió Lang Thang





Ngày còn bé tôi vẫn chui qua trộm ổi
Bị bắt được, chưa ai dặn dò nói dối
"Con qua vườn, bứt mấy trái mà thôi..."

Thủa đến trường tôi vẫn nhớ những hàng rào
Tôi với bạn thường leo qua trốn tiết
Phố xá loanh quanh những buổi chiều mải miết 
"Đi đâu về?", cô giáo vẫn hỏi thăm.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Barcelona

Chiều đầu tiên lang thang ra phố cổ ở Barcelona, cả nhóm đi lung tung, tưởng lạc đường nhưng khi nhìn thấy cái quán Bún Bò Việt Nam này thì ai cũng vui mừng nghĩ không thể nào lạc được.  Không vào ăn nhưng hỏi thăm thì được biết chủ không phải là Việt Nam, nhưng thực đơn thì toàn món ăn Việt, có anh chàng Tây đang ngồi ăn ngoài cửa, thấy lá chuối mở tung toé, anh chàng bảo là món cá hấp, có xả có gừng, và anh chàng khen ngon. Tuy vậy những ngày ở Barcelona không trở lại thử món bún bò nơi đây. 


Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Băngkok kí sự

Thái Hiền
 
(Tết Kỉ Sửu 2009 Tour du lịch Bangkok đúng lúc Bangkok đang có nhiều biến động, nhiều người khuyến cáo không nên đi. Chính thế mà giá vé rất rẻ. Về hưu, ít tiền, tò mò đi chơi)
 
Kinh tế suy thoái triền miên
Làm ăn chẳng được, vác tiền đi chơi
Cũng liều đánh bạc với đời
Mấy ai sở thị cái thời đảo điên.
Thế rồi khăn gói đi liền
Băng kok tiến thẳng, chẳng phiền một ai [1]

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Phim Hoạt Hình Việt Nam 2012 - Đại Chiến Bạch Đằng

Một cố gắng viết lịch sử bằng hoạt hình là điều đáng khen cho các sinh viên VN , hy vọng giới trẻ sẽ thuộc lịch sử VN hơn lịch sử Trung Hoa trong thời gian tới.

Đại chiến Bạch Đằng


Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

Bãi biển Trung Hoa?

Hôm qua đọc bài báo của ông nhà báo phương Tây Adam Bray sống ở Phan Thiết viết một bài viết nói về cái tên biển China Beach bị đặt để cho vùng biển ở Đà Nẵng.  Có nhiều điều ông ta viết về lịch sử, những tên miền của Việt Nam  khiến mình giật mình nghi ngờ, bất bình với ông ta, khi dân Việt Nam chiếm đất của Chiêm Thành và đổi tên những địa danh của người Chiêm Thành, nhưng câu kết của ông ta viết nói lên một thực tế lịch sử không sai, cho nên phải dịch bài này ra để nghiền ngẫm.

(dĩ nhiên tui hổng phải "dịch giả" cho nên có thể dịch sai không dịch thật được, xin quí vị bạn đọc miễn cho và tìm đọc bản tiếng Anh cho vừa ý nhé, tại tui tức nên tui dịch cho có thêm đồng minh tức dùm với đó thôi:-)

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Phẩm chất của cuộc sống

Sáng nay đọc tin ở sở tôi mới ngờ ngợ ra một điều thế nào là "quality of life" (phẩm chất của cuộc sống) mà người ta hay bàn cãi, người bên Tây thì cho rằng ở bên Tây sung sướng hơn, vì họ chỉ cần lái xe vài tiếng đồng hồ là đã học hỏi một nền văn hoá khác, một cảnh sống, con người đã khác không như sống ở bên Mỹ, đi tới đâu cũng thấy hao hao giống nhau, cũng chỉ McDonald, Costco, Walmart, Starbuck, Target, Macy's khỏi kể những cửa hàng sang trọng ở một vài nơi trên nước Mỹ, còn đâu đâu thì toà nhà nào cũng giống nhau, con người thì cũng chả khác biệt mấy khi cảnh sống từa tựa như nhau, nghĩa là có nơi thì mập ơi là mập, có nơi thì da cứ ngăm ngăm để chứng tỏ mình là dân ở biển dù chẳng đi biển chỉ đi "tan" ở salon. 

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Tôi đã đi

Dr. Nikonian

Tôi đã đi, và đã trào nước mắt khi thấy đồng bào mình bị bắt.
Tôi đã đi bên cạnh một người phụ nữ mảnh khảnh khoác áo nâu sồng. Chị ấy vừa đi vừa hát: “Việt Nam không đòi xương máu, Việt Nam kêu gọi thương nhau”.



Tôi đã đi, và đã ngậm ngùi thấu hiểu một điều: dân tộc này chưa bao giờ đủ cơm ăn áo mặc cho tất cả mọi người, nhưng luôn thừa thãi lòng hận thù, nghi kỵ, chia rẽ…

Tôi đã đi, và càng chạm trán với bạo lực, tôi càng hiểu bạo lực là liều thuốc độc đã và đang chia cắt dân tộc tôi trong rất nhiều năm.

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

đừng nói, hãy nói

Theo blog Tiếng Việt




đừng nói hãy nói
bức xúc逼蹙

ca từ歌詞

chất lượng質量nâng cao năng suất, sản lượng và chất lượng sản phẩm hồ tiêunâng cao năng suất, sản lượng và phẩm chất hồ tiêu
đăng kí登記thưa bác sĩ cho em đăng ký khám bịnh viêm mũithưa bác sĩ cho em ghi tên khám bịnh sưng mũi
đáp án答案đáp án này chính xác nhấtcâu trả lời này đúng nhất
hộ khẩu戶口

ngoại hình外形dù xuất hiện với ngoại hình "mình hạc xương mai" nhưng Á hậu Hoàng Yến vẫn thể hiện được ...dù xuất hiện với vóc dáng "mình hạc xương mai" nhưng Á hậu Hoàng Yến vẫn thể hiện được …
nhất trí一致

nội y內衣

phản cảm反感muốn cho những hình ảnh phản cảm đó không còn tồn tạimuốn cho những hình ảnh chướng mắt đó không còn nữa
phục vụ服務lắm người chỉ mua vài ngàn, nhưng vẫn phục vụ lắm người chỉ mua vài ngàn, nhưng vẫn bán
sở hữu所有sở hữu khuôn mặt trong sáng, cô thường được các đạo diễn "chọn mặt gửi vàng" trong những vai thục nữ khuôn mặt trong sáng, cô thường được các đạo diễn "chọn mặt gửi vàng" trong những vai thục nữ
tập đoàn集團

Việt dịch越譯

X-quangX-光X-quangtia X
xử lý處理sẽ không xử lý mạnh nữ sinh đánh bạn tại công viênsẽ không phạt nặng nữ sinh đánh bạn tại công viên
xử trí處置

Ai quan tâm tới Tiếng Việt xin đọc tiếp ở blog Tiếng Việt, tác giả không ghi chú hãy nói cho chữ "bức xúc" theo tôi, tôi sẽ nói là bất mãn, nhẹ hơn thì bực tức, chứ chả có bức xúc chi hết. 

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Madrid-thủ đô Tây Ban Nha

Cứ lần lửa mãi vì nghĩ là phải edit lại rồi phải ký tên đóng dấu, ôi thôi  mệt quá, như thế thì đến têt Congo mới có thể upload những tấm hình lên blog được, chỉ ngồi chọn vài tấm thôi cũng đã thấy hết một buổi tối rồi, thôi thì bạn đọc cứ xem "raw" vậy nhé.  
Ba tâm hình đầu tiên là một phút ngắn ngủi tôi chụp được khi ngồi trong xe, cho nên không được rõ nét lắm nhưng tôi nghĩ là chúng nói lên một hình thức văn hoá rất đẹp, mà ngày xưa ở VN ta cũng có, nhưng không hiểu bây giờ có còn không? Đó là hình ảnh ba cô gái rất xinh, tôi định chụp vì thấy họ xinh xắn, đang ngồi đợi xe, bỗng ở đâu hiện ra một ông già xách túi đi ngang.  Thế là không bảo cả ba cô cùng đứng dậy nhường ghế cho ông già ngồi.  Trong tấm hình mờ mờ ba cô đứng lên đó, thì đã có ông cụ ngồi đàng sau.  Hình ảnh ba cô gái ấy đã đẹp hơn truớc rất nhiều phải không? Cũng ăn mặc nghèo, cũng chân dài đấy nhưng họ đẹp cả tấm lòng nữa phải không? Cho nên cảm tình của tôi dành cho thành phố Madrid bắt đầu từ đây. 

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Bài văn lạ (*)

(*)Bài văn của một nữ học sinh trung học phổ thông với đề bài phân tích truyện Thánh Gióng vừa được phát tán trên mạng, được xem như “bài văn lạ” mới, gây xôn xao cộng đồng. Nguyên văn bài viết như sau (xin đăng nguyên văn, kể cả một số từ tạm gọi là “lỗi từ vựng” của thế hệ 9X).


“Truyền thuyết kể lại thật ấn tượng khi Thánh Gióng ba tuổi chưa biết nói cười nhưng khi giặc Ân đến thì thoắt cái vươn vai để trở thành người lớn trong phút chốc, ngay sau đó thì đã dùng gậy sắt, cưỡi ngựa sắt uýnh tan giặc. Wow, thậm chí ông còn dùng cả bụi tre làm vũ khí! Xong xuôi thì thay vì ở lại để nhận huân chương Anh hùng, ông lại vội vã bay ngay lên trời, để lại một loạt fan và người hâm mộ ngơ ngác. Chắc là ông tuy thành người lớn nhưng tuổi vẫn trẻ con nên dễ ngượng trước đám đông, hoặc có thể ông ấy khiêm tốn và không mắc bệnh thành tích như người lớn bây giờ! Em hâm mộ ông, à… anh ấy lắm (mà sao trẻ thế họ lại cứ bắt gọi là ông nhỉ?)! Nếu anh ấy mà không bay mất chắc ối người hâm mộ sẽ chết mê chết mệt. Ôi, anh Gióng thật manly, thật cool - thần tượng của em!

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Greece

Đây không phải là những tấm hình do tôi chụp, chỉ là những tấm hình anh chị A.L. đã đi Santorini, Greece (Hy Lạp) đã gửi cho chúng tôi xem.  Thấy đẹp tôi xin phép post lại ở đây để bạn đọc xem một góc đời sống ở ngôi làng Fira IOA town và Rhodes Island, mong rằng VN rồi cũng sẽ có những ngôi làng với những ngôi nhà xinh xắn được tô điểm bởi những chậu hoa, những lối đi sạch sẽ nói lên văn hoá của một dân tộc.  Có những dân tộc không giàu có trên thế giới nhưng họ biết tận dụng gìn giữ văn hóa của họ để sống nhờ vào nền du lịch. Cám ơn anh chị A.L., đã chia sẻ những tấm hình ở đây. Dĩ nhiên còn nhiều hình ảnh rất đẹp nhưng blog có hạn chỉ xin post vài tấm hình. Còn hình tôi chụp trong chuyến đi vừa qua thì vẫn còn đang trong ...phòng tối chưa rửa :-)

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2012

Ảnh cuối tuần


Hình phát trên màn hình của VTV khiến mình không thể hiểu nổi. Do trình độ, do kém hiểu biết hay vô tình hoặc cố ý, nhưng chắc chắn một điều, như nhiều người lắc đầu: "Đài Truyền hình Quốc gia còn thấy... XA như thế, thảo nào cả Hoàng Sa và Trường Sa, cứ xa tít với mọi người!" Có ai làm ở VTV biết việc này không nhỉ?... (Nguồn: Mai Kỳ FB)

Chân dung một cô gái Việt Nam

Căn phòng nằm trên bờ con sông con Askerelva chảy qua trung tâm thủ đô Oslo. Qua cửa kính ra ban-công, Diễm nhìn những cây phong lá úa vàng soi bóng trên nước, tưởng tượng nếu đây là một căn phòng trong ký túc xá sinh viên, với người yêu bên cạnh, thì thơ mộng biết bao.

Tranh "Cô gái u sầu" của Nguyễn Trọng Kiên.
 
 
Nhưng bây giờ trước mặt nàng là ông cảnh sát di trú và bên phải là một người con gái, cỡ tuổi Diễm. Cô xin tầm trú. Trước khi lên đây, một bà cảnh sát đã khám xét người và hành lý của cô. Bà muốn tìm biết cô gái thật sự là ai, tên tuổi thật là gì, nhà cửa thật ở đâu. Trong ba bốn năm gần đây, nẩy ra một hiện tượng mới là mỗi năm có vài chục người Việt Nam tới xin tầm trú tại Na-uy, không một người nào là… người thật. Báo chí Na-uy gọi họ là ingen person, tương đương với nobody, Diễm và các đồng nghiệp thông dịch viên dịch đùa từng chữ là ‘vô nhân’. Trong cái túi xách nhỏ, có hình hai bàn chân, bà cảnh sát chỉ moi ra được một cái quần tây, một áo thung, một xú-chiêng, hai xì líp, một típ kem đánh răng, một bàn chải. Chân dung thật của cô gái không nằm trong cái túi xách. Bây giờ Diễm dịch cho ông cảnh sát thẩm vấn.
“Cô tên gì?” ông cảnh sát hỏi, sau khi bật máy PC.

Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Đến Malaga-Granada Jaen

 Palacios Nazaries at Alhambra in Granada, Spain, một cung điện Hồi giáo ở Tây Ban Nha.  Được kiến trúc vào triều đại Alhambra từ thế kỷ 14

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Seville

Con đường hoa phượng tím nở trọn một con đường, đẹp nhưng dĩ nhiên rất khai khi hoa rụng.

Tình Bạn Trong đời


Bạn bè cũng như tiền vậy...
Có tờ thật...
Có tờ giả...
Có tờ lành...
Có tờ rách...
Chỉ tiếc là, mình không phải máy soi tiền nên không thể biết được...Nhưng "rách" và "giả" cũng không che được dưới ánh mặt trời, thì gọi đó là "Bèè… è"...

Trong cuộc vui, đâu biết ai là BẠN . . .
Lúc hoạn nạn, mới biết bạn là AI.

Bạn thân là gì?

B: Bao dung ♥
A: An toàn ♥
N: Nhường nhịn ♥
T: Thương yêu ♥
H: Hiền hòa ♥
Â: Ấm áp ♥
N: Ngọt ngào ♥

Chốn Lao Xao

Minh Văn

(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Phong cố cho xe máy len lỏi qua dòng người và xe chen chúc trên đường phố, tất cả như nêm chặt vào nhau. Anh cảm thấy không có lối thoát giữa cái biển người dường như đang trải dài vô tận. Mới hơn 7 giờ sáng mà người xe đã đông thế này, ai cũng cố vượt lên để đến được cơ quan nhanh hơn và khỏi bị trễ giờ. Nhưng họ càng cố len lỏi thì đường càng bị tắc nghẽn. Người nóng tính thì chửi rủa ầm ĩ, người khác thì ngẩng mặt than trời bởi cái lối giao thông vô luật lệ này. Xe ô tô, xe máy, xe đạp và cả người đi bộ ken chặt lấy nhau mà nhích dần từng tí một. Vì quen đường nên Phong rẽ vào một con ngõ để đi đường khác, vì thế mà tránh được nạn kẹt xe.

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Obidos-Fatima

Trở về trong chuyến du lịch năm nay, trước khi đi nghe nói sẽ nóng lắm, nhưng tới nơi thì thời tiết dường như đã ưu đãi cho đoàn chúng tôi, trời có lúc nóng nhưng có gió nên không đến nỗi mệt.  Post lên đây vài tấm hình ngày đầu đặt chân đến Lisbon, Bồ Đào Nha

Vài hình ảnh tiêu biểu của thành phố Lisbon, thủ đô của Portugal.

Một cái chung cư của người dân Lisbon, một kiểu kiến trúc thời  hiện đại, như cái hộp vuông.

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Ra đi

Hôm nay vác túi lên đường, lần này đi không mang theo laptop, chỉ mang Ipad để giữ hình, hai cuốn sách dầy cộm, hy vọng là đọc hết trên đường bay, đường trường, những lúc ngồi bơ phờ ở sân bay.  Và cũng hy vọng không ai móc túi mình để còn bình yên trở lại với blog, không ai tước mất cái máy ảnh để còn mang hình ảnh về, bởi vì lần này đi chỉ mỗi một thân một mình.  Sẽ không ai rộng tay chi tiền internet cho mình, cho nên thì giờ để đọc sách. :-) Bạn sẽ hỏi tôi đi đâu mà lo lắng quá vậy phải không? Tôi sẽ đi đến nơi mà ai cũng bảo với tôi "nhớ đừng mang bóp, đeo tất cả vào trong bụng, ở đó có dân chuyên nghiệp móc túi" nhưng ai cũng bảo đó là nơi nên đi vì nền văn hoá và những kiến trúc lạ lùng của Antoni Gaudi.

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Sắc Xuân Phù Tang Cổ Tự - Nghệ Thuật Kết Hoa

Biên tập: Thích Minh Thông
(chuaminhthanh.com) Sự phát triển lên đến đỉnh cao của nghệ thuật kết hoa Nhật Bản, cành cây, lá, cỏ, hoa tươi thường được sử dụng, làm trung tâm vẻ đẹp cho không gian thiền. Có nguồn gốc từ nghi lễ dâng hoa cho Đức Phật, rồi phát triển thành một hình thức nghệ thuật đặc biệt từ thế kỷ 15, với nhiều phong cách và trường phái. Nghi thức dâng hoa trong Phật Giáo, trở thành một môn nghệ thuật đặc trưng của tôn giáo, cho dù nó vẫn tiếp tục giữ lại được tính tượng trưng và ý nghĩa triết học.


Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

Bông Hồng và tác giả Nguyễn Đình Toàn

Hôm nọ đọc lời giới thiệu Bông Hồng Tạ Ơn của nhà văn/nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn từ blog Học Trò,
Đọc được điạ chỉ mua sách của ông là tôi email xin điạ chỉ để tới nhận sách của ông trước khi không còn cuốn nào, vì lần ông có chương trình nhạc thính phòng tôi đã không có dịp đến.  Tìm địa chỉ nhà ông, vào Google nhìn cho rõ nơi ông ở rồi nhắn tin từ xa cho cô em đến mua hai cuốn sách ngay lập tức.   Khi ông nổi tiếng thì chị em tôi còn con nít, nên cô em tôi có biết ông là ai đâu.   Tôi nhờ đọc sách đôi chút nên biết tới tiếng tăm của ông và ngày ấy cũng nghe được đôi lần những chương trình nhạc thính phòng với giọng đầm ấm và những câu văn giới thiệu bài hát rất đẹp làm tăng cho sự truyền cảm của ca khúc đến người nghe. Cho nên sau này khi nghe ai giới thiệu trong CD, tôi cũng "chê" chưa ai bằng như ông Nguyễn Đình Toàn được. 

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Trái Dứa, Sỏi Thận, Phèn Chua

Hôm rồi tôi có nhận một email trong đó có lá thư của ai đó kể câu chuyện thân nhân  bị sạn thận nhưng sau đó uống dứa với phèn chua (y chang cái thư bác sĩ nêu trong bài viết của ông ở dưới đây).  Tôi băn khoăn không biết có nên post bài "thuốc" đó không vì tôi nhớ có lần em tôi chỉ mua phèn chua dùng cho một việc gì đó.  Tôi ra chợ tìm chả biết phèn chua bán ở chợ ra sao, ở chỗ nào, hỏi người ta chỉ cho đó là một bọc bột hơi cứng màu trắng, có ghi là chất độc phải để xa thức ăn.  Cho nên nghe cái vụ uống cho mềm sỏi, bán tín bán nghi, cuối tuần rồi lại thấy đau đau sau lưng, nghĩ bụng không lẽ liều chế bài thuốc đó ra uống thử.  Do còn nghi ngờ nên không làm, may quá hôm nay có bài viết của bác sĩ Đức khuyên không nên.  Cho nên hai trái dứa mua rẻ ở chợ, cắt ra ăn tráng miệng sau bữa ăn, ăn dứa không cũng tốt rồi. Đâu cần phèn chua, uống tơ lơ mơ sỏi đâu không thấy vỡ, lại tan luôn xương ống chân thì nguy, hết lội bộ đi du lịch. Xin đọc bài viết của bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

Cách Sử Dụng "I" và "Y" và Nguyên Tắc Đánh Dấu trong Tiếng Việt

Cách Sử Dụng "I" và "Y" và Nguyên Tắc Đánh Dấu trong Tiếng Việt
(Bài dành cho các bạn trẻ và các thầy cô giáo dạy lớp Việt Ngữ ở hải ngoại)

Khải Chính Phạm Kim Thư

Nhiều bạn trẻ ta thán rằng khi viết văn, một số người có khuynh hướng đổi "y" thành "i" trong các trường hợp như "Bắc Mỹ" thành ra "Bắc Mĩ," "Quý Mùi" thành ra "Quí Mùi," và "thế kỷ" thành ra "thế kỉ,"v.v. Họ yêu cầu tôi viết bài để giúp họ hiểu rõ tại sao lại có những trường hợp như thế. Chính vì thế, chúng tôi mới có động lực để viết bài "Cách Sử Dụng 'i' và 'y' trong Tiếng Việt." Muốn hiểu rõ về cách ghép vần với nguyên âm "i" hay "y" và phương pháp đánh dấu trong tiếng Việt, trước hết chúng ta cần ôn lại về các chữ cái (tự mẫu) cũng như các nguyên âm và phụ âm.

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Tại sao cần học tiếng Việt?

Nguyễn Hưng Quốc 


Hình: istockphoto 

Để duy trì tiếng Việt ở hải ngoại, một trong những câu hỏi quan trọng nhất cần được trả lời là: Tại sao trẻ em Việt Nam cần học tiếng Việt?

Câu hỏi ấy không những chỉ nảy sinh ra từ các em học sinh mà còn từ chính các bậc phụ huynh, tức những người thuộc thế hệ thứ nhất, sinh ở Việt Nam và chỉ ra sống ở nước ngoài khi đã trưởng thành hẳn.

Trẻ em (ví dụ trẻ em ở Úc/Mỹ) thường lý luận: Con sinh ở Úc/Mỹ, con sẽ sống suốt đời ở Úc/Mỹ. Ngôn ngữ thứ nhất của con là tiếng Anh. Mà tiếng Anh lại là ngôn ngữ quốc tế; ở đâu cũng sử dụng được. Con đâu cần phải học thêm tiếng Việt làm gì nữa?

Dấu "Hỏi Ngã" trong văn chương Việt Nam

Cao Chánh Cương

Văn hóa Việt Nam của chúng ta vô cùng phong phú. Một trong những nguồn phong phú vô ngàn mà trên thế giới không ai có, đó là ý nghĩa về dấu hỏi ngã Thật thế, dấu hỏi ngã trong tiếng Việt đóng một vai trò quan trọng. Viết sai dấu hỏi ngã sẽ làm đảo ngược và có khi vô cùng tai hại cho văn chương và văn hóa Việt Nam.

Chúng tôi xin đơn cử một vài trường hợp như sau. Danh từ nhân sĩ, chữ sĩ phải được viết bằng dấu ngã để mô tả một vị chính khách có kiến thức văn hóa chính trị..., nhưng nếu vô tình chúng ta viết nhân sỉ, chữ sỉ với dấu hỏi thì ý nghĩa của danh từ nhân sĩ sẽ bị đảo ngược lại, vì chữ sĩ với dấu hỏi có nghĩa là nhục sĩ và như vậy sẽ bị trái nghĩa hoàn toàn. Một chữ thông thường khác như là hai chữ sửa chữa, nếu bỏ đi dấu hỏi ngã sẽ có nhiều ý khác nhau: sửa chữa (sửa dấu hỏi, chữa dấu ngã) tức là chúng ta sửa lại một cái gì bị hư hỏng, thí dụ sửa chữa xe hơi. Nhưng nếu cho dấu ngã vào thành chữ sữa và dấu hỏi trên chữ chửa tức có nghĩa là sữa của những người đàn bà có thai nghén.
Thí dụ:

Vì sao tôi chấp nhận gian nan

LTS: Tác giả Ngô Mai Hương là phu nhân của Tiến Sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động dân chủ bất bạo động vừa bị nhà nước CSVN bắt ngày 17/4/2012 khi tới phi trường Tân Sơn Nhất và sẽ bị khởi tố vì “khủng bố.” TS Quân cũng vừa được 6 Dân Biểu Mỹ ký tên chung, kêu gọi CSVN trả tự do tức khắc cho  Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân vì chủ trương hoạt động bất bạo động chứ không có gì bạo lực.
Trong bài  tùy bút của mình, Mai Hương viết:  "Anh Quân không phải là người làm chính trị, và anh sẽ không bao giờ trở thành một người làm chính trị. Anh chỉ là một thầy giáo, một người thầy rất thương học trò". Lời tâm sự của ngưòi vợ hiền có chồng bị tù đày, đang thay chồng giáo dục các con thơ, thật là cảm động; nó thể hiện cái đẹp văn hóa sâu sắc của truyền thống Đông Phương.
Trân trọng cảm ơn tác giả Ngô Mai Hương đã chia sẻ những cảm xúc trong bài tùy bút sau.
-Việt Đại Kỷ Nguyên Thời Báo

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Xưng hô bằng tiếng Việt áp dụng trong gia đình

Khải Chính Phạm Kim Thư

Có người cho rằng việc xưng hô trong tiếng Việt rất phức tạp và gây phiền phức trong khi giao thiệp. Cứ " you, me" hay " toi, moi" ráo trọi như trong tiếng Anh tiếng Pháp có phải tiện hơn không? Thực ra, cách xưng hô trong tiếng Việt không phức tạp và không phiền phức. Nó rất phong phú, rõ ràng, có tôn ti trật tự, và rất văn minh. Cách xưng hô trong tiếng Việt tự nó không gây phiền phức. Nếu có phiền phức chăng nữa, đó là do người sử dụng nó không biết cách mà thôi.

Các loại kem chống nắng không nên dùng

Mùa Hè sắp tới, chúng ta nên cẩn thận chọn các loại sun screen mà theo bản báo cáo của Environmental Working Group (EWG) thì các loại kem chống nắng có chất retiny palmitate hay oxybenzone, có thể sẽ gây ra bướu hay thương tổn da phát triển nhanh chóng khi tiếp xúc với ánh nắng. 

Một ngày làm bồi thẩm viên

Tuần rồi tự thấy số giờ nghỉ phép của tôi "thặng dư" quá chừng, nếu không nghỉ thì sẽ không được hưởng nữa, như thế thì sẽ bị thiệt thòi, cho nên tôi tự cho phép mình nằm nghỉ ở nhà một hôm để chuẩn bị cho ngày hôm sau đi ... hầu toà, nghĩ cách làm sao chỉ cần đi một ngày thôi.  Ôi, không phải tôi đạp phải bánh tráng của ai mà phải ra toà, chẳng qua làm công dân Mỹ thì nhiệm vụ "cao quí" nhất là cứ cỡ chừng 18 tháng là bị gọi đi làm bồi thẩm viên (juror), không rõ tiếng Việt dịch như thế có đúng không nữa. Nhưng để tôi kể trình tự thì bạn đọc sẽ hiểu "jury duty" là gì. 

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

BÀ CON VIỆT KIỀU VỀ NƯỚC QUA SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT CHÚ Ý

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 5 năm 2012
Kính gởi TS.Nguyễn Xuân Diện,

Lúc 8g40 sáng nay tôi chụp tấm hình này ở công viên Hoàng Văn Thụ quận Tân Bình TP.HCM (không xa sân bay Tân Sơn Nhất). Người trong ảnh đã kéo cái va-ly này từ phía sân bay đi vào công viên và ngồi cưa khóa. Trên chiếc va-ly này còn nguyên tem kiểm tra an ninh và tem ký gởi hàng hóa. Vệt đen nhỏ dưới đất bên phải đùi hắn là một lưỡi cưa nhỏ.  Hắn đã vứt một cái nón lá rách vào bụi cây. Vì hắn có cái gậy to quá nên tôi chụp hình hắn từ phía sau. Cũng có nhiều người khác nhìn thấy hắn nhưng họ không tỏ thái độ gì, kể cả bảo vệ công viên. Lúc tôi đang nhìn vào điện thoại hắn đã đứng lên và bỏ đi mất hút.

Tôi đề nghị tiến sĩ đăng giúp hình này lên blog để cảnh báo bà con việt kiều về VN khi qua sân bay Tân Sơn Nhất phải cẩn thận kẻo mất mát tài sản. Cám ơn tiến sĩ.

Lee.

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Genji - Chuyện Tình Ngàn Năm

Hoàng Nhất Phương
ay1.jpg
"I think it's good to be free and to have sex with any one. Tôi nghĩ là rất tốt nếu được tự do và tư tình với bất cứ ai." Lời phát biểu đầy tính luyến ái lãng mạn này không phải là tuyên ngôn của những người theo chủ thuyết phong tình, cũng không phải là cách nói của những ai yêu cuồng sống vội, mà chính là tư duy của ni sư Jakucho Setouchi, một nữ tu Phật Giáo đã ở vào tuổi thấp thập cổ lai hy. Thật khó tưởng tượng người đã cúng dường Tam Bảo thệ phát quy y lại có những tâm tình đầy hệ lụy, đầy thất tình lục dục như ni sư Setouchi…Nếu đặt câu nói trên dưới cái nhìn hạn hẹp đầy thành kiến khắt khe, có vẻ như vị nữ tu này lòng trần chưa dứt, vẫn trầm luân trong dây oan của chữ Ái. Nào phải đâu là lụy tình chưa dứt, ni sư Setouchi muốn lấy quán tưởng thiền định, để trình bày cảm quan riêng của bà về tác phẩm văn học cổ điển lừng danh của Nhật Bản Tale of Genji.

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Hoa tháng Năm

Tiếng Anh có câu April Showers, May flowers (Mưa tháng Tư, Hoa thắng Năm) ngụ ý tháng Tư mà còn mưa thì hoa sẽ nở nhiều vào tháng Năm, năm nay quả thời tiết có vài cơn mưa đột ngột vào tháng Tư và không khí khá ẩm ướt, có lẽ vì thế hoa nở nhiều hơn và tui cũng hắt hơi nhiều hơn.  

Hôm nay ở nhà không đi làm, đi lang thang ... trong nhà, chụp hình mấy cái hoa mới nở rộ trong một tuần,

Chậu hoa được đưa về nhà từ chợ trời Golden West, nghĩa là "thỉnh" ở một nơi cách nhà gần 200 cây số. 

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Nhà thơ - bình luận gia

Hôm nay bạn tôi gọi cho tôi, chúng tôi nói chuyện trên trời dưới đất như thường lệ, trong đó lại nhắc tới ông Ngô Nhân Dụng, một bình luận gia về những vấn đề kinh tế, chính trị và xã hội kể cả Việt Nam và thế giới mà cả hai chúng tôi vẫn thường xuyên đọc ông, phải nói chúng tôi khâm phục sự uyên bác của ông, đôi lúc tôi cứ nghĩ chắc ông phải có một đội ngũ đọc các tài liệu hàng ngày để cung cấp các dữ kiện cho ông, chứ làm sao ông cập nhật được hết tất cả các vấn để  nóng hổi của thế giới để viết bài đều đặn cho báo Người Việt, chưa kể trả lời phỏng vấn cho các chương trình radio. 

Tôi nói với bạn, phải khâm phục thế hệ trước những người được giáo dục bởi "thực dân" Pháp. Họ đúng là trí thức và họ cũng là những người luôn quan tâm đến đất nước hơn chúng tôi.  Họ dấn thân cho xã hội nhiều hơn các thế hệ sau này.  Cứ bàn về ông, rồi bạn tôi bảo tên thật ông là Đỗ Quý Toàn, tôi cãi chầy cãi cố, ông ĐQT là nhà thơ cơ mà, lâu lâu tôi cũng đọc những bài báo có tính cách mô phạm của ông Đỗ Quý Toàn, nên cứ chắc thế, bạn tôi bảo không cứ tìm đi, và tôi google ngay lập tức có bài sau đây của nhà thơ Luân Hoán nói về ông nhà thơ Đỗ Qúy Toàn, và ngạc nhiên ông cũng chính là Ngô Nhân Dụng, với  nhiều bút hiệu khác.  Đọc bài giới thiệu về ông, thì không thể nghi ngờ về sự uyên bác của ông.  Dĩ nhiên tôi gõ cái blog này không phải để gìới thiệu ông, vì ông không cần đến một blogger vô danh nói vớ va vớ vẩn, chỉ xin mời bạn đọc bài viết nói về ông.  Và cũng cám ơn bạn tôi lại một lần nữa giúp mở trí khôn cho tôi. :-)



Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Người ở lại Hồng Kông

07/05/2012
Hongkong
Lê Thanh Hải
-
Khi nói đến Việt kiều, hay rõ hơn là Việt kiều Tây Âu, người ta chỉ thường nghĩ đến chuyện thuyền nhân vượt biển sang nhiều nhất là Malaysia rồi đến Hồng Kông và các nước đông nam Á rồi sau một thời gian là đậu phỏng vấn, được tiếp nhận sang nước thứ ba, hoặc rớt thanh lọc và bị trả về Việt Nam. Tất cả hầu như đều lãng quên về thân phận của những con người bị mắc kẹt ở lại đó cả chục năm, đủ để những đứa trẻ kịp sinh ra và lớn lên đến tuổi trưởng thành. Hàng chục hay hàng trăm người như vậy ở Thái Lan, hàng ngàn người ở Philippines, và có thể lên đến hàng chục ngàn ở Hồng Kông, như trong các nghiên cứu mới nhất được trình bày trong tập sách của PGS Chan Yuk Wah từ ĐH City của Hồng Kông, do NXB Routledge ở London phát hành năm 2011 [1].

“Vì Nước Mình còn Nghèo”

Nguyễn Nhân Trí

Tôi có một đám bạn khoảng 10 người từ hồi trung học hiện đang sống ở Sài Gòn.
Lúc Việt Cộng mới vào, anh em tứ tán mỗi người mỗi nơi vì ai cũng quá bận bịu cho sự sống còn của chính mình. Mấy năm sau đó tôi vượt biên thành công. Bẵng đi một thời gian đến sau nầy khi Việt Nam “mở cửa” ra lại, và nhất là khi internet trở thành phương tiện truyền thông phổ biến thì tôi dần dần bắt được liên lạc lại với những người nầy.
Cứ vài ba năm mỗi khi tôi trở lại Việt Nam vì lý do gia đình tôi đều ghé thăm những người bạn của tôi ít nhất một lần. Chúng tôi thường làm những buổi tiệc họp bạn thân mật nho nhỏ. Thường cũng chẳng có gì, vài ba dĩa thức nhắm và một hai thùng bia là đủ để cả bọn hàn huyên tâm sự chuyện cũ mới đến khuya.

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Việt Nam dưới nét cọ tài hoa của Direk Kingnok


Một góc phố của ThànhPhố Sài Gòn

Trên 50 bức tranh về Việt Nam do họa sĩ Direk Kingnok người Thái Lan vẽ được đăng trên Facebook và được nhiều người Việt Nam chia sẻ cho nhau trên mạng xã hội này.

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Tháng Tư Sừng Sững Đứng



Tôi thức dậy trong đêm
gió đập ngoài cửa sổ
đồng hồ một giờ sáng
đêm đã bước qua ngày
con số 30 gẫy
Tháng tư từ từ rơi
nốt giọt thời gian cuối

37 năm với vòng tang tiên tri và định mệnh

Lê Diễn Đức
 
 
Tôi viết bài thơ dưới đây nhân ngày 30 tháng Tư. Tôi tin con người có định mệnh, đất nước có vận mệnh.
 
Vòng khăn tang mà thanh niên, sinh viên miền Nam Việt Nam mang trên đầu vào ngày 27/4/1975 trên đường phố Paris 3 ngày trước khi Sài Gòn thất thủ, đau xót thay, đã trở thành lời tiên tri ai oán trong suốt 37 năm qua.

Tôi viết khi đất Văn Giang khóc, người nông dân quê tôi khóc và tôi cũng khóc! "Đất vỡ toang như trái tim đang vỡ… Từng mảnh tim ứa máu rải khắp quê hương này… Và người ta đang lấy máu Đất để sơn phết những gương mặt Quỷ đang nhảy múa cuồng điên trong cơn khát tiền tài danh vọng" (Thuỳ Linh).

Tất cả những tang tóc, đau thương của dân Việt, dù chỉ gói gọn trong vài câu thơ, đều có thể chứng minh bằng rất nhiều thông tin và hình ảnh cụ thể.

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương

Nhân ngày 30 tháng 4 nhắc lại chuyện cũ về thi sĩ Vũ Hoàng Chương

Nàng trả con về nơi xóm cũ
Nghẹn ngào trở lại đẩy xe nôi
Rồi từ hôm ấy ôm con chủ
Trong cánh tay êm luống ngậm ngùi
Nàng nhớ con nằm trong tổ lạnh
Không chăn, không nệm ấm, không màn
Biết đâu trong những giờ hiu quạnh
Nó gọi tên nàng giọng đã khan
Rồi từ đêm ấy những đêm sau
Hồi hộp nàng ra tựa cửa lầu
Ngó xuống ven trời đầy bóng nặng
Tìm nghe trong gió tiếng con đâu
Gió vẫn vô tình lơ lửng bay
Những tàu cau yếu sẽ lung lay
Xạc xào động cánh… nàng mơ tưởng
Như tiếng lòng con vẳng tới đây
Nàng nhớ con u sầu rũ rượi
Gục đầu thổn thức trên bàn tay
Bạn ơi, nguồn gốc sầu kia bởi
Số mạng hay do xã hội này

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Những đóng góp của các giáo sĩ thừa sai

Từ Léopold Cadière: Nghĩ về những đóng góp của các giáo sĩ thừa sai với nghiên cứu Việt Nam

Số 362 Tháng 8 – 2010
ĐÀO HÙNG
TƯỞNG NIỆM 55 NĂM NGÀY QUA ĐỜI CỦA LINH MỤC CADIÈRE (1955-2010), MỘT TRONG NHỮNG NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĐẶT NỀN MÓNG CHO NGHIÊN CỨU DÂN TỘC HỌC Ở VIỆT NAM, ỦY BAN VĂN HÓA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM VÀ TÒA TỔNG GIÁM MỤC GIÁO PHẬN HUẾ, SẼ TỔ CHỨC CUỘC HỘI THẢO VỀ “THÂN THẾ VÀ SỰ NGHIỆP CỦA LÉOPOLD CADIÈRE” TẠI TRUNG TÂM MỤC VỤ GIÁO PHẬN HUẾ. HỘI THẢO DIỄN RA TỪ NGÀY 7 ĐẾN NGÀY 9-9-2010, VỚI SỰ THAM GIA CỦA NHIỀU NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HÓA VÀ LỊCH SỬ TRONG NƯỚC VÀ NƯỚC NGOÀI. NHẰM THÔNG TIN CHO BẠN ĐỌC VỀ CUỘC HỘI THẢO TRÊN, CHÚNG TÔI SẼ ĐĂNG MỘT SỐ BÀI THAM LUẬN TRÌNH BÀY TRONG HỘI THẢO NÀY.

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Đọc Đường Phía Bắc Của Lê Đại Lãng


S.T.T.D Phạm Xuân Đài
-
Ngay sau chiến thắng của phe cộng sản tại Việt Nam tháng Tư năm 1975, một sự kiện bi tráng đã xảy ra và kéo dài liên tục trong hơn 15 năm: đó là cuộc vượt biên của nhân dân Việt Nam nhằm đào thoát ra khỏi chế độ cộng sản.

Cuộc đào thoát thoạt tiên xảy ra tại vùng đất thua trận miền Nam. Từ lâu, dân miền Nam là “bà con gần” với thế giới tự do, cho nên trong cơn hoạn nạn ngay trên đất nước của mình, thì phản ứng tự nhiên là chạy tới tìm nhờ bà con. Cũng từ lâu, khi nói tới vượt biên, hầu hết chúng ta chỉ nghe nói những địa chỉ tới của các con thuyền lén lút ra khơi là Thái Lan, Mã Lai, Indonesia, Phi Luật Tân, Úc. Từ các bến bãi miền Nam, thuyền tị nạn tìm đến các bến bờ vùng Nam Á ấy là lẽ tự nhiên – về địa lý cũng như về sự tin cậy. Thế nhưng đường tị nạn còn một hướng nữa, về phía Bắc, mà hầu hết đều tấp vô bến Hồng Kông. Một số người vượt biên từ các tỉnh cực bắc của VNCH cũ, như Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi có khuynh hướng chạy ngược lên hướng Bắc vì đường gần hơn. Nhưng xem kỹ lại thì đa số người tị nạn trong các trại Hồng Kông có vẻ là những người ra đi từ miền Bắc Việt Nam, là miền đất thuộc phe thắng trận năm 1975.

Nỗi buồn Văn Giang

Hưng Yên, cái tên gọi của một nơi mà những người thân của hai bên dòng họ tôi luôn nhắc đến. Bây giờ chuyện xảy ra ở Văn Giang khiến tôi thắc mắc không hiểu những ngôi làng mà gia đình tôi vẫn nhắc có gần Văn Giang. Vào Wiki xem thì tôi thấy không xa, đó là những vùng đồng bằng của sông Hồng.  Những chuyện xảy ra ở Văn Giang rồi có sẽ xảy ra nơi tổ tiên nội ngoại của các con tôi rồi cũng phải đối mặt.  Tôi nhớ tới cái đình làng và con đường vào làng sạch sẽ tráng xi măng và những người đàn bà hiền lành vẫn còn quấn khăn ngồi bên đường bán bánh kẹo đầu thế kỷ 21.  

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Chuyện xưa nay và GS Bùi Văn Nam Sơn

Vẫn biết blog này thì chả có gì đặc biệt cho thiên hạ thường xuyên ngó tới, ngoại trừ như cuốn sổ ghi chú những điạ chỉ cho mình hay cho bạn đọc ghé qua tìm và lang thang tới chỗ khác để đọc.  Thế nhưng hai tuần nay  bài chép phỏng vấn GS Bùi Văn Nam Sơn tự nhiên được nhiều người chú ý nhất, dù bình thường bài đó vẫn được mọi người đến đọc.  Nhưng đầu tuần này đã có 115 người ghé qua đọc bài phỏng vấn ông, ngạc nhiên sao có sự lạ lùng, bởi vì đó chỉ là bài phỏng vấn không phải là những bài triết học được đăng ở nơi khác.  Không phải là Chuyện Xưa Chuyện Nay trên báo Tiếp Thị.  Bây giờ đọc bài sau tôi mới hiểu tại sao, bạn đọc đi tìm đọc bài của ông tăng lên.  Chắc phải tìm đăng những bài của ông BVNS để khỏi phụ lòng bạn đọc tìm đến chỉ thấy có mỗi một bài của ông :-).  

Một sự khác biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc


Nguyễn Hưng Quốc
Diễn đàn Thế Kỷ 

Tôi có khá nhiều đồng nghiệp, vì một lý do nào đó, thường đi Việt Nam và Trung Quốc. Những lúc tán gẫu, tôi hay hỏi cảm nghĩ của họ về hai đất nước ấy. Chúng tôi đủ thân để có thể nói thật với nhau về nhiều điều. Một trong những điểm chung hầu như mọi người đều đồng ý với nhau là cách nhận xét về con người Việt Nam và Trung Quốc.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

BẢN SONATE CHO MỘT NGƯỜI TỬ TẾ, NGÔ ĐÌNH LỆ QUYÊN

Kim Thanh
 
Tin dữ chuyển đến tôi sáng nay từ một anh bạn phương xa làm tôi rụng rời, như mỗi lần một người quen, già hay trẻ, tại Portland bất ngờ nằm xuống, không kịp nói lời từ giã. Huống chi Ngô Đình Lệ Quyên rời bỏ dương trần lúc 53 tuổi –còn quá trẻ đối với tôi. Trong một phút giây, tôi mong đó không phải là sự thật. Biết đâu ai đó đã đùa dai tung trễ lên mạng ảo một poisson d’Avril, dù tháng tư sắp hết. Đến khi Luật sư Trương Phú Thứ gọi điện thoại kiểm chứng với Ngô Đình Quỳnh và sau đó tôi lên mạng thế giới và có trong tay bài báo bằng tiếng Ý, thì nỗi hy vọng mong manh thật sự tan vỡ và sự đau buồn trong tôi lên tới tột độ.

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

"Người đi qua đời tôi"

Bây giờ tôi ngôi nhìn ông, nguời đàn ông thứ tư trong đời tôi,  có lẽ lâu lắm rồi tôi không nhìn người đàn ông nào như thế.  Môi ông trề ra phơn phớt hồng, mũi ông cao vừa với khuôn mặt ông, đều đặn.  Lúc này mắt ông đang nhắm lại nên tôi không thể diễn tả được.  Nhưng nhìn ông, không biết chán, đã bảo lâu lắm tôi không yên lặng "chiêm ngưỡng" người đàn ông nào cơ mà.  Ông đến trong đời tôi không mong đợi.  Tôi cũng không vất vả chăm sóc, lo lắng gì cho ông.  

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Những hình ảnh không in ra được

Sáng thức dậy đọc hai bài này và bài viết về một người me, đã lấy của tôi tí nước mắt vào sáng sớm, có lẽ không ai trong chúng ta những người đã sống qua thời điểm 1975 lại không mang theo vào ...đáy mộ một vài hình ảnh không bao giờ quên được.  Thật sự ngày 30 tháng 4 đối với tôi lại là một ngày ít "kinh hoàng" hơn những câu chuyện mà tôi đã được đọc, lúc ấy tôi đang ở trong một căn biệt thự ở Vũng Tàu, khi tiếng súng nổ, nhìn thấy người lính bộ đội trước mặt biệt thự chuẩn bị những nòng súng B40 chiả vào một góc nào đó, thì những người trong ngôi biệt thự đã bảo nhau dương cờ trắng, cờ Pháp để họ hiểu đấy là biệt thự của Pháp, và chúng tôi được an toàn? Tôi chỉ nhớ có thế.  Rồi tiếng súng, hỗn loạn của thành phố cũng qua đi.  Tôi không còn nhớ gì những ngày sau đó.  Hình như tôi  mất trí nhớ một thời gian khá dài về những ngày tháng ba.  Để sau đó trí nhớ phục hồi tôi nhớ được những ngày cuối tháng Ba về một hành trình từ Đà Lạt về Nha Trang, ra Qui Nhơn bay về Đà Nẵng, rồi lại từ Đà Nẵng trên xà lan vào Nha Trang, đến Cam Ranh vào Sài Gòn và ngay đêm sau lại đi xe đò ra Vũng Tàu cho hết tháng Tư.  Bạn sẽ hỏi tôi đi đâu mà đi lòng vòng, nhưng đó là câu chuyện khác. Tôi chỉ muốn nói đến những hình ảnh tôi không quên được trong những ngày tháng Ba, là

Viết về mẹ

Lang thang trên facebook, thấy mấy dòng này của cháu Bùi Trung Nhân. Cháu viết như cảm xúc sao viết vậy chứ không có ý viết thành bài. Tên bài viết do NTTblog đặt. 


Mẹ sinh ra trong gia đình kiểu mẫu, bà làm thương nghiệp, ông thì trong quân đội, lớn lên dưới mái trường XHCN, nơi mà 18 năm con học luôn nói về việc giữ đạo đức làm gốc. Cái mà người ta gọi là kính trọng, hiếu thảo với cha mẹ, hòa đồng nhường nhịn với anh chị em và quý trọng chan hòa với bạn bè. Trong mắt con, có lẽ mẹ luôn là bà chị khó chịu nói nhiều, nhưng 18 năm rồi con ở với mẹ, cái đạo đức mà nhà trường dạy ấy, con nghĩ mẹ học và áp dụng tốt hơn con, đó là qua các hành động của mẹ. Nhưng mẹ ơi, xã hội thay đổi từng ngày, và cái mà bọn nó rao giảng hàng ngày, hàng giờ trên trường trên báo, trên tin tức, nó lỗi thời rồi ! Bằng Chứng à!? Ông mất sớm, lúc ông mất mẹ có gì ngoài bàn tay trắng với 3 đứa con!? Trong mắt họ, mẹ chỉ là một đứa nghèo hèn.

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

Lại xin đừng bấm vào link

Trở về nhà sau một ngày mệt mỏi, nhận mầy cái thư của người lạ lẫn người quen, người quen của người quen gửi đến với cái mỗi dòng chữ nhắn nhủ bấm vào cái link có cái đuôi như sau.  Biết ngay là có nạn "virus" đang xâm nhập email thiên hạ và gửi đi tùm lum rồi, vì ông thầy tui thủa đời nào thầy tui, người quen của người quen mà tui thì không quen lại gửi riêng cho tui mấy dòng chữ rất ư là vô duyên như thế. Tui delete luôn và thông báo cho mấy cô em đừng có tơ lơ mơ bấm vào, giờ này lẽ ra tui phải đi ngủ mà phải vào đây gõ để xin mọi người đừng có bấm vào cứ delete đi cho yên chuyển kẻo ngày mai emai của bạn sẽ gửi cho tất cả người quen của bạn dòng chữ sau lại làm khổ người ta nữa đó.  Xin vui lòng đừng cả tin mà bấm nhé.


this is intense you should check this out "panews15.net/biz/?news=6893729"

Không có gì "intense" cả, chỉ có delete, loại bỏ ngay lập tức


Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Quá khứ

Không rõ ai ở Dân Làm Báo đã vẽ bức tranh này, bức tranh có màu sắc rất sống động, nếu mà có tấm tranh này, tôi sẽ mua về treo để hình dung lại những đêm tối mênh mông trên biển, có khi mình sẽ lấy cọ vẽ thêm luôn một người đang ngồi ngay mạn thuyền thò hai chân xuống biển, bọc hai chân vào cái bao nylon vì sợ cá mập xơi tái :-).  Ây vậy không hề hấn chi lại cũng không rơi xuống biển, và sống sót cũng nhờ hít khí trời, chứ mà ngồi ở chỗ kín đáo an toàn có khi đi đoong mất rồi.  Thôi bây giờ không phải lúc nhớ chuyện cũ làm chi.  


Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Giang Trang

Hôm nay đọc bài viết của blogger Bùi Văn Phú giới thiệu Giang Trang, tôi mới nhớ hôm nọ mình có copy một bài nói về cô bé cùng quê... nội, vào blog tìm không thấy, hóa ra gõ xong để đó rồi quên mất.

Đây là post copy cũ của tôi.

Tình cờ đọc được bài viết của Lê minh Hà, một nhà văn ở Đức mà tôi thích đọc lối văn kể chuyện tác giả về đời sống ở Miền Bắc. Bài viết về một người ca sĩ tên Này, có Giang Trang, tôi chưa nghe cô ấy hát bao giờ cho đến hôm nay khi cái tên đập vào mắt mình, khiến tôi không khỏi cười một mình "ai sao có cái tên là một nửa của mình". Thật sự đã có lúc tôi ân hận không chọn GT.  Cho nên bây giờ cái tên GT mỗi chữ là một nửa của hai cái tên, ít bạn bè của tôi biết được điều này, bạn dĩ nhiên biết 1/2 tên, người làm chung thì biết 1/2 kia. :-). Và tôi post lại bài viết bởi vì những tấm hình đen trắng được chụp theo tôi là khá đẹp trong bài. Sau đó tôi mới vào youtube nghe cô hát.  Giọng cô trong trẻo tuy đối với tôi không có gì xuất sắc hơn vài ca sĩ đã từng hát nhạc Trịnh Công Sơn, nhưng đặc biệt vì cô hát với tiếng đàn đệm Guitar, làm nổi bật giọng ca của cô hơn. Chợt nhớ có lần tôi góp ý về các clip nhạc của Trương Qúy, người nữ giới thiệu chương trình nhạc Bài ca Hà Nội cũng tên là Giang Trang, đọc nhanh quá làm mất đi sự truyền cảm của bài viết cho chương trình, khi ấy tôi cứ nghĩ người nữ Giang Trang chắc là trưởng thành trong thời chiến tranh khi mà xướng ngôn viên có cách đọc phải hùng hồn như chuyển tải tinh thần hành quân đến người lính, nay vẫn quen cách đọc như thế. Không hiểu cô Giang Trang ấy cũng là cô ca sĩ hát nhạc Trịnh không nhỉ.  Nếu là một người thì tiếc quá, cô chỉ nên hát không nên đọc :-)  

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Vì đâu nên nỗi ?

Lức Thê (Danlambao) - Những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, hồi đó tôi con rất bé, bây giờ ngồi ôn lại tôi chỉ nhớ những sự kiện đã xảy ra, nhưng không thể nào nhớ rõ cụ thể tháng năm cũng như điều nào xảy ra trước điều gì xảy ra sau. Với chút hiểu biết hiện tại, cũng như những câu chuyện nghe ba tôi kể lại, tôi cố gắng sắp xếp các ký ức rời rạc thành một câu chuyện cuộc đời của cha tôi từ đó đến năm ông mất.

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt


Tống Văn Công

Trong tiếng Việt có nhiều từ gốc Hán đã Việt hóa rất lâu, tuy vậy vẫn thường bị dùng sai. Cách đây nhiều năm, trên diễn đàn này, tôi có đánh động việc dùng sai từ “quyết liệt”. Từ này Từ điển Hán- Việt của Đào duy Anh định nghĩa: “thật ra mặt xung đột”. Từ điển Tiếng Việt 1992 do Hoàng Phê chủ biên định nghĩa “Quyết liệt: tính từ. Hết sức mạnh mẽ, tỏ ra kiên quyết đến cùng trong hoạt động đấu tranh, chống đối. Cuộc chiến đấu quyết liệt. Chống cự quyết liệt. Thái độ rất quyết liệt.” Hồi đó tôi cho rằng không thể nói  “ Chỉ đạo quyết liệt”, mà “chỉ đạo kịp thời, chỉ đạo cụ thể, chỉ đạo rành mạch”. Nhưng ngày nay cách nói thiếu chính xác này đã trở thành phổ biến trên các phương tiện truyền thông, bởi đó là cách nói của các vị lãnh đạo cấp cao!

Tiếng Việt - hiện đại hoá xưa và hiện đại hoá nay

Viet-Studies
Không cần nói thì ai cũng hiểu sức mạnh và quyền lực của ngôn ngữ. Các cụ ngày xưa mặc dù tỏ ra rất thoải mái “Lời nói không mất tiền mua/Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”, nhưng ngay đấy lại cảnh báo với lời lẽ rất hình sự “Lời nói đọi máu”. Câu chuyện về cái lưỡi lắt léo của Edôp cho ta một bài học rằng ngôn ngữ có thể tâng người ta lên mây nhưng đồng thời có thể dìm người ta xuống bùn đen, có thể biến kẻ thù thành bạn bè và ngược lại. Ở tầm rất cao như tầm một dân tộc hay thấp hơn là một cá nhân, ngôn ngữ có giá trị như một tài sản vô giá vì ngôn ngữ thể hiện vốn sống, trình độ, trí tuệ, cảm xúc, tư duy, sự khôn ngoan, sự nghiêm túc, óc hài hước, lòng dũng cảm, trí sáng tạo…  Đây còn là một tài sản đặc biệt vì một khi đã sở hữu nó rồi thì không thế lực nào có thể tước đoạt nó đi được. Tuy nhiên ngôn ngữ cũng có thể bị mai một, bị xói mòn nếu không được trau dồi, bồi đắp, và ở thái cực khác, ngôn ngữ cũng thể hiện sự hời hợt lười biếng, sự hèn nhát, thói giả dối...

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog