Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Thiên Hà

Sáng sớm bạn gọi mắng cho tơi tả "Con mua cho Galaxy thì để mà dùng đi, còn vác lên mạng viết linh tinh trêu ngươi cho "chúng" ghét, rồi ngồi bảo sao số tôi xui". hihi, phải gắng cãi chầy cãi cố, thì vui nên mình san sẻ niềm vui hạnh phúc với bạn bè chứ. Bạn lại "sỉ vả" "vui cái gì, chỉ trêu ngươi người ta, thôi nhé vào Galaxy mà ở đi nhé".

Thế đây, ai có bạn như tui không? Bạn gái với nhau trêu chọc thì chả nói làm gì, bạn nam mà nói vậy với mình thì phải là bạn thật lòng, thấy mình chướng thì vỗ vào vai cho uống mật đắng. Ai bảo không có tình bạn nam nữ chứ, tui tin là có đó, không có, sao sáng sớm bạn tôi chỉ đợi tôi dậy, mắng cho một phát mới chịu được. Vậy không gọi là bạn thì gọi là gì bây giờ.

Nhưng mà câu chúc cuối cùng vào Galaxy mà ở thì cũng đúng quá đi chứ, âu cũng là "định mệnh". Từ bé tới lớn hình như tôi luôn ở một xứ nào xa lắc xa lơ, 12 con giáp thì chả giống con nào, đi học thì thầy đặt đâu ngồi yên đó luôn, làm chuyện gì thì cũng không giống phe ta, cho nên bạn bảo tôi vào giải Thiên hà mà ở, thì chắc cũng không sai. Chả trách con tôi cũng khéo biết, nhà có ba người đàn ông thì cả ba dùng Ipad, còn tôi thì bị đẩy sang Galaxy. Cho nên bạn còn chua thêm "Này nhé, galaxy thì galaxy nhưng mà không phải "Ip..." thì chả có ở trong VIP club đâu, đừng có mà tưởng bở". Làm nhớ lại thủa nào, lần đầu tậu chiếc xe (cũ) đứng tên mình, tôi chạy vào khoe với bạn trong sở "chồng tôi nói mới mua cho tôi chiếc xe ... truck". Cả phòng (toàn đàn ông) cùng cười bò ra, bảo sao mà nó ngu dữ, mua xe truck là cho đàn ông, chồng mi đứng tên mi, cho mi trả tiền thế thôi, nhưng thực sự hắn mới là chủ, có ai là đàn bà mà lại thích chạy xe truck không? À há, cứ nhìn chủ quyền chiếc xe thì tưởng bở thật ấy chứ.

Hoá ra cả đời phụ nữ cứ bị mấy ông đàn ông bốc lên trời rồi xỏ mũi đi, xong họ lại viết bài là họ bị đàn bà lãnh đạo. Đấy bạn xem trường hợp của tui thì ai bị xỏ đây chứ. Nếu không nhờ bạn tui chỉ cho sáng mắt ra, thì tôi còn ở giải Thiên Hà (Galaxy) nào đó, chứ đâu đã rớt về trần gian.

Một số điều Kiều bào cần phòng tránh khi về thăm quê hương

Một số điều Kiều bào cần phòng tránh khi về thăm quê hương












Kể cả TT Mĩ cũng không cứu nổi bạn nếu như…. Ảnh AFP


Phạm Trung Bách

Thường trước chuyến du lịch tới Việt Nam của du khách nước ngoài, hay trước sự trở về quê hương của một bộ phận ”khúc ruột vạn dặm” thì thấy hay được khuyến cáo đối với vấn đề an toàn thực phẩm, cẩn thận khi tham gia giao thông, lưu ý nạn đeo bám, ăn xin móc túi v.v.

Thế nhưng, hiện nay các yếu tố rủi ro trên đã không còn là điều đáng quan ngại. Đơn giản, xã hội ngày một thay đổi, con người dù muốn hay không thì cũng văn minh, khôn dần ra theo qui luật tiến hóa và thực tế va chạm.

Nếu bạn thường xuyên về Việt Nam, về các thành phố lớn hòa chung hơi thở với đồng bào mình, chen lấn xê dịch trong dòng xe cộ chật cứng một thời gian thì bạn lại sẽ thấy lí thú. Bạn sẽ vui, yêu đời hơn khi phía trước, bên cạnh là những tấm lưng phụ nữ thon thả, cong cong đổ dài tròn trịa, phủ phục trên yên xe chờ đợi, điều mà ở phương Tây chẳng bao giờ có được. Khi bạn đi bộ sang đường, cốt yếu là đừng có hoảng loạn khi thấy xe máy, ô tô phầm phập lao đến phía bạn. Bạn mà vội chạy tránh chúng thì coi như …xong, rồi đời. Yên tâm, các lái xe ở Việt Nam rất điệu nghệ, họ tính toán, căn đường rất nhanh, rất chuẩn. Họ sẽ tự tránh bạn nếu bạn cứ giữ nguyên tốc độ di chuyển, sẽ chẳng có việc gì xảy ra. Nếu bạn sợ hãi dòng xe cộ, bạn chỉ còn cách đợi đến khuya, hoặc thuê xe ôm thì may mới sang được đường. Nếu bạn xuống đường mà nổi hứng lịch sự nhường đường, hoặc tá hỏa ré chạy thì xin nhắc lại: ”Có thể toi!”, bởi bạn làm rối loạn sự dự đoán của người điều khiển phương tiện.

Về chuyện ăn uống, thường nghe nói là người ta vẫn dùng đồ quá hạn, nhiễm độc,… lại thêm đồ uống giả khiến khách hàng, nhất là những người vừa mới từ phương xa về, đang thèm khát ẩm thực Việt, vội vồ vập đánh chén thì dễ bị ngộ độc. Nhưng nếu bạn ban đầu tiếp cận từ từ, thăm dò dạ dày mình dần dần thì cũng không đến nỗi phải sợ hãi lắm. Với dân số gần cả trăm triệu người, lâu lâu mới có vụ ngộ độc, dù là tập thể đi chăng nữa thì cũng chưa phải là điều quá hoang mang.

Tuy nhiên, nếu có điều kiện và tỉnh táo thì cũng nên cẩn thận đề phòng, ăn cái gì và ăn ở đâu. Nên vào những nhà hàng đông khách, để đảm bảo đồ ăn ở đó ít có khả năng quá hạn. Trước khi ngồi vào bàn hãy giả vờ đi vệ sinh, để có cái nhìn tổng quát từ bên trong nhìn ra. Nếu thấy bên trong mất vệ sinh, bát đũa chất đống thiếu nước rửa, hoặc tận mắt thấy cảnh mấy chú chuột cống đang trâng tráo nhá phao câu gà luộc xếp lăn lóc bên trong như người viết bài này từng chứng kiến ở một quán hàng ở Mã Mây, phố cổ Hà Nội thì tốt nhất ”chuồn” khẩn cấp.

Bạn cũng không phải quá lo lắng về nạn móc túi, đeo bám ăn xin. Bạn cất tiền thật kĩ phía túi trong thì chẳng kẻ trộm nào móc được, chẳng ăn xin nào vòi được chút gì từ bạn. Đám du thủ du thực bạn sẽ dễ nhận biết để phòng tránh vì chúng hay len lỏi trong đám đông, mắt lấm lét dò xét. Đương nhiên không có nghĩa là bạn sao nhãng mất cảnh giác đặt lòng tin vào những kẻ ăn mặc sang trọng với nụ cười, cái bắt tay vồn vã chào mời, săn đón bạn qua những màn đón tiếp bởi các em chân dài, tiệc ăn nhậu hoành tráng. Bạn sẽ bị chúng móc hết nhẵn tiền khi bạn đang lâng lâng, cảm giác say sưa bay bổng. Không cẩn thận chính bạn lại sẽ tiếp tay cho chúng đi móc túi đồng bào nghèo khác.

Vẻ như hơi ”dạy cave vén váy” khi người viết mạo muội lướt qua một số chủ đề phía trên. Và vẫn còn hàng loạt vấn đề có thể viết ra đây, nhưng e ngại sẽ thừa khi bản thân Việt kiều, nhất là bà con Việt ” vỏ xanh, ruột đỏ” ở Đông Âu thời đại này cũng chả ngố và xênh xang như xưa. Thôi thì hi vọng một số điều dưới đây sẽ giúp ích phần nào cho những người lâu chưa về thăm Tổ quốc, hoặc giả dụ lơ đễnh quên.

Trước hết, khi ở Việt Nam bạn nên hết sức hạn chế đi lại ở các vùng nông thôn vào buổi tối. Nếu bạn có việc phải qua một làng quê nào đó, nhất là miền Trung vào ban đêm thì bạn chớ nên sử dụng xe máy. Ở các làng miền quê, do nạn mất trộm chó hoành hành nên người dân rất căm thù quân trộm chó. Bạn là người lạ nên dễ bị nhầm là cẩu tặc, đó là chưa tính đến khả năng thanh niên nghịch ngợm khát…trộm chợt la toáng lên :” Trộm chó bà con ơi!” .

Chẳng ai có thể cứu bạn khi đám đông hàng trăm người hung hãn đổ xô ra. Nhân vật chó sói trong phim ”Hãy đợi đấy” khi bị đám rợ da đỏ đưa lên dàn thiêu còn được chú thỏ cứu chứ ”cẩu tặc” thật sự hay nhầm lẫn trong cơn thịnh nộ, say máu của đồng bào mình thì chả… cẩu nào cứu nổi. May chăng có điều thần kì: xuất hiện đám công nhân Trung Quốc từ Nghi Sơn, Thanh Hóa múa gậy xua đuổi đám dã dân Việt chạy re, té đái thì màn xử đồng loại giống thời trung cổ kia mới có cơ hội dừng.

Nếu bạn xa Sài Gòn đã lâu, nay bạn về lại, chắc chắn bạn sẽ ngỡ ngàng trước sự thay đổi nhanh chóng của thành phố. Nếu bạn đeo đồ trang sức hớ hênh, cầm điện thoại, túi xách lỏng lẻo thì bạn có nguy cơ trở thành con mồi cho đám cướp giật. Đi dọc các đại lộ, hẻm phố ví dụ như dọc đường Phạm Ngũ Lão bạn chớ liếc ngang liếc dọc tò mò, dễ bị các ”hiệp sĩ đuờng phố”, những thanh niên không nằm trong biên chế nhà nước nhưng say mê bắt cướp để ý vì nghi bạn có âm mưu mờ ám. Nhẹ thì họ sẽ bám theo bạn, tạm xem bạn như đối tượng tội phạm cần để ý. Nặng, nếu như thấy bạn có những hình xăm, tướng bặm trợn, v.v. thì các chàng sẽ yêu cầu bạn…xuất trình giấy tờ.

Khi bạn bắt gặp trên đuờng phố các ”hiệp sĩ đường phố” đuổi cướp thì tránh nhanh cho xa. Với tốc độ chạy xe kinh hoàng, bạt mạng cả cướp lẫn ”hiệp sĩ” rất dễ gây ra tai nạn chết người cho dân thường vô tội. Tất nhiên, đôi khi cảnh sát đuổi theo thanh niên không đội mũ bảo hiểm cũng ầm ĩ, náo nhiệt như săn bắt cướp khiến trẻ em cũng xanh mặt, cụ già cũng đứng tim, và hậu quả thì cũng thảm khốc kinh hồn, táng đởm.

Vẫn có sự khác biệt giữa Việt Nam và các quốc gia khác. Nhiều nơi, chính quyền luôn khuyến cáo người dân không tự ý bắt tội phạm, nên tìm cách tránh xa nhất là đối tượng có vũ khí bởi tồn tại nguy cơ đe dọa đến tính mạng mình. Người dân chỉ nên thông báo, hỗ trợ lực lượng chức năng khi cần thiết. Ở Đức, cảnh sát nhiều lần đuổi theo người Việt nghi chở thuốc lá lậu, thấy nghi phạm chạy xe bạt mạng cảnh sát đã không đuổi theo nữa. Họ lo ngại, kẻ lái xe manh động sẽ gây tai nạn cho anh ta cũng như dân thường vô tội khác. Còn ở Việt Nam, lấy dân làm gốc nên quần chúng luôn ý thức và vui vẻ đi tiên phong trong mọi lĩnh vực gian khó nhưng vinh quang.

Một điều cần hết sức lưu ý lại chính là điều lâu nay mọi người vẫn chủ quan nghĩ là bình thường, bởi nó xảy ra tràn lan mọi nơi, mọi chỗ, khắp các tầng lớp đó là chuyện mà nửa thế kỉ trước gọi là hủ hóa. Luật pháp Việt Nam vẫn luôn đề cao thuần phong mỹ tục, nghiêm cấm mọi hành vi quan hệ nam nữ bất chính. Ở đất nước ta không có hình phạt man rợ như ném đá đến chết giống ở một số quốc gia Hồi giáo cho tội quan hệ nam nữ phi truyền thống, nhưng hình ảnh riêng tư của bạn nơi phòng the cũng có thể bị công bố để dư luận có cơ hội ”ném đá” đến chết danh dự cá nhân bạn, nếu bạn không qua được ải mĩ nhân.

Gần đây, sự kiện Tiến sĩ họ Cù ban đầu theo truyền thông Việt Nam đưa tin bị tạm giữ hành chính cùng bà luật sư bán dâm tên Q. (vì nghèo?) với 2 chiếc bao cao su đã sử dụng là hồi chuông thức tỉnh và cảnh báo cho tất cả mọi người (trừ những nhà đạo đức người viết không dám đề cập ở đây). Đặc biệt, đối với Việt kiều về Việt Nam ”xả hơi” hóng gió mới thì ý thức phòng tránh bệnh tật lây lan qua đường quan hệ tình dục dù sao vẫn ở mức độ cao, và chính điều đó sẽ khiến bạn phải trả giá đắt khi ngây thơ tin vào lời quảng cáo giá trị của bao cao su OK.: ”To keep you save in the city!”.

Phạm Trung Bách

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

"Galaxy"

"Mẹ nói thiệt đi, mẹ muốn Ipad hay Galaxy tab". Ông con trai nhìn tôi với đôi mắt ngây thơ hỏi mẹ. Bảo con, mẹ đâu có muốn cái gì, có Iphone đủ rồi.

"Cho nó vui, con cứ mua". Hai ông con bàn nhau, chờ hễ có Galaxy là mua cho mẹ, tôi cũng chẳng hiểu tại sao tôi lại cần Galaxy, tuần trước chúng đã mua cho bố nó cái Ipad dù bố đã có ipod. Sợ mẹ buồn vì không có ipad nên tụi nó hứa là chờ loại mới ra nó sẽ mua, nhưng tôi cản vì không biết sẽ làm gì có thì giờ hết ở ngồi ở desktop, rồi lại ôm laptop (mà có phải 1 cái laptop đâu cơ chứ, đó là đã đem cho bớt), đầu giường thì cái Palm trio mấy năm trườc còn khoe mẹ có thể coi TV ở Palm nay đã trở thành cũ bây giờ dùng làm đồng hồ báo thức, bước lên xe thì iphone, thì giờ đâu nữa mà pad với chả không pad. Dặn con khi nào con không dùng của con thì con cho mẹ cũng được, nói thế cho nó an tâm.

Thế nhưng chiều thứ Bảy, khi tôi ngồi xếp quần áo, thấy ông con nói chuyện với ai trên phone rồi chạy vụt ra thông báo, mẹ ngồi đây con chạy đi lấy cái Galaxy cho mẹ, nghe cứ như là mua phi thuyền vào cung trăng vậy, nó mới ra con gọi tiệm bảo họ giữ cho con một cái. Thế là nó vù đi, trở về với cái máy bằng nửa ipad và cỡ gấp 3 lần iphone. Bận bịu set up cho mẹ rồi nói tha hồ mẹ đọc và xem phim nếu mẹ muốn vì có flash, ipad thì không có flash. Hỏi tôi đủ thứ email account để set up cho mẹ, lòng tôi thì lo lắng cứ thế thì lỡ cái vụ "hi-tech" này có ăn cắp hết các thông tin dữ kiện của mình không? Vì nó đâu có anti-virus giống như desktop hay laptop. Hỏi con thì nó bảo đừng lo vì đây là Android, hmm, tôi thì đúng là bà mẹ nhà quê, nhưng tôi không đủ tin tưởng Android như con tôi. Cằn nhằn nó mua làm gì cho tốn tiền, thì nó cứ bảo "cho mẹ vui", bảo con biết mẹ vui vì cái gì mà, nhìn mắt con ngập ngừng biết là nó biết nhưng nó không làm nổi nên nó mua "hối lộ" mẹ nó, gắn cho mẹ đủ thứ nào Skype, nào Tango dặn mẹ tha hồ gọi cho con, mẹ nhìn thấy con. Rồi nó biểu diễn cho tôi coi. Ôi thôi, tôi có nói với ai đâu mà cần phải tha hồ, ngày xưa có gắn ở desktop cái camera, tôi cũng chả bao giờ đụng tới để nó đóng bụi, đến nỗi bây giờ software nằm ở chỗ nào tôi cũng chẳng hay, gọi cho con thì gọi bằng phone có khi nó còn mải text chẳng lo trả lời thì lấy đâu ra mà thấy con với lại không thấy?

Nghĩ tôi đúng là bà mẹ nhà-quê-tân-thời hạnh phúc nhất có phải, con lo cho đủ thứ tiện nghi để sinh hoạt liên lạc với thế giới, con tôi sợ tôi ngồi một mình như những bà mẹ ngày xưa chiều chiều ngồi ở cửa trông con mà con bằn bặt nơi nào, rồi đâm ra buồn rầu, con bảo tôi "mẹ buồn thì làm con buồn, mà con buồn thì con không làm việc được". Cho nên tôi có dám bảo tôi buồn với con đâu. Mẹ nào lại muốn làm cho con buồn chứ.

Khổ một nỗi, ngoài công việc sở ra về nhà, việc nhà, tôi thì tôi đã như cái mền rách, chỉ muốn lăn ra ngủ nên đâu có thì giờ mà Skype với lại Tango với ai cơ chứ. Bà mẹ VN xưa, chiều chiều trông con không có thì "tám chuyện" với bà hàng xóm, thời nay thì hàng xóm tôi cũng chẳng có, mà tôi cũng không rành chuyện gì để .. buôn dưa lê cả. Cho nên chỉ biết là ngày mai giỏ xách tôi lại nặng thêm một chút vì có chứa cả một cái ... Galaxy, mà con dặn mẹ giữ cẩn thận nhé, kẻo bị mất đó. Trông nó cứ như cái iphone cho người gìa như tôi, tôi đùa với con từ nay ai thấy mẹ ôm cái Galaxy nói chuyện thì người ta sẽ nghĩ đó là loại iphone dành cho người già mắt mũi kém cỏi, đúng không?

Thế là thêm stress cho tôi, nào ví nào chià khoá, nào iphone nào Galaxy, còn gì nữa mà nó bảo cho mẹ vui hở trời. Vai bà mẹ ngày nay cứ nặng dần với những thứ hi-tech, ra vào giây dợ nối cùng mình cứ như sắp đi làm thám tử ở đâu trông rất buồn cười, sẽ phải mất thêm giờ ngủ để chia cho Galaxy, nhưng tôi vẫn phải vui vì con tôi bảo thế "cho mẹ vui". Cám ơn con.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Ăn uống vùng Little Saigon, Nam Calif

Mỗi khi về Saigon Nhỏ, con hỏi, mẹ muốn ăn ở đâu là tôi bí, vì có phải người địa phương đâu mà biết ăn ở đâu, cho nên cứ bảo con vào chỗ nào cho dễ đậu xe, thế là nó cứ dắt tôi đi ăn Cali Restaurant 50% off, nơi có chỗ đậu xe rộng rãi.  Ăn hoài đâm ra cũng chả biết đi đâu, giờ đọc bài viết của cô Diễm, ghi vào đây để mai đây có bị hỏi thì tôi sẽ chỉ trúng phóc nơi nào tôi muốn đi ăn :-).
Note: this is for English speakers who can not read Vietnamese, Good places to eat in Little Saigon

Ăn uống vùng Little Saigon, Nam Calif

Bên trong mall Phước Lộc Thọ (PLT) là hàng ăn, quán uống ê hề, nhưng đó chỉ là những fast food cho qua cơn đói bụng, còn muốn ăn cho ra hồn thì mời các bạn hãy bước ra khỏi PLT.

Tính từ trước cửa PLT, đi về phía trái theo hướng Tây thì có chợ Bến Thành nổi tiếng cháo lòng, lòng heo, ăn tại chỗ hoặc đem về, khá ngon nhưng hơi dơ. Đi tiếp thì có Le Crossant Doré, nổi tiếng với món bánh mì bò kho và bánh trái cây. Cùng dãy còn có Nhà hàng Hà Nội, cái tên gọi cũng biết họ bán toàn đặc sản miền bắc như phở gà, bún chả HN, bánh tôm Cổ Ngư, nhưng dàn đầu bếp đã ra đi.

Băng qua khu chợ ABC (góc Bolsa+Magnolia) có: chợ ABC từ 11h trưa tới khoảng 3pm có bán cơm phần to go khá ngon, nếu chơi sang order luôn con tôm hùm xào đặc biệt lúc sale chỉ có $7.99/lb. Nước mía, hột vịt lộn thì có Long An. Vân Barkery sẵn sàng với đủ loại bánh kẹo mứt ăn chơi cũng như ăn thiệt. Bánh mì & Chè Cali thì ai mà không biết là rẻ & ngon. Phở 54 thì sale quanh năm suốt tháng: ăn phở được free tất cả thức uống, kể cả café sữa đá. Bước xuống mấy bước là 2,3 hàng trái cây đầy đủ hương vị miền nhiệt đới liền nhau, bên trong là tiệm mì tươi Thái Sơn, nổi tiếng là mì sợi không bao giờ nhão. Ai thèm mì vịt tiềm thì Mì La Cay có sẵn kế bên, cơm tấm Thuận Kiều có gỏi cuốn Nha Trang cũng khá nhưng không phải cơm tấm lúc nào cũng ngon. Bún Ban Mai có đủ loại bún nhiều người khen ngon nhưng vì có bún mắm, nên tiệm hơi bị nặng mùi.

Đi về hướng phải của PLT thì xuống khu Bolsa+Bushard có tỉm sấm to go Giai Phát, chỗ này cuối tuần có mì hoành thánh cũng nhiều người thích, chả cá tươi hay bò viên ngon nhất Bolsa là chỗ này. Cơm gà Hải Nam đáng để thưởng thức. Thích ăn chả cá Hà Nội, bánh tôm Cổ Ngư, phở gà thì bước qua Huỳnh restaurant (đầu bếp chính của nhà hàng Hà Nội nổi tiếng ra mở tiệm riêng). Thèm ăn cháo lòng hoặc muốn mua thịt heo tươi mổ mỗi ngày thì vô Chợ Tam Biên. Nơi đây cũng có 1 tiệm trái cây, kế Wells Fargo. Thích bún vịt xáo măng thì ghé vô Hoàng Yến. Cơm đĩa hay mì nước, mì xào các loại (SG không thấy hứng thú mấy, nhưng sau 11g tối thì bà con xếp hàng dài dài) thì bước qua Lục Đỉnh Ký 2. Đi bộ xuống cuối dãy là Corner View Bakery ngoài bánh trái, sau 6pm còn có cơm bò lúc lắc, bún bò huế Mụ Béo. Trong khu này cũng có boba & yogurt cho mấy thằng nhỏ ngồi nghỉ chân chơi games.

Chán đây rồi thì đi tiếp về hướng Bolsa+Brookhurst, trong góc này có: bánh cuốn Tây Hồ, với các loại bún cũng khá, bánh cuốn Tân Hồng Mai có luôn cơm bò lúc lắc & mắm và rau, 2 món này SG làm ngon nhất nên đừng hỏi ở đây ăn được không. Thành có cơm tấm & đủ loại bún, Vỹ Dạ chuyên môn các món ăn Huế, đặc biệt Bún Bò Huế & cơm gà VD.

U-turn vòng lại qua phía bắc đường Bolsa thì đụng khu Catinat Plaza: Có bánh cuốn Hồng Mai. Royal Banquet mới xây với khung cảnh thật đẹp & có nhiều món ăn Tây cũng khá, cuối tuần còn có đàn piano phụ diễn free.

Thèm ăn chè thì qua khu T&K kế bên, có Hiển Khánh nổi tiếng về chè & các món ăn chơi, khó tiệm nào qua mặt nổi. Chưa no thì tạt qua Hỷ (trước mặt) làm tô bún bò Huế, mì Quảng & các loại bánh của xứ Huế, đều ngon nhưng hơi $$$. Trong khu này còn có vua khô bò Đại Vương, hủ tiếu mì, cơm chỉ, …

Bước tiếp tới là Bolsa Mini Mall, khu thương mại lâu đời nhất của Little SàiGòn, có cơm tấm Trần Quý Cáp cũng tàm tạm. Bún Bò Heo Gia Hội thì có người thích, kẻ không ưa.

Tiếp nối có Thiên Ân, tiếp đãi bạn bè còn gì bằng bò 7 món cùng cá nướng da dòn. Tasty Garden là nhà hàng Tầu mới nhất khu Bolsa, nấu theo taste Đài Loan nên ăn khá lạ miệng & ngon. Quẹo vô ngõ hẻm là nhà hàng Song Long lâu đời, nổi tiếng với những món Tây, bún suông, hủ tíu gà cá và chả cá Thăng Long.

Băng qua đường Moran có Zen chuyên bán cơm chay, cũng khá và ít bột ngọt hơn là Tịnh Tâm Chay trong khu bên hông PLT. Kế bên là tiệm gà vịt Liên Hòa lâu đời với món vịt quay ít khi ế, Khang Lạc sát bên sáng nào cũng thấy bà con ngồi đầy tiệm húp cháo rồn rột.

Về tới khu chợ Á Đông (đối diện PLT) có Lee Sandwiches đủ loại bánh mì ngon ai cũng biết. Phở Quang Trung ngay đầu ngõ, hầu hết phở, cơm, bún ở đây đều trên trung bình & có món chè đậu đen tráng miệng khá ngon. Trên lầu phở QT là nhà hàng Tàu Sea Food Cove #2, dim sum hay dinner cũng khá.

Đó là những nơi ăn uống tiêu biểu ngay giữa trung tâm Bolsa. Ngoài vùng Bolsa chu vi khoảng 3 miles thì còn những nhà hàng từ trung bình trở lên & có thể tạm chia ra như sau:

PHỞ BÒ: Phở 86, Nguyễn Huệ, 54, 79, Tàu Bay Lý Thái Tổ, Kimmy.

PHỞ GÀ: Nguyễn Huệ, Quang Trung, Bolsa.

BÁNH CUỐN: Lý thái Tổ, Tây Hồ, Hồng Mai.

CƠM TẤM: Thành, Trần Quý Cáp (Harbor), Thuận Kiều.

HUẾ: Hỷ, Hợp, Vỹ Dạ, Hương Vỹ, Hương Giang, Huế Rendez Vous, Ngự Bình

BÚN: Huỳnh, Hồng Mai, Ban Mai, Brodard, Vân.

HỦ TÍU: Thanh Xuân, Phương, Triều Châu.

MÌ: Mì La Cay, Mỹ Vị Mì Gia, Á Đông, Lục Đỉnh Ký, Phát Ký Mì Gia.

TÂY: Song Long, Favori, Brodard Château, Royal, Uyên Thy, Tài Bửu.

TẦU: Tasty Garden, Seafood Paradise, Furiwa, China Feast, Tân Cảng, Royal Capital, Kim Sư.

THÁI: Jasmine, PhuKet.

BÒ 7 MÓN: Thiên Ân, Hồng Ân, Ánh Hồng, Pagolac.

CÁ NƯỚNG: Hồng Ân, Làng Ngon, Favori.

FOOD TO GO: Hương Hương, Bánh Mì số 1, chợ ABC.

CHÁO: Tân Hoàng Hương, Chợ Tam Biên, Cháo cá Chợ Cũ, Khang Lạc.

BÚN VỊT: Hồng Mai, Hoàng Yến.

CƠM GIA ĐÌNH: Phở Nguyễn Huệ, Hà Nội Phố, Huỳnh, Miranda, Vân.

Các bạn nào thấy thiếu sót thì xin bổ túc thêm cho đầy đủ. Chúc các bạn có kỳ nghỉ hè tại Little Saigon thật nhiều niềm vui và đáng nhớ.

Nếu cần địa chỉ hoặc chỉ dẫn chi tiết của những nơi trên thì cứ tự nhiên pm cho SG.

***

Bây giờ quay qua các món ăn nhé.

Miền Trung thì có quán Vỹ Dạ ngay Bolsa góc Brookhurst.

Quán này chuyên về các món Huế, giá cả phải chăng, tiệm mới remodeled lại, nhìn sạch sẽ, gọn gàng.

Nhân viên nhanh nhẹn, bà chủ vui vẻ và quan trọng là thức ăn vừa miệng.

Có 1 món Diễm thích là cơm gà Vỹ dạ, giá khoảng 6 đồng, hột cơm mềm mại rất thơm và thấm tháp, gà xé ra từng miếng trộn với chanh muối tiêu hành tây và rau răm, thịt gà dai, thấm tháp ăn chung với mắm gừng.

Bánh bèo chén, bèo dĩa, bánh nậm, lọc, chả tôm, chả Huế ăn ngon, nước mắm ngọt rất ngon. Có 2 món Diễm không thích là bún bò và mít non trộn lá lốt xúc bánh tráng (không vừa ý).

Trong khu này cũng có 1 quán cơm tấm 9 món, ăn ok chứ không xuất sắc gì mấy.

Đi bộ thêm tí tẹo nữa là quán Hồng Mai, đổi chủ mới, 2 vợ chồng làm chủ, chồng nấu dưới bếp, vợ take care trên quán, người Bắc, rất vui vẻ niềm nở.

Diễm chịu quán này vì có vài món rất vừa miệng.

Đặt biệt nhất món steak rất ngon, miếng steak thấm tháp và juicy, ăn chung với fries và dĩa rau trộn dấm, rất ngon.

Kế đến là món cơm bò lúc lắc, gỏi cuốn, bún chả Hà Nội ngon số dách nhé, miếng chả ngon thơm và mềm mại, mấy quán khác ăn dở ẹc hà. Món cá hấp hành gừng cuốn bánh tráng cũng ok lắm, riêng Diễm không hảo món này, ghét cá hấp lắm nhưng mỗi lần vào đây thấy bàn nào cũng có 1 con cá hấp cuốn rau sống (chắc ngon lắm đây).

Bây giờ chạy qua Quán Hỷ nhé.

Quán này chuyên trị món Huế, phong cảnh dễ thương, hữu tình vì có tre trúc chung quanh, nhưng order hơi mắc hơn đó nghen (hơn vài đồng). Bánh đập, cơm hến, bún bò, mít non xúc bánh tráng ngon lắm lắm.

Khi nào rảnh sẽ update thêm các quán ăn, quán chè, bánh mì, cafe shop.

***

Các chỗ đi chơi, ăn đồ biển vòng quanh khu Orange County và Los Angeles, Santa Monica, Redondo Beach, đường số 3 and Broadway là những chỗ vui chơi giải trí cho khách du lịch…

1. Cơm tấm thì L. thích Thuận Kiều hơn là cơm tấm Thành.

2. Brodard trong thương xá Tam Đa với nem cuốn, bò kho góc Brookhurst/Westminster.

3. Brodard Chateaux góc Magnolia/Trask – nice place, expensive, food is ok

4. Cá nướng thì Favori trên đường First/Fairview. Nhà hàng nhỏ nhưng lịch sự … cuối tuần nên gọi giữ chỗ trước nếu không muốn đợi … ngoài cá nướng còn có món soup đuôi bò và steak cũng ngon lắm, cù lao bãi biển…

5. Bò 7 món Hồng Ân trong khu Thương Xá Tam Đa, rộng lắm và thức ăn cũng ngon.

6. Mì Triều Châu có 2 tiệm …. L thì thích tiệm trên Brookhurst/Westminster.

7. Bún bò huế Gia Hội, Rendezvous, Công Lý, Vỹ Dạ.

8. Mì quảng Rendezvous is better than most, khung cảnh lãng mạn như xứ Huế.

9. Phở Gà Dakao, phở Bò 79 Brookhurst/Hazard, Phở Thanh 24/24.

10. Bánh xèo ở Cây dừa Deli …bún mắm nhưng hình như đổi chủ, bún mắm hết ngon như hồi xưa rùi.

11. Dimsum: Long Phụng Lầu (Phoenix Dragon) trong khu chợ Á Đông đối diện Phước Lộc Thọ, Seafood World (Brookhurst/McFadden).

Bún riêu, bún chả Hà Nội – Quán Viễn Đông (Brookhust and Westminster đối diện nhà hàng Vân).

Bánh Xèo, Bánh Khọt, Bánh Bèo Bì – nhà hàng Vân.

Bò 7 món, cá nướng – Thiên Ân (hay Hồng Ân tự dưng quên bẵng – Brookhust and Westminster, gần chợ 99 cents).

Bánh Cuốn – Phở Lý Thái Tổ (First and Fairview).

Phở – Thanh Lịch (Brookhust and Harzard).

Món khoai chiên tôm cuốn rau (lại quên tên) – Hà Nội (Magnolia and First) – hồi xưa chả cá Thăng Long ngon.

Lẩu mắm và rau, bánh canh, ba rọi mắm thái cuốn bánh tráng – Cây Dừa (First and Fairview). Thấy người ta order bánh xèo cũng nhiều, nhưng em chưa thử.

Lẩu Dê, Dê rựa mận, Vietnamese Pizza (tiết canh vịt) – Bình Dân (Brookhust and McFadden).

Bánh bèo chén, bánh bột lọc, bánh ram ít, mì Quảng – Rendez Vous góc Brookhust and McFadden, trong khu Taco Bell – Nước mắm ăn bánh bèo họ pha rất ngon. Bún bò Huế Ok thôi.

Nước mía – Viễn Tây (Brookhust and Harzard, gần tiệm Bánh Vân, chợ Nam Hoa).

Gỏi Chân Gà (order to go cho tiệc hay ăn tại chổ cũng được) – Quán Ngon (là quán nhậu – góc McFadden and Ward).

Đồ ăn Thái – Thai Nakon (góc Beach and Chapman).

Đồ ăn Đại Hàn (Korean BBQ) – tiệm quên tên, chiều nay em tạt qua coi tên và địa chỉ, sẽ post sau (Garden Grove/Brookhust and Kerry).

Hủ tiếu Thanh Xuân, Bánh Hỏi combo – Phương (Westminster and Euclid).

Hủ tiếu Triều Châu, Mì xào dòn, Cơm chiên Cá mặn, Chả Ram cua, Phở xào mềm – Triều Châu (em thích chỗ này, New Hope and First) – Báo trước tiệm rất dơ, đừng đi ăn đúng giờ lunch, chờ rất lâu, hình như 6:00PM thì tiệm đóng cửa.

Mì và Hủ Tiếu La Cay – Mì La Cay (First and Magnolia).

Buffet – International (Garden Grove and Harbor, trong khu bánh mì Lee Sandwich).

Cơm gà Hải Nam – Grand (Brookhust and Westminster) ăn ok, hơi mắc chút. Mấy ACE nào biết chỗ ngon hơn thì chỉ em với.

Cơm gia đình – La Mirada góc McFadden and Magnolia, gần Green Farm Supermarket, hồi trước là chợ Á Châu, món nào cũng ngon.

Điểm Sum và đồ ăn Tàu – thì em thích Kim Sư (First and Ward) hơn.

Cơm Tàu gia đình – Tân Cảng (First and New Hope) or Sea Food Cove (Westminster and Newland), nhất là sea food (cua, tôm hùm, tôm) họ làm yummy, giá cả phải chăng. Nên tránh giờ lunch và sau 7:30PM, đông lắm.

Chè, xôi – Hiển Khánh (em thích góc Brookhust and Westminster hơn).

Cơm tấm, bún mắm, bò kho (ăn với bánh mì hay với hủ tiếu) – em thích quán Thành nhất.

Mì xào dòn, mì Vịt Tiềm, mì and hủ tiếu nước và khô – Mỹ Vị Mì Gia (gần Hiển Khánh, Brookhust and Westminster).

ĐỒ ĂN VẶT

Champagne Bakery – nằm bên trong đằng sau PLT kế tiệm phở 79

9200 Bolsa Ave Ste 116 Westminster 92683

714 898-0494 714 898-0494

Bánh bao nướng, bánh bao hấp, bánh mì chà bông, bánh mì dừa bánh mì nho đủ loại, bánh rất là ngon mà rẻ nữa nên hông cần phải làm chi cho mệt.

Le Croissant Doré – 1 block from PLT

9122 Bolsa Ave Westminster 92683

(714) 895-3070 (714) 895-3070

Excellent fruit tarts and cakes … way way way better than Vân’s Bakery.

Lilly Bakery

10161 Bolsa Ave Westminster 92683

714-839-1099 714-839-1099

Muffin, cakes or fruit tarts đặt biệt bánh tiêu nhỏ xíu có tí sugar powder ngon lắm.

Thạch chè Hiển Khánh – trên đường Westminster between Bushard & Brookhurst

9784 Westminster Ave Garden Grove 92844

714-537-5105 714-537-5105

#1 chè in OC có đủ loại chè.

Vua Khô Bò – nằm kế Quán Hỷ #2

9191 Bolsa Ave #106 Westminster 92683

714-895-7122 714-895-7122

Đủ thứ khô bò khô nai, xí muội, bánh kẹo.

Yogurt Passion

9741 Bolsa Ave

Westminster, CA 92683

(714) 839-9934 (714) 839-9934

http://www.yogurtpassion.com

Could make your own yogurt here.

NHÀ HÀNG & FOOD TO GO

Brodard – Trong khu xá Tam Đa ở góc Brookhurst và Westminster nằm sau 99 cents store

9892 Westminster Ave Garden Grove, CA 92844-4900

(714) 530-1744 (714) 530-1744

Nem nướng cuốn không đâu ngon bằng nhưng mấy món ăn trong tiệm thì tạm được thôi.

Cá 8 món Như Ý – giữa Brookhurst và Euclid đối diện Mile Square Park

10830 Warner Ave Fountain Valley 92708

714-963-1700 714-963-1700

Cá stripe bass nướng ngon lắm, hình như chỉ có chỗ này là bán cá 8 món. Họ bán nhiều món khác như cơm phần mà ăn oke thôi hehe, hông được ngon lắm.

Favori

3502 W First St Santa Ana 92703

714-531-6838 714-531-6838

Very good cá nướng with a nice atmosphere and nice waiters, good for 1st 2nd 3rd … etc… dates.

Hương Giang – Corner of Brookhurst & Hazard trong khu Stater Brothers Market

14564 Brookhurst St Westminster 92683

714 531-4930 714 531-4930

Làm chả tại chỗ nên ăn ngon lắm .. bán các loại đồ ăn Huế to go hay ăn tại chỗ.

Liên Huế 2- Food To Go -Corner of Brookhurst & Westminster, trong khu chợ Hòa Bình

13898 Brookhurst St Garden Grove 92843

714-749-0914 714-749-0914

Bánh canh, Bún Bò Huế to go hay ăn tại chỗ cũng ngon hết.

Royal Capital Seafood – Corner of Westminster and Euclid

10911 Westminster Ave Garden Grove, CA 92843-4929

(714) 638-8331 (714) 638-8331

Mì tôm hùm or tôm xào đặt biệt rất ngon.

Hà Nội – 1 block from PLT

Chả Cá Thăng Long họ làm ngon lắm .. that’s the one thing I like so far.

Cơm Tấm Thuận Kiều – On Brookhurst between Westminster and Hazard, hông biết địa chỉ. Cơm tấm ngon nhất, bánh hỏi tàu hủ ky, thịt nướng, nem nướng is so yummy there.

Le Croissant Doré – in Hanoi Plaza next to PLT

9122 Bolsa Ave Westminster 92683

(714) 895-3070 (714) 895-3070

Beside Fruit Tart, chỗ này bán bánh mì bò kho & lưỡi bò soo sooo goood — mới ăn Sunday mà bây giờ còn thèm.

The Boiling Crab

14241 Euclid St

Ste C116

Garden Grove, CA 92842

(714) 265-2722 (714) 265-2722

http://www.theboilingcrab.com

This place is good for cajun crawfishes king crab legs. I like this location better than the one on Brookhurst even though same owner.

China Garden

14825 Jeffrey Rd

Irvine, CA 92618

(949) 653-9988 (949) 653-9988

Good dim sum place that we had in Orange County so far. Dim sum is so fresh almost comparable to 888 restaurant in LA.

PAGOLAC

14580 Brookhurst St

Westminster, CA 92683

(714) 531-4740 (714) 531-4740

7 courses of beef.

Nhà hàng ở Orange County nè, mới lượm được:

Shik Do Rak

14775 Jeffrey Rd Ste H

Irvine, CA 92618

(949) 653-7668 (949) 653-7668

Decent Korean bbq in Irvine area… the king short rib is the best.

VEGETARIAN RESTAURANTS

Au Lac

16563 Brookhurst St

Fountain Valley, CA 92708

(714) 418-0658 (714) 418-0658

www.aulac.com

I like canh chua & cá kho tộ, mì xào dòn chay.

RESTAURANTS IN LA COUNTY

Hokkaido Seafood Buffet

3030 Cherry Ave

Long Beach, CA 90807

(562) 989-1898 (562) 989-1898


Cheap place with good food.

888 Seafood Restaurant

8450 Valley Blvd Ste 121

Rosemead, CA 91770

(626) 573-1888 (626) 573-1888

I like this dimsum place the best. A lot better than the dimsum places down in OC.

Tan Cang Newport Seafood

518 W Las Tunas Dr

San Gabriel, CA 91776

(626) 289-5998 (626) 289-5998

www.newportseafood.com

It’s known for the house special lobster… family dinner is delicious here too but the wait could be at least 1hr on weekend.

Palms Thai

5900 Hollywood Blvd Ste B

Los Angeles, CA 90028

(323) 462-5073 (323) 462-5073

http://www.palmsthai.com

Great place for Thai when you are in Hollywood area.

Bhan Kanom Thai

5271 Hollywood Blvd

Los Angeles, CA 90027

(323) 871-8030 (323) 871-8030

http://www.bhankanomthai.com

Must go place for Thai dessert.

Oomasa

100 Japanese Village Plz Mall

Los Angeles, CA 90012

(213) 623-9048 (213) 623-9048

Fresh sushi for affordable price.

Here is their website http://www.japaneserestaurantinfo.com/oomasa/

Mu Dung San

1040 S Western Ave

Los Angeles, CA 90006

(323) 737-9292 (323) 737-9292

This is the Korean BBQ you could order by dish or do the buffet style — This is not the typical buffet place the waiters will bring out the plate one by one — great place short ribs.

Soowon Galbi Korean BBQ

856 S Vermont Ave

Ste C

Los Angeles, CA 90005

(213) 365-9292 (213) 365-9292

Good side dishes and good quality of meat but pricey.

Furabol

1741 W Redondo Beach Blvd

Gardena, CA 90247

(310) 329-9441 (310) 329-9441

or 2068 Sawtelle Blvd

Los Angeles, CA 90025

(310) 444-1432 (310) 444-1432

Japanese skewers grilling n tapas… good drinking food if going with a big group.

Hide Sushi Japanese Restaurant

2040 Sawtelle Blvd

Los Angeles, CA 90025

(310) 477-7242 (310) 477-7242

SaiGonMyLove sưu tầm, Vietfun.com

Một người tù.

Mới đọc câu chuyện thương tâm sau, chép lại đây để lỡ blog của NBG có làm sao thì còn có copy để "nghiên cứu" sau này.

Người Buôn Gió

Từ nhỏ mình đã bị ấn tượng về những người bị bắt tù , mình luôn say sưa đọc về những chiến sĩ cách mạng bị giam ở Hỏa Lò, Sơn La, Côn Đảo, những vị anh hùng như Ngô Gia Tự, Nguyễn Văn Cừ, Trần Phú...đến Hồ Chí Minh. Thật ra hồi mình bé thời bao cấp chỉ có sách về các nhân vật này thôi. Lớn chút mới đọc được Pa Pi Lon, thiên hạ say mê anh chàng Bướm lắm, nhưng mình cũng chả thấy có gì hâm mộ anh chàng này, bá tước Monte của Đuy Ma cũng không ấn tượng lắm vì có lẽ thời kỳ của các nhân vật này khá xa lạ với Việt Nam, sau này có điều kiện mới lùng được sách của Solzenitsyn như cuốn Tầng Đầu Địa Ngục, Một Ngày Trong Đời của I Van , hay cuốn Lửa Yêu Thương, Lửa Ngục Tù của Re Mac, cuốn Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn. Mỗi nhật vật đều để lại cho mình những ám ảnh, những ấn tượng. Nhưng có lẽ đoạn văn của Phùng Quán viết lại theo lời kể của Tuân Nguyễn khi Nguyễn ở trong tù là ám ảnh hơn cả'

Nhưng điều may mắn này mới là quan trọng hơn cả: trong mười năm qua, mình đã sống giữa những con người vô cùng phong phú và phức tạp, chất liệu sống vàng ròng cho các nhà văn. Mình chỉ đơn cử với cậu một người…

***

"… Anh ta vào trại trước mình khá lâu, bị trừng phạt vì tội gì, mình không rõ. Người thì bảo anh ta phạm tội hình sự, người lại bảo mắc tội chính trị. Nhưng cả hai tội mình đều thấy khó tin. Anh ta không có dáng dấp của kẻ cướp bóc, sát nhân, và cũng không có phong độ của người làm chính trị. Bộ dạng anh ta ngu ngơ, dở dại dở khùng. Mình có cảm giác anh ta là một khúc củi rều, do một trận lũ cuốn từ một xó rừng nào về, trôi ngang qua trại, bị vướng vào hàng rào của trại rồi mắc kẹt luôn ở đó. Nhìn anh ta, rất khó đoán tuổi, có thể ba mươi, mà cũng có thể năm mươi. Gương mặt anh ta gầy choắt, rúm ró, tàn tạ, như một cái bị cói rách, lăn lóc ở các đống rác. Người anh ta cao lòng khòng, tay chân thắng đuồn đuỗn, đen cháy, chỉ toàn da, gân với xương.

Trên người, tứ thời một mớ giẻ rách thay cho quần áo. Lúc đầu mình cứ tưởng anh ta bị câm vì suốt ngày ít khi thấy anh ta mở miệng dù là chỉ để nhếch mép cười. Thật ra anh ta chỉ là người quá ít lời. Gặp ai trong trại, cả cán bộ quản giáo lẫn phạm nhân, anh ta đều cúi chào cung kính, nhưng không chuyện trò với bất cứ ai. Nhưng không hiểu sao, ở con người anh ta có một cái gì đó làm mình đặc biệt chú ý, cứ muốn làm quen… Nhiều lần mình định bắt chuyện, nhưng anh ta nhìn mình với ánh mắt rất lạ, rồi lảng tránh sau khi đã cúi chào cung kính. Hầu như tất cả các trại viên, kể cả những tay hung dữ nhất, cũng đều thương anh ta. Những trại viên được gia đình tiếp tế người để dành cho anh ta viên kẹo, miếng bánh, người cho điếu thuốc. Ở trại, anh ta có một đặc quyền không ai tranh được, và cũng không ai muốn tranh. Đó là khâm liệm tù chết. Mỗi lần có tù chết, giám thị trại đều cho gọi "thằng khùng (tên họ đặt cho anh ta) và giao cho việc khâm liệm. Với bất cứ trại viên chết nào, kể cả những trại viên đã từng đánh đập anh ta, anh ta đều khâm liệm chu đáo giống nhau. Anh ta nấu nước lá rừng, tắm rửa cho người chết, kỳ cọ ghét trên cái cơ thể lạnh ngắt cứng queo, với hai bàn tay của người mẹ tắm rửa cho đứa con nhỏ. Lúc tắm rửa, kỳ cọ, miệng anh ta cứ mấp máy nói cái gì đó không ai nghe rõ. Anh ta rút trong túi áo một mẩu lược gãy, chải tóc cho người chết, nếu người chết có tóc. Anh ta chọn bộ áo quần lành lặn nhất của người tù, mặc vào rồi nhẹ nhàng nâng xác đặt vào áo quan được đóng bằng gỗ tạp sơ sài. Anh ta cuộn những bộ áo quần khác thành cái gói vuông vắn, đặt làm gối cho người chết. Nếu người tù không có áo xống gì, anh ta đẽo gọt một khúc cây làm gối. Khi đã hoàn tất những việc trên, anh ta quỳ xuống bên áo quan, cúi hôn lên trán người tù chết, và bật khóc. Anh ta khóc đau đớn và thống thiết đến nỗi mọi người đều có cảm giác người nằm trong áo quan là anh em máu mủ ruột thịt của anh ta. Với bất cứ người tù nào anh ta cũng khóc như vậy. Một lần giám thị trại gọi anh ta lên:

- Thằng tù chết ấy là cái gì với mày mà mày khóc như cha chết vậy?

Anh ta chấp tay khúm núm thưa:

- Thưa cán bộ, tôi khóc vờ ấy mà. Người chết mà không có tiếng khóc tống tiễn thì vong hồn cứ lẩn quẩn trong trại. Có thể nó tìm cách làm hại cán bộ. Lúc hắn còn sống, cán bộ có thể trừng trị hắn, nhưng đây là vong hồn hắn, cán bộ muốn xích cổ, cũng không xích được.

Thằng khùng nói có lý. Giám thị trại mặc, cho nó muốn khóc bao nhiêu thì khóc. Nhưng mình không tin là anh ta khóc vờ. Lúc khóc, cả gương mặt vàng úa, nhăn nhúm của anh ta chan hòa nước mắt. Cả thân hình gầy guộc của anh ta run rẩy. Mình có cảm giác cả cái mớ giẻ rách khoác trên người anh ta cũng khóc… Trong tiếng khóc và nước mắt của anh ta chan chứa một niềm thương xót khôn tả. Nghe anh ta khóc, cả những trại viên khét tiếng lỳ lợm, chai sạn, "đầu chày, đít thớt, mặt bù ìoong" cũng phải rơm rớm nước. Chỉ có nỗi đau đớn chân thật mới có khả năng xuyên thẳng vào trái tim người. Mình thường nghĩ ngợi rất nhiều về anh ta. Con người này là ai vậy? Một thằng khùng hay người có mối từ tâm lớn lao của bậc đại hiền?… Thế rồi, một lần, mình và anh ta cùng đi lùa trâu xuống con sông gần trại cho đầm nước. Trời nóng như dội lửa. Bãi sông đầy cát và sỏi bị nóng rang bỏng như than đỏ. Trên bãi sông mọc độc một cây mủng già gốc sần sùi tán lá xác xơ trải một mảng bóng râm bằng chiếc chiếu cá nhân xuống cát và sỏi. Người lính gác ngồi trên bờ sông dốc đứng, ôm súng trú nắng dưới một lùm cây. Anh ta và mình phải ngồi trú nắng dưới gốc cây mủng, canh đàn trâu ngụp lặn dưới sông. Vì mảng bóng râm quá hẹp nên hai người gần sát lưng nhau. Anh ta bỗng lên tiếng trước, hỏi mà đầu không quay lại:

- Anh Tuân này - không rõ anh ta biết tên mình lúc nào - sống ở đây anh thèm cái gì nhất?

- Thèm được đọc sách - mình buột miệng trả lời, và chợt nghĩ, có lẽ anh ta chưa thấy một cuốn sách bao giờ, có thể anh ta cũng không biết đọc biết viết cũng nên.

- Nếu bây giờ có sách thì anh thích đọc ai? - anh ta hỏi.

- Voltaire! - một lần nữa mình lại buột miệng. Và lại nghĩ: Nói với anh ta về Voltaire thì cũng chẳng khác gì nói với gốc cây mủng mà mình đang ngồi dựa lưng. Nhưng nhu cầu được chuyện trò bộc bạch với con người nó cũng lớn như nhu cầu được ăn, được uống… Nhiều lúc chẳng cần biết có ai nghe mình, hiểu mình hay không. Đó chính là tâm trạng của anh công chức nát rượu Marmeladov bất chợt nói to lên những điều tủi hổ nung nấu trong lòng với những người vớ vẩn trong một quán rượu tồi tàn, mà Dostoievsky miêu tả trong Tội ác và trừng phạt. Anh ta ngồi bó gối, mắt không rời mặt sông loá nắng, hỏi lại:

- Trong các tác phẩm của Voltaire, anh thích nhất tác phẩm nào?

Mình sửng sốt nhìn anh ta, và tự nhiên trong đầu nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ: một người nào khác đã ngồi thay vào chỗ anh ta… Mình lại liên tưởng đến một cậu làm việc cùng phòng hồi còn ở Đài phát thanh, tốt nghiệp đại học hẳn hoi, đọc tên nhạc sĩ Chopin (Sôpanh) là Cho Pin.

Mình trả lời anh ta:

- Tôi thích nhất là Candide.

- Anh có thích đọc Candide ngay bây giờ không?

Không đợi mình trả lời, anh ta nói tiếp:

- Không phải đọc mà nghe… Tôi sẽ đọc cho anh nghe ngay bây giờ.

Rồi anh ta cất giọng đều đều đọc nguyên bản Candide. Anh đọc chậm rãi, phát âm chuẩn và hay như mấy cha cố người Pháp, thầy dạy mình ở trường Providence. Mình trân trân nhìn cái miệng rúm ró, răng vàng khè đầy bựa của anh ta như nhìn phép lạ. Còn anh ta, mắt vẫn không rời dòng sông loá nắng, tưởng chừng như anh ta đang đọc thiên truyện Candide nguyên bản được chép lên mặt sông…

Anh đọc đến câu cuối cùng thì kẻng ở trại cũng vang lên từng hồi, báo đến giờ lùa trâu về trại. Người lính gác trên bờ cao nói vọng xuống: "Hai đứa xuống lùa trâu, nhanh lên!".

- Chúng mình lùa trâu lên bờ đi! - anh nói.

Lội ra đến giữa sông, mình hỏi anh ta:

- Anh là ai vậy?

Anh ta cỡi lên lưng một con trâu, vừa vung roi xua những con trâu khác, trả lời:

- Tôi là cái thanh ngang trên cây thập tự đóng đinh Chúa.

Rồi anh ta tiếp:

- Đừng nói với bất cứ ai chuyện vừa rồi…

Giáp mặt người hnh canh, bộ mặt anh ta thay đổi hẳn - ngu ngơ, đần độn như thường ngày. Cuối mùa đông năm đó, anh ta ngã bệnh. Nghe các trại viên kháo nhau mình mới biết.

Thằng chuyên gia khâm liệm e đi tong. Thế là nếu bọn mình ngoẻo, sẽ không còn được khâm liệm tử tế và chẳng có ai khóc tống tiễn vong hồn… - những người tù nói, giọng buồn.

Mình gặp giám thị trại, xin được thăm anh ta.

Giám thị hỏi:

- Trước kia anh có quen biết gì thằng này không?

Mình nói:

- Thưa cán bộ, không. Chúng tôi hay đi lùa trâu với nhau nên quen nhau thôi.

Giám thị đồng ý cho mình đến thăm, có lính đi kèm. Anh ta nằm cách ly trong gian lán dành cho người ốm nặng. Anh ta nằm như dán người xuống sạp nằm, hai hốc mắt sâu trũng, nhắm nghiền, chốc chốc lại lên cơn co giật…

Mình cúi xuống sát người anh ta, gọi hai ba lần, anh ta mới mở mắt, chăm chăm nhìn mình. Trên khoé môi rúm ró như thoáng một nét cười. Nước mắt mình tự nhiên trào ra rơi lã chã xuống mặt anh ta. Anh ta thè luỡi liếm mấy giọt nước mắt rớt trúng vành môi. Anh ta thều thào nói:

- Tuân ở lại, mình đi đây… Đưa bàn tay đây cho mình…

Anh ta nắm chặt bàn tay mình hồi lâu. Một tay anh ta rờ rầm mớ giẻ rách khoác trên người, lấy ra một viên than củi, được mài tròn nhẵn như viên phấn viết. Với một sức cố gắng phi thường, anh ta dùng viên than viết vào lòng bàn tay mình một chữ nho. Chữ NHẪN.

Viết xong, anh ta hoàn toàn kiệt sức, đánh rớt viên than, và lên cơn co giật.

Người lính canh dẫn mình lên giám thị trại với bàn tay có viết chữ Nhẫn ngửa ra. Người lính canh ngờ rằng đó là một ám hiệu.

Giám thị hỏi:

- Cái hình nguệch ngoạc này có ý nghĩa gì? Anh mà không thành khẩn khai báo, tôi tống cổ anh ngay lập tức vào biệt giam.

Mình nói:

- Thưa cán bộ, thật tình tôi không rõ. Anh ta chỉ nói: tôi vẽ tặng cậu một đạo bùa để xua đuổi bệnh tật và tà khí.

Nghe ra cũng có lý, giám thị trại tha cho mình về lán…

Trong số bao nhiêu nhân vật tù đã được nổi tiếng nhờ tiểu thuyết hóa, người bạn tù của Tuân Nguyễn chỉ là hạt bụi bay qua so với những tác phẩm đồ sộ để đời ấy, mấy ai biết đến nhà thơ Tuân Nguyễn và mấy ai biết hơn về người bạn tù bí ẩn của ông.Người ta ấn tượng cách ông già của Solzennitsyn đầu rụng hết tóc, nhai bánh mỳ bằng lợi hay già Đô của Bùi Ngọc Tấn chết vất vưởng đâu đó trên phố phường Hà Nội khi mãn hạn tù..mình cũng ấn tượng những nhân vật ấy.

Nhưng hình ảnh người tù xấu xí, nghèo khổ đọc nguyên bản Candide bằng tiếng Pháp khiến mình luôn bị ám ảnh trong đầu, Tuân Nguyễn cả Phùng Quán đều về thiên thu, giá như các cụ ấy còn sống mình cũng cất công đi tìm hỏi người mà các cụ nói ấy là ai.

Tình cờ hôm nọ được cho tập hồi ký của Đức Cha Phao Lô Lê Đắc Trọng mới láng máng biết rằng đó là cha Chính Vinh của nhà thờ lớn Hà Nội, vì can tội không cho chính quyền trang trí trước cửa nhà thờ, cha Chính Vinh bị kết án 3 năm tù, nhưng đi tù mãi chả thấy về , tăm hơi biệt tích, hơn 40 năm sau nhờ bạn tù chỉ dẫn, người thân mới biết nơi cha Chinh Vinh chết để chuyển thi hài ngài về.

Sau này cất công đi hỏi một vài vị cao tuổi nữa, mới càng khẳng định chính xác là Cha Chính Vinh. Đúng như lời Tuân Nguyễn nói, đây là chất liệu vàng ròng cho các nhà văn. Tuân Nguyễn thì mất rồi, liệu ai tiếp nối ước nguyện của ông để khai thác những chất liệu quý báu như thế này không.

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Dâu biển

Đọc cái thư của bạn báo tin trường PCT cũ đang được chia lô, lớp học cũ của tôi sẽ trở thành con đường.  Thế là sáng sớm tôi vội vào Google xem ngôi trường cũ bây giờ ra sao.  Ngạc nhiên là Google chỉ ngôi trường ở phía bên trái của đường Phan Châu Trinh nếu đi từ phiá Trưng Nữ Vương, trong khi ngôi trường tôi học ngày xưa ở phiá bên phải và ngay ngoài đường, còn bây giờ sao nó thụt vào bên trong bên trái. Nhìn cái bản đồ tôi khó có thể nhận ra đâu là đâu nếu không có vài cái tên cũ, chợ cũ để tôi làm điểm bắt đầu và đi bộ bằng mắt trên Google.  Ôi chao thành phố bây giờ lớn hơn xưa rất nhiều, thì cũng phải thôi,  đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu vật đổi sao dời,  ngôi nhà cũ chúng tôi đã ở không còn nữa.  Những con đường dường như chật chội lộn xộn hơn vì quá đông người? Hình như xung quanh trường cũ không còn khỏang không gian rộng rãi cho học sinh các trường toả ra vào những giờ ra chơi ra về nữa, nơi đó đã trở thành nơi buôn bán thượng vàng hạ cám, cho nên họ phải giải toả, làm nơi phố thị?
Nhìn ngôi trường mới mang tên cụ Phan Châu Trinh, không có vẻ gì một ngôi trường, mà như một dãy building kiến trúc tân thời của các trường tư thục ngày xưa xây dựng vội vàng để làm thương mại, chật chội.  Nhìn từ hình tôi không thấy một bóng học sinh, mà tôi đóan khó có thể nhìn thấy bên trong sân trường, những khung cảnh những ngôi trường với khoảng không gian thoáng để cho người đi bên ngoài có thể thấy học sinh đã dần mất hết, giống như những ngôi trường ở Sàigòn mà ngày nay tôi giật mình khi nhìn thấy, ngày xưa nó ở sát mặt đường, bây giờ nó trở thành ở trong hẻm vì ngươì ta xây dựng nhà cửa ngay ngoài vỉa hè cũ bọc theo bờ tường của trường, thế là biến ngôi trường như một cái nhà tù, học sinh đi học có nhìn ra ngoài cửa lớp không còn thấy chàng hay nàng mà là những bức tường, có khi những giải quần áo ở cửa sau của những ngôi nhà. 
Đã không còn chiến tranh, đất có thiếu không, tại sao lại chiếm đất của nhà trường của học trò như thế, tôi thấy tội nghiệp cho tuổi học trò ngày nay, họ không có một khoảng trời xanh thơ mộng như chúng tôi đã có, bảo sao mà họ không tối ngày "đánh nhau" chỉ vì những va chạm của đời sống, họ không có chỗ để lớn lên.
Cả cái tin sân vận động Chi Lăng thì đã bán cho nước ngoài.  Ngày xưa sân vận động gần các trường, học trò đi học về tuá ra vào sân đá bóng, họ có nơi để "giải toả" những năng lượng của tuổi trẻ, bây giờ họ đi đâu, nếu sân vận động ở ngoài thành phố hay xa trường? Không có chỗ đi, nên họ đánh nhau trong các đường hẻm, con ngõ ?
Cái tin nghe buồn làm sao.

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

Búp bê bằng hoa

Tác phẩm búp bê này được nghệ sĩ Elssa Mora, người Cuba thực hiện. Elsa đã ghép những cánh hoa, cành hoa lại với nhau, và qua bàn tay khéo léo của người nghệ sĩ, chúng biến thành những con búp bê đẹp tuyệt vời.

Chúng ta có thể nhận thấy những cánh hoa nhỏ bé, những chiếc lá... đều trở nên đẹp hơn rất nhiều, và những búp bê bằng hoa này vô cùng trong sáng và đáng yêu. Ðể thực hiện tác phẩm này nghệ sĩ Elsa đã sử dụng rất nhiều loại hoa khác nhau, ngoài để làm 1 tác phẩm cô phải rất tỉ mỉ và cẩn thận. Chúng mình cùng ngắm bộ sưu tập đặc biệt này nhé.




Rất đẹp và sáng tạo !








Chân là 2 nụ hoa hồng.






Rất nhiều loại hoa được sử dụng trong bộ sưu tập này.













Nhìn những búp bê bằng hoa bỗng ước chi mình còn bé, như lúc chiều nghe trong radio họ quảng cáo nệm, nói với nhau tuỏi nhỏ nằm giường nào cũng ngủ ngon không cần nằm nệm tốt nhưng già phải nằm nệm tốt để có giấc ngủ ngon vì những suy nghĩ lo toan của tuổi già, còn lúc bé chả phải lo gì cứ ăn rồi lăn ra ngủ.  

Như thế tôi cũng chưa thuộc vào loại ... già lắm vì tôi vẫn ăn rồi... lăn ra ngủ chả hiểu phải vì nệm tốt không? Nhưng tôi vẫn mơ có cái tuổi nhỏ để tối ngày chỉ hái hoa ép vào sách rồi chờ ngày hoa khô mở ra thì thất vọng hoa không còn đẹp như mình nghĩ. 

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Cầu chúc

How To Get Through  Life
  Làm thế nào đi hết cuộc đời

[]
Sleep as much as you can  ....Ngủ càng nhiều
[]
 Read books that you enjoy ...Đọc những cuốn sách mà bạn thích
[]
 Play with simple things ...Chơi với những vật đơn giản
[]
 Do whatever you want Làm những gì bạn muốn
 Whenever you want ...bất cứ nơi nào bạn thích
[]
 Look for affection when you need it .Đòi hỏi tình cảm khi bạn cần 
[]
 Get serious once in a while ..thỉnh  thoàng cần nghiêm nghị.
  []
 Forget about diets ...Hãy quên vụ ăn kiêng
  []
 Show some affection ...Hãy biểu lộ sự  thân thiên
  []
 Get angry once in a while ...Thỉnh thoảng nổi giận
  []
 Change your looks ...Hãy thay đổi diện mạo
  []
 Above all , be happy ,Trên tất cả điều trên, hãy vui vẻ
 Regardless of what 
Your challenges may be .. 
Đừng quan tâm những thử thách nào có thể xảy ra.
  []
 
Have a great life !Chúc bạn có cuộc đời tốt đẹp!
  []
 M ay your troubles be less ,
 Your blessings more ,
 And may nothing but happiness
 Come through your door .
Cầu cho bạn ít gặp khó khăn, nhiều may mắn và không có gì ngoài hạnh phúc đến với bạn

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

Hai bài thơ

Ông tiến sĩ Trần đăng Tuấn làm phó giám đốc ở đài truyền hình VN làm đơn xin từ chức ầm ĩ mấy tháng nay.  Tui hổng quan tâm lắm chuyện ông làm hay không làm, vì tui hổng có coi đài truyền hình VN thường xuyên, có tò mò mở internet ra coi thì nghe mấy giọng xướng ngôn viên miền Bắc nói là tui thấy mệt rồi.  Không chát chúa như đi đánh giặc thời chống Mỹ thì cũng nói lơ lớ thế nào đấy, tui sợ tui nghe, rồi nói thứ tiếng Bắc làm sai giọng Bắc kỳ của cha mẹ dậy cho.  Nhưng mà đọc mấy bài thơ của ông ở đây, chép lại hai bài vì thấy tâm trạng của ông sao nghe quen quen. Chép lại để ai có hỏi thăm mình một ngày ra sao thì khỏi hát nhạc TCS nữa mà đọc thơ ông, thay đổi không khí.:-)

THƠ TẶNG BẠN HƯ


Có gì đâu, có gì đâu
Chẳng qua thảng thốt mái đầu bạc sương
Có gì đau, có gì thương
Bây giờ vui hận như sương. Lặng thầm…


Phật quanh ta. Phật tại tâm
Rưng rưng một nén Yêu cầm trên tay
Công hầu khanh tướng nợ vay
Tàn say quờ quạng tìm tay bạn hiền…


MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY


Một ngày như mọi ngày
Sao lòng dang dở thế!
Một ngày như mọi ngày
Sao lòng thanh thản thế!

Đời nén Có thành Không
Đất nén Sông thành Bể
Rừng nén Hương thành Quế
Nhọc nhằn, tôi nén tôi!

Cỏ xanh hồn nhiên mọc
Nước sông hòa bao la
Trời thu mênh mang gió
Cớ gì ta nén ta?…

Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

Phật ngọc

Tuần rồi cô bạn rủ đi xem Phật Ngọc, tôi không phải là Phật tử nhưng cũng ngưỡng mộ triết lý nhà Phật, nên từ lâu nghe nói về tượng Phật ngọc và những tấm hình mà người ta nói về Hoa Mạn Đà La (?) và chỉ ai có duyên mới nhìn thấy. Do đó tôi cũng tò mò khi nghe tin tuần này sẽ được cung nghinh ở một ngôi chuà gần nhà.  Định rủ con đi tới xem cho biết vì tôi còn cãi chầy cãi cố với bạn là đi xem ông Phật, thì tôi nói ủa sao lâu nay tôi tưởng Phật bà vì thấy hình tượng giống phái nữ. Xin tha lỗi cho tôi, vì tôi không phải Phật tử nên cứ ngỡ đó là Phật Bà Quan Âm đang ngồi, dù trước giờ tôi chỉ thấy tượng đứng.

Tình cờ hôm nay đọc mấy bài báo sau đây, như bài "“Phật ngọc” chỉ là sản phẩm xuyên tạc Ðức Phật Thích Ca?", dù tôi không hoàn toàn đồng ý với các bài viết có tính cách chính trị lồng trong tôn giáo, nhưng tự nhiên  ý muốn đi xem của tôi bỗng tắt ngúm.   Hay tại duyên tôi ngắn ngủi nên chưa có thể nhìn thấy Phật ?

Nhưng mà quả là không phải chỉ mình tôi nhìn thấy tượng như một người nữ.
Hơn nữa, từ lâu tôi vẫn nghĩ Phật là vô thần, là triết lý, Phật không hề bảo ban chúng sinh khắc tượng làm chùa thờ ngài, vì Phật là ở tại tâm.  Suýt tí nữa tôi đã quên điều này rồi tới nhìn Phật mà quên mất Phật ở đâu. Lại cứ tưởng Phật ở trong ngọc thì thật là tai hại.

Tiếng Anh 101

Hôm nọ post cái post về một bài hát nổi tiếng của Hà Nội mà ai đó đã dịch rất ẩu sang tiếng Anh.  Hôm nay đọc bài phân tích sau đây có lẽ sẽ giúp cho nhiều người ở VN ở cái hội văn hoá gì đó của TPHCM có thể xem lại tiếng Anh của họ. 

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Thiên tai và lòng người

Đọc Ăn bẩn mà không khỏi ngậm ngùi, lòng nhân của con người bị lợi dụng thì hỏi sao con người không mất niềm tin trước những cảnh tang thương của đồng bào.  Quyên góp của đồng bào trong nước còn bị ăn chận như thế thì hỏi quyên góp của hải ngoại sẽ thất thoát ra sao, trợ giúp của World bank cho các nước nghèo khó vào tay túi của các cán bộ sẽ không biết bao nhiêu mà kể? 


"...Câu chuyện ở nhà mình: Mỗi lần lũ lụt – thiên tai, mẹ mình và các bà hàng xóm đều hỏi “Có đi vào trong đó viết bài không?” để nhờ mình hoặc các đồng nghiệp mang quần áo, thuốc men, sách vở… vào trao cho đồng bào. Tuyệt nhiên, không có chuyện ủng hộ qua tổ chức này khác. Chính vậy, mỗi lần công tác lũ lụt, xe chở tụi mình lỉnh kỉnh như… đi cứu trợ thật. Với mình, trừ phi vợ chồng bị trừ lương, con bị ép thực hiện ủng hộ theo kiểu phong trào, còn đâu thì mình… biết tỏng và vừa đi thực tế, vừa ủng hộ đồng bào thật, con người thật. Có lẽ rất nhiều người cũng biết tỏng như vậy nên tự động đi vào ủng hộ, trao tiền – hàng tận tay cho đồng bào, cho dù có khó khăn, vất vả, thiếu thốn. Dại gì để bọn khác nó… “ăn bẩn”?.."

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

Cung cách chửi

Bài chửi cổ điển ở phần trên thì đọc đã lâu, phần tân thời  thêm thắt thì cũng  chỉ anh chàng nào bày ra rồi bảo là của "bà" đó thôi, nhưng mà đọc mà buồn cười vì hôm nay ngồi nói chuyện với bạn, khi không hai đứa nhắc tới chuyện văn hoá chửi rồi mỗi người chế ra một câu "chửi" rồi cười khúc khích với nhau, để chiều về trong email lại có bài này, nên post lên đây cho bạn thưởng thức thêm phần tân thời.


Chửi mất gà
   
Mời quí bạn coi 2 kiểu chửi mất gà: Cổ điển và Tân thời

Chửi cổ điển

Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi …. bên sau bên trước,bên ngược bên xuôi! Bà có con gà mái xám mới ghẹ ở, nó mới lạc ban sáng mà thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, nó bắt mất của bà, thì buông tha thả nó ra, có đứa nào trót nhỡ tay đánh cắp con gà mái ghẹ của bà thì hãy banh lỗ tai vạch lỗ nhĩ lên mà nghe bà chửi đây nài i i i i i …

Chém cha đứa bắt gà nhà bà, chiều hôm qua bà cho nó ăn nó vẵn còn. Sáng hôm nay con bà gọi nó nó vẫn còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất. Mày muốn sống mà ở với chồng với con mày, thì buông tha thả nó ra cho nó về nhà bà, nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mã thằng tam tứ đại nhà mày ra, bà khai quật bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà mày lên. Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia. mày mà giết gà nhà bà thì một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh rút ruột mày ra a a a a …

Mày dám xơi thịt con gà mái yêu của bà í à? Bà là bà rủa cho mày ngóc đầu lên không được đấy con ạ ạ ạ ạ …..

Cái con gà nó ở nhà bà nó là con công con phượng, chứ nó về đến nhà mày nó thành con cú, con cáo, con thần nanh mỏ đỏ, nó mổ chồng mổ cha mổ tiên sư ông bố ông cố nội mày ra thành trăm mảnh. Bà là bà vứt xuống ao cho cá nó rỉa, rồi bà lại đem lên bờ cho chó nó liếm đấy con ạ. ạ ạ ạ ạ…

Bà rủa cho mày là mày ngủ giường: giường sập, mày ngủ võng: võng đứt, mày thức mày cũng mơ thấy ma móc mắt mày ra, mày tắm ở ao mày chết chìm trong chậu, mày đi ra đường xe bò cán mày bẹp đầu, mày đi trên lề đường cây khô rớt xuống gãy cổ, mày uống được ngụm nước vào mồm máu đỏ mày phọt ra đằng mũi, máu trắng mày tuồn ra đằng tai, mày ăn miếng rau mày ói ra miếng thịt. Mày dám đớp thịt con gà của bà hở? Thì ối giời ơi tóc tai lông lá mày rụng sạch. Bà cuộn lại thành chổi bà quét hố xí í í í í ….

Mày không thả con gà nhà bà ra, bà đóng ghế 3 tháng 10 ngày, buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi trưa bà hú, bà nguyền, bà rủa cho cây vàng lá, cho quả chột thui, cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của Cha Ông, vợ con nhà mày ra a a a a….

Bà hú 3 hồn, 7 vía thằng đàn ông, 3 hồn 9 vía con đàn bà đã bắt con gà nhà bà. Bà gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà, ông cầm cờ vàng bên hữu, ông cầm cờ trắng bên tả yểm cho nhà mày đẻ con ra thì ngược, sinh cháu ra thì ngang vì đã dám ăn con gà nhà bà à à à à …..


Chửi tân thời


À, mày tưởng mày là tiến sĩ toán lý mà bà không dám chơi toán học với mày à. Bây giờ bà chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang hình học cho mày nghe e e e e ……

Nếu gọi bố mày là A, mẹ mày là B, mày là C, bà lấy A cộng B cộng C, cho vào ngoặc bà khai căn, bà vi tích phân cả họ mày lên..ên..ên..ên..
Mày tưởng nuốt được con gà nhà bà là mày có thể yên ổn mà chơi trò “cộng trừ âm dương” trên giường với nhau à…..Bà là trị cho tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà mày, cho chúng mày biết thế nào là “vô nghiệm”, cho chúng mày không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi…Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong “âm vô cùng”, sẽ gặp tai ương đến “dương vô cùng”, cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến “maximum” của sự “vô hạn” tối tăm ăm ăm ăm ăm …

Tiên sư nhà mày, mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò “tiệm cận” hàng rào nhà bà là bà không biết đấy à? Bà là bà “giả thiết” mày ăn cắp hơn hai chục con gà nhà bà, mày về mày vỗ béo để nhồi “đường cong” cho con vợ mày, à… à… mày vẽ nữa đi, mày tô nữa đi. Mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi “đường cong” của con vợ mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ mày sẽ hạ “vuông góc” một mạch thẳng xuống “góc tù..ù ù ù…

Hôm nay bà chửi một bài,
Ngày mai bà sẽ chửi hai lần liền.
Bà chửi cho mày hóa điên,
Bà rủa suốt tháng liên miên không ngừng.
Bây giờ bà mệt quá chừng,
Bà về cơm nước, nhớ đừng quên a…
Muốn sống thì thả gà ra,
Lạy bà hai lạy, bà tha cho mày….ày ày ày…. ;-))

Lòng nhân

Với tôi, mọi việc thể hiện lòng nhân là việc vô cùng tế nhị, những điều giữa từ bi, bác ái và từ thiện là những chữ nghĩa mà riêng tôi là những điều tôi còn phải học dài dài làm sao để của cho cũng như cách cho không làm tổn thương/tổn hại người nhận. Tôi luôn nghĩ câu  nói của Tây,
"Chỉ cho người cách  câu cá để câu suốt đời hơn là cho người ta một con cá"
là điều quan trọng nhất. 
Như người đàn ông tuần trước nói với tôi vì ông ta ở trong cộng đồng người Việt, một tuần không biết bao nhiêu hội đoàn xin tiền này nọ để gửi về giúp VN, ông than thở đâu phải mình có thể giúp hết mà họ đâu có hiểu là mình đã tham gia giúp chỗ này chỗ kia rồi, tiền bạc ở đâu mà họ cứ kêu gọi mình giúp hoài, chị hiểu không?. Đã thế mình đâu có biết họ chi tiêu ra sao, đành là họ cũng có giúp cho người VN nhưng giúp ra sao thì nhiều quá mình đâu có biết.  Đúng là nỗi khổ chung của người VN ở hải ngoại, thấy cảnh khó khăn thì không nỡ, rồi thì nhiều quá thì không kham nổi, không giúp thì áy náy, giúp thì lại thắc mắc.  Cho nên làm việc thiện như thế nào đâu có dễ.  Đòi hỏi cái tâm mỗi người ở mỗi hoàn cảnh và cũng không thể ép buộc ai được. Tại sao trong hai trường hợp từa tựa giống nhau mà hôm nay mình có thể giúp cho người này mà ngày mai thì không thể.  Cho nên mọi chuyện vẫn là cái duyên của con người với nhau.

Dù sao tôi cũng không thể viết rõ ràng như cách viết của Trang Hạ, một bloger nhà văn khi cô phân biệt sự giúp đỡ sự khó khăn của người khác, nhất là giúp những người ở VN và không làm cho họ trở thành "gánh nặng của xã hội VN" như cô viết. 

Trang Hạ - Tôi không yêu nước! (2)

Theo blog Trang Hạ

Xem từ bài “Tôi không yêu nước (1): Chính xác hơn, tôi không yêu nước theo kiểu của các bạn!“

Đáng lẽ tôi định viết riêng một bài về khái niệm yêu nước để trả lời những người đang hăng say chê bai tôi sau bài viết (1), rằng họ đang lẫn lộn giữa chủ nghĩa yêu nước và một tinh thần đặc sệt dân tộc chủ nghĩa được biểu hiện ra một cách bầy đàn. Và lẫn lộn giữa yêu nước và yêu chính quyền. Tuy nhiên tôi thấy mình không cần phải tranh cãi thêm, vì tôi đã viết ở (1) quá rõ ràng rồi, ai cố tình hiểu cong là vấn đề của họ, không phải vấn đề của tôi.

Định links sang blog anh Hoàng Nguyên Vũ (báo An ninh Thế giới) nhưng anh đã xoá tiệt cái bài mỉa mai tôi rồi. Thật tiếc (cho anh)!

Nhưng sau khi đọc kỹ lại hàng trăm phản hồi trên blog tôi và trên mọi diễn đàn, PM, Email… thì tôi thấy một vấn đề đại chúng hơn, nặng nề hơn và bộc lộ méo mó giữa những comments tưởng là rất cá nhân: Vấn đề về lòng tốt và của tốt.

Bạn nghĩ thế nào là Cho và Nhận?

Bạn tưởng thế nào là Từ Thiện? Bạn có bao giờ nghĩ rằng những việc mà bạn quen coi đó là từ thiện, nó thực ra chỉ làm bạn vênh vang, và những đồng tiền bạn Cho trở thành một gánh Nặng cho xã hội Việt Nam không? Và bạn trở nên quen dùng đồng tiền để làm thước đo cho mọi giá trị trong xã hội hiện nay? Và bạn đang Bố Thí chứ bạn không hề Từ Thiện.

Hay bạn tưởng cứ có tiền thì tiêu kiểu gì cũng được? Và vênh lên nói tôi rằng hàng chục nghìn cuốn sách tờ báo tờ tạp chí ròng rã mang sang cho cô dâu Việt của tôi năm nay không bằng một cái tin nhắn 15 nghìn đồng Ủng hộ vì người nghèo cho VTV của bạn. Hoặc hàng trăm trợ giúp cô dâu lao động Việt của tôi năm ngoái không bằng bạn bố thí cho nhà nghèo thỉnh thoảng. Bởi những gì tôi có thể góp cho cuộc đời hoàn toàn không phải là tiền hoặc tính được bằng tiền (ví dụ như cái blog này). Ví dụ như tôi ngăn bao nhiêu nước mắt người khác đáng lẽ chảy. Và bạn vênh vang vì tiền của bạn đã giúp được đến người mù mắt, chứ không như tôi, dành tiền cho một ông sinh viên mắt đã không mù người lại còn mạnh khoẻ.

Vì sao tôi dùng từ Bố Thí?

Vì tiền của bạn khi Cho đã tạo nên một gánh nặng cho toàn xã hội, thậm chí tạo nên sự đau đớn. Cho cả những người nghèo, ăn xin, nạn nhân mà bạn tưởng bạn đã giúp họ. Những đồng tiền bạn bố thí cho người ăn mày, khi họ đến nhà bạn xin, khi họ xông ra giữa ngã tư, khi họ đứng rình ở cây xăng, khi họ nằm vật giữa đường vào lễ hội, khi họ lết đi giữa chợ… thực ra chỉ là tiền Bố Thí bạn mua lấy sự hảo tâm AQ cho mình, mua lấy sự rảnh nợ, mua lấy sự an toàn tránh khỏi bị phiền nhiễu cho mình. Tiền bạn góp với những phong trào rầm rộ quyên góp liệu có đến đúng tay người nghèo, hay đã bị ăn chặn từ Thành Đoàn, ăn bớt tiếp tại các chính quyền địa phương nghèo và thậm chí còn bị những ông trưởng phó tổ dân phố ăn cắp. Tiền đó chỉ tạo cớ thêm cho xã hội ta những vệt đen tối.

Tôi nhớ báo chí độ chục năm trước từng đưa tin, một ông bố đi chợ Bến Thành mua đồ bỗng thấy đứa con trai năm tuổi của mình lao tới ôm riết lấy chân mình gào khóc nức nở. Thì ra cậu bé bị bắt cóc nửa năm trước đã bị “cai ăn mày” xách đi huấn luyện để ăn mày tại chợ Bến Thành. Vô tình làm sao hôm đó ông bố lên thành phố vào chợ Bến Thành, để phát hiện đứa con mình.

Bạn có thể vào blog Bố cu Hưng để đọc những bài phóng sự của anh về tệ nạn đó, hành hạ đánh đập trẻ em, thuê trẻ em đi ăn xin, ngược đãi trẻ em để bắt đi ăn mày, tiêm thuốc ngủ cho em bé sơ sinh ngủ mê mệt ba năm trời trên lưng những bà đi xin tiền. Tiền của bạn chỉ nuôi và giúp xã hội đẻ thêm ra một lũ “cai ăn mày” chứ không làm cho xã hội bớt đi đau khổ. Thậm chí giúp những “cai ăn mày” táo tợn hơn, không từ thủ đoạn bắt cóc, đánh đập, nhục hình trẻ em và người già chỉ vì chúng còn lấy được tiền từ những người như bạn, những người cho tiền ăn mày ở trạm xăng, dọc đường, giữa chợ, nơi công cộng…

Tôi còn nhớ mấy năm trước, khi gửi tiền về cho một cụ già sống rất thảm thương, tôi đã phải nhờ một anh phóng viên báo tại Hà Tĩnh phải cất công mỗi tháng tới đưa tiền một lần cho một gia đình hảo tâm cạnh nhà cụ, để họ tới bữa thì dùng tiền đó mua cơm cho cụ ăn. Nếu để vào túi cụ một cục tiền, thậm chí chỉ vài chục nghìn, chắc chắn sáng mai báo tôi có thêm một tin hình sự cụ già cô đơn bị đâm chết cướp tiền. Giúp họ không khéo lại thành hại họ.

Hãy dứt khoát nói không với những người ăn mày, bởi bạn đã giúp đỡ cho các hoạt động từ thiện bạn biết chắc đến tới tay người nhận. Bởi bạn biết chắc mình đã tới nhóm trẻ mồ côi chăm sóc họ hàng tháng. Bởi bạn có cách của mình, để những thứ bạn “Cho đi” không trở thành gánh nặng của xã hội. Không giúp xã hội có thêm những người tham, những người ăn trên xương máu người khác, những người vô tâm.

Không giúp xã hội có thêm những người tưởng cứ có tiền là tiêu kiểu gì cũng được. Như bạn đó, bạn đang lớn tiếng chửi bới tôi không yêu nước trên blog tôi ạ!

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog