Người ta mới gửi cho bài sau, thấy cũng dễ tập, như cái vụ đêm bảy hỏi sao mà lúc nào tôi cũng buồn ngủ, vì có đủ 7 tiếng đâu cơ chứ, kiểu này thì không thể nào mà thọ lên... lão làng được. Ngoại trừ cái vụ "con làm sao quên, tuổi không nhớ làm sao trang điểm, ít đường làm sao hẹn bạn ăn chè", mấy thứ linh tinh này coi bộ khó nhất cho phụ nữ!!!
Xin Quý vị chỉ cần nhớ :
* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm.
* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.
* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước.
1. Câu châm ngôn thứ nhất:
“Trong thiên hạ, không có chuyện làm biếng mà có thể có một thân thể khỏe mạnh.”
2. Câu châm ngôn thứ hai:
-Ði với những việc không vui vẻ của dĩ vãng và nghịch cảnh, không thấy khó chịu.
-Ðối với những ngày sắp tới không có ước vọng quá cao, nhưng luôn cầu bình an hạnh phúc.
Ba DƯỠNG
1. Bảo dưỡng.
2. Dinh dưỡng.
3. Tu dưỡng.
Bốn QUÊN
1. Quên tuổi tác.
2. Quên tiền tài.
3. Quên con cái.
4. Quên buồn phiền.
Năm PHÚC
1. Có thân thể mạnh khỏe, gọi là phúc.
2. Có vui thú đọc sách, gọi là phúc.
3. Có bạn bè tri kỷ, gọi là phúc.
4. Có người nhớ đến anh, gọi là phúc.
5. Làm những việc mà mình thích làm, gọi là phúc.
Sáu VUI
1. Một vui là hưu nhưng không nghĩ.
2. Hai vui là con cái độc lập.
3. Ba vui là vô dục tắc cương.
4. Bốn vui là vui vẻ vấn tâm mà không xấu hổ..
5. Năm vui là có nhiều bạn hữu.
6. Sáu vui là tâm tình không già.
Bẩy SUNG SƯỚNG
1. Biết đủ thường sung sướng.
2. Biết giải trí khi nhàn rỗi.
3. Biết đắc chí tìm niềm vui.
4. Khi cấp thời biết tìm niềm vui.
5. Biết dùng người làm vui.
6. Biết vui khi hành thiện.
7. Bình an là vui nhất.
Tám CHÚT XÍU
1. Miệng ngọt ngào thêm một chút nữa.
2. Ðầu óc hoạt động thêm một chút nữa.
3. Nóng giận ít thêm một chút nữa.
4. Ðộ lượng nhiều hơn một chút nữa.
5. Lòng rộng rãi thêm một chút nữa.
6. Làm việc nhiều thêm một chút nữa.
7. Nói năng nhẹ nhàng thêm chút xíu nữa.
8. Mĩm cười nhiều thêm chút nữa.
Chín THƯỜNG
1. Răng thường ngậm.
2. Nước miếng thường nuốt.
3. Mũi thường vê.
4. Mắt thường động.
5. Mặt thường lau.
6. Chân thường xoa (bóp).
7. Bụng thường xoay.
8. Chi thường vươn.
9. Hậu môn thường co bóp.
MƯỜI NGUYÊN TẮC KHỎE MẠNH
1. Ít thịt, nhiều rau.
2. Ít mặn, nhiều chua.
3. Ít đường, nhiều trái cây.
4. Ít ăn, nhai nhiều.
5. Ít áo, tắm nhiều.
6. Ít nói, làm nhiều.
7. Ít muốn, bố thí nhiều.
8. Ít ưu tư, ngủ nhiều hơn.
9. Ít đi xe, đi bộ nhiều.
10. It nóng giận, cười nhiều hơn
Lưu ý 10 điều trên nếu thấy quá nhiều và khó nhớ;
Xin Quý vị chỉ cần nhớ :
* Ðêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm
* Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn.
* Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước.
Thế giới là một cuốn sách và những ai không đi du lịch chỉ đọc mỗi một trang
- The World is a book and those who do not travel read only one page
(Augustine of Hippo)
Đường vào net cho người lãng trí
Tìm kiếm Blog này
Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010
Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010
Sinh nhật tháng Sáu
Năm nay có sao gì đó xấu như cô bạn đã cảnh cáo. Tôi không rành lắm, nhưng mà cứ thây mình bận tíu tít chẳng có thì giờ làm cái gì cho ra hồn ra viá, cho nên có hứa...lèo với mình là sẽ học thêm sinh ngữ, học thêm code để làm cho trang web hay ho hơn cũng chẳng có thì giờ. Đã bận mà tối ngày lại chỉ buồn ngủ, may là bây giờ không còn phải chuẩn bị làm... dâu ai, cho nên muốn ngủ thì lăn ra ngủ, chỉ phải tội là không có ... giờ ngủ luôn. Cứ vừa chợp mắt là thấy mặt trời ở đâu đã ló dạng rồi. Tôi không hiểu làm sao những người một đêm chỉ ngủ vài tiếng làm sao sống, dĩ nhiên với các cụ già thì miễn bàn. Tôi thì cứ cho mình chưa đến tuổi các cụ nên cứ tha hồ như em bé nằm xuống là tôi ngủ mất tiêu.
Thế đấy bây giờ có cái thư của ông (cụ) bạn bảo là viết cái chi cho các (cụ) ông, (cụ) bà có sinh nhật trong tháng Sáu này. Tôi đâu có tính viết nữa mấy chuyện mừng sinh nhật kể từ khi cô bạn thông báo năm nay xui lắm, thế là tôi mừng luôn sinh nhật các bạn từ hồi đầu năm rồi cơ mà, cứ như hồi nhỏ năm mới được người thân mừng tuổi đấy thôi. Vì hình như từ sau cái tuổi có cái số ..9 ở đuôi thì chả còn năm nào là năm tốt cả, cứ như người ta hay nói 49 chưa qua 53 đã tới, hết cái vụ này thì lại quay ra sao này sao kia và chả có còn cái sao nào hay ho cho mình mừng tuổi bạn (cũng như tuổi mình) nữa. Đâu có sao nào kiểu Đào Hoa, Hồng Loan, Tử Vi, chi chi đó cho mọi người vui chứ, bây giờ mỗi năm lại run run rón rén chờ cho ngày ấy đến rồi nhảy qua một cái cho thật nhanh như để không ai biết mình vừa mất đi một năm trẻ trung của đời mình, thế thì tại sao lại (hại) nhắc bạn "ê, sinh nhật nhà ngươi tới rồi kìa". Bằng chứng là như ông bạn sinh nhật hôm nay đó, bình thường thì ông cũng hay nhanh nhẩu (đoảng) gửi cho bạn bè một câu chúc, thế mà tới ngày sinh nhật của ông, thì ông trốn mất tiêu, có khi đang ngồi (khóc) âm thầm ở một xó xỉnh văn phòng nào đó mất năm phút trước khi định thần nhận lời chúc của vợ con, phải cười toe dắt vợ con đi ăn trong ngày sinh nhật buồn tê tái của ông cũng có khi. Đó là tôi suy diễn thế thôi vì không thấy ông lên tiếng.
Cho nên ông bạn khác xúi tôi gõ vớ vẩn cho các cụ, khiến cho các cụ lại buồn thì sao. Thôi tôi không dám. Làm thơ viết nhạc thì tôi dốt, nếu có thì giờ thì tôi sẽ kiếm bài của ai rồi chép lại tặng các cụ vậy. Trong khi chờ đợi (blogger thức giấc) thì xin các cụ tháng Sáu cứ vui vì được thổi thêm một ngọn nến cho đời mình nhé. Cứ thưởng thức những hương đời mang tặng cho (khỏi cần chờ đợi blogger ngủ gà ngủ gật rồi chúc vớ va vớ vẩn nhé). Hãy cứ vui như mọi ngày, không than van không buồn phiền, khó đấy nhưng mà làm được phải không? Và quan trọng thôi không làm chồng làm vợ hãy cứ làm tình nhân của cụ của các cụ. Hãy yêu như chưa yêu lần nào.
Thế nhé, chúc vậy được chưa hở các cụ không sinh vào tháng Sáu? Chả lẽ bây giờ chúc cho các cụ tháng Sáu tu đắc đạo. Chúc thế thì tôi tin các bạn giờ đã đắc hết rồi đâu cần blogger chúc. Chúc điều mà người ta gọi là "challenge" thì mới là khó chứ phải không?
Và đây những ngọn nến cho một ngày của bạn.
Thế đấy bây giờ có cái thư của ông (cụ) bạn bảo là viết cái chi cho các (cụ) ông, (cụ) bà có sinh nhật trong tháng Sáu này. Tôi đâu có tính viết nữa mấy chuyện mừng sinh nhật kể từ khi cô bạn thông báo năm nay xui lắm, thế là tôi mừng luôn sinh nhật các bạn từ hồi đầu năm rồi cơ mà, cứ như hồi nhỏ năm mới được người thân mừng tuổi đấy thôi. Vì hình như từ sau cái tuổi có cái số ..9 ở đuôi thì chả còn năm nào là năm tốt cả, cứ như người ta hay nói 49 chưa qua 53 đã tới, hết cái vụ này thì lại quay ra sao này sao kia và chả có còn cái sao nào hay ho cho mình mừng tuổi bạn (cũng như tuổi mình) nữa. Đâu có sao nào kiểu Đào Hoa, Hồng Loan, Tử Vi, chi chi đó cho mọi người vui chứ, bây giờ mỗi năm lại run run rón rén chờ cho ngày ấy đến rồi nhảy qua một cái cho thật nhanh như để không ai biết mình vừa mất đi một năm trẻ trung của đời mình, thế thì tại sao lại (hại) nhắc bạn "ê, sinh nhật nhà ngươi tới rồi kìa". Bằng chứng là như ông bạn sinh nhật hôm nay đó, bình thường thì ông cũng hay nhanh nhẩu (đoảng) gửi cho bạn bè một câu chúc, thế mà tới ngày sinh nhật của ông, thì ông trốn mất tiêu, có khi đang ngồi (khóc) âm thầm ở một xó xỉnh văn phòng nào đó mất năm phút trước khi định thần nhận lời chúc của vợ con, phải cười toe dắt vợ con đi ăn trong ngày sinh nhật buồn tê tái của ông cũng có khi. Đó là tôi suy diễn thế thôi vì không thấy ông lên tiếng.
Cho nên ông bạn khác xúi tôi gõ vớ vẩn cho các cụ, khiến cho các cụ lại buồn thì sao. Thôi tôi không dám. Làm thơ viết nhạc thì tôi dốt, nếu có thì giờ thì tôi sẽ kiếm bài của ai rồi chép lại tặng các cụ vậy. Trong khi chờ đợi (blogger thức giấc) thì xin các cụ tháng Sáu cứ vui vì được thổi thêm một ngọn nến cho đời mình nhé. Cứ thưởng thức những hương đời mang tặng cho (khỏi cần chờ đợi blogger ngủ gà ngủ gật rồi chúc vớ va vớ vẩn nhé). Hãy cứ vui như mọi ngày, không than van không buồn phiền, khó đấy nhưng mà làm được phải không? Và quan trọng thôi không làm chồng làm vợ hãy cứ làm tình nhân của cụ của các cụ. Hãy yêu như chưa yêu lần nào.
Thế nhé, chúc vậy được chưa hở các cụ không sinh vào tháng Sáu? Chả lẽ bây giờ chúc cho các cụ tháng Sáu tu đắc đạo. Chúc thế thì tôi tin các bạn giờ đã đắc hết rồi đâu cần blogger chúc. Chúc điều mà người ta gọi là "challenge" thì mới là khó chứ phải không?
Và đây những ngọn nến cho một ngày của bạn.
Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010
Về quê (The Way Home)
Đây là câu chuyện vô cùng cảm động kể về một chú bé ở thành phố được mẹ gửi về quê sống với bà ngoại của chú. Nhờ tình thương và sự kiên nhẫn của bà ngoại đã cảm hoá được tấm lòng của chú bé con mà ban đầu rất là hư vì thói được nuông chiều hay không được dậy dỗ trước đó khi sống với mẹ. Cho nên dậy một đưá bé cần đến cả một gia đình, hay như bà Hillary Clinton đã nói dậy một đứa nhỏ cần tới cả làng. Cứ nhìn vào cộng đồng người VN ở hải ngoại thì phải công nhận đa số những gia đình có mấy thế hệ chung sống thì trẻ con cũng ngoan hơn, có lòng từ tâm hơn và nói tiếng Việt khá hơn :-)
Phim này được đóng bởi hai tài tử một già một trẻ, cả hai chưa từng đóng phim đứng trước máy quay bao giờ, thế nhưng rất xuất sắc trong phim The Way Home, được giải thưởng của Hàn Quốc năm 2002. Một bà ngoại điếc chăm sóc cho thằng cháu mà tâm tính có những "ác độc", tinh nghịch của trẻ thơ.
Tưởng tượng gia đình người VN gửi một chú bé con về làng quê ở VN nghỉ hè, chắc là chú bé cũng bị "shock" như thế, nhưng cuối hè thì chú bé sẽ muôn ở lại với bà luôn, vì bà chiều cháu hơn bố mẹ mà phải không?
Câu chuyện này tôi phải dành tặng cho chú bé cháu nhà tôi, chú bé mới sang Mỹ có mấy năm, đang dần quen dần trở thành chú bé Mỹ, mà tôi thì chỉ muốn chú là chú bé Việt Nam mãi mãi.
Xem toàn bộ The Way Home tại đây
Xem toàn bộ The Way Home tại đây
Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010
Đường về (nhà)
Cách đây mấy năm tôi có xem cuốn phim The Road Home, mà nghĩa của câu chuyện lẽ ra tôi muốn dịch là "Trở về mái nhà xưa" dựa theo cuốn truyện có tên là "Hồi Tưởng" của Bao shi, xem xong thấy hay hay nên có bình...loạn một bài, gửi bạn bè xem, bây giờ không biết ở đâu để lôi ra post lại. Đầu tuần tình cờ xem thấy có trên Youtube, cho nên phải chờ cuối tuần có thì giờ post lại đây cho cả nhà cùng xem. Cuốn phim mô tả mối tình của một cô gái làng quê (Chung Tử Di đóng) với người thầy giáo, tình cảm mẹ con, cái nghĩa vợ chồng được kể lại qua giọng kể của người con trai nối nghiệp cha. Muốn viết lại cảm tưởng của mình thì phải xem lại, mà xem lại thì không có thì giờ, thôi để mọi người cùng xem, có thích thú vì đôi mắt thẹn thùng của cô gái, chân tình của cô trong chiếc chén mà mẹ người thầy giáo đã nhìn thấy trao lại cho con trai. Một chuyện tình rất đẹp chỉ qua đôi mắt, sự chờ đợi âm thầm, không là những pha diễn nóng như các loại phim thời đại mà cốt truyện thường rất tầm thường.
Còn một phim nữa cũng rât hay có cái tên cũng tựa tựa như thế để hôm nào kiếm được mang lên đây cho mọi người cùng xem lại.
Xem toàn bộ The Road Home tại đây
Thứ Hai, 7 tháng 6, 2010
Bạn học
Ngồi nhìn ba tấm ảnh gồm một đứa bé gái và ông ngoại của nó. Đưá bé gái khoảng 2 tuổi có đôi má hồng, mái tóc quăn tự nhiên, mắt đen, trông như một đứa bé hai dòng máu Á Âu. Con bé dễ thương, đang ngồi trước đĩa bánh, bên cạnh nó là ông ngoại của nó, dĩ nhiên tôi không thể biết quan hệ của họ nếu không có lời giới thiệu cho ba tấm hình, hai ông cháu đang ăn sáng (?), cả hai ông cháu đang nhìn vào cái lap top đặt trên bàn. Xem ra ông đang cho cháu ăn sáng nhưng mắt ông thì ngó vào cái laptop. Thời buổi này không phải là bà trông cháu mà là ông, và ông không ngồi phì phèo thuốc lào trên sạp gỗ gụ mà ông đang chat với ai đó trên net không chừng, kể cũng hay đó chứ. Cháu thì chăm chú nhìn ông chat, có khi lại hỏi ông linh tinh rồi về mách bà ngoại nó, biết đâu đấy. Nhưng mà cô cháu này chắc chưa biết nói rành mà có khi cũng chưa hiểu tiếng Việt cho lắm.
Chỉ có ba tấm hình trong một cái email, người gửi là ông ngoại trong hình, ông gửi cho tôi và một người nào đó ở VN, chẳng một câu nào trong thư, khiến tôi ngồi nhìn ba tấm hình, nghĩ linh tinh rồi thấy ông già quá, ông mập ra, tóc ông nhiều hơn cái thời ông hay cạo trọc khi còn đi học, ông khác quá, khác cả cái lần tôi gặp ông cách nay mấy năm, bao năm nhỉ, tôi cũng không nhớ, không lẽ đã 10 năm? Mà thế nào thì ông cũng là một người nào lạ lẫm trong hình, tôi chẳng nhận ra chút nào người bạn học cũ thủa lớp 9, ngoại trừ cái cằm chẻ đôi trông rất ngang tàng thời ấy. Cái thời mà mỗi lần xe chạy ngang nhà ông , trông thấy "hắn" mà phát ghét!.
Ngày xưa chưa bao giờ tôi dám xem ông là bạn, bây giờ nhìn hình ông, lại không biết viết gì để báo đã nhận được hình, chả lẽ gửi tấm hình bà lão của mình với cái email không lời để đáp lễ. Cũng không xong, nhưng bây giờ thì tôi hết còn sợ nhận ông là bạn cũ.
Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010
Về lá thư chưa viết
Trưa Chủ Nhật ngồi nghỉ sau một buổi sáng vội làm đủ thứ công việc nhà, định gõ điều nghĩ từ đầu tuần về một cú phone bất ngờ của người bạn học gọi từ VN sang, về những ý nghĩ là sẽ viết một lá thư gửi về mà vẫn chưa làm được bởi đời sống sao bận rộn quá, bận rộn đến nỗi một dòng thư cũng không viết nổi , thế làm sao trấn an người bạn học, khi ông báo tin 35 năm qua ông đã trở thành một người nhà quê, lời ông nói ông làm một "Hai Lúa", một chữ tiếng Anh ông không còn nhớ, vợ chồng ông sẽ bỏ quê hương, 4 đứa con đã có gia đình, tất cả để ra đi sang Mỹ với đưá con út vì cô con gái muốn đi, và ông phải ra đi làm lại cuộc đời, ông lo lắng đủ thứ, ông không ngại khổ, ông an ủi con ông. Ông sẵn sàng sang đây đi cắt cỏ làm vườn chi đó để con ông được tiếp tục học, được thành công nơi xứ người. Ông chỉ lo lắng sang đây ông không có bạn bè để hàng ngày hàn huyên tâm sự, ông nói nơi ông ở sáng sớm ông đi uống café, ra ruộng vườn, rồi về nói chuyện với bạn bè, ông sống với bạn bè. Ông không thể tưởng tượng được ở một nơi mà hàng xóm còn không biết tên nhau như xứ tôi ở. Ông lo lắng bạn học ngày xưa ở xa nhau quá, tản mạn khắp nơi trên xứ người, làm sao ông gặp được. Ông dặn dò ông muốn gặp lại tôi và một cô bạn thân khác của ông. Thật sự tôi không nhớ ông ngồi ở đâu trong lớp, nhưng ông nhớ những chi tiết về tôi cũng như những người bạn khác. Chân tình của ông đối với bạn bè khiến ai cũng khen ngợi ông. Ông gọi cho tôi lần ấy mà ông nổi nóng đủ biết chân tình ông ra sao. Ông nói, tại vì tôi mà ông phải "dằn" lắm chứ không ông "chửi" um lên rồi, ông bảo bạn bè ông biết khi ông nóng là ông "xổ nho chùm" ngay. Ông bực mình chỉ vì gọi cho tôi mãi không được, biết là ông không "xổ nho" như có lần tôi nghe, ông vô tình không biết máy của tôi thâu lại được, khiến tôi buồn cười vì ông bạn nóng tính.
Bây giờ ông lo lắng muôn thứ chuyện cho một chuyến đổi đời, khi tuổi đời đã không còn trẻ. Ông nói muốn nói chuyện với các bạn để học hỏi một lời khuyên. Tôi an ủi một cách huề vốn với ông, đừng lo, có gì mang con gái sang, thấy không xong thì lại đi về để con gái ở lại, hãy khoan bán nhà cửa. Ông nói muốn bán để sang đây không phải nhờ vả họ hàng. Lại phải gạt cái sự gàn dở của ông thôi. Nghe ông hàn huyên, bao nhiêu cha mẹ đã phải hy sinh như thế vì con. Tại sao đất nước đã gọi là hoà bình, giàu mạnh, người người ở hải ngoại vẫn mong trở về thì trong nước người ta vẫn phải tìm cách ra đi. Và bây giờ ngồi nghỉ mở thư vô tình đọc bài Phụ nữ và hạnh phúc, của một blogger nào đó tự nhiên nối kết trong hộp thư tôi, lại thấy buồn buồn cho con gái VN.
Nghĩ tới vợ chồng ông bạn và cô con gái và lá thư tôi nghĩ mà chưa viết được. Hôm qua gia đình ông được phỏng vấn, có khi ông đã gọi tôi ở đâu đó báo tin mà tôi không ở đó nhận tin, mai đi làm có khi lại nghe ông càu nhàu trong phone cho mà xem. Ôi ông bạn nóng tính của tôi.
Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010
Con gái, Huế
"Cũng như cái màu áo học trò, vẫn thích cấm tiệt mọi cô gái Huế ăn mặc hở hang. Hiện đại, thời trang, "xì- tin" có thể ở đâu đó, chứ với Huế thì không, nhất định là không! Lang thang dọc phố, ven những bãi sông, công viên, có thể bắt gặp đâu đó cảnh tượng những "o" áo quần cũn cỡ, khoe rốn, khoe mông và thản nhiên "mi" nhau giữa ban ngày như cảnh tượng trên đường Thanh Niên ở Hà Nội."
Đọc đoạn văn của Trương Duy Nhất mà tiếc. Không cứ gì ở Huế, mà ở đâu khi nhìn những cô gái VN ăn mặc hở tay hở rốn hở ngực, những làn da trắng đã thành màu xám với những màu nâu trứng cá ở cái tuổi dậy thì thì tôi cũng thấy đau lòng cho vẻ đẹp thuỳ mị của con gái VN đã biến đi đâu mất tiêu rồi. Cũng như bà mẹ, con (Tây) ai mặc sao cũng kệ, nhưng con gái Việt Nam (tôi) thì phải đoan trang kín đáo, dĩ nhiên không đến nỗi phải che từ đầu xuống chân như mấy người nữ xứ Ả rập đâu, cho nên đi đâu gặp phải cảnh này tôi cũng buồn đến ngẩn ngơ. Không hiểu mấy ông bạn của tôi nghĩ sao nếu con gái họ cũng ăn mặc như thế nhỉ, có tần ngần buồn, có dám bảo ban con hay là móc túi cho con đi sắm thêm (?). Hỏi thế thôi, chứ tôi tin là ông nào có con gái thì cũng xem như con gái rượu của mình, hẳn là không muốn ai ngắm con mình một cách lộ liễu, chúng tôi đã là người .. muôn năm cũ mất rồi, và có lẽ vì nghĩ vậy nên tôi cũng chả có con gái để mà âu lo.:-)
Thứ Tư, 2 tháng 6, 2010
Đi
Trở lại làm việc sau một 4 ngày nghỉ, chỉ muốn nghỉ luôn ở nhà cho sướng cái thân... già. Nghĩ lại loay hoay mà đã đi làm hơn cả nửa đời rồi còn gì nữa cơ chứ.
Ông bạn học làm việc ở Boeing gửi cho cả nhóm xem Boeing làm máy bay. Trời ơi, làm việc thế này chỉ có 2 phút 30 giây là xong chiếc máy bay, mà mình làm cả đời chả ra cái giống gì, uổng quá, làm như Boeing rồi leo lên chiếc máy bay ra khỏi phi trường luôn có phải sung sướng không cơ chứ. Xem mà tôi chỉ nghĩ tới một chuyến đi khác, ai cũng ngại ở phi trường chứ tôi thì cứ thích đi qua đi lại ở phi trường nhìn người ta đưa đón nhau mà vui mà buồn dùm cho thiên hạ. Chả trách tôi bị mắng là "đa đoan" cũng phải.
Đôi khi cứ ngồi nhìn thiên hạ tưởng tượng ra đủ thứ chuyện, cũng vui ra phết ấy chứ, bạn cứ thử đứng ở một góc nào đó ở phi trường, nhìn người ta qua lại vội vàng, tấp nập. Bạn đừng làm người ra đi để bực dọc vì lỡ một chuyến đi, đừng làm người ở lại để luyến tiếc nhớ thương đưa tiễn người ra đi. Cứ đứng một góc nhìn những hỉ nộ ái ố diễn ra như một cuộn phim, nếu lòng mình có bình yên ở chốn yên lặng thì đó là lẽ thường, nhưng nếu lòng mình giữ được sự lặng yên ngay giữa những ồn ào đầy tiếng động thì bạn sẽ khám phá ra những điều thú vị, bạn sẽ như trẻ thơ thấy cái gì cũng lạ, cũng đầy những câu hỏi "tại sao", sẽ có lắm câu chuyện dí dỏm khi chợt nhìn chợt thấy, tiếc rằng văn chương chữ nghĩa chẳng đủ để viết lại những gì chạy qua trong đầu để kể lại cho bạn nghe, chắc nó cũng làm việc nhanh như Boeing tạo máy bay, những ý nghĩ bay qua đầu tôi nhưng không ở lại, nó lại bay đi để lại cho tôi một khoảng trống. Có lẽ vì thế mà có ai nói là phải đi phải sống để tìm ... nguồn cảm hứng. Người ta đi để hưởng thụ, còn tôi ra đi chỉ để tìm thấy mình, để tìm thấy sự bình yên giữa những đám đông rất lạ.
Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010
Mở tâm
Có người bạn học hỏi thăm rồi chúc cho tôi đọc nhiều thêm, thắc mắc nghĩ bụng không biết ông chúc cho tôi đọc nhiều thêm để làm chi, vì tôi dốt quá cần đọc nhiều thêm? hay đọc thêm để chia cho bạn bè? Điều trước có lẽ đúng chứ điều sau thì không dám....đâu. Nhưng mà đọc bài của Linh Mục Trần Cao Tường có câu "Nếu bạn không mở tâm ra cho người khác thì bác sĩ bắt buộc phải mở tim bạn!”, thì có lẽ cũng cần như thế, gọi là một chút chia xẻ. Dĩ nhiên bài của LM nói về những chuyện mở tâm, mở lòng bác ái cao đẹp hơn đối với nhân loại hay ngay cả muông thú, còn tôi với cái tôi nhỏ nhoi còn nhiều thứ ích kỷ giới hạn chưa làm được cái gì cho ra hồn ra vía gọi là mở tâm, dù biết rằng trái tim là mạch sống của đời người, tim mà không sống thì còn có gì sống. Thế mà lắm lúc nghe bạn bè than thở già ơi là già, thì tự nhiên thấy tim mình cũng già nốt, mà tim già rồi thì mang cho cũng không ai lượm dùm chứ nói chi tặng. Đâu có còn cái kiểu mà ngày xưa có thiên hạ cứ ca cải lương với nhau là "tình cho không biếu không".
Mà thôi sáng sớm gõ linh tinh, coi vậy chứ không phải vậy, chữ tâm và con tim tuy một mà hai, khác xa lắm đấy, tôi diễn Nôm có hơi lạc đề rồi đó, xin tha lỗi nhé, vấn đề là sống làm sao chúng ta không phải mổ tim, chứ không phải điều tôi bình....loạn ở đây đâu nhé. Dù chọn lựa thế nào tôi tin cuộc sống của chúng ta cũng sẽ khỏe mạnh thôi , nếu không đã chẳng có câu của ai thường nói "young at heart"
Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010
Nàng Dâu Mỹ Viết Về Món Ăn Việt
Đọc bài báo sau chắc sẽ phải thâu lại, gửi đi cho mấy cô bạn gái VN rất "Mỹ" xem các cô ấy nghĩ ra làm sao, chả lẽ xúi con thôi mai mốt con kiếm cô vợ Mỹ thế này thì con khỏi đói :-) khỏi phải dắt vợ đi nhà hàng ăn suốt ngày. Bà mẹ nào có con trai thì chắc cũng chỉ lo mỗi có một chuyện thôi là lo con đói, sáng ra mà gọi cho con 1 giờ trưa, chưa ăn sáng, chưa ăn trưa và sửa soạn dắt bạn gái đi ăn thì có ngao ngán không cơ chứ :-)
Tác giả: Tammy DeWitt Le
Người dịch: Bác sĩ Lê Văn Lân
Bài số 2891-28191-vb7051510
Lần đầu tiên, giải thưởng Viết Về Nước Mỹ có sự tham dự của một tác giả người Mỹ: Tammy Dewitt Le, cô gái 28 tuổi tóc vàng mắt xanh, có chồng Việt Nam, hiện ở Austin. Bài viết bằng Anh ngữ, nhưng đề tài là món ăn Việt Nam và văn hoá ẩm thực Việt Nam. Cả hai bài viết được bố chồng của tác giả là Bác sĩ Lê Văn Lân dịch sang Việt ngữ. Sau đây là lời giới thiệu của dịch giả: Gia đình Việt Mỹ trẻ trung này đang hưởng niềm hạnh phúc “hòa hợp trọn vẹn”, đó là cô vợ người Mỹ Tammy rất thích ăn nước mắm - món nước chấm quốc hồn quốc túy của Việt nam.
Tammy đã học cách làm cơm thịt nướng, bánh cuốn, bánh xèo và nhất là món cá kho tộ. Món nào Tammy cũng ăn, ăn một cách say mê tận tình, không giữ kẽ lấy lệ mà nhai nuốt tưng bừng hả hê từng đầu đến cuối bữa.
Dù là được nuôi dưỡng trong thế hệ Hamburger làm sẵn của Hoa kỳ, Tammy học được quan niệm Á Đông về chuyện nấu ăn là một nghệ thuật phục vụ bằng tấm lòng yêu thương của người vợ, người mẹ dành cho những người thân trong gia đình.
Nhìn đứa con gái đầu lòng lai hai giòng máu Việt Mỹ mới thôi nôi, Tammy nói là cô ao ước rằng con mình sau này sẽ đóng vai trò một trong những sứ giả tương lai nối nhịp cầu thông cảm giao lưu về văn hóa, ngôn ngữ của hai dân tộc. Duyên tình khởi đầu chính là chai nước mắm Việt Nam
***
Tác giả Tammy DeWitt Le và chai nước mắm Việt Nam.
*
Khi tôi khởi sự dùng nước mắm - fish sauce - trong hầu như bất cứ và mọi thứ món ăn, tôi biết rằng tôi bắt đầu trân quí lối nấu bếp của dân Việt Nam rồi đó. Cái món gia vị đậm đà tuyệt hảo này đã cung hiến cho thực phẩm một mùi vị ngon ngọt và mặn mòi, khiến ta một khi ghiền nó rồi, thựcï khó mà bỏ quên nó khi nấu ăn. Thịt, cá, rau cỏ ...hầu như tuốt luốt mọi thứ chỉ cần rẩy chút nước mắm đều ngon trội hơn lên. Nhiều người thường khuyến cáo tôi chớ kê mũi ngửi hay tệ hơn là rây vãi nó ra ( Tôi đã từng kinh nghiệm cái nỗi khổ này khi tôi đánh vỡ tung tóe cả chai nước mắm trên sàn bếp, làm cho mùi hôi khắm lừng lên cả mấy ngày sau tẩy không hết.)
Câu chuyện tôi kể sau đây cho quí bạn biết tôi đã hâm mộ món nước mắm thế nào và cái điều tôi kỳ vọng minh chứng hơn cả là lý do làm sao một cô gái Mỹ cao lớn, mắt xanh như tôi lại trân quí và trọng vọng thức ăn và văn hóa Việt Nam. [Tác giả đang cầm chai nước mắm trình bày]
Kinh nghiệm đầu lưỡi của tôi với thức ăn Việt là món súp bò phổ biến của Việt nam - mệnh danh thông thường là Phở. Tôi được một cô bạn thân người Việt làm cùng sở đưa tới tiệm phở Công lý. Bạn tôi đã kỹ lưỡng dạy một điều quan trọng là muốn ăn “Phở “ngon thì phải tìm đến một nơi chuyên môn nấu phở. Bước vào tiệm này, tôi vẫn còn nhớ dai đẳng cái mùi thơm nồng của nước dùng phở nấu với đại hồi và các mùi rau thơm tươi. Cái mùi này nực nồng khiến bạn thực sự phải thay áo mình mặc sau khi ăn Phở vì y trang của mình quả tình đã ướp tràn trề với đủ thứ hương thơm. Thế là chúng tôi ngồi xuống và gọi món ăn trong khi tôi lắng nghe thích thú cô bạn tôi líu lo trao đổi bằng tiếng Việt gọi “ một tô Phở tái lớn” giá chỉ có $ 4.95 thôi. Khi phở dọn ra, tôi hơi kinh hãi thấy thịt bò tươi sống nằm vắt vẻo trên miệng tô khiến tôi hoảng hốt ngó về phía cô bạn. (Tôi vẫn tự hào mình chút ít đảm lược trong chuyện nếm món ăn , nhưng không ngờ rằng mình sẽ ăn thịt bò còn sống nhăn!). Cô bạn bèn trấn an tôi bằng cách nhúng thịt bò của mình trong tô phở nóng, làm cho nó chín ngay tức khắc. Giây phút chân lý quả đã đến, nên tôi xúc ngay một muỗng đầy nào giá sống, nào thịt bò, nào bánh phở, nào nước dùng và nếm cái món súp cổ truyền của Việt Nam. Mùi vị nói giản dị là ngon tuyệt và kể từ đây tôi là một đệ tử hâm mộ Phở. Kinh nghiệm này cũng dạy tôi cái điều mà tôi gọi là “ ba căn bản” cho thức ăn Việt Nam: 1) Rẻ 2) Ngon 3) Nhiều.
Có lẽ cái chuyến du hành vỡ lòng này vào địa khu của Phở đã dọn đường đắp lối cho tôi lấy chồng là một thanh niên Việt Nam. Tôi thực tình nói không hẳn chắc, nhưng tôi biết rằng Thái chồng tôi là Đấng Phu Quân xứng đáng cho tôi. Kết hôn với chàng ta đã khiến tôi như có một giấy thông hành độc nhất vô nhị vào cái lãnh thổ mênh mông và muôn hình sắc của thực phẩm và văn hóa của nước Việt Nam. Cái viễn kiến của chàng đã chỉ dạy cho tôi làm sao yêu mến cái tinh thần về một quốc gia của con người bất khuất và học hỏi càng lúc càng tăng về mối duyên tình thắm thiết của họ về chuyện thực phẩm. Từ Bánh Cuốn cho tới Bò Nhúng Dấm và Cá Kho Tộ, bao nhiêu món ăn yêu chuộng của tôi bây giờ là món Việt Nam. Dù tôi là người Mỹ, gia đình của chúng tôi là gia đình Việt Nam. Nhà tôi bây giờ đã ngửi thấy cái mùi cơm nấu chín đặc thù cho một mái nhà Á Đông và ít khi mà chúng tôi không trữ trong nhà một bao gạo thơm hảo hạng kếch xù và Nước Mắm. Và đương nhiên chúng tôi không mang giầy dép đi trong nhà và có rất nhiều đũa. Ngay cả con chó chúng tôi nuôi cũng có khuynh hướng Việt Nam, và thường đớp ngồm ngoàm nhanh như chớp những thức ăn thừa đã được nấu với nước mắm.
Một đôi dịp cần quyết định đi ăn tiệm, thì cái lựa chọn của chồng tôi luôn luôn vẫn thế: “ Nếu để tùy anh chọn, thì em thừa biết rằng anh thích Việt Nam!” Những dịp thường xuyên đi ăn những tiệm Việt Nam đã lưu lại cho tôi cảm tưởng ghiền vài món căn bản của kiểu nấu nướng Việt Nam: thịt heo, giá sống, rau thơm tươi và dĩ nhiên là nước mắm! Và ít lâu sau, tôi nghiệm rằng đối với tôi, thưởng thức thực phẩm quả là chưa đã, tôi muốn tự tay tôi có thể làm chúng để ăn sốt dẻo. Mặc dù chồng tôi đôi lúc cũng chịu ăn món burger Mỹ, nhưng trái tim, bao tử và kỷ niệm ấu thời của anh ấy đã kết chặt với thức ăn Việt Nam. Do đó, tôi mơ ước trở thành một tay nấu thuần thục về bếp Việt nam.
Tôi đã cẩn thận khai thủ với món Cơm Thịt nướng, kể ra khá ngon ( ấy cũng nhờ nước mắm thôi). Rồi tôi tiến lên Cá Kho Tộ, món này đã khiến tôi phải thử đi thử lại dăm lần mới thắng nước mầu cho đúng mức. Ít lâu sau, tôi cảm thấy sẵn sàng để chạy những dặm đường dài xa hơn: làm Bánh Xèo! Tôi hoạch định một bữa ăn tối thịnh soạn cho gia đình nhạc gia tôi gồm ông cha chồng, mẹ chồng, chị chồng và em chồng (mục đích là nhắm coi mọi người thấy tôi thành công hay thất bại). Đúng là căng thẳng biết bao, nhưng tôi cảm thấy tôi có thể ganh đua. Trong khi tôi đứng bên bếp lò mướt mồ hôi và tinh thần căng thẳng, xoay trở luôn tay đổ món bột quậy màu vàng, tôi cẩn thận liếc mắt nhìn trộm những người khách trong khi họ ăn và hỏi: “ Bây giờ tôi đủ tư cách làm dân Việt chưa?” Ông cha chồng nhìn tôi cười rạng rỡ trong miệng còn nhồm nhoàm nhai Bánh Xèo và tuyên bố: “Ồ, Đủ quá đi thôi !” Đây là giây phút tưởng thưởng cho tôi, nó luôn thôi thúc tôi hưởng thụ và kiện toàn cách nấu nướng Việt Nam.
Các bạn có thể tự hỏi tại sao tôi, một người Mỹ, lại hân hoan ôm món ăn Việt vào lòng. Một trong những lý do chính là tôi phải ý thức để thấu hiểu cái ý nghĩa rộng lớn hơn của thực phẩm trong văn hóa Việt Nam. Mỗi khi mẹ chồng tôi mời chúng tôi lại ăn cơm, đó là một dịp họp mặt xã hội. Chúng tôi quây quần quanh bàn ăn, uống rượu và trao đổi những chuyện trò, món ăn hầu như trở thành thứ yếu đối với thời khắc sum họp gia đình. Lớn lên trong truyền thống ăn Hamburger làm sẵn, tôi luôn luôn trân quí món ăn tươi ngon được chế biến từ không nhiều vật liệu với hương thơm bổ khỏe của các thứ rau tươi!
Cũng ngộ thay lối ăn theo Việt Nam, nghĩa là món ăn dọn trên bàn vô số kể (chẳng tốt gì cho vòng eo đó) và mặc bạn tùy thích gắp cho mình. Hầu như không nghe họ nói ăn theo kiểu Mỹ là dọn ra cho mỗi dĩa thực khách những phần chia cố định của mỗi món ăn. Tôi vẫn không hiểu nổi làm sao những người thân Việt Nam của tôi thân hình vẫn thon gọn mặc dù tôi từng chứng kiến những buổi ăn nhậu no tuyệt đối cành hông. Một điều tương phản mà tôi thực sự nhận xét giữa cách ăn của dân Mỹ và dân Việt là cảm tưởng của họ về chuyện ăn. Dân Mỹ thường rất bị ám ảnh và lo âu về chuyện ăn. Họ ăn những món họ hưởng thụ, tuy nhiên họ lại tuồng như hối hận vì ăn. Dân Mỹ yêu món ăn fast food, tuy nhiên lại đồng thời lên án nó. Dân Việt thì lại thoải mái hơn rất nhiều và thực sự hưởng thụ chuyện ăn, dù là thức ăn béo bổ hay không. Tôi thích cái thái độ lành mạnh này về thức ăn.
Sự dinh dưỡng của món ăn Việt cũng là một lý do khác mà tôi thích nó. Trong khi món ăn Mỹ tiêu biểu thường nặng, béo và ít khi chứa rau xanh, món ăn Việt thì lại quân bình nhiều hơn về mặt dinh dưỡng. Xin chớ cho tôi nói sai, dân Việt thích món thịt bò, và chả giò của họ cùng mỡ heo, nhưng những món này được quân bình hóa với một vài dĩa cơm và hầu như luôn luôn với ít nhiều lê ghim và rau xanh.
Bây giờ thì tôi cảm thấy làm chủ được tài nấu ăn Việt, chặng đường kế tiếp là ngôn ngữ. Tôi phải chấp nhận rằng đôi lúc tôi cảm thấy bị gạt một bên khi mọi người nói tiếng Việt (dù rằng người chồng yêu quí tôi luôn luôn mau lẹ phiên dịch cho tôi). Chúng tôi đôi lúc nói về sự sống ở Việt Nam, điều nay tôi rất thích . Đây chính là phương cách duy nhất mà tôi cảm thấy tôi thực sự có thể học ngôn ngữ. Và tôi chắc chắn tôi sẽ học thêm vài mánh khóe nấu ăn từ dân địa phương.
Trong khi tôi ngắm Alexandra, đứa con gái mới thôi nôi của chúng tôi, mỗi ngày mỗi lớn, tôi cảm thấy nó thực sự có phước. Nó được cha mẹ nó thương, và càng đặc biệt hơn, nó đã thoát thai từ hai văn hóa: Hoa kỳ và Việt Nam. Cũng như nét vẻ của chồng tôi và tôi đã được trộn lẫn giao hòa trên khuôn mặt xinh đẹp của nó, nó sẽ kính yêu cả hai ngôn ngữ, cả hai lối ẩm thực, cả hai văn hóa, cả hai dân tộc. Và một ngày nào đó, chính tôi se cố gắng dậy nó làm Bánh Xèo.
TAMMY DeWITT LÊ
Thứ Ba, 18 tháng 5, 2010
Chẩn đóan bệnh?
Những chẩn đóan sau đây là do nhận từ điện thư gửi đến cho nên post vào đây để cả nhà cùng tham khảo, chỉ mong rằng mấy ông bạn bác sĩ sẽ không mắng cho, là làm vậy rồi mấy ông ... bị thất nghiệp, mà thôi tới một lúc nào cũng phải cho bác sĩ nghỉ hưu chứ phải không? Vả lại bệnh nhân biết ti ti có vào bác sĩ hỏi "sao đau ở đâu, bệnh gì ?" thì còn biết đường mà trả lời chứ đúng không nào?
Các vụ đau đớn hay bệnh tật thông thường rất có thể là chẳng có gì quan trọng… nhưng đôi khi lại vô cùng nghiêm trọng. Vì vậy chúng ta cẩn phải cẩn thận cân nhắc những gì phải làm mỗi khi sự việc xẩy ra cho chúng ta.
1- Khi không (bỗng nhiên) thấy tức thở
Lý do: có thể là do nghẽn mạch phổi(pulmonary embolus).
Nhận xét: Cảm thấy khó thở sau khi tập thể dục hay đang ngồi có thể là do vận động hay do ưu tư lo lắng. Nhưng nếu đột nhiên bị khó thở có thể là do chứng nghẽn mạch phổi do cục đông máu làm nghẹt mạch máu trong phổi. Bệnh này có thể nguy hiểm tới tính mạng. Một lý do khác là tim lên cơn đau hoặc trụy tim. Cả hai tình huống trên đều làm cho bệnh nhân thở gấp hay khó chịu hoặc cảm thấy thiếu không khí . Cẩn đưa bệnh nhân đi cấp cứu.
2- Tim đập rộn trong khi đang ngồi yên
Lý do: có thể là do lên cơn đau tim (heart attack).
Nhận xét: Đánh trống ngực (palpitations) có thể chỉ là vì ưu tư lo lắng, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của cơn đau tim hay chứng loạn nhịp tim (arrhythmia) .Nên liên lạc với bác sĩ ngay.
3- Choáng váng chóng mặt khi ra khỏi giường
Lý do: có thể là do huyết áp thấp.
Nhận xét: Chóng mặt vào buổi sáng được gọi là "huyết áp thế đứng thấp" (orthostatic hypotension) gây ra bởi sự loại nước (dehydration) , bệnh tiểu đường, bệnh Parkinson, bệnh trụy tim, hay thuốc men bao gồm cả thuốc lợi tiểu và thuốc huyết áp. Một lý do khác có thể là chứng "chóng mặt tư thế nhẹ " (benign positional vertigo) gây ra bởi sự xáo trộn của các bộ phận cân bằng của tai trong. Nên đi gặp bác sĩ để chẩn đoán.
4- Nước tiểu rò rỉ
Lý do: có thể là do chứng són đái (urinary incontinence) mà nguyên nhân không phải vì lão hoá, nhiểm khuẩn đường tiểu (urinary tract infection-UTI) , bệnh tiền liệt tuyến, dây thẩn kinh bị ép. hoặc tiểu đường
Nhận xét: đi gặp bác sĩ để chẩn đóan
5- Đầu đau như búa bổ
Lý do: có thể là do xuất huyết não
Nhận xét: Trong phần lớn trường hợp đó là triệu chứng của chứng nhức nửa đầu (migraine) chỉ cần uống thuốc giảm đau và nghỉ ngơi là hết. Nhưng một vài trường hợp hiếm xẩy ra là chứng nhức đầu có thể là dấu hiệu có khối u hay xuất huyết trong não. Cẩn đặc biệt chú ý là khi bị đau nhiều nửa bên đầu một cách đột ngột và kéo dài mà lại kèm theo buồn nôn, ói mửa, và chảy nước mắt. Trong trường hợp sau này phải đi bệnh viện gấp.
6- Mắt bị sưng vù
Lý do: có thể là do viêm dây thần kinh mắt (optic neuritis).
Nhận xét: Dây thần kinh mắt có thể bị nhiễm khuẩn hay bị dị ứng. Nếu chữa sớm thì không hại gì cho mắt vì vậy cần đi bác sĩ khẩn cấp.
7- Tai đau và mắt nhìn thấy hai hình (song thị)
Lý do: có thể do tai giữa bị nhiễm khuẩ
Nhận xét: Bệnh có thể trở thành nghiêm trọng bất ngờ vì vậy cần đi bác sĩ cấp thời nếu chứng đau không dứt và/hoặc có bị thêm chóng mặt lảo đảo, nhức đầu, ói mửa, song thị, nửa ngủ nửa thức, cổ cứng đơ, sưng ở sau tai, sốt nhiều và liệt mặt.
8- Tự nhiên giảm sút ký
Lý do: có thể là do ung thư.
Nhận xét: Nếu ăn uống vẫn bình thường như cũ mà đột nhiên bị sút cân thì có thể là bị bệnh ác tính. Một nguyên nhân khác cũng có thể là do sự bất bình thường nội tiết (endocrinic abnormality) như bệnh tuyến giáp trạng (thyroid disorder), trầm cảm hay tiểu đường. Nên đi gặp bác sĩ ngay để chẩn đoán.
9- Đột nhiên đau háng
Lý do: có thể là do tinh hoàn bị xoắn
Nhận xét: Đây là một khuyết tật bẩm sinh khá thông thường. Ống dẫn tinh trùng bị xoắn làm máu không chạy tới tinh hoàn. Cơn đau cũng giống như bị đá vào háng. Đôi khi ngoài cơn đau còn thấy bị sưng nữa. Trong vòng 4 hay 6 tiếng thì còn cứu đươc, chứ trễ từ 12 đến 24 tiếng thì coi như phải cắt bỏ. Một nguyên nhân khác có thể là nhiểm khuẩn mào tinh hoàn (epididymis) tức là bộ phận trữ tinh trùng. Trong trường hợp này có thể dùng trụ sinh để chữa trị.
10 - Đau nhói gan bàn chân
Lý do: có thể là do bệnh thần kinh (neuropathy) .
Nhận xét: Đau nhói cứ tái phát ở bất cứ chỗ nào trên cơ thể có thể là do sự nén ép dây thần kinh, tăng thông khí phổi (hyperventilation) hoặc bệnh thần kinh. Liên lạc với bác sĩ càng sớm càng tốt.
11- Vết thâm tím mãi không tan
Điều gì xẩy ra: bệnh tiểu đường.
Nhận xét: Vết đứt hay thâm tím chậm lành có thể là dấu hiệu của bệnh tiểu đường (dấu hiệu khác gồm có da bị ngứa hoặc đau nhói bàn tay hay bàn chân). Nên tìm cách giảm cân (giảm 10 phẩn trăm trọng lượng ảnh hưởng đáng kể lên mức đường trong máu), tập thể dục và coi chừng thói quen ăn uống.
12 - Răng đau buốt khi ăn Sô-cô-la
Điều gì sẽ xẩy ra: viêm lợi.
Nhận xét: Một trong những dấu hiệu đầu tiên của sâu răng là nhạy cảm với đồ ngọt. Dấu hiệu đầu tiên khác là răng mất mầu và có mùi khi cà răng. Kỹ thuật laser có thể phát hiện sớm các ổ răng sâu và tiêu diệt các vi khuẩn trước khi làm sâu răng.
13 - Vòng eo rộng 42 inch
Điều gì sẽ xẩy ra: bất lực.
Nhận xét: Có thể bây giờ chưa có vấn đề nhưng trong tương lai bạn có thể bị loạn năng cường dương (erectile disfunction) . Nguyên do là vì khi đàn ông quá mập các động mạch thường hay bị nghẹt nên dòng máu không đủ làm cho cương. Hãy tập thể dục đều cho đến khi eo thon lại, thắt vừa dây lưng 34 inch.
14 - Mắt thoáng không thấy gì - chỉ trong một giây
Lý do: có thể là do đột quỵ (stroke).
Nhận xét: Các yếu tố rủi ro chính của đột quỵ là cao huyết áp (trên 140/90) và cholesterol toàn phần cao hơn 200. Bị tê một bên người và tạm thời hai mắt không nhìn thấy gì là những dấu hiệu đáng chú ý nhất. Đột nhiên bị tê, nói liú lưỡi, hay mất thăng bằng có thể là bẳng chứng của một cơn đột quỵ nhẹ gọi là đột quỵ thiếu máu cục bộ đoản kỳ (transient ischemic attack- TIA). Đột quỵ nhẹ này thường báo trước một đột quỵ thật sự nên khi có triệu chứng của TIA thì phải gặp bác sĩ ngay.
15 - Có cảm giác như bị ợ nóng (heartburn)
Lý do: có thể là do chứng đau thắt (angina).
Nhận xét: Đau ngực cả hàng giờ, lúc có lúc không, được bác sĩ gọi là "hội chứng mạch vành không ổn định" (unstable coronary syndrome). Nguyên nhân là vì các cục đông máu đươc tạo thành bên trong thành động mạch vành ngay tại chỗ mảng (plaque) bị bể vỡ. Khoảng 50 phẩn trăm những người có hội chứng trên đây sẽ bị lên cơn đau tim trong vòng 6 tháng sau. Mỗi khi thấy đau thắt ngực, cần phải đi bệnh viện.
16 - Đau lưng nhiều
Lý do: có thể là do chứng phình mạch (aneurysm).
Nhận xét: Đau cũng tương tự như vừa dọn dep xong tủ quẩn áo bề bộn. Thế nhưng chườm nóng, nghỉ ngơi, uống thuốc giảm đau thông thường lại không khỏi. Nếu không phải vì tập thể dục thì đau lưng bất chợt như vậy có thể là dấu hiệu của chứng phình mạch. Chứng đau này chỉ hết khi động mạch chủ bị bể. Một nguyên nhân khác của chứng đau lưng này - kém phần nguy hiểm hơn - là sạn thận. Bác sĩ cho chụp CT scan để xác định vị trí và hình dạng của chỗ mạch phình, sau đó cho uống thuốc huyết áp hay giải phẫu ghép nối nhân tạo.
17- Ngồi lâu trên ghế không yên
Lý do : có thể do các cơ lưng bị căng thẳng.
Nhận xét : Nếu cứ phải thay đổi vị thế ngồi luôn tức là có dấu hiệu các cơ lưng bị căng thẳng và điều này có thể dẫn đến đau lưng dưới. Cẩn phải lựa chọn ghế ngồi cho thoải mái, sao cho đầu ở vị trí ngay đối với cột sống để giảm tối thiểu sức căng thẳng trên cổ, vai và lưng dưới.
18 - Bạn mới biết thân phụ bị cao huyết áp
Điều gì sẽ xẩy ra: bạn cũng sẽ bị cao huyết áp luôn.
Nhận xét: Vì bệnh cao huyết áp vừa phải không có dấu hiệu bên ngoài nên cẩn phải đo huyếp áp mỗi năm một lần, nhất là nếu trong gia đình có tiền sử bị cao huyết áp. Nghiên cứu cho thấy là những người bị căng thẳng tinh thần vì cha mẹ mắc bệnh cao huyết áp cũng có nhiểu rủi ro bị bệnh này luôn. Nếu số đo huyết áp cao hơn 140/90, bạn nên tập thể dục nhiều hơn, tìm cách sụt cân, giảm sodium trong chế độ ăn uống, ăn loại cá tốt cho tim, uống nhiều vitamin C.
19 - Tay bị run khi tập thể dục
Lý do: có thể là do cơ bắp bị mỏi mệt.
Nhận xét: Nếu bạn đã bỏ tập cả nhiều tháng thì cơ bắp bị run có thể là vì mệt mỏi. Vì vậy khi mới tập trở lại bạn nên tập vừa phải, đừng tập quá mệt. Bạn hãy ngưng tập khi cảm thấy các cơ bắp bắt đầu run.
20 - Trong bàn tiệc bạn thấy mọi thứ đều quay cuồng
Lý do: do bạn đã quá chén.
Nhận xét: Rượu làm suy yếu hệ thần kinh trung ương. Vì vậy nếu bạn uống quá nhiều, tất cả những gì trong cơ thể có liên quan tới hệ này sẽ đều bị suy yếu: trí phán đoán, khí sắc, khả năng phối hợp và quân bình, sự nhạy cảm với đau đớn, khả năng sinh dục… Bạn nên tránh đừng uống rươu nhiều. Bạn nên nhớ là nếu nồng độ rượu trong máu hơn 0.06 phần trăm là trên pháp lý bạn đã bị coi như là say rượu.
21- Đau dai dẳng ở bàn chân và cẳng chân
Lý do: nhiều triển vọng là do gẫy xương vì sức nén (stress fracture).
Nhận xét: Cũng giống như các mô khác trong cơ thể, xương tự tái tạo. Nhưng nếu bạn tập thể dục quá mạnh, xương không có cơ hội để lành trở lại nên một vết gẫy vì sức nén (stress fracture) sẽ có thể xuất hiện. Vì thế mu bàn chân và phiá trước cẳng chân sẽ đau dai dẳng. Bạn càng tập thể dục thì càng đau và ngay cả khi ngưng nghỉ cũng đau. Uống thuốc ibuprofen hay paracetamol không ăn thua gì. Thuốc mầu phóng xạ cho thấy chỗ xương gẫy qua hình chụp tia X, và bác sĩ sẽ bắt bạn phải nghỉ tập cho đến khi xương lành. Trường hợp xấu nhất là bạn phải bó bột vài tuần.
22 - Đau như cắt ở bụng
Lý do: Vì vùng giữa xương sườn và háng có kẹt đầy các bộ phận nên đau có thể là triệu chứng hoặc của viêm ruột thừa, viêm tụy tạng hoặc của túi mật bị sưng. Cả ba trường hợp đểu có cùng một nguyên nhân : vì một lý do nào đó các bộ phận này đã bị nhiễm khuẩn nguy hại đến tính mạng.
Nhận xét : Nếu để bộ phận nói trên bể vỡ ra thì bệnh nhân có thể bị chết, vì vậy cẩn đi bệnh viện cấp thời.
23- Cẳng chân bị đau và sưng to
Lý do: có thể là do chứng huyết khối tĩnh mạch sâu (deep vein thrombosis –DVT).
Nhận xét: Chỉ cẩn ngổi một chỗ liền chừng 6 tiếng hay hơn là máu sẽ tụ ở cẳng chân dưới tạo thành cục đông máu (gọi là chứng huyết khối tĩnh mach sâu). Cục đông máu đủ lớn sẽ làm nghẹt tĩnh mạch bắp chân gây đau và sưng. Xoa cẳng chân là điểu đầu tiên bạn sẽ làm nhưng cũng là điều tệ hại nhất vì cục đông máu lớn có thể chạy ngược lên phổi, điều nầy gây nguy hiểm đến tính mạng của bạn. Muốn chụp hình tia X để định bệnh DVT bác sĩ phải chích chất mẩu vào tĩnh mach. Bác sĩ sẽ cho thuốc làm tan cục đông máu hoặc đặt cái lọc vào tĩnh mạch để chặn cục đông máu không cho chạy lên phổi.
24 - Tiểu tiện bị đau
Lý do: có thể là do ung thư bàng quang (bọng đái).
Nhận xét: Rặn tiểu là cả một cực hình và nước tiểu lại có màu rỉ sắt. Đau và máu trong nước tiểu là hai triệu chứng của ung thư bàng quang. Hút thuốc là yếu tố rủi ro bị bệnh lớn nhất. Nếu khám phá sớm bệnh có 90 phẩn trăm triển vọng được chữa khỏi. Nhiễm khuẩn bàng quang cũng có cùng các triệu chứng như trên
(Theo "24 warning signs you cannot afford to ignore").
Thứ Bảy, 15 tháng 5, 2010
Giọng ca một thời của tuổi học trò
Tự nhiên hôm nay ngồi nhớ ngày xưa, nhớ sân trường nhớ giọng hát của một thời theo tuổi trẻ chúng tôi trên sân trường, ngày ấy nghĩ cô chỉ hát cho trẻ con (13 tuổi) nghe :-).
Nhưng khi lớn nghe cho tới bây giờ tôi nghĩ Thái Hiền có giọng hát sang trọng không thay đổi từ bao nhiêu năm nay.
Nhưng khi lớn nghe cho tới bây giờ tôi nghĩ Thái Hiền có giọng hát sang trọng không thay đổi từ bao nhiêu năm nay.
Loading...
- Tình Khúc cho em Lê Hiếu - Thái Hiền
- Tuổi Ngọc 1973 Thái Hiền
- Tuổi Mộng Mơ Thái Hiền
- DẠ KHÚC CUỐI - Hoàng Thanh Tâm Thái Hiền
- RU ĐỜI CHỈ LÀ MƠ QUA (Hoàng Thanh Tâm) Thái Hiền
Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010
Sinh nhật của tháng Năm
Tôi không nhớ tôi set up thế nào mà cả mấy hôm nay nửa đêm (chắc là giờ VN) cái phone cũ của tôi lại bật lên nhắc nhở ngày sinh nhật hôm nay của cô bạn học. Và cứ thế tôi lại lẩm bẩm biết rồi khổ lắm... bật lên mãi. Tôi mà không tắt nó thì nó cứ bật sáng lên cho khỏi ngủ luôn. Máy với móc!. Và vì thế mà tôi giật mình tưởng như mới đọc mấy bài thơ ngoại ngữ chúc mừng sinh nhật thế mà đã một năm, chả lẽ lại ca cẩm "ngày tháng như thoi đưa" , con thoi ngày xưa thì có thấm gì trong thời hiện đại này mọi thứ tính bằng Gig, càng lớn càng nhanh càng tốt, cái gì cũng muốn cho nó thật nhanh bởi vì dường như không ai còn có thì giờ làm cái gì nữa, thế nhưng năm tháng có qua đi nhanh, tuổi (thời gian) có vội vàng như cấp số .. nhân thì ai cũng than như bọng, không ai muốn lớn như ngày còn bé nữa, cũng muốn trẻ lại để còn nhẩn nha làm những chuyện chưa làm vì lúc ấy còn lo ... ăn chơi!. Lạ thế đấy, cứ mâu thuẫn với chính mình, có hỏi thăm bạn thì bạn chả biết vô tình hay cố ý nói bằng cái giọng mệt mỏi của một ... cụ già cho mình nghe, làm cho mình cũng thấy già luôn như cụ. Cứ nghĩ loanh quanh như thế, nên tháng Năm này có tới mấy cái sinh nhật nhưng rồi cũng chẳng dám chúc cho ai, kẻo biết đâu bạn lại buồn vì già :-).
Vậy nhé, chúc hết tất cả các bạn có sinh nhật tháng Năm luôn vui vì hình như các bạn có cái số nhàn, sinh giữa mùa học trò sắp nghỉ học, thì các bạn có cả một mùa Hè rong chơi trước khi vào trường.
Happy Birtday to you all. (Bạn biết bạn là ai đúng không?)
Ngụy biện
Ngày xưa mẹ dậy uốn lưỡi 7 lần khi nói chuyện, chứ bây giờ sau khi đọc xong Thói ngụy biện ở người Việt, thì phải uốn lưỡi nhớ tới 45 điều để ... khỏi nói luôn :-)
Thế nhé bạn bè mà có thấy tôi im ắng là bởi vì tôi không dám ... ngụy biện nữa :-). Xin chừa !
Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010
Hoi Ngo QD2010 Las Vegas
Thân Gởi Đồng Hương, Thân Hữu, Các Anh Chị Liên Trường
Thời gian như thoi đưa. Mới hôm nào nhân dịp Tết Canh Dần, chúng tôi đã gởi đến quý thầy cô, đồng hương và thân hữu lá thư giới thiệu một cách tổng quát chương trình Chương trình Hội Ngộ Đồng Hương, Thân Hữu và Liên Trường Quảng Đà từ ngày 3 đến 6 tháng 9 2010 tại Las Vegas, hôm nay đã là cuối tuần của Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day), có nghĩa chúng ta chỉ còn chưa đầy 4 tháng nữa là đến ngày thực hiện. Nhân dịp này, xin kính chúc quý thầy cô, đồng hương và các bạn một Ngày Lễ Mẹ thật êm đềm, tràn đầy tình thương yêu.
Như đã thưa trong thư trước, với một chương trình công phu với sự góp mặt của cựu thuyền nhân các đảo, cựu học sinh các trường, hội đồng hương Quảng Đà các tiểu bang , rất đông thầy cô, đồng hương và bạn bè từ khắp nơi trên thế giới đã ghi danh và sẽ còn tiếp tục ghi danh tham dự, thời gian bốn tháng có thể không đủ để chu toàn hết mọi chi tiết dành cho ngày hội ngộ
Trong thời gian qua, chúng tôi nhận rất nhiều email, điện thoại từ các thầy cô, thân hữu khắp nơi gởi đến, gọi đến để thăm hỏi, khuyến khích, cổ võ và tự nguyện đóng góp một bàn tay vào chương trình hội ngộ đầy ý nghĩa này. Chúng tôi chân thành cám ơn, lắng nghe và không từ chối bất cứ sự đóng góp nào để làm cho chương trình của chúng ta thêm phong phú.
Sự ghi danh tham gia sớm của quý đồng hương và thân hữu là cách đóng góp hữu hiệu nhất vào chương trình hội ngộ năm nay, vì nhờ đó, nhóm thực hiện có đủ thời gian ước tính và sắp xếp chương trình để tránh những khó khăn vào giờ chót.
Kính thưa quý thầy cô, đồng hương và các bạn.
Nếu lưu ý, quý vị và các bạn sẽ thấy, chương trình hội ngộ năm nay chỉ có nhóm thực hiện mà không có ban tổ chức. Đơn giản bởi vì, ban tổ chức chính là tất cả chúng ta. Niềm vui của thành công sẽ nở trên môi chúng ta và nỗi buồn của thất bại cũng sẽ đặt trên vai của mỗi chúng ta, những người cùng số phận, cùng hoàn cảnh, cùng lớn lên trên một quê hương yêu dấu, cùng ra đi theo tiếng gọi của tự do, và 35 năm, sau bao nhiêu vinh nhục thăng trầm, sao dời vật đổi, vẫn hẹn tìm nhau lần nữa giữa quê người
Để phối hợp việc thực hiện một cách nhịp nhàng một chương trình khá quy mô và phức tạp của ngày Hội Ngộ Đồng Hương, Thân Hữu và Liên Trường Quảng Đà 2010 tại Las Vegas, chúng tôi xin giới thiệu đến quý thầy cô, đồng hương và thân hữu danh sách các bạn trong nhóm thực hiện để quý vị tiện liên lạc khi cần thiết:
Thời gian và địa điểm: Từ ngày 3 đến ngày 6 tháng 9 2010, Lễ Lao Động Mỹ, tại The Orleans, Las Vegas.
Thể thức ghi danh: Vào website: http://www.quangda-dfw.org/ Địa chỉ liên lạc của nhóm thực hiện: Hoi Quang Da DFW, 2603 Dame Brisen dr., Lewisville TX 75056. Phone:214-536-5052
Check goi ve Xin ghi: Hoi Quang Da DFW
Email: QuangDa2010@gmail.com, Vanhao@aol.com
Than men,
TM Nhóm Thực Hiện Ngày Hội Ngộ Đồng Hương, Thân Hữu và Liên Trường Quảng Đà 2010
Hội Quảng Đà DFW & TTGD Nguyễn Hiền ĐN
***************************************************
Đại diện vùng:
Boston và vùng New England
Trần Trung Đạo (TQC/ QD) 781-424-6811 trantrungdao@aol.com
Hiền Yuken (NH) 781-266-8212 yukenhari58@yahoo.com
Washington DC và vùng Đông Bắc
Lê Tống Mộng Hoa (QD) 703-354-0051 tonghome@msn.com
Nguyên Hải Châu (BP/QD) 703-927-1390 chaunmoy@yahoo.com
Phù chí Phát (PCT/QD) 202-285-3832 phat_phu@yahoo.com
Atlanta, GA:
Đỗ Xuân Quang (PCT/QD) 770-220-2499 pro_travel@yahoo.com
Chicago, IL
Bích-Liên Kaldahl (NH) 847- 858-6184 Bich-Lien.Kaldahl@coair.com
Minneapolis
Lương La (QD) 763-315-6610 faifo@yahoo.com
Oklahoma
Tôn Nữ Phuơng Anh (NTH) 405-412-9531
Dallas, TX
Angie Hô Quang (QD) 214-914-4322 angie.hoquang@yahoo.com
Đức Nguyễn (NH/QD) 972-249-5993 chutieudihoang@yahoo.com
Lập Phạm (NH/QD) 469-328-4572 phamthilap@aol.com
Trần Phước Hà (NH/QD) 469-438-8043 haphuoctran@sbcglobal.net
Thanh Thu (NTH/QD) 214-417-1156 ngtdoan@gmail.com
Thương Thương (NTH/QD) 972-910-0002 thuong_nguyen@att.net
Minh Nguyễn (PCT/QD) 469-441-3954 mitinguyen@yahoo.com
Nguyễn Văn Ba (Sao Mai/QD) 817-793-6500 vannguyen3@yahoo.com
Ngô trường Sanh (TCV/QD) 469-688-1784 sanhngo57@hotmail.com
Houston, TX
Cường Nguyễn (NH/LTQD Houston) 832-385-0245 cnguyen999999@gmail.com
Tường Vi (NH) 281-468-4515 vi.t.truong@nasa.gov
Tường Liên (NH) 713-410-9201 lkingston@acornsys.com
Long Lê (PCT/LTQD) 832-541-9068 longle45@gmail.com
Lương Quang Bình (QD Houston) 832-519-1714 quangdahouston@yahoo.com
Bùi Lẽ Nhung (DL/ QD) 713-240-0816 lebui@gbtech.net
Lê Kim Lầu (NTH) 832-860-0664 lekimlau@yahoo.com
Cao hữu Hải (BP) 832-515-4360 ahcao@hotmail.com,
Nhã Nguyễn (TH/QD) 832-816-8956 nhabeo@yahoo.com
Austin/San Antonio
Nguyễn thị Hồng Hạnh(NTH) 210-589-1780 giobui_h2@yahoo.com
Phạm văn Hùng(KT) 210 590 1779 pham_phhung@yahoo.com
Bac Cali
Tôn Nữ Phương Cát(KT/LTBac Cali) 408-892-4229 cat_tonnu@hotmail.com
Thiên Hương (NH) 408-836-0342 kendy_le@yahoo.com
Anh Thy (NH) 408-621-1490 anniedesign03@yahoo.com
Hô Tường Thụy (NH) 408 910 3279 tomtho@yahoo.com
Ngô Tấn Cúc (QD/San Jose) 408-586-9198 ngotancuc@yahoo.com
Nam Cali
Kim Oanh (NH) 714-206-5823 kimoanh07@aol.com
Bui Hồng Vân (PCT) 714-705-5286 bui4546@yahoo.com
Doan Ngoc Da(QD) 714-747-1567
Nguyễn Đăng Nam (PCT) 562-335-8249 nguyendangnam@yahoo.com
Lê Thị Thùy Nhung(NTH) 714-717-5275 natngo1959@yahoo.com
San Diego, CA
Tú Trinh (NH) 858-336-7185 trinatom@sbcglobal.net
Minh Thu (NH) 619-562-9244 ng54b@yahoo.com
Phạm ngọc Văn (PCT) 858-205-3752 xinchaoz@yahoo.com
Las Vegas, NV
Mỹ Hạnh (NH) 702-596-7666 jennileep@aol.com
Thu Hương Phạm ((TQC) 702-818-4819 lisapham567@gmail.com
Seattle và vùng Tây Bắc
Diệp Thế Phát (NH) 206-683-9828 D_hali@hotmail.com
Oregon
Lê Anh Vũ (NH) 503-442-3819 avl007@comcast.net
Hawaii:
Phạm Xuân Trọng (PCT) 808-753-1074 xuantrong.p@gmail.com
Montreal, Canada
Huỳnh Phúc (NH) 514-944-3368 drhuynh.phuc@gmail.com
Toronto, Canada
Nguyễn thanh Tùng(PCT) 905-576-1514 ttnguyen48@gmail.com
Trương thị Hồng (NTH) htran@craworld.com
Vancouver, Canada
Lê Phát (NH) 604-512-7357 phatleman@gmail.com
Mỹ Nhung Nguyễn ( NTH ) 604-833-1481 mynhung.n@gmail.com
Úc Châu
Hoàng Ái Chỉ (NTH) 0413 889 591 ai_chi56@yahoo.com.au
Châu Âu
Nguyễn Thị Thanh Tuyền (NTH) 492391559660 thanhtuyen@gmx.de
Những Vùng Không Có Đại Diện, Xin Liên LạcVềQuangDa2010@gmail.comhoacVANHAO@aol.com
Đại Diện Nhóm :
Phụ trách nội dung chương trình: Nguyễn Văn Hào (PCT/QD Dallas), Trần Trung Đạo (TQC/QD Boston)
Triển Lãm : Những Dấu Chân Tị Nạn/ Bước đầu Tự Do ( QD Dallas )
Website:
Hồng Hà (PCT/ San Jose, CA)
Mỹ Nhung (NTH /Vancouver, Canada)
Registration:
Hồ Dũng((BP /San Jose, CA)
Thũ Quỹ :
Tường Vi (NH /Houston,TX)
Airlines:
Bích-Liên Kaldahl (NH /Chicago, IL)
Band/Singers/Sound Coordinator:
Thùy Nhung (NTH/ Orange County, CA)
Trang Phục:
Hồng Lê (QD Dallas, TX)
Văn Nghệ Chủ Đề: Sunday 9/5 Biết Ơn Thế Hệ Thứ 1/Hành Trình Tim Tự Do
- Hội Quảng Đà DFW & TTGD Nguyễn Hiền ĐN
- Liên Trường QD Houston
- Liên Trường QD Bắc Cali
Văn Nghệ Hội Ngộ: Saturday 9/04
- Hội Quảng Đà Nam Cali & PCT
- Liên Trường QD Houston,
- Liên Trường QD Bắc Cali
- Trường Sao Mai Đà Nẵng
- TTGD Nguyễn Hiền ĐN
Thân mời Đồng Hương & Cựu Hoc Sinh liên trường & Thân Hữu tham gia ghi danh. Càng đông chương trình hội ngộ càng phong phú
Sân khấu
- Thuần Phan (NH /Nam Cali)
- Phươc Phạm (PCT/ Bac Cali)
- Hồng Hà ( PCT /Bac Calif )
- Minh Nguyễn (PCT/QD Dallas)
- Hào Nguyễn (PCT/QD Dallas )
- Tùng Nguyễn (PCT/Toronto)
Tiếp Tân,Sắp Xếp Hội Trường, Tiệc Gala:
TTGD Nguyễn Hiền Đà Nẵng
Du Lịch (đi tour)
- Phạm Ngọc Văn (PCT74 San Diego, CA)
- Nguyễn Tâm (PCT74 San Jose, CA)
- Xuân Trọng (PCT74 Hawaii)
Thể Thao:
- Phạm Ngọc Văn / Tennis (PCT /San Diego)
- Cường Nguyễn / Swimming (NH/ LTQD Houston)
- Hoàng Lâm / Bowling (QD Dallas)
Thân mời các Anh Chị hăng hái ghi danh thì đua vui khỏe.
Xin nhờ đai diên cátc Hội Đồng Hương & Cựu Hoc Sinh liên trường chuyễn dùm email nầy dên các bạn be` và thân hữu của mình.
***** Hẹn gặp lại *****
Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010
Những vần thơ cho Mẹ
Cô bạn gửi tấm hình bình hoa nhân ngày lễ của Mẹ*. Tôi bỗng nhớ lý do tại sao con tôi gọi về, "con sẽ về", ngẩn ngơ ban đầu nghĩ sao khi không con tôi nó nhớ tôi mà đòi về, bình thường thời buổi này chỉ cần cái phone gọi hỏi "Me đang làm gì đó?", những lúc như thế thì thật là xấu hổ chả lẽ nói với con là mẹ chả làm gì cả, vì con cái có ở nhà thì mấy bà mẹ như tôi mới bận bịu tíu tít, chứ không thì .. thất nghiệp. Vì thế mà lâu lâu nghe con gọi là con về là mừng húm, dù có đang nằm ngủ cũng ngóc đầu dậy ra nấu cái này cái kia cho con ăn. Nghĩ lại bà mẹ già hay trẻ cỡ nào chăng nữa thì cũng giống nhau thôi, làm cái gì cho "con trai" người ta thì mệt chứ con mình thì không bao giờ thấy mệt.
Năm nay tôi không mua báo đọc nữa, cũng ít coi TV cho nên chả có biết mấy vụ quảng cáo cho ngày lễ Mẹ, cho tới lúc này. Dở trang Những vần thơ dành cho Mẹ, mà ngồi bâng khuâng nhớ Mẹ.
*hy vọng các bạn xem được motion về Mẹ, có bài hát Ngàn đóa hoa đời Mẹ của Ngọc tú Anh do Hồng Nhung hát:-)
Một bài thơ của bạn đọc blog gửi đến, nên mang ra ngoài post cho cả nhà cùng đọc.
Thương tặng Mạ
Ngày Mother's Day con thương nhiều về Mạ
Những nỗi nhọc nhằn vất vả của Mạ yêu
Bao nhiêu năm trường Mạ gánh nhiều cực nhọc
Để đàn con được sung sướng no đầy
Còn nhớ những ngày Ba ở trong trại tù Cộng Sản
Mạ vẫn lo toan trong cảnh đoạn trường
Gia đình bị Cộng Sản ép lên vùng Kinh Tế Mới
Một tay Mạ vẫn vững chải qua nỗi khó khăn
Thương Mạ lắm! Thương Mạ nhiều khôn xiết kể
Mother's Day con ghi vội vài dòng
Dâng tặng Mạ bông hồng trân quý nhất
Để cầu mong Mạ có vạn niềm vui!
Phi Vũ
05/07/10
Một bài thơ của bạn đọc blog gửi đến, nên mang ra ngoài post cho cả nhà cùng đọc.
Thương tặng Mạ
Ngày Mother's Day con thương nhiều về Mạ
Những nỗi nhọc nhằn vất vả của Mạ yêu
Bao nhiêu năm trường Mạ gánh nhiều cực nhọc
Để đàn con được sung sướng no đầy
Còn nhớ những ngày Ba ở trong trại tù Cộng Sản
Mạ vẫn lo toan trong cảnh đoạn trường
Gia đình bị Cộng Sản ép lên vùng Kinh Tế Mới
Một tay Mạ vẫn vững chải qua nỗi khó khăn
Thương Mạ lắm! Thương Mạ nhiều khôn xiết kể
Mother's Day con ghi vội vài dòng
Dâng tặng Mạ bông hồng trân quý nhất
Để cầu mong Mạ có vạn niềm vui!
Phi Vũ
05/07/10
Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010
Tào lao 5 phút
Ngồi làm việc mỏi cả mắt nên quay ra đọc thư, nhận được cái thư có đính kèm bài này mà người gửi ghi là Bài này quá hay nhưng không ghi tên tác giả. Mới đọc vài dòng thì thấy bài này tôi đọc đâu hồi ... còn trẻ lận nhưng không nhớ của ai, vì hồi đó còn trẻ nên đâu có quan tâm :-). Và cái tật hay thắc mắc tôi lại dò tìm thì mới thấy một điều lạ là nhiều người post mà chả ghi tên tác giả hoặc có khi chỉ ghi tên người sưu tầm :-). Riêng có hai bài báo thì ghi là của Chu Dung Cơ- Nguyên Thủ tướng Quốc Vụ viện Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.
Bạn có thắc mắc thì tìm Tâm sự Tuổi Già sẽ rõ. Nhưng mà bài nói quá hay thì có hơi quá. Ở một tuổi nào đó thì hầu hết ai cũng nhận ra được những điều như thế mà thôi. Mà không phải đợi đến già thì mới đọc, vì biết khi nào là già, nên đọc từ khi qua cái tuổi 20 ? Hay đọc ở cái lúc lên xe hoa về nhà người, đủ có thời gian chuẩn bị chứ, phải không?
Giấc mơ ngày cũ
Ngày còn đi học không hiểu sao tôi cứ mong một ngày nào đó tôi sẽ đến Norway, Na Uy theo tiếng Việt, để sinh sống học tập. Tôi chưa hề biết đến đất nước này ở cái tuổi 16, chỉ nghe nó hay hay và xa xôi lắm, và tôi thì thích đi tới vùng nào xa xôi ghê lắm, lúc ấy tôi chán đất nước VN lắm, nói thế phải tội, tôi cũng có biết gì về quê hương mình ngày ấy đâu, mười mấy năm có mặt trên cõi đời chưa đủ hiểu tất cả những gì chung quanh mình. Nhưng mà ở cái tuổi có lẽ ai cũng tự cho là mình lớn lắm rồi, muốn xa gia đình làm một cuộc "cách mạng" ghê lắm. Nên tôi chỉ mơ tưởng làm con chim bay đi thật xa, vì thế nghe cha xứ xem chỉ tay tôi và nói với bố tôi "con bé này sau này sẽ sống ở bên kia trái đất".
Chao ơi, tôi mừng lắm nghĩ là ước mơ mình sẽ trở thành sự thật. Vì thế tôi càng mơ tới một Na Uy của tôi ở đâu đó gần gần với xứ Pháp, tại sao tôi không mơ Pháp nhỉ, có lẽ bản tính tôi lúc ấy rất trầm, còn bé chứ tôi thích sự im lặng, cô độc, cô đơn, hễ cái gì liên hệ tới chữ "cô" chắc có tôi ở đó. May mà lúc ấy không đọc truyện Kim Dung chứ không chắc tôi sẽ đi tìm thầy học ... chưởng ở một cái núi nào đó. Bởi vì có lần tôi theo mẹ lên một cái am ở Đà Lạt thăm một vị sư nào đó là tôi muốn ở luôn đó ăn chay sống đời thanh thản với núi rừng. Nhưng mà số tôi không có duyên tu gì cả, nên lại về trần mơ chuyện "bay đi cánh chim biển" (chẳng là tôi được sinh ra ở miền biển mà). Vì thế tôi nghĩ Pháp cũng còn xô bồ, dù tôi cũng thích được tới để học hỏi văn chương nghệ thuật của Pháp. Và cũng vì thế nên khi ba tôi làm giấy tờ cho tôi đi du học ở Mỹ thì tôi dãy nảy lên không chịu đi Mỹ, thứ nhất lúc ấy không hiểu sao với trí óc còn chưa lớn của tôi, tôi đã không thích Mỹ, cho là một quốc gia chỉ mới có 200 năm lịch sử, không "đáng" cho tôi tới học, tôi thích cái gì cổ mà! lại nữa cũng chắc xô bồ không kém Tây, và cũng vì ngại bố phải lo tiền học quá nặng với đồng lương nhà binh làm sao cho đủ, tôi nghĩ tôi sẽ tự lo đi du học sau này sau khi học xong đại học ở VN.
Và đúng là con người có số, chuyện gì đã xảy ra, tôi chả tự lo đi du học như tôi nghĩ, và tôi cũng chả tới được xứ sở Na Uy như trong bài viết của tác giả Nguyễn Quang Minh nói về xứ sở ông đang ở. Tôi nghĩ nếu tôi sống ở Na Uy tới giờ thì chắc tôi đi tu luôn rồi, nhưng như tôi đã nói số tôi không có hay chưa có duyên tu tập gì hết, nợ trần còn nặng lắm cơ. Và ghét của nào trời cho của ấy, nên chả thích Mỹ thì tôi lại sống ở đây hơn nửa cuộc đời tôi rồi còn đâu. Dĩ nhiên tôi không có gì than phiên về quê hương thứ hai của tôi nữa. Đi đâu rồi tôi cũng lo về nhà, nơi có ngôi vườn nho nhỏ để tôi biết đó là mảnh đất khung trời của tôi. Bây giờ trở về cố hương tôi sẽ là người bơ vơ, có đứng giữa trời tôi cũng không biết đâu là "quê nhà", ngôi nhà cũ đã không còn! Người xưa chẳng nhớ!
Chao ơi, tôi mừng lắm nghĩ là ước mơ mình sẽ trở thành sự thật. Vì thế tôi càng mơ tới một Na Uy của tôi ở đâu đó gần gần với xứ Pháp, tại sao tôi không mơ Pháp nhỉ, có lẽ bản tính tôi lúc ấy rất trầm, còn bé chứ tôi thích sự im lặng, cô độc, cô đơn, hễ cái gì liên hệ tới chữ "cô" chắc có tôi ở đó. May mà lúc ấy không đọc truyện Kim Dung chứ không chắc tôi sẽ đi tìm thầy học ... chưởng ở một cái núi nào đó. Bởi vì có lần tôi theo mẹ lên một cái am ở Đà Lạt thăm một vị sư nào đó là tôi muốn ở luôn đó ăn chay sống đời thanh thản với núi rừng. Nhưng mà số tôi không có duyên tu gì cả, nên lại về trần mơ chuyện "bay đi cánh chim biển" (chẳng là tôi được sinh ra ở miền biển mà). Vì thế tôi nghĩ Pháp cũng còn xô bồ, dù tôi cũng thích được tới để học hỏi văn chương nghệ thuật của Pháp. Và cũng vì thế nên khi ba tôi làm giấy tờ cho tôi đi du học ở Mỹ thì tôi dãy nảy lên không chịu đi Mỹ, thứ nhất lúc ấy không hiểu sao với trí óc còn chưa lớn của tôi, tôi đã không thích Mỹ, cho là một quốc gia chỉ mới có 200 năm lịch sử, không "đáng" cho tôi tới học, tôi thích cái gì cổ mà! lại nữa cũng chắc xô bồ không kém Tây, và cũng vì ngại bố phải lo tiền học quá nặng với đồng lương nhà binh làm sao cho đủ, tôi nghĩ tôi sẽ tự lo đi du học sau này sau khi học xong đại học ở VN.
Và đúng là con người có số, chuyện gì đã xảy ra, tôi chả tự lo đi du học như tôi nghĩ, và tôi cũng chả tới được xứ sở Na Uy như trong bài viết của tác giả Nguyễn Quang Minh nói về xứ sở ông đang ở. Tôi nghĩ nếu tôi sống ở Na Uy tới giờ thì chắc tôi đi tu luôn rồi, nhưng như tôi đã nói số tôi không có hay chưa có duyên tu tập gì hết, nợ trần còn nặng lắm cơ. Và ghét của nào trời cho của ấy, nên chả thích Mỹ thì tôi lại sống ở đây hơn nửa cuộc đời tôi rồi còn đâu. Dĩ nhiên tôi không có gì than phiên về quê hương thứ hai của tôi nữa. Đi đâu rồi tôi cũng lo về nhà, nơi có ngôi vườn nho nhỏ để tôi biết đó là mảnh đất khung trời của tôi. Bây giờ trở về cố hương tôi sẽ là người bơ vơ, có đứng giữa trời tôi cũng không biết đâu là "quê nhà", ngôi nhà cũ đã không còn! Người xưa chẳng nhớ!
Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010
Hương Xưa
Hôm qua cô em chỉ cho tôi nghe giọng Nguyên Thảo, lần đầu nghe cô hát rất khá, với bản tiếng Anh này, một bản dịch của một bài hát nổi tiếng của Cung Tiến mà ngày xưa (hmm, toàn nói chuyện xưa) còn bé hay nghe, bài hát Hương Xưa.
Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2010
Dành cho bạn
Sáng dậy sớm chợt nhớ tới tiếng kêu trong phone nhắc nhở từ ngày hôm qua, hôm nay là ngày sinh nhật của cô bạn học, vào email xem có ai nhớ không, không ai gửi gì hết, chắc ai cũng như tôi năm nay ngưng chúc mừng nữa, cho tuổi trẻ đứng lại không già nữa :-), định gõ cái thư nhắc nhỏ mọi người, xong nghĩ bụng lại làm chuyện tao lao, biết đâu các bạn cũng nhớ, đã gửi thư riêng chúc mừng cô bạn rồi thì sao. Ai cũng muốn dành sự chúc mừng riêng tư đến cho cô thì sao, nghĩ thế nên gõ gửi cái lời nhắn qua phone đến cô, mừng cô bạn một ngày sinh nhật, cô nhắn lại đang đạp xe đạp đi chơi. Hoá ra cô còn dậy sơm để đi thưởng ngoạn bằng xe đạp rồi. Lại chúc cô không làm bà đầm Mễ hôm nay, vì có lúc cô than là ở nhà cô có mướn bà người làm người Mễ, tôi ớ ra, cô giàu đến thế sao, có cả người giúp việc ở xứ này là thìch thú quá rồi, nhưng sau đó cô giải thích cô chính là bà Mễ ấy :-). Ít ra một năm cũng có một ngày "bà Mễ" ấy cũng được nghỉ một ngày cho ngày sinh nhật của mình chứ phải không?
Bây giờ thì chắc các bạn tôi đã biết tôi nói đến ai rồi phải không?
Lan man chuyện đời
Một lần ngồi xem một cái clip buổi thuyết pháp ở VN do một vị thượng toạ chủ trì, trong lòng "tự hào" nghĩ sao có rất đông phụ nữ, phải nói là hầu hết là tất cả những người mặc áo màu lam ngồi ngay ngắn trên nền nhà đều là phụ nữ, người nam ngồi ở đâu thì trong clip tôi không thấy. Nghĩ có lẽ người đàn bà trải qua những thăng trầm của đời sống, hoàn tất nhiệm vụ làm mẹ làm vợ, họ bắt đầu cuộc sống tâm linh của họ vào nửa đời còn lại của họ cũng là đúng thôi. Họ có nhận thức này sớm hơn những người đàn ông chăng? Tôi không rõ lắm vì chưa từng làm một cuộc thống kê chớp nhoáng nào cả, chỉ thấy lạ thì nghĩ ngợi linh tinh thế thôi. Riêng tôi cũng có lúc băn khoăn phải sống ra làm sao, lắng nghe những bài giảng mà thấy mình vẫn chưa có duyên để hiểu hết, những hội thảo như Excuses Begone của Dr. Wayne Dyer hay The Power of Affirmations để thấy mình vẫn cứ có những lý do này nọ chưa thực hiện được đáng cần phải làm cho cuộc đời mình. Trong cuộc đời mọi sự có những nhân duyên, có những việc mình chưa làm được, như đi .. tu cũng bởi chưa có duyên. Và hôm nay đọc bài kể chuyện Ma ám của nhà văn Nguyện Quang Lập, mà buồn cười. Những người đàn ông vẫn thường than vãn đàn bà làm khổ họ, nhưng thử tưởng tượng, phe phụ nữ cứ theo nhau tìm về một cõi "nhân duyên" khác như trong câu chuyện, thì cánh đàn ông sẽ ra sao nhỉ? Cứ nghĩ thế tự nhiên tôi thấy câu nói đuà của bạn tôi đâm ra có lý, là bạn tôi luôn "yêu cả nửa dân số trên thế giới", cho nên điều "excuse" của tôi chưa "begone" được, cũng bắt chước bạn tôi chưa bỏ họ mà đi tu được (chỉ ...đi chơi), dù chỉ một người!
Tu đâu chẳng bằng tu nhà phải không bạn.
Tu đâu chẳng bằng tu nhà phải không bạn.
Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010
30-4 của tôi
Sáng ngồi đọc bài thơ rất ngậm ngùi của một nhà thơ Hội An, ông viết đúng ngày 30-4 khi nghĩ về quê hương? Post vào đây để tặng những người bạn học xứ Quảng ngày xưa.
người tạm trú Hội An
anh về Hội An làm người xin tạm trú
thành phố của anh lại nỡ lòng nào ?
một đời thơ, đã nửa đời với phố
và dù gì cũng là nơi anh cắt rốn chôn nhau
sao anh không là người Hội An ?
cao lầu anh ăn bao ngàn tô rồi em đâu biết
bây giờ em mê hến xào, bánh đập...
nhưng em biết "xí mà"* là gì không ?
anh từng học bài dưới cột đèn đêm
bởi nhà nghèo không có dầu để thắp
từng qua phố nghe chân khua tiếng guốc
nghe một lần cũng biết guốc xà lan
bến sông Hoài là bến sông Hội An
đã báo cho anh hay, từ tuổi thơ, là đời anh trôi nổi
anh thường gọi sông Hoài thành sông phố
vì tiếng sông của phố gọi anh hoài...
Hội An ơi, anh không phải người ngoài
những hẽm, kiệt một thời anh bước nát
người tạm trú - nghe mà rơi nước mắt
không thể tin đời và phố chối từ anh ...
4-2010
hoàng lộc
_________________________________________
* xí mà là một loại chè mè đen, nghe đã thất truyền !
Buổi sáng 30-4 nơi tôi ở thì bình thường, không cờ xí, không biểu ngữ, và có lẽ tôi cũng đã quên chuyện gì đã xẩy ra 35 năm trước nếu tôi không đọc báo, trí nhớ tôi cũng giúp cho tôi lãng quên rất nhanh chóng để đêm về ngủ yên như trẻ thơ ?
Vì thế khi đọc báo để hiểu đâu đó lòng người còn nhiều, rất nhiều cay đắng cho một biến cố mà chúng ta những người còn sống đã một lần làm nhân chứng cho lịch sử ấy. Và có lẽ ai cũng có một câu chuyện về một nền Cộng Hoà, những Ngó Ngược để kể, để tâm sự với con cháu mình về một biến cố, rất ngậm ngùi, phải chăng?
Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010
Học mà lười
Lẩm cẩm cỡ như tôi thì suốt ngày chỉ lang thang học lóm thiên hạ để ...rèn luyện xem mình có còn minh mẫn? lắm lúc nghe phone người ta đọc một loạt số thì tôi cứ viết loạn xà ngầu số, có lẽ tôi thuộc vào lớp người hay viết ngược số. Do dó cho nên ai cho tôi số phone thì đừng mong tôi có thể gọi lại vì tôi luôn viết nhầm số, khổ thế đấy. Vì thế có cái iphone rất "hại điện" chứ mà chả cả tháng chả tốn một phút nào vì không biết gọi cho ai cả, gọi ai cũng nhầm số cả.
Nên học được cái gì cũng là vui vì nghĩ là mình còn trí nhớ làm được việc gì đó, chẳng hạn hôm nay học ở trang của sư phụ, tôi không có youtube account cho nên cứ vào trang youtube này của youtube rồi đánh một tên ca sĩ, bản nhạc, tha hồ nghe, không phải bấm (click) gì cả, để đó đi làm chuyện khác. Thôi tôi chỉ học đến đó thôi, để dành chỗ trống cho trí óc mai học điều khác :-), như bây giờ tôi đánh thử "Khánh Ly" thấy một loạt bài hát do cô hát, thế là khỏi bật mp3 nữa, tôi nghe cái playlist mới học được đã nhé. Mai tôi sẽ thử xem có hoạt động trên cái iphone không, như thế khỏi phải load nhạc vào iphone nữa :-) lỡ lâu lâu lẩm cẩm xoá đi mất, rồi lại phải làm sync lại, mệt quá đi.
Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010
Những ngày 35 năm xưa
Tình cờ hôm qua nghe tin ông Trần Khiêm, phóng viên hiện diện những ngày cuối cùng ở Huế và Đà nẵng khi hai thành phố này thất thủ, (hay được/bị giải phóng). Ông sẽ cho trưng bày hai trăm tấm hình ông chụp lại trong những ngày đó, mà bây giờ ông mới công bố. Trời ạ! sao mãi tới bây giờ ông mới công bố chứ, 35 năm rồi, hơn một thế hệ khác đã trôi qua. Vội thư cho con dặn nó ráng đi xem triển lãm để biết những ngày ấy đã có một người con gái không biết làm sao mà leo lên chiếc tàu lớn bằng một sợi dây thừng, dù trước đó chưa hề chạy nhảy đu leo làm Tarzan bao giờ, và rồi cũng không biết làm sao mà ... rớt sang chiếc xà lan dài được kéo đi ròng rã mấy ngày trời không ăn không uống, vì không khát không đói, chả hiểu sao hồi đó người thì còm mà dai sức đến thế, chỉ cần ngồi hít khí trời mà sống, cũng không nứt nẻ vì nóng vì khô như các ma soeur trên tàu, hay hoá điên trần truồng như người đàn ông leo lên mắt cáo hàng rào của xà lan, mơ hoảng một lá cờ đã làm ông sợ mà phải trốn chạy. Và cũng không biết làm sao mà ngồi im lặng thò chân xuống nước bên cạnh một xác em bé chết trong đêm mà không hoảng hốt, mọi cảm giác nối sợ đã trở nên bão hoà? tê điếng lúc ấy. Về đôi mắt hoảng sợ tuyệt vọng trên khuôn mặt đầy máu của người đàn ông bị kéo lôi đẩy xuống biển, người ta tưởng ông đã chết nên thuỷ táng? Và ông đã thức giấc hoảng hốt khi biết mình bị "thủy táng" ông nhìn một cách vô vọng theo chiếc xà lan trôi đi, bỏ ông lại trên sóng nước với cánh tay dơ lên, đôi mắt tuyệt vọng ấy đã ghi chụp vào đôi mắt người con gái thời ấy, để không bao giờ quên được, nó đã không nhớ đôi mắt ai ngoài đôi mắt ông?. Ba ngày đêm để rồi lại vội vàng leo lên chiếc thuyền nhỏ rời khỏi cảng Nha Trang chỉ sau một đêm trú ngụ, thành phố mà chỉ mấy ngày trước đó cô đã theo đoàn người từ Đà Lạt xuống núi về thành phố biển, đi qua các thành phố biển khác như Quy Nhơn về lại Đà Nẵng, và lại rất tréo ngoe leo lên tàu xuôi Nam, nguyên gần một tháng trời lang thang trong hoảng hốt, mà có hoảng hốt không? Thật ra cô làm gì đã biết thế nào là "hoảng hốt", thấy ngừời ta bỏ thành phố ra đi thì cô đi theo, thế giới của cô trước đó là thế giới "bình an" trong cái thế giới chiến tranh của đất nước, nhưng là tuổi học trò cô không cảm nhận gì nhiều về một cuộc chiến ngoài những đêm nằm nghe đại bác dội vào thành phố. Cha mẹ bảo đi thì cô đi, để nhìn thấy bao nhiêu đau thương chết chóc trên đoạn đường cô đã đi qua, người ta không ăn mừng "giải phóng", hay người ta ăn mừng ở đâu, cô không thấy, cô chỉ thấy hỗn loạn, gia đình chia ly, lạc mất nhau, người ta đạp lên nhau, giết nhau để tranh một chỗ đi tìm tự do, tránh khỏi sự giải phóng của một đòan người từ phương Bắc, những người có cùng phương ngữ giọng nói như cô, thế có buồn không? Nếu ở đâu có những người chờ đón đoàn người giải phóng ấy thì ở đấy ngày ấy chỉ là những đòan người gồng gánh bỏ cửa bỏ nhà ra đi trước khi đòan người phương Bắc tiến đến. Để về tới Sàigòn, mà sau này cô nghe người ta nói đã cũng rất là hỗn loạn, nhưng với cô, họ vẫn còn vô tình với những mất mát hỗn loạn của miền Trung ngày ấy, Saigon vẫn như bình yên, nhộn nhịp vui như không hề có dấu hiệu nào báo trước ngày tàn của một thể chế gần kề đối với người dân bình thường? Cô khóc lặng lẽ trong lòng chiếc xe lam khi đi vào thủ đô của ngày ấy. Những dòng nước mắt đầu của một đứa con gái cho một quê hương, cho những đau thương mà cô phải chứng kiến lần đầu tiên trong đời.
Chỉ không hơn ba mươi ngày sau, lịch sử đã sang trang, cuộc đời cô cũng... sang trang. Những mơ ước một thời thiếu nữ cũng tan theo.
Cô thành ngưòi mất trí nhớ!
Chỉ không hơn ba mươi ngày sau, lịch sử đã sang trang, cuộc đời cô cũng... sang trang. Những mơ ước một thời thiếu nữ cũng tan theo.
Cô thành ngưòi mất trí nhớ!
Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010
Đường xa vạn dặm
Bản nhạc này post dành cho Mỹ Thiện theo lời yêu cầu. Hy vọng nỗi buồn của MT rồi cũng sẽ nguôi ngoai theo tiếng hát của Quang Tuấn.
Điệu vũ Ái Nhĩ Lan
Chiều ngồi nghe Shania Twain hát, cô ca sĩ hát nhạc "country music" của Mỹ, có khuôn mặt đẹp khả ái, nghĩ phải tìm một bài của cô hát để bỏ vào trang nhạc, nhưng lại thấy video của bản nhạc này trình diễn đẹp với đội vũ trình diễn tap dancing đặc biệt của Ái nhĩ Lan. Vì thế post lại để xem và thêm cái post Irish tap dancing. Nhìn người ta nhảy đôi chân chuyển hoá nhanh nhẹn mà ngó chân tay mình, đang lúc này, bước một bước cũng không xong, chán ơi là chán.
Cô bạn chì chiết bảo "Ai biểu lo làm đẹp, lợn lành thành lợn què, còn gì sửa chữa nữa đem lên bàn mổ luôn đi" :-), bạn tôi cô lo lắng nên mắng yêu thế, cho nên tôi phải hi hi đừng lo để hôm nay lành rồi sẽ mang ... chân xuống trình diện (diễn) cho cô xem. Khổ lắm vì chân thích đi đây đó, mà không sửa nó thì làm sao mai đây còn chống gậy mà đi chứ!
Cô bạn chì chiết bảo "Ai biểu lo làm đẹp, lợn lành thành lợn què, còn gì sửa chữa nữa đem lên bàn mổ luôn đi" :-), bạn tôi cô lo lắng nên mắng yêu thế, cho nên tôi phải hi hi đừng lo để hôm nay lành rồi sẽ mang ... chân xuống trình diện (diễn) cho cô xem. Khổ lắm vì chân thích đi đây đó, mà không sửa nó thì làm sao mai đây còn chống gậy mà đi chứ!
Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010
Có là dáng xưa
Tơ lơ mơ xem một slideshow người nào đó chuyển đi chuyển lại, thêm thắt nhiều lời nhiều ý, đệm đàn lời nhạc, thêm tính lãng mạn cho những bức hình mà xem một lần vài tấm còn có thể cho là Dáng Xưa, xem mãi xem nhiều tự dưng nghĩ người ta lại đang lạm dụng chiếc áo lá của người nữ, để phô trương vẻ đẹp dậy thì của con gái thành ra một món hàng để dường như để phô diễn Dáng Xưa của ngày xưa chỉ có mỗi cái váy từ lưng xuống. Có phải thế không? Nếu cứ phơi trần như những người con gái miền Tây Nguyên thì có thể nào có làn da trắng nõn thế không? Văn minh người nữ Việt từ không áo đến mảnh áo và cái váy ? Tôi không rõ lắm, nhưng mà xem thì cứ thắc mắc, ít nhất thời đại tôi không ai mặc hở "nghèo" như thế, ra đường quần dài còn phải thêm cái áo, áo phải dài phải có hai cái tà che trước che sau nũa, chứ không như bây giờ hở trên hở dưới.
Xem ra người ta đang "lợi dụng" dáng xưa để nói với người nữ Việt đó là thứ "thời trang" đẹp, chả trách bây giờ con gái Việt thích mặc thật là... nghèo mà không biết rằng đâu phải ai cũng có một thân hình như một bức tranh đâu. Có khi lại khiến cho người nhìn phải đau mắt, khổ thế đấy.
Ai là thủ phạm vẽ vời những bức tranh để cho con (gái) nhà người ta cứ rơi vào cạm bẫy, ấy nhỉ?
Lời Dalai Lama
Hôm nay ngồi lục lại file xem có câu thơ nào hay hay để post lên, hoá ra chả có câu thơ Việt nào tôi giữ, chỉ toàn thơ Anh. Nhưng đọc lại được những lời cùa Dalai Lama, nhớ tới câu chuyện với người bạn khi chúng ta hiểu ngôn ngữ qua những thứ tiếng khác nhau, người bạn bảo với tôi (mà điều tôi cũng thấy mù mờ như vậy) là khi xử dụng tiếng nước ngoài sao mà nó rõ ràng, chữ nào nghiã đó tạo cho mình một cảm giác nói chuyện thẳng thắn minh bạch (logical), còn khi xử dụng ngôn ngữ Việt thì không hiểu sao câu văn ảnh hưởng đến cảm tính (emotional) làm cho sự giải thích, hùng biện của mình trở nên lờ mờ (ấm ớ) ai muốn hiểu sao thì hiểu (chính người nói cũng không rõ mình nói gì). Tôi chưa làm thống kê để biết điều này có đúng không, nhưng bạn tôi nói thì tôi đồng ý, là vì khi nào tào lao thì nói tiếng Việt còn khi cần phải.. cãi nhau, thì bạn hay tôi dùng tiếng nước ngoài (để lỡ có lỡ nặng lời thì đổ tại mình dốt không dùng chữ đúng, hi hi). Có lẽ vì thế mà từ lâu văn chương VN vẫn cho là tiếng nước ta giàu tính lãng mạn, và có lẽ cũng vì thế mà tranh luận với nhau bằng tiếng Việt thì cứ lòng vòng mãi chả ai tìm ra phương cách giải quyết nào cả, vì ai muốn hiểu sao thì hiểu đó mà!!!.
Bởi thế đọc mấy câu của Dala Lama, tôi không dám tự động dịch ra tiếng Việt, không phải là tôi giỏi tiếng Anh, nhưng đọc hoài thì lâu ngày mình hiểu ngay lập tức, còn tiếng Việt, ôi thôi bạn đừng mắng tôi nhé, nhiều khi bây giờ tôi mà gõ viết ra thì có khi bạn trong nước lại bảo tôi dùng ...cổ ngữ của 35 năm trước mà trẻ con thời nay không hiểu :-(. Vì thế tôi phải vác vào Google nhờ nó dịch hộ và cũng để đỡ phải gõ, làm biếng mà. Eo ơi Google dịch xong mà tôi muốn xỉu luôn. Đành phải sửa chữa lại như sau :
Dalai Lama
- Take into account that great love and great achievements involve great risk.
- When you lose, don't lose the lesson.
- Follow the three R's: Respect for self, Respect for others Responsibility for all your actions.
- Remember that not getting what you want is sometimes a wonderful stroke of luck.
- Learn the rules so you know how to break them properly.
- Don't let a little dispute injure a great friendship.
- When you realize you've made a mistake, take immediate steps to correct it.
- Spend some time alone every day.
- Open your arms to change, but don't let go of your values.
- Remember that silence is sometimes the best answer.
- Live a good, honorable life. Then when you get older and think back, you'll be able to enjoy it a second time.
- A loving atmosphere in your home is the foundation for your life.
- In disagreements with loved ones, deal only with the current situation. Don't bring up the past.
- Share your knowledge. It's a way to achieve immortality.
- Be gentle with the earth.
- Once a year, go someplace you've never been before.
- Remember that the best relationship is one in which your love for each other exceeds your need for each other.
- Judge your success by what you had to give up in order to get it.
- Approach love and golf with reckless abandon.
- Hãy nghĩ rằng tình yêu lớn và thành tựu to lớn liên quan đến rủi ro lớn.
- Khi bạn thua, đừng làm mất những bài học.
- Hãy theo đuổi ba chữ R: R cho tự trọng, tôn trọng những người khác, có trách nhiệm cho tất cả các hành động của bạn.
- Hãy nhớ rằng không nhận được những gì bạn muốn đôi khi lại là một điều may mắn.
- Học hỏi các quy tắc để biết làm thế nào để phá vỡ chúng đúng cách.
- Đừng để một tranh chấp nhỏ làm tổn thương một tình bạn tuyệt vời.
- Khi bạn nhận ra bạn đã lầm lỗi, hãy tức thời sửa chữa nó.
- Hãy dành thời gian một mình mỗi ngày.
- Hãy mở vòng tay cho sự thay đổi, nhưng đừng để mất đi các giá trị của bạn.
- Hãy nhớ rằng đôi khi im lặng là câu trả lời tốt nhất.
- Hãy sông một cuộc đời sống tốt và danh dự. Sau đó, khi bạn già hơn và nghĩ nhớ lại, bạn sẽ có thể tận hưởng cuộc sống ấy một lần thứ hai.
- Một bầu không khí yêu thương trong nhà của bạn là nền tảng cho cuộc sống của bạn.
- Trong sự bất đồng với những người thân yêu, chỉ nên đối diện với tình trạng hiện tại. Không nên lôi lại quá khứ.
- Chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là một cách để đạt được sự bất tử.
- Hãy nhẹ nhàng với trái đất.
- Mỗi năm một lần, hãy đến nơi nào đó bạn chưa từng đến.
- Hãy nhớ rằng mối liên hệ tốt nhất là liên hệ mà trong đó tình yêu của bạn dành cho nhau vượt quá nhu cầu của bạn dành cho nhau.
- Nhận xét thành công của bạn bằng những gì bạn phải từ bỏ để có được nó.
- Hãy đến với tình yêu và golf bẳng sự (buông xuôi) liều lĩnh
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
Thay "áo"
Chắc các bạn sẽ quở tôi, ăn rồi chẳng thấy làm gì, gõ gì chỉ lo thay mầu đổi áo cho blog, hi hi. Giống như có ông bạn hỏi sao khi không im ắng cả mấy tháng trời, trời ạ, tui vẫn ở đây, không thấy ai nói năng gì hết sao lại bảo tui đi vắng chứ. Chả lẽ cứ ngồi đây tào lao thiên tướng một mình. Lâu lâu cũng phải... tu một tí chứ!.
Nhưng mà thay mầu áo cũng là có lý do cả đấy ạ, số là hôm qua vòng vào trang cũ xem mấy link nhạc ra sao. Tính lôi nó ra ngoài để khỏi phải đi tìm mất công. Hoảng hồn công cốc của mình làm trang nhạc mà giờ tự nhiên biến đi đâu mất .. toi. Đành phải kêu cứu với ông thầy xem hộ, nhưng có lẽ ông thầy còn bận, hay nghĩ học trò gì mà dốt quá trời nên chả thấy ổng trả lời cho là tại làm sao. Mần mò mới biết là code của trang nhà cũ nó phá hỏng mấy trang nhạc của tớ. Cho nên lại phải mò mẫn một mẫu blog khác không làm hỏng mấy code học lóm làm trang nhạc. Đã thế, cái trang này mới mở thì thấy hoa, rồi vài giây sau nó lại biến mất hoa chỉ để một màu đen. Từ từ rồi sẽ post lại cho hoàn chỉnh. Cứ đi học lóm về đủ thấy hoa cả mắt rồi, nhưng mà thời buổi này không học thì biết làm gì nữa hả trời. Tu thì chưa được, khổ thế đấy!
Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010
Một nhà thơ PCT
Buổi tối như đã một tuần nay, tôi chỉ nằm ngả nằm nghiêng đọc hết trang này cuốn kia vì chẳng có việc gì làm, không đi làm, không nấu nướng, không tập tành, không ra vườn, đóng đô một chỗ. Cho nên không đọc thì biết làm gì hở trời. Bạn sẽ hỏi tại sao ư? Đó là ... thiên cơ bất khả lậu :-).
Đọc gì ư? Thì đại khái đọc lung tung trong đó có cả bài viết giới thiệu Đặng Hiền, một cựu học sinh PCT mà nay vừa là nhà thơ vừa là chủ biên tạp chí Hợp Lưu. (Người hàng năm chăm chỉ gửi cái bill cho tôi nộp tiền mua báo mà tôi đọc không kịp, thế mới khổ)
Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010
Công hiệu của ngò tây
Thêm bài thuốc sau, chưa biết kết quả ra sao, nhưng tuần này đi chợ thì sẽ tốn thêm một đồng nữa, dù gì cũng chỉ là rau thì ăn thêm một ngọn...cỏ xanh của trời đất cũng không hại chi, kết quả ra sao thì không thể báo cáo được :-). Nhưng mà cứ cho vào xay như xay rau má chắc là uống công hiệu hơn vì ngâm nước nóng thì có mất chất không đây, sao đầu óc tôi hay nghi ngờ đủ thứ các bạn ạ, chắc vì tôi làm việc trong lab lâu năm nên bị ảnh hưởng cái tính... không tin, đặt vấn đề linh tinh cho cả cọng rau :-).
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Góp Nhặt
-
-
Bac-Hat (Bạch Hạc) - On nous écrit (1904) - Depuis quelques jours, le tam-tam, ne cesse pas, dans un village voisin. Le tam-tam, souligne les pantalonades ou les passages saillants de spièc es jounés...1 ngày trước
-
Huỳnh Ái Tông - Do AI tạo *Huỳnh Ái Tông (1941-20XX)* Huỳnh Ái Tông (Pháp danh Phúc Trung), sinh năm 1941 tại Long Xuyên. Ông là một nhà giáo, cư sĩ Phật giáo và là n...2 tuần trước
-
Bói cỏ thi - I. Đại Diễn là gì, và số Đại Diễn là gì. Chữ 衍 (diễn) có nghĩa là mở rộng, lan tràn. Chữ 大衍 (đại diễn) là mở rộng lớn. Số đại diễn nghĩa là số mở rộng rất ...2 tháng trước
-
Leon Cooper on time reversal - From L.N. Cooper, Fermion Systems in Different Dimensions, in: A. Zichichi (ed.) New Phenomena in Subnuclear Physics, Part B (Plenum, 1977), pp. 1151-1171....2 tháng trước
-
Tiếng Pháp - Có lần tôi chứng kiến một chuyện làm tôi ngẫm nghĩ mãi, tự dưng bữa nay muốn thổ lộ, cũng nhân thể một vài chuyện loanh quanh gần đây ...3 tháng trước
-
-
-
Bo Kho - Vietnamese Beef Stew - Bo Kho or Vietnamese Beef Stew is always on top of the list for fall weather foods! I love using fatty beef shank and a lot of tendons, if you haven’t h...7 tháng trước
-
Chào hàng xóm - Không biết hàng xóm tui có khỏe không đây...nếu không khỏe thì xin chúc mau khỏe...nếu khỏe thì xin chúc khỏe nhiều nhiều lên...để có ...10 tháng trước
-
إلياس القرزاد: قصة نجاح فتى مراكش في عالم الراب - في قلب المدينة الساحرة مراكش، وُلد الطفل الطموح إلياس القرزاد في الخامس والعشرين من نوفمبر لعام 2006. بدأت رحلته الفنية وهو لا يزال في مقتبل العمر، إلا أن ...2 năm trước
-
Mùng 9 Tết - Hôm chủ nhật khu phố China town Chicago tổ chức Lunar New Year parade, Dan rủ ba mẹ lên đi coi với con và bạn gái. Nghe con rủ tất nhiên đi liền! Parade ...2 năm trước
-
Ngôi nhà mới của Khải Đơn - Bạn đọc thân mến, Nếu bạn nhận được thư này, hoặc đọc được blog này, xin cảm ơn vì bạn đã là bạn đọc của Khải Đơn nhiều năm qua. Năm nay tôi sẽ chuyển qua ...2 năm trước
-
09- VỀ NGUỒN GỐC NGƯỜI VIỆT. NGƯỜI THÁI - *Chương II* *Sự hòa nhập giữa hai ngữ hệ Môn-Khmer và Tày-Thái đã xảy ra tự bao giờ và như thế nào?* Như vậy là qua ngôn ngữ, qua tiếng của người Vi...3 năm trước
-
Các Bài Viết trên FB của BBS - Kiều Giang 27 Hoàng Hải Thủy CHƯƠNG XXVII Khi tôi ngược được đầu lên, trời đã xế chiều. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy màu nắng chiều vàng vọt nhạt dầ...3 năm trước
-
Run, Children, Run! Chạy đi con! - Nhân ngày Quốc tế Thiếu Nhi, tôi muốn chia sẻ một lời khuyên cho trẻ em khi chúng đối mặt với nguy hiểm, đó là hãy bỏ chạy thật nhanh, nhanh hết sức có thể...4 năm trước
-
Ngày 15/08: Đức Mẹ hồn xác về trời - Hôm nay Giáo Hội cho chúng ta mừng kính một trong bốn hồng ân trọng đại mà Thiên Chúa đã ban cho Đức Maria Mẹ của chúng ta: Màu Nhiệm Đức Mẹ Hồn Xác Lên Tr...4 năm trước
-
Ninja rốt cuộc là người thế nào? Tìm hiểu về nhiệm vụ và sứ mệnh của Ninja trong thời Chiến quốc - Ninja (Hán tự là Nhẫn giả 忍者) hay Shinobi là danh xưng chỉ cá nhân hoặc tổ chức đánh thuê hoạt động bí mật trong lịch sử Nhật Bản. Mặc đồ đen, vượt qua n...5 năm trước
-
Cô giáo của Cơm Cơm - Bình thường, cứ một tuần một buổi, trường Cơm thuê một chú nhạc công/nhạc sĩ đem đủ các thứ nhạc cụ đến đàn hát cho các bạn nhỏ nghe, rồi thay nhau chơi cá...5 năm trước
-
Trương Ngáo tức Người đi đòi nợ Phật - Originally posted on Sài gòn thập cẩm: Có đời thuở nhà ai, Trương Ngáo -một anh khờ- mà lại đi đòi nợ với Phật. Phật nợ gì ảnh? Và đòi thì Phật có khất nợ,...6 năm trước
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 năm trước
-
-
hãy cho biết tên của bà lao công trong trường ta? - *Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn...6 năm trước
-
Chuột Nhắt cám ơn ngôi trường Tiểu Học - Hôm nay, chị Chuột Nhắt nhà mình đã đến ngôi trường tiểu học thân thương để cùng chào tạm biệt các thầy cô giáo, các bạn bè, và nhất là từng ngõ ngách, lớp...7 năm trước
-
Working paper on convexity of integrable systems - (Currently under revision, 90 pages, read it at your own risk :))) RaWaZu2017057 năm trước
-
BI KỊCH "LÓT Ổ" - Bi kịch “lót ổ” *Ở ta không hiếm chuyện cha mẹ “lót ổ” và con cái chấp nhận “được lót ổ” để một người trẻ cứ thế thăng tiến mà không cần phải kinh qua thử...7 năm trước
-
Đi mấy ngày tới - Sáng mùng một Tết Tèo đố Tí: - Đố bạn từ mặt đất đi tới trời mấy ngày? - Làm sao biết được! Vậy bạn có biết không? - Biết chứ, từ mặt đất tới...8 năm trước
-
Địa Danh Cũ Sàigòn. Hồi ký Bình Nguyên Lộc - Bình Nguyên Lộc (Boulevard Charner (Đại lộ Nguyễn Huệ) nhìn thẳng Tòa Hôtel de ville hay Dinh xã Tây trong tiếng Việt. Đến thời Việt Nam Cộng Hòa gọi là T...8 năm trước
-
Bạch Mộc Lương Tử - 3.046m - Bạch Mộc Lương Tử, hay tên chính xác là Kỳ Quan San Đỉnh, cao 3.046m, nằm ở thôn Kỳ Quan San, xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát, Lào Cai. Đây là đình núi cao t...9 năm trước
-
-
Fabulous 40th - 40 tóc bạc, đường hẻm và dấu chân chim đầy trên mặt....Con cái sắp lên đại học, mình già đi nhiều nhưng nhìn lại đó là thành tựu của mình....Không giàu c...9 năm trước
-
-
Lọng cọng (31) - Thỉnh thoảng tôi lại muốn bắt đầu viết một cuốn sách về tình yêu sâu đậm lâm li hỉ nộ ái ố khắc cốt ghi tâm khiến nhiều người rơi nước mắt. Nhưng rồi lại t...10 năm trước
-
KHO TÀNG KIẾN THỨC VĂN HOÁ NƯỚC VIỆT - *Kho Tàng Kiến Thức Văn Hoá Nước Việt.* *AN GIANG, NGÀN XANH BÁT NGÁT * *NGHỀ ĐƯỜNG MÍA CỔ TRUYỀN Ở QUẢNG NGÃI * *NẾU HUẾ ĐƯỢC KỂ CHO TÔI NGHE... * *NHỮNG B...10 năm trước
-
[20150918] - Lâu rồi, từ khi nào không biết, những thông tin đã không được truyền đạt. Những câu chuyện cứ truyền qua truyền lại, mà không được xác nhận. Mình biết l...10 năm trước
-
Bến Tre - 1. Tối 2 đứa đi chơi. Vòng vòng qua mấy con đường trong thị xã mà ngay cả Tuấn cũng quen thuộc rồi. Đường xá lúc này có đẹp đẽ rộng rãi hơn xưa nhưng vẫn c...10 năm trước
-
Cá Nục Kho Rim - *I. Nguyên liệu:* - Cá Nục - Nước dừa soda, nước mắm ngon, muối, ớt bột, ớt trái, đường, bột Nấm (hoặc Bột ngọt ) - Hành hương - Dầu ăn - Nước màu dừ...10 năm trước
-
Dưới tán bằng lăng… - Nếu không gặp lại Lan, không lang thang dưới tán bằng lăng dài tít tắp trên phố chiều nay thì chẳng cớ gì khiến mình nhớ da diết cây bằng lăng già nua, xù ...10 năm trước
-
Sức Nặng Của Tình Yêu - tình yêu ... như bóng mây tình yêu ... như mũi tên tình yêu ... như tuyết trắng tình yêu ... như nắng nắng đưa em về tình yêu ... như trái phá con ti...11 năm trước
-
-
Quick lunch with lentil (nấu ăn với đậu lăng) - Sau hơn một năm lười không đả động đến cái blog này thì mình nghĩ mình nên viết lại. Vì rằng rất cảm động blog luôn có người lui tới, follow mặc dù bỏ bê n...11 năm trước
-
TIÊN SƯ CÁI THẰNG RA LỆNH CHẶT CÂY XANH... - Có thể bạn chưa biết. - Mỗi cây xanh trung bình tạo ra khoảng 120kg O2 mỗi năm. Điều này có nghĩa, cứ mỗi 2 cây xanh tạo ra đủ lượng O2 cho một gia đìn...11 năm trước
-
Sách mới: Thác loạn ở Las Vegas - *Thác loạn ở Las Vegas *(Fear and loathing in Las Vegas) là một trong ba cuốn sách mà tủ sách Cánh Cửa Mở Rộng cho ra mắt đợt này. Tôi sẽ giới thiệu 2 cuố...11 năm trước
-
Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuống núi đây ạ! - Hôm nay 12/8 là sinh nhật theo giấy khai sinh của cái nick Cavenui trên liên mạng toàn cầu, thị đã tròn 10 tuổi. 10 tuổi thì thôi không bi bô những thứ ở l...11 năm trước
-
Cho ngày rằm tháng bảy - Lòng chợt bình yên mà sao buồn thế (*) P/S: Ảnh của Quân Khuê. (*) "Bên đời hiu quạnh" - Trịnh công sơn Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa Giọng người gọi ...11 năm trước
-
NHÀ THỜ THÁNH TÂM – GÒ CÔNG - Địa chỉ: 49 Nguyễn Trãi, phường 2, Gò Công, Tiền Giang Chánh xứ : Linh mục Phêrô Nguyễn Phước Tường Phó xứ :Linh mục Phaolô Phạm Ngọc Hiền pherotuong@y...11 năm trước
-
Có những buổi chiều như thế - Có những buổi chiều không nắng tắt Trôi vào đêm lay lắt giấc ngủ mơ Chẳng phải vì trời đang mưa Nên tình giấc thấy lòng bỗng nhớ Có những buổi chiều hồ...12 năm trước
-
-
Buổi sáng ở nhà mình - Cái gì quen thuộc quá thì mình ít để tâm suy nghĩ và nhớ đến nó. Chẳng hạn như cái không gian buổi sáng ở chung quanh nhà mình, khi đi xa mình mới chợt nhậ...13 năm trước
-
Trãi nghiệm mùa nước nổi - "Nước nổi, người nổi..." Đồng Tháp Mười đón chúng tôi bằng một ngày nắng đẹp, khác xa với thời tiết u ám mưa của Sài gòn bận rộn. Chuyến hành trình trải ng...13 năm trước
-
Tiếng hót chim họa mi - Vừa thấy tôi ló mặt lên Facebook, lũ bạn ở Việt Nam nhao nhao hỏi: “Bao giờ thì mày mới về?”. Rồi lại nhận được câu nhắn mùi mẫn quen thuộc :”Em, bao giờ a...13 năm trước
-
How to redirect your domain name to a wpengine’s site - Say you have: 1. signed up for a wpengine account (mine is sachmy.wpengine.com) 2. uploaded some template 3. added some posts and everything looks good. No...13 năm trước
-
tin buồn. - ba tôi: Nguyễn Tấn Phúc đã qua đời cách đây ít phút. Thay mặt ba tôi, tôi xin cám ơn vì sự giao lưu và tình bè bạn của tất cả bạn bè của ba tôi trên blog t...14 năm trước
-
Mục đích cuối cùng (MĐCC) - Vớt bù lon hay gắn bánh xe? Một anh tài xế xe tải làm công việc thường ngày giao hàng cho một bệnh viện tâm thần, đang đậu xe bên cạnh một ống cống nước. L...14 năm trước
-
Băng và Đảng - Trong một buổi thi vấn đáp môn lịch sử: - Anh hãy cho biết, Lê Lợi là ai? - Dạ, em không biết. - Thế anh có biết Trần Hưng Đạo là ai không? - Dạ, em không bi...14 năm trước
-
Trang Web Chay Anchaythoidaimoi.blogspot.com - Xúc-xích Bắp Thuần ChayBánh Chuối Hạt Hồ Đào NướngĐậu Hủ Chiên Ngũ VịPhở Bắc ChayLẩu Bát Bửu ChayĐậu Phộng Da CáBánh Ít Dừa Nhân Khoai Lang TímBánh Xu XêGà...14 năm trước
-
NGHIÊN CỨU TÁCH VÀ SỬ DỤNG SỢI TỪ LÁ DỨA DẠI DÙNG LÀM CỐT GIA CƯỜNG CHO VẬT LIỆU COMPOSITE TRÊN CƠ SỞ NHỰA POLYESTE KHÔNG NO - Hiện nay, vật liệu gia cường cho vật liệu composit phổ biến nhất là sợi thủy tinh, chúng được tạo ra từ các loại oxyt vô cơ. Tuy nhiên, gần đây sợi thiên n...16 năm trước
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Blog Anh
-
Love the USA Hodgepodge - Hello July and Red, White and Blue Hodgepodge. Thank you, Joyce! Happy Canada Day to our neighbors to the North! 1. What do you love most about your countr...13 giờ trước
-
-
What Conversation-Starting Questions Do You Ask on Dates? - [image: Joanna Goddard] My dating posts are usually published on our newsletter Big Salad, so that first-date gossip and sex debriefs and breakup questio...1 ngày trước
-
Everything can & will be used against you. - The post Everything can & will be used against you. appeared first on Indexed.1 tuần trước
-
Vietnam Untold Stories - Challenges, Successes & Tragedies - *Vietnam War: Untold Stories from the South – Trials, Triumphs & Tragedies* is a Vietnamese-centered documentary series that revisits the war through S...2 tháng trước
-
Memento Mori - Link: https://lonerwolf.com/memento-mori Memento Mori: 3 Ways to Use Death As a Life Compass *by Aletheia* » Home » Turning Inwards This topic is part o...1 năm trước
-
Here is an Example of the Problem with the Scholarship on “Srivijaya” - As I have said a million times by now, there is a placename in Chinese historical sources, Sanfoqi 三佛齊, that in the early twentieth century, French scholar...2 năm trước
-
A US-Vietnam Partnership - LEIDEN – When U.S. President Joe Biden and leaders of the Socialist Republic of Vietnam meet on Sunday in Hanoi to announce details of their countries’ e...2 năm trước
-
Grandma Pat and Trixie - Here is my latest shoot for Advanced Pets featuring the always gorgeous Grandma Pat and Trixie. By the way I just started selling prints and totes on Soc...3 năm trước
-
Most of us don’t have a desire for unlimited wealth - By Emily Reynolds. Study challenges common economic assumption that we all want unlimited resources.3 năm trước
-
Differences In Sexual Desire - Are you the high desire or the low desire spouse when it comes to sex? Have desire differences created problems in your marriage? Sooner or later, most c...4 năm trước
-
Mindfulness: New age craze or science-backed solution? - - Mindfulness has become a billion-dollar industry. - Research shows mindfulness can be an effective wellness practice, yet the effect sizes found in stud...4 năm trước
-
Blind Love, a docuseries on how blind & low vision singles find love - First and foremost, I hope you are doing okay during this time. It’s crazy how much the coronavirus and COVID-19 have infiltrated every fabric of every nat...6 năm trước
-
The water bottle - OK, I need your advice. I started bringing a water bottle to work, because I believe wholeheartedly in the amazing power of WATER. So I like to drink a lo...6 năm trước
-
Bán cây cherry giống TpHCM - Giống cherry Brazil. Cherry là một loại cây trồng ngắn ngày, phổ biến ở xứ ôn đới. Mùa của cherry là mùa hè. Tuy nhiên, tùy theo từng khu vực mà khoảng t...7 năm trước
-
Can Hmong folks culturally appropriate Chinese clothing? - Reflecting on culture appropriation and what it means when an American Hmong person dons on Chinese clothing. Is it a definite line that a Hmong person not...7 năm trước
-
St Martin de Porres - a beloved saint in Vietnam - Image of St. Martin de Porres inside a small neighbourhood Catholic church in Tan Binh District, Ho Chi Minh City If you start visiting the Catholic chur...7 năm trước
-
-
Raul Castro Squandered His Last Chance - 14ymedio, Generation Y, Yoani Sanchez, Havana, 22 March 2017 — A year ago Cuba had a once in a lifetime opportunity. US President Barack Obama came to the ...9 năm trước
-
Percent Composition And Molecular Formula Worksheet Answers With Work - Empirical Formula Worksheet With Answers – Davezan PPT – 6.3 The Gram Formula Mass PowerPoint Presentation – ID:56864779 năm trước
-
Walter Mason to talk with Antonia Pesenti and Hilary Bell about their Sydney-based books for kids, Ashfield Library, Tuesday April 26, 2016, 1pm - *Numerical Street* & *Alphabetical Sydney* A talk with the wonderful creators of these delightful books about Sydney, growing up and the way the landscap...10 năm trước
-
4 Ways to Embrace Uncertainty - Have you ever felt like you were just not good enough? That somehow everyone had received the handbook for life, except you? Do you…10 năm trước
-
Julie Kertesz: On Becoming a Stand-up Comedienne at 77 Years Young - There is a long time I did not write here, but if anyone comes bye, here is a film about me, the last that was finished recently. "Everybody has a story t...10 năm trước
-
Two Years! - Blogspot won't allow me to post my video which is probably the internet's subtle way of saying, "Nobody besides your parents wants to watch a ten minut...11 năm trước
-
I’ve Moved! Check Out RaviRaman.com - Visit my new site at https://RaviRaman.com The post I’ve Moved! Check Out RaviRaman.com appeared first on Set Higher Standards.11 năm trước
-
Confessions of a Mormon Girl - As you have probably already guessed, I am what you would probably call a devout Mormon girl. Much to the chagrin of many of my friends, I am stubbornly a...12 năm trước
-
Math Video Lectures - Hello everyone! This month I've various mathematics full courses from Harvard on Abstract Algebra and Sets, Counting, and Probability. And then I've a lect...13 năm trước
-
Media Bias - I'm sick to death of rampant bias in the media. Actually, no I'm not. People naturally have political opinions. Their political opinions naturally will bia...13 năm trước
-
-
3 Ways to Spend Less Money on Groceries - Are you one of those people who spend entirely too much money on groceries every month? You are not alone, as this is a big problem for many people all ove...13 năm trước
-
Three - Hello, KC readers. It has been awhile and I thought it was finally time to come back and say, "Yes, I'm still alive."I've been meaning to post for a long t...14 năm trước
-
In True Love We Trust and Give Space - Learning how to give space in a relationship is vital to a happy, secure, and trusting relationship, and like anything of value, it requires focused effort...14 năm trước
-
What is purging? Myths and truths - Hi, everyone. First off, sorry for my long hiatus from blogging, and I am so sorry if I have ignored your emails and comments. My email account that was a...14 năm trước
-
Goodbye Saigon - After 5 years in Saigon our family relocated to Hanoi. Looking back at all the changes that occurred over that time gets blurred into one image of a never...15 năm trước
-
Frischkaesetorte mit Broeselboden und Blaubeeren - 125 g Löffelbiskuits 80 g Krokant - Brösel (Haselnuss) 150 g Butter Für die Füllung: 500 g Frischkäse 200 g Joghurt 2 Prisen Zitrone(n) - Abrieb 1 Pkt. Torte...15 năm trước
-
God ordained opportunities - After reading In a Pit with a Lion on a Snowy Day (Mark Batterson), I have learned to let God lead my life. And now that I’m reading A Praying Life (Paul E...16 năm trước
-
Tam biet - Rice paddies - Sapa Street seller - Hoi An Keeper of the lanterns - Hoi An Wet day - Minh Mang Tomb - *Hue* High flyer - *Halong Bay* Old lady in door...18 năm trước
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-