Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

PHẬT TRÊN ĐƯỜNG PHỐ

Huỳnh Ngọc Chiến
Theo Da Màu
begging-monks-T-a-203x300
Sư hành khất ("Begging Monks") của Taisen Deshimaru
Tôi đọc được trên mạng một truyện kể lại của tác giả Huệ Khải. Ngắn nhưng vô cùng thâm thúy, nội dung như sau:
Có thầy tu nọ rất mực thánh thiện. Sau nhiều năm dài tu hành tinh tấn, chuyên chú kinh kệ không một phút giây xao lãng, thầy thấy mình đã bước vào được cảnh giới tâm linh viên mãn.
Một đêm khuya nọ, sau khi xả thiền, thầy đi ngủ và nằm mơ thấy mình dự một buổi tiệc lớn gồm toàn những bậc đạo cao đức trọng. Tất cả mọi người đều sắp theo thứ tự ngôi thứ trên bàn tiệc. Thầy được vinh dự xếp ngồi gần chủ tiệc, nhưng ở vị trí thứ nhì. Vị trí thứ nhất dành cho người bán tạp hóa ở khu phố không xa nơi thầy cư trú.

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Phập phồng một vòng Yangon

Trương Như Thường
hiểu được bản chỉ đường trong hình này.Xem trả lời ở cuối bài.
hiểu được bản chỉ đường trong hình này. Xem trả lời ở cuối bài.
Trong khóa Fall 2012, một em sinh viên người Mỹ-gốc-Miến cho tôi biết là  điều kiện sinh sống tại xứ Miến-Điện (tên cũ là Burma và tên mới là Myanmar) rất tồi tệ trên cả hai mặt kinh tế và chính trị. Em kể lại nhiều chi tiết ly kỳ của gia đình em, vì đấu tranh, nên bố mẹ phải chạy tỵ nạn sang Mỹ, còn bà con thì trốn lánh qua Thái Lan đông lắm. Em dặn tôi, nếu có du lịch Bangkok thì nên tiện đường qua Yangon để có thể biết tình hình rõ hơn.
Nghe thầy không tầy nghe trò’. Tôi OK liền! Bangkok qua Yangon chỉ có 50 phút bay, nên tôi quyết định ghé thăm thành phố lớn nhất của xứ Miến trong vòng một tuần. Trước hết, phải tốn 2 tuần lễ và 20 đôla để xin visa nhập nội Yangon, rồi phải viết ba, bốn tờ đơn thành thật khai báo về cá nhân để được chấp thuận cho vào, đã khiến mình thấy nhiêu khê rồi! Trong khi ấy, thăm viếng Bangkok, Kuala Lumpur, Singapore với cái passport là đi liền một cái rẹt, khỏi phải dài giòng văn tự chi cả.

Người hát rong lớn của thế kỷ đã về cõi vĩnh hằng

BS Ngọc
Thế là người hát rong nổi tiếng nhất của Việt Nam đã ra đi về cõi vĩnh hằng sau 93 năm rong ruổi cùng vận nước nổi trôi. Thân xác của ông đã trở về lòng đất mẹ, nhưng những lời ca của ông sẽ vẫn còn ngân vang. Và, như thế ông vẫn còn sống với đời, với chúng ta.
Cũng như nhiều triệu người Việt Nam khác, tôi sinh ra và lớn lên trong thế giới âm nhạc của Phạm Duy, Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Từ Công Phụng … Nhưng trong những nhạc sĩ tài ba đó chỉ một mình Phạm Duy là tôi xem như một bậc kỳ tài. Tôi biết có người sẽ không hài lòng về nhận xét của tôi về Nhạc sĩ Phạm Duy, nhưng thiết tưởng tôi có quan điểm và chính kiến riêng, nên không ngần ngại nói lên ý kiến của mình. Cũng như sẽ không có một Trịnh Công Sơn thứ hai, chúng ta cũng sẽ không có một Phạm Duy thứ hai. Sự ra đi của ông để lại những nuối tiếc của hàng triệu người cũng là điều dễ hiểu.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Cái chết của một người nghệ sĩ



Nguyễn Hưng Quốc
A6A359EC-E570-424C-A335-33410D718AC5_w268_r1_cx5_cy0_cw81
Tôi nghe tin nhạc sĩ Phạm Duy qua đời, trước tiên, từ một người bạn, sau đó, qua các bản tin trên báo chí. Cảm giác của tôi, thoạt đầu, là dửng dưng; sau đó, là sự ngạc nhiên về sự dửng dưng của mình.

Tính tôi vốn sợ cái chết, máu me cũng như bất cứ cái gì liên quan đến cái chết. Ngay cả khi xem phim hay tivi, thấy những cảnh máu me chết chóc là tôi quay mặt đi. Dự đám tang, điều tôi sợ nhất là nhìn gương mặt của người chết trong quan tài. Nếu tránh được, bao giờ tôi cũng tránh. Và bất cứ cái chết nào của người thân quen cũng đều để lại trong tôi những dư âm thật nặng nề. Cái chết của những người trong giới văn nghệ, những người tôi đã tiếp xúc hoặc thường đọc lại càng gây ấn tượng mạnh, thường làm tôi nghĩ ngợi trong nhiều ngày, nhiều tháng, có khi, nhiều năm. Cảm giác chung là, bao giờ tôi cũng thấy một chút sững sờ, rồi hoang mang. Với tôi, nghệ sĩ nào cũng chết trẻ. Có chết lúc đã trên 70, 80, hoặc ngoài 90 như Phạm Duy, vẫn là chết trẻ. Có lẽ lý do chính là, nhìn qua lăng kính của tác phẩm, bao giờ tôi cũng thấy họ trẻ trung, thậm chí, trẻ thơ, đặc biệt với các nhà thơ.

Tội làm hư dân

Đại Đường Tây vực ký của nhà sư Huyền Trang từng được dịch ra tiếng Việt (NXB Phương Đông, 2007). Trong thiên bút ký này, Đường Tăng ghi lại ấn tượng sau khi đi qua 138 nước nằm giữa Trung Hoa và Ấn Độ (có thời gộp chung là Tây vực).
Đoạn tổng thuật về địa khu Tốt Lợi kể “Người Tốt Lợi phong tục kiêu ngoa, chuyên môn lừa đảo, tham lam hám lợi, giữa cha con với nhau cũng tính toán hơn thua chẳng cần người tốt kẻ xấu, cứ nhiều tiền là được quý trọng… Cư dân một nửa làm ruộng, một nửa chuyên đi trục lợi”.
Tôi ghi lại đoạn này bởi lẽ nó góp phần gạt đi trong đầu một phân vân khi nhận thức.

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Làm sao giữ cho sức khoẻ đươc tốt?

Ngủ sớm, dậy sớm
Tại sao vậy? Ấy là để phù hợp với tiến trình sinh hoá trong cơ thể
Buổi tối từ 9 đến 11 giờ đêm là thời gian để giải độc tức là loại các hoá chất độc hại ra khỏi hệ thống kháng thể ( các hạch bạch huyết- lymph nodes). Trong khoảng thời gian này bạn nên thư dãn hay nghe âm nhạc. Nếu trong lúc này bà xã của bạn hãy còn chưa nghỉ ngơi mà còn lau rửa chén bát chẳng hạn thì quả là không tốt cho sức khoẻ.
Đêm từ 11 giờ tới 1 giờ sáng là tiến trình tẩy độc gan. Lúc này mà bạn ngủ say được thì tốt nhất
Sáng sớm từ 3 đến 5 giờ sáng là thời kỳ tẩy độc phổi, vì vậy những người bị ho hay lên cơn ho nặng vào lúc này. Bạn không cần phải uống thuốc ho vì thuốc này sẽ làm xáo trộn tiến trình đào thải chất độc ra khỏi phổi
Sáng từ 5 đến 7 giờ là lúc kết tràng được giải độc. Bạn nên đi cầu để xả hết phân ra khỏi ruột

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Phạm Duy

Cuối tuần rồi tôi được hai ngày nghỉ không phải rời nhà về một thành phố khác để đêm đêm 12 giờ mới vào giường ngủ vì những công viêc cuối tuần như thăm cha, thăm con, thăm cháu như thường lệ.  Ở nhà tôi nghe xong CD Tuấn Đức hát nhạc Phạm Duy mà cô em gửi cho tôi, mãi tôi không có thì giờ nghe cho đến ngày cuối tuần vừa qua, nghe xong vào đọc báo thì được tin ông Phạm Duy đã mất ở VN ngày 27-1-2013, thế là chưa đầy hai tháng gia đình họ Phạm có hai cái tang.  Lập tức tôi  nhận vô số email cũng như đọc trên net về ông PD.  
Xin cầu chúc cho ông về cõi vĩnh hằng bình yên không nhiều tai tiếng như khi ở cõi trần.  

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Tính đa nghĩa của "Gangnam Style"

Mariano Turzi


Diên Vỹ chuyển ngữ

“Gangnam Style,” một bài nhạc rap của nghệ sĩ Psy ở Hàn Quốc, hiện là mốt văn hoá thời thượng toàn cầu. Nó được nhảy theo, được dùng làm nhạc hiệu của các chương trình truyền hình, và thậm chí được biến thành những phiên bản để châm chọc trong chiến dịch tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ. Sau khi được truyền tải nhanh chóng trên Twitter và Facebook, bài hát đã trở thành đoạn phim được xem nhiều nhất trên YouTube, với hơn một tỉ lần xem và vẫn tiếp tục tăng. Hiện tượng phi thường này đã gây ảnh hưởng đến nỗi nó được hoạ sĩ phản kháng Trung Quốc Ải Vị Vị cải biên quay thành phiên bản riêng của mình khi bị quản thúc tại gia. Bài hát thì vẫn thế, nhưng trong phim thì hoạ sĩ đang nhảy cùng với bè bạn ở xưởng vẽ tại nhà ở Thảo Trường Địa, ngoại ô Bắc Kinh.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Nỗi cô đơn

Cả ngày tôi cứ nghĩ đến ông cụ bố chồng tôi, ông đã ngoài 93 tuổi. Thứ Bảy rồi, ông làm một việc rất lạ với tôi. Vưà chào ông xong, ông đã bước từ phòng ra và ngồi xuống salon, ông xếp lại mấy cái gối như để cho ông và cho tôi ngồi xuống cùng trên chiếc ghế dài đó, tôi định ngồi nhưng chợt nhớ tôi không phải là con gái được phép ngồi bên cạnh bố mình, nên tôi loay hoay tìm chỗ dựa lưng, đứng.
Ông bắt đầu câu chuyện. Điều mà từ trước tới giờ ông không bao giờ làm, đó là nói chuyện với con dâu. Con dâu từ trước tới nay trong gia đình tôi chỉ là cái bóng mờ, cái bóng rất nhỏ ở sau bếp. Ngày tôi về làm dâu, con dâu phải ăn sau ở dưới bếp, dù gia đình là một gia đình giàu có... nhưng khá cổ chứ không phải không có ghế cho tôi ngồi ở mâm trên:-). Bây giờ đã khá hơn, nhưng sự việc nói chuyện với con dâu chưa bao giờ xảy ra.

Linh tinh một ngày

Buổi sáng ngồi chơi với thằng cháu, 9 tháng, nó mới bắt đầu bò lanh lẹ và đã dợm đứng lên. Anh chàng luôn biểu diễn bỏ hai tay để lững chững đứng rồi lại ngồi thụp xuống, nhìn nó là sự bắt đầu của một đời người.  Lòng thấy vui vui, khi nhìn ánh mắt đầy hy vọng của những khám phá mới đang ở trước mặt của một đứa bé.
Buổi chiều ngồi đút thức ăn cho ông cậu chỉ còn 2 năm nữa là đủ trăm tuổi, người ông ngã gập xuống như đứa trẻ mới tập ngồi, đôi chân ông không buồn nhấc lên nữa, chúng đang teo dần lại.  Ông ăn thìa bột từng chút nhỏ, phải đợi ông nuốt từ từ.  Đôi mắt ông buồn như đã đi, đã nhìn vạn dặm, ông đang bỏ dần quá khứ lại sau lưng ông.  Ông ngẩn ngơ nhìn một tương lai trước mặt với một dấu chấm (?)

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Tại sao

Bạn gửi, thấy ngồ ngộ, không biết tác giả là ai hay là chính người gửi cho, post lại cho cả làng cùng xem.
 
Tại sao
 
22 tháng 12: một ngày sau ngày tận thế.
Tôi đứng bên cưả sổ, nhìn xuống : đường vắng tanh, không một bóng người, không một chiếc xe. Nhà hai bên đường tối thui, đóng im ỉm. Ngay cả tiệm ăn Tầu phía trước cũng cửa đóng then cài, cái tiệm  tối hôm qua còn sáng trưng đèn đuốc, đón khách vaò thưởng thức món chả giò  thịt thiu, gói bánh tráng hoá học, chiên dầu cặn qúa hạn . Bây giờ gần 2 giờ sáng, một góc Paris vắng và lạnh.
Có lẽ tận thế thiệt. Vừa mừng vừa lo. Mừng vì tận thế, hết phải đóng thuế, trả tiền nhà, tiền điện, hết phải đánh răng rửa mặt, hết phải xức dầu Nhị Thiên Đường. Lo vì lát nữa xuống quán café , nếu không còn ai sống sót, sẽ ngồi uống café một mình, không có ông Tây hàng xóm nào bàn chuyện cứu nước Pháp như mọi bữa.

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Chửi đi chứ

Kevin hay có tật đi theo tôi nói đùa:

- Sao không bao giờ thấy chị tức tối vậy, chị không biết chửi thề phải không? Để tôi dậy chị.

Nói thế nhưng hắn chưa bao giờ dậy tôi một chữ nào. Những lúc nghe hắn nói thế, tôi cứ trợn mắt rồi cười huề vốn với hắn, mong là hắn không thật sự dậy tôi như thế. Không biết Kevin chọc cho tôi cười hay tức để xổ 4 chữ bắt đầu "S" hay "F" với hắn đây chăng (?) Có lẽ Kevin buồn cười vì tôi cứ phớt tỉnh Ăng Lê trong mọi chuyện, chắc hắn nghĩ tôi khờ lắm không biết dùng mấy chữ đặc biệt trong "văn hoá chửi" của Mỹ.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Triệu chứng của tuổi già!


cụ già 80 tuổi (hình trên internet)

Gõ vài dòng trong cái điện thư định gửi cho người bạn, xong tôi lại không muốn bấm gửi đi, tôi cho nó vào draft folder. Lâu nay bỗng dưng tôi thấy mình có nhiều thư trong "draft" những lá thư viết rồi nhưng không bao giờ được gửi nữa.  Tôi không viện được lý do nào chính đáng, tôi buồn ư? hay "depress" ư? chán ư? chẳng lý do nào rõ ràng cả, chỉ là không muốn gửi đi, hay tại vì trước khi gửi, tôi đã biết trước thư sẽ không được trả lời nên tôi thấy mình vô duyên, dù chỉ là một lá thư thăm hỏi, hay thắc mắc gì đó cần giúp đỡ chăng nữa.  Nguời ta nói có bạn, nhất là bạn thân thì là điều hạnh phúc, là người mình có thể hỏi mọi thứ trên đời.  Có lẽ cái cảm giác mình già rồi, tình bạn cũng mệt mỏi già theo chăng nên chẳng buồn nói với nhau, có ai như tôi không? Hay thực sự tôi chưa bao giờ có người bạn thân nào như thế cả, tôi chỉ hoang tưởng tưởng rằng như thế, cho đến một ngày tôi chợt nhận ra chả có gì hết, như người ta bảo sắc sắc không không chi đó?

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

ĐI TÌM CÕI NGÀN TRÙNG


Nỗi Sợ Vẩn Vơ
 Nguyễn Hữu Chi  
 Tiến sĩ Tâm lý                             
 Ðời này ai dại, ai khôn?  Sống mặc áo rách, chết chôn áo lành.
Ca dao
Ðược tin ông bạn già bất thình lình “ra đi”, tôi vội mang vòng hoa đến chào từ biệt. Ông bạn tôi mặc bộ đồ rất đẹp, bình thản nằm đó. Tôi mừng thầm cho ông bạn đã “ra đi” một cách nhẹ nhàng trong lúc đang ngủ ngon lành. Sau đó, trên đường lái xe về nhà, tôi suy tư về khoảng thời gian còn lại trong đời tôi. Dù sao năm nay tôi đã trên bẩy chục tuổi đầu rồi. Theo thống kê ở Canada, người đàn ông trung bình có thể sống tới năm 76 tuổi mới được phép “ngao du vùng tiên cảnh”. Có nghĩa là tôi còn có thể sống được chừng 5 năm nữa. Vì thế, tôi nghĩ rằng đã đến lúc tôi phải phác họa ngay một “chương trình ngũ niên” cho tôi, kẻo lúc “ra đi” lại tiếc rẻ khôn nguôi.

TÌNH NGƯỜI TRÊN ĐẤT MIẾN

 (Nghịch cảnh của một gia đình người Việt Nam vừa thoát khỏi tai nạn máy bay ngày 25-12-2012 tại Miến Điện) *
Dương Đình Giao
Thoát nạn ở xứ người
1
Chiếc máy bay vẫn bốc cháy nhiều giờ liền sau vụ tai nạn.
Ngày thứ 2 của hành trình, hôm 25-12-2012, máy bay của hãng hàng không Air Bagan đưa chúng tôi từ Yangon đi Heho, nơi có hồ Inle nổi tiếng. Theo lịch trình, chuyến bay sẽ đến Heho lúc 9 giờ sau khi dừng lại ở sân bay Mandalay để đón và trả khách trong khoảng 30 phút.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Lời ăn tiếng nói trong ca dao


Ca dao không những là tiếng nói chứa đựng tâm tư, tình cảm của người lao động mà còn là những kho tàng kinh nghiệm sống quý giá của muôn đời.
Mở từng trang ca dao, chúng ta thấy hiện lên cuộc sống của người xưa trong sương mờ quá khứ. Trong đó, lời ăn tiếng nói của con người trong giao tiếp luôn được người xưa coi trọng và hiển nhiên đó là một trong những chuẩn mực đạo đức của con người.
Một trong những “tiêu chuẩn”  hàng đầu của vẻ đẹp con người là "ăn nói”  phải mặn mà, phải có nét duyên:

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Iphone và điều lệ của một bà mẹ

Cậu bé Greg Hoffman, 13 tuổi, được món quà Giáng Sinh mà cậu hằng mong muốn với những điều khoản kèm theo của mẹ cậu.  Lá thư của mẹ cậu gồm 18 điều mà tôi thấy bất cứ cha mtrẻ nào ở thời đại tân tiến này cũng nên đọc.  Con tôi không còn trẻ, và tôi cũng không mua iphone cho con mà ngược lại, do đó tôi dịch bài này đtặng lại cho con tôi, một ngày nào đó con tôi cũng sẽ dậy cho con nó những điều như bà mđây.  Và ngay cả con tôi cũng sẽ hc được vài điều mà ngay cả tôi cũng chưa biết để dậy cho con mình. 

Gregory thân yêu,
Merry Christmas! bây giờ con hãnh diện là sở hữu chủ của một chiếc iPhone. Ôi chao, con là cậu bé 13 tuổi tốt và có trách nhiệm và con xứng đáng được hưởng món quà này. Tuy nhiên, để nhận được món quà này có các quy tắc và quy định. Con nên đọc hết hợp đồng sau đây.  Mẹ hy vọng rằng con hiểu đó là công việc của mẹ để xây dựng con trở thành một người đàn ông, một thanh niên khoẻ mạnh có thể hoạt động trên thế giới và cùng tồn tại với công nghệ tân tiến, không bị điều khiển bởi công nghệ ấy. Nếu không thực hiện theo danh sách sau đây sẽ dẫn đến việc chấm dứt quyền sở hữu iPhone của con.

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Những ngày cuối năm

Chiều cuối năm lái xe về nhà từ viện dưỡng lão đi ngang qua con đường McFadden ở quận Cam, tôi nhìn thấy một phụ nữ Việt Nam trong bộ quần áo màu nâu tối, bà đang đạp chiếc xe đạp đi cùng chiều với tôi trên đoạn đường không có đường dành riêng cho xe đạp, tôi không nhìn rõ được mặt bà, nhưng tôi đoán bà khoảng độ tuổi 50 thì mới có thể còn đạp xe đạp, ở tuổi 40 thì chắc chả ai ăn mặc thế.  Ở quận Cam ra đường vẫn thấy những người đàn ông đàn bà ở tuổi 60 trang phục những màu nâu sẫm đi chậm chạp qua đường với những đôi giày rất khó bước đi bộ trong một quãng đường quá xa cho những đôi chân bé nhỏ.  Tôi nghe người cháu kể rất nhiều người đã bị tai nạn khi băng qua đường khi trời sâm sẫm tối, bởi vì họ mặc những màu quá tối.  

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Merry Chrismas and Happy NewYear




Bấm vào hình để mở quà của bạn :-)

Tiếng hát học trò

Tin ca sĩ Duy Quang mất không làm cho tôi nghĩ ông cũng như bao thế hệ khác rồi cũng đi qua cuộc đời này, tin ông mất làm cho tôi cảm thấy một thời học sinh của mình cũng đã đi qua, quá xa, bởi vì tiếng hát của ông cũng là một trong những kỷ niệm của thế hệ chúng tôi.  Thế hệ mà sáng sáng đến trường nghe Thái Hiền hát Tuổi 13, nghe Duy Quang nức nở với "Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá" trong những ngày mưa lướt thướt của mùa khai trường hay như "Em hiền như Masoeur". Ngày ấy thật đặc biệt, trường học lại hay mở những ca khúc ấy cho học trò nghe.  Bây giờ tôi không biết có truờng học nào mở nhạc cho học trò nghe không.  Giọng của ông đặc biệt, nghe là biết Duy Quang hát, cũng đã có những ca sĩ khác hát những tình khúc phổ thơ của Nguyễn Tất Nhiên, nhưng không có ai hát để cho người nghe thấm được là Duy Quang đang hát cho tuổi học trò, và như em ông, Thái Hiền thủa ấy.  Cho  nên, nhớ đến Duy Quang là nhớ đến những ca khúc ông đã hát thời ấy cho tuổi học trò, người ta viết ông là tiếng hát của sinh viên, còn tôi chỉ là học trò thủa ấy nên tôi viết vậy.  Sau này tôi ít nghe ông hát có lẽ tôi không còn là học trò và ông cũng chẳng hát những tình ca ấy nữa.  Bây giờ ông mất, xin cầu chúc ông đến nơi vĩnh hằng và mãi luôn là tiếng hát cho học trò trong lòng người nghe.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Về Bên Thắng Cuộc

Mấy hôm cuốn sách Bên Thắng Cuộc của Huy Đức được giới thiệu trên net.  Tôi vốn thích đọc hồi ký, lịch sử cận đại cho nên tôi cũng đọc phần giới thiệu ở Smashwords, cũng không có gì đáng ngạc nhiên bởi vì những dữ kiện lịch sử cận đại của VN đã được nhiều người ghi chép bởi các sử gia hay hồi ký của những nhân vật tham dự hoặc đóng góp trong những chế độ thay đổi của VN xuyên suốt thế kỷ 20.  Điều đặc biệt của cuốn sách này đã được viết từ một nhà báo của bên thắng cuộc do đó cuốn sách được nhiều người đón nhận vì giọng văn nhân bản của ông, không có cách gọi "bọn chúng, bọn phản động, thằng nọ thằng kia" khi nói đến những người bên thua cuộc, ông đã nhắc đến những vị tướng của miền Nam bằng chữ Tuẫn Tiết khi nói đến sự hy sinh của tướng mất thành. 

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Tuổi trẻ VN đầy sáng tạo

Mấy hôm nay đi vắng, nghe cái tin một thanh niên giết mẹ và 26 người trong đó có 20 đứa bé chết oan, một cái tin làm cho người ta không thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra với nhiều câu hỏi.  Có những tin để lại muôn vàn dấu hỏi và không dễ gì quên được, và cái tin thứ Bảy vừa qua là môt cái tin thảm như thế.  Sẽ không bao giờ quên được, tôi không thhình dung được bao nỗi đau đớn của thân nhân những đưá bé ngây thơ ấy.  Tôi nghĩ tới đứa cháu mình đang lớn, rồi nó sẽ phải đối mặt với một thế giới ra sao?
Tuy nhiên sáng nay đọc cái tin vui này, để có thể tin nước VN còn có những người trẻ đầy sáng tạo trong cách biểu thị tiếng nói của họ.  Hy vọng sẽ có nhiều người khác cũng có nhiều sáng tạo và cũng hy vọng không có sự bắt bớ nào đối với những người trẻ này. Thế giới này truyền thông bằng internet, họ có thể chống lại một điều gì đó chỉ bằng hình ảnh, càng nhiều càng tốt, phải không?

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Những nơi sống tốt nhất trên thế giới 2012

Sáng vào sở, chỉ vì mê mấy tấm hình để xem năm tới đi đâu đây, nên hí hoáy copy lại, rồi không lẽ chỉ ghi hình, cho nên phải ngồi dịch lại, gọi là dịch cho nó ... sang vậy chứ chỉ vào Google cho nó dịch để mình khỏi phải ngồi gõ ra từng chữ và rồi sửa chữa câu cú cho nó đúng văn tự VN. Có lẽ phải gửi cho ông bạn ở Đức để ông lại hỉnh mũi lên nói "ta đã nói mà ta không sang Mỹ ở là đúng, ta ở bên Đức vì nó có 'quality of life'", nghe rất là dễ tức. Nhưng mà cũng đúng thôi, vì Mỹ chả có thành phố nào trên bảng cả. Trong khi đó đi đâu thì thiên hạ vẫn nói ở Mỹ sướng nhất, ăn gì, mua gì cũng rẻ hơn những nơi khác trên thế giới, chất lượng lại tốt nhất. Nói tóm lại tại dân Mỹ làm việc quá sức để cái gì cũng rẻ và tốt chỉ có sức khỏe là ... xấu vì họ không còn thì giờ tà tà ngồi vỉa hè thưởng thức ly cà phê sáng trưa chiều tối như những nơi khác, lấy đâu ra thì giờ để đạp xe đi tà tà. Có điều có một nơi cũng sáng trưa chiều tối không chỉ uống cà phê mà rượu bia vẫn không có tên trên bảng này dù khung cảnh thiên nhiên cũng đẹp chả thua nơi nào trên thế giới, chỉ phải tội hạ tầng cơ sở kém và ô nhiễm, có lẽ đứng hạng đâu đó gần cuối bảng nên không trong bảng thăm dò của Mercer (dò đỏ cả mắt chả thấy đâu cả). Nghe đâu nơi ấy đứng trong cái bảng nào đó là dân chúng hạnh phúc hàng thứ nhì trên thế giới. Tối ngày chả có việc gì để làm thì hỏi sao không... hạnh phúc chứ. Nghe rất giống ông chồng tôi, giờ chả phải làm gì, nên ông nói ông hạnh phúc nhất :-)
Kiểm lại thì mình cũng đặt chân (đặt chân thôi đấy) tới 6 thành phố trong bảng này rồi đó chứ, bây giờ còn lại 4 nơi sẽ phải tìm tới trong một ngày đẹp trời nào đó.

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Quyền lực và ngoại tình

Post lại bài  này để quí vị ở VN không vượt được tường lửa có thể đọc và nhất là đọc cái comment của ai đó viết " Phụ nữ hiểu được tại sao đàn ông "ngoại tình"... chết liền!" thấy vui vui sao đó.  Theo tôi tại sao cứ nắm giữ họ làm chi cho họ ngoại tình, cứ thẳng thừng nói "anh có đi thì một đi đừng trở lại" xem họ có đi luôn không, có dám ngoại tình không? Mà người đã muốn đi thì giữ làm gì cho nó mệt cả người không biết nữa, nếu đàn ông muốn có tự do sau khi kết hôn, thì người phụ nữ cũng muốn có tự do vậy, chẳng qua bản chất phụ nữ luôn vì chồng vi con mà phải hy sinh những ước muốn riêng tư của họ. Mà thôi, đó là câu chuyện khác, để đọc bài người khác viết đã nhé.

Nhân đọc Bên Thắng Cuộc của Osin Huy Đức (I)

"Là người sinh ra sau chiến tranh, gia đình không mất ai trong chiến tranh, hiện không hoạt động chính trị hay tham gia đảng phái nào (tôi cũng chỉ có một đảng là đảng Việt Nam), dựa trên những hiểu biết tự thu thập và xử lý, với tuyên bố rằng không ai mua chuộc hay ép buộc tôi, tôi nói nhân danh cá nhân tôi rằng những gì đã xảy ra, đặc biệt trong thời hậu chiến, như anh Huy Đức đã kể ra rành mạch trong tác phẩm này của anh, quả thực là quá oan ức và đau khổ cho miền Nam. Vì điều đó nhân danh chỉ cá nhân tôi tôi muốn được xin lỗi."

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Lòng tin và những lá cờ, viết cho ngày 9-12

Ngày 9-12 ở VN nhưng là ngày 8-12 nơi đây, sáng thức dậy tôi chuẩn bị đi chợ thì chồng tôi chạy vào hí hửng cười khoe ông hàng xóm cựu chiến binh VN kêu sang, ông cho lá cờ VNCH thật to còn mới toanh, ông bảo nhà ông treo trong nhà một cái còn ngoài sân ông treo ở cây táo một cái. Ông nói mang về mà treo.  Ông chồng tôi nói chả biết treo vào đâu lá cờ to có thể may nguyên cái áo. Thật buồn cười hai ông cựu chiến binh ở trước cửa thì trân trọng treo cờ VNCH xưa của nước mình, còn mình ra đi chẳng mang theo một hình ảnh nào nữa, đến cả lá cờ cũng không, bây giờ lại băn khoăn không biết treo vào đâu, hu hu.  Lá cờ mới tinh có nhãn được sản xuất ở ... Đài Loan.  Cho nên đi ch về, ông chồng tôi nói thôi tôi muốn đi shopping thì đi một mình để ông ở nhà "nghiên cứu" tìm cách treo lá cờ lên ở bức tường ở garage để khi mở cửa ra cho ông hàng xóm thấy ông vui lòng.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Ớt

Đọc câu truyện sau, mới đọc vài dòng tôi nghĩ đến cây ớt ngoài vườn, bao lâu nay nhà tôi trồng ớt chằng bao giờ cay, đủ loại, nào ớt hiểm, ớt Thái, vẫn không cay, chả hiểu làm sao. Bây giờ mới trồng được một cây ớt mà nghe ông chồng tôi khoe là cay lắm, và ông lo lắng là cây ớt của ông sẽ bị ... ế vì tôi không dám ăn ớt nữa. Chẳng là tôi chẳng phải gốc Huế, nhưng tôi ăn ớt không thua ai, mỗi bữa cơm tối có thể ăn hai trái ớt, hoặc chỉ một chén nước mắm ớt chanh là xong bữa cơm.  Muà ớt, tôi mua bao nhiêu bọc ớt để dành trong ngăn đá để dành, sợ muà Đông không có ... ớt ăn. Thế nhưng mấy tháng nay bị dị ứng, tôi phải bỏ ớt không dám ăn nữa.  Vì thế khi cây ớt trồng được cay thì tôi không còn được hưởng nữa.  Nhưng đó là chuyện cay vớ vẩn của tôi thôi, chuyện của tác giả viết không phải là nói chuyện cây ớt, ông nói một điều khác hơn là chuyện cây ớt. 

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Trách nhiệm của cha mẹ

Buổi sáng CN của tôi bỗng trở nên âm u như bầu trời ngoài kia chưa tạnh một cơn mưa kéo dài cả tuần nay. Lười biếng tôi lôi chiếc ipad ra đọc tin, đọc bản tin nói về cướp bóc gia tăng ở trung tâm Sàigòn đối với du khách, lòng thêm lo âu vì con tôi sắp ghé VN, tôi email con tôi bản tin, tôi biết con tôi sẽ chán là mẹ cứ lo lắng linh tinh, và nghĩ chúng không còn nhỏ để mẹ cứ lo lắng. Dù biết thế, biết con sẽ cằn nhằn nhưng là người mẹ, tôi thấy có trách nhiệm phải báo tin cho con biết, chẳng thà bị con la còn hơn là sau này lại hối tiếc là biết mà sao không cho con biết, bởi vì đôi lúc có chuyện gì xy ra thì con tôi đã trách "sao mẹ không nói". Sau đó thì đọc Nguyễn Ngọc Tư viết gì, câu chuyện cô viết về bà mẹ trẻ ôm hai đứa con nhảy lầu tự tử, dù tôi đã đọc bản tin hôm trước, bây giờ đọc lời nhà văn phân tích mới thấy sự việc đau lòng hơn khi thảm cảnh xảy ra từ cha mẹ, người ta không thể đổ tại cha mẹ thiếu hiểu biết phải gả bán con đi xa, bởi vì xã hội VN đã từng chứng minh bao nhiêu người thành tài thành nhân mà cha mẹ họ chỉ là người chân lấm tay bùn, bán mặt cho đất chống lưng cho trời, hy sinh một đời nuôi con ăn học dù thiếu thốn, dù họ không có chữ. 

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Dân Trí

Trước khi gặp lại một người bạn người nước ngoài mới trở về từ Việt Nam, nó háo hức ơi là háo hức. Anh bạn này là con trai một người lính Mĩ đã từng sang tham chiến ở quê hương trong những năm 60. Anh lớn lên và được kể cho nghe về những đau khổ do chiến tranh gây ra cho người dân quê hương mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, vì muốn bù đắp lại chút nào đó cho con người Việt Nam, anh quyết định gác lại sự nghiệp riêng để sang Việt Nam.
Nhưng sau khi gặp anh bạn nước ngoài này, sự háo hức của nó bỗng trở thành nỗi buồn vời vợi. Buồn lắm vì nó là một nhà giáo trẻ đầy nhiệt huyết. Làm sao không buồn được khi anh bạn nước ngoài, sau một thời gian cống hiến ở Việt Nam, nói rằng anh không tính sẽ quay lại sống ở Việt Nam nữa, lý do chính nằm gọn trong câu nói của anh: “Dân trí ở đây thấp quá. Rất khó sống.”

Bài phản biện cho một bài thơ

Thêm lời phản biện với Kpop Fan về bài thơ của Đỗ Trung Quân, tác gibài này là một cô gái, con đạo diễn Song Chi, người đã từng tham dự cuộc biểu tình năm 2007 với ba blogger vừa bị kết án tù từ 5-12 năm, sau đó mẹ cô đã thoát đến Na Uy (nếu tôi nhớ không lầm), chứ nếu còn ở lại VN thì chắc cũng đi tù vì chống Trung Quốc, không thể hiểu được, chính phVN sợ gặp khó khăn về vấn đề ngoại giao, nhưng không thể vì thế mà bỏ tù dân chỉ vì họ lên tiếng chống Trung Quốc.  Đó chỉ chứng tỏ sự yếu kém về ngoại giao của chính họ khi không bảo vđược dân thì làm sao gìn giđất nước cơ chứ.  Thôi hôm nay đi shopping suốt từ sáng về tới nhà chưa mua được gì cho ai, lại mắc phải tội nói linh tinh.  Mà ông nhà thơ Đỗ Trung Quân này cũng hay nhỉ, mấy chục năm trước có bài thơ trở thành nổi tiếng, bây gigõ thêm bài nữa lại làm cho thanh niên sốt cả ruột (không phải ý tôi nói ông chỉ có hai bài thơ đâu nhé)

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Tuổi hai mươi với bài thơ

Hôm qua post bài thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân, chẳng qua cũng vì tấm hình mấy cậu thanh niên mặt mũi sáng sủa lại khóc oà vì "thần tượng" của họ, thấy ngộ nghĩnh, nghĩ lại thời  mình có bao giờ thấy mấy bạn nam hay những thanh niên nào khóc đứng khóc ngồi thế đâu, dĩ nhiên không phải chê đàn ông khóc, mà họ cần phải được biểu lộ xúc cảm của họ, không nên như các cụ ngày xưa cứ bảo "con trai không được khóc", nhưng thâm tâm mình nếu còn trẻ thời này mà thấy thanh niên, đàn ông nào khóc chắc mình chỉ muốn thấy họ khóc riêng với mình, chứ không khóc cái kiểu như trong tấm hình, khóc thế thì "đụng hàng" với con gái mất thôi. 

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất

Nhà thơ Đỗ Trung Quân
Fan nam khóc khi đón T-Ara
Ngày ấy bọn tôi hai mươi tuổi
Ria lún phún
Mắt cận lòi
Dân Sài Gòn tiểu tư sản, đọc sách triết , tóc hippie
Được phong tặng “thanh niên chậm tiến “
Thôi thì biết thân phận mình, đứa đi làm công nhân , đứa đi làm rẫy. đứa thanh niên xung phong coi như trả món nợ dù chả vay ai thời tiền – hậu - chiến

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Có thiệt các Ông sợ … ?

Post lại tặng những bạn học (nam) mà cuộc đời luôn than là "bị trị".

Có những câu hỏi phức tạp, rườm rà hoặc gay cấn nhưng đều được trả lời gọn gàng, ý nghĩa trọn vẹn. Người đặt câu hỏi được thỏa mãn. Nhưng có những câu hỏi rất đơn giản, ngắn gọn, rõ ràng mà lại khó trả lời hoặc trả lời không rõ ràng, không thẳng thắn, không đầy đủ ý nghĩa và người hỏi tự nhiên không thấy thỏa mãn. Như khi hỏi “Có thiệt các Ông sợ các Bà hay không?”. Có người nào đặt câu hỏi đó đã nhận được câu trả lời vừa ý chưa? Các ông có khi nào tự đặt cho chính mình câu hỏi đó và đã trả lời rõ ràng chưa? Mà tại sao đàn ông lại sợ vợ? Sợ bị vợ cho ăn đòn? Hay vì sống hoàn toàn phụ thuộc vào vợ?

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Sau lễ Tạ Ơn

Gõ cái tựa sau lễ Tạ Ơn, chẳng phải tôi có điều gì hay ho để kể, vì tôi không đi shopping Black Friday bao giờ, tôi không có con gái nên cũng ít bận tâm chuyện mua bán sắm sửa, bây giờ già rồi, lắm lúc tôi nhìn mình sao độ rày mình ăn mặc "xuống cấp" dữ, chân lúc nào cũng xỏ vào đôi dép lẹp xẹp để đi cho chắc ăn, dù giày dép ở nhà cứ xếp hàng chào.  
Gõ chỉ để "thông báo" nếu bạn đọc thấy lâu tôi không gõ gì nữa là vì tôi rất ư bận rộn, chẳng qua tôi còn một tủ sách chưa đọc, cái TV mới sau một thời gian không xem TV, bây giờ tôi phải "khám phá" tất cả các TV app để khỏi phụ lòng con trai mua cho.  Và cũng vì cuối tuần qua, dù đã năn nỉ con đừng mua gì cho mẹ, vậy mà một ông con đưa cho mẹ cái Nexus 7, còn ông con khác đưa ipad4 cho tôi, khiến tôi phải sang nhượng cái Galaxy tab cho cô em, chỉ giữ lại cái Xoom để check email trong sở.  Thế là trong những ngày sắp tới tôi sẽ rất bận rộn với mấy cái Android tab và ipad, và để khỏi phí thì giờ tôi slàm nhiệm vụ "bà vú" nghiên cứu mấy cái app cho trẻ con cho thằng cháu của tôi.  Thế nhé, mời bạn đọc bài của Hoàng Nhất Phương về người phụ nữ Nga Anna Karenina, người mà tôi có cuốn sách để trong tủ ... vẫn chưa đọc.

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Tạ ơn ai

Đầu tuần đang bon bon trên đường, đàng sau xe chất một lô nồi niêu xoong chảo tôi đi về hướng Nam, bạn tôi gọi hỏi tôi đang ở chợ hay đang bế cháu?  Bạn tôi biết tôi đi làm nhưng thỉnh thoảng "cúp cua" ở nhà bế cháu nên hay trêu tôi. Tự nhiên từ hồi bế cháu tôi khám phá ra đó cũng là một cách giải stress.  Nhưng hôm ấy thì tôi không đi chợ hay bế cháu nhưng quả đúng là tôi chẳng đi làm.  Tôi xin nghỉ luôn một tuần ở nhà loay hoay với mấy cái thực đơn làm gì cho ngày lễ Tạ Ơn.  Vì thế tôi nói với bạn là sắp đến ngày lễ Tạ Ơn rồi, bạn ở xứ khác nên không biết đến ngày lễ lớn nhất trong năm của người Mỹ là vì thế.  Tôi đến Mỹ chỉ hai tháng sau là có lễ Tạ Ơn, cho nên lần đầu nhà thờ cho con gà Tây, tôi chả biết làm gì với nó cho nên chặt ra làm đủ thứ món kho, chiên nhưng nhiều nhất là làm ruốc gà Tây, ăn hoài không hết. Chưa kể họ cho trái Pumpkin tôi cứ ngỡ như trái bí ngô của xứ mình, thấy cái ruột như đu đủ bào, đem ra làm gỏi "đu đủ", tôi không nhớ là hồi đó có ăn được không, nhưng bây giờ không nhớ vị của nó là gì thì chắc là hồi đó đổ đi không ăn được. Còn trái bí thì tôi cho vào nồi hầm từ sáng đên tối không thấy nó nhừ, cứ ngỡ là mình có thể nấu chè đậu xanh ăn cho ... mát, mà mãi cũng không nhừ nên chắc hồi ấy cũng mang đi đổ luôn, vì nếu ăn được tôi đã nhớ mùi vì của nó, tôi vẫn thắc mắc làm sao họ làm cho trái bí ấy nhừ để làm pumpkin pie.À chỉ có mỗi hột của nó thì tôi có nướng thì ăn cũng ok, sau này cũng thấy chợ bán hột pumpkin nướng.

Chuyện xã hội, giáo dục

Buổi tối, cô em gọi tVN sang, cô than thở chuyện thiên hạ, chuyện bán nhà cửa, cô nói:
- Chuyện chị em chấy thì cũng do cô cháu h, gia đình chấy cả thành phố ai cũng kính trọng hai bác mà nay người ta hỏi chị em cũng tranh nhau căn nhà tđường ư? 
Cô bảo cũng tại cô cháu "hỗn", tôi xỏ chơi, con cháu thời XHCN ấy hả, chẳng qua là đoán hđược giáo dục từ môi trường ấy, cô em tôi nói ngay
- Đúng đấy, em chán quá, cả một thế hệ chbiết mắng người lớn, hỗn. 
Không rõ cô em tôi có quá khe khắc khi tuổi trẻ họ lên tiếng phản biện thì cũng bị cho là hỗn không? Nhưng theo lời cô kể hành động của cô cháu họ, thì đúng là không phải.  

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Nguyên tắc bảo mật máy tính khi kết nối mạng internet

Hôm rồi cô em tôi gửi cho tôi địa chỉ email của cậu em ở VN, điạ chỉ có cái đuôi VN tự nhiên làm tôi chán chả muốn gửi thư cho cậu em, bởi vì kinh nghiệm của tôi mỗi lần thư từ tới địa chỉ nào ở Yahoo có cái đuôi vn là y như rằng sau đó tôi nhận một lô thư rác cùng với quảng cáo từ VN, làm như yahoo Việt Nam chỉ có mỗi một việc là đem bán điạ chỉ điện thư của người xử dụng để cho thiên hạ gửi quảng cáo hay sao đó, cho nên tôi không ưa mấy cái điạ chỉ có đuôi vn là vì vậy, viết ra bạn có email có đuôi vn, xin đừng buồn tôi.  Bởi thế tôi lại phải làm cái email khác không có đuôi vn cho cậu em tôi dùng.  Cậu vẫn dùng được từ web của VN như hộp thư của cậu không qua server vn? Nhưng bây giờ đọc bài này chắc tôi phải từ bỏ hết yahoo email cho chắc ăn :-) Bởi vì gmail của tôi không thấy rác mà yahoo thì rác đầy. Khổ thế. 

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Hậu bầu bì

Chuyện bầu cử đã qua nhưng hôm nay đọc cái tin này mà không hiểu sao người ta lại quá nhậy cảm về chuyện bầu cử, người đàn bà vì giận chồng không chịu đi bầu để cho ông Obama thắng nên bà lái xe húc ông chồng.  Hết chuyện nói, tình vợ chồng. Làm tôi nhớ lại câu chuyện trước ngày bầu cử, ông bạn gọi tôi nói là bầu cho ai, tôi nói tôi ba phải lắm, lúc bầu cho người này lúc bầu cho đảng kia. Ông nói ông thuộc loại cực đoan, và dĩ nhiên ông không bầu cho tổng thống đương nhiệm.  Ông nói thế từ 4 năm trước và bốn năm sau vẫn không thay đổi ý kiến, chả hiểu sao ông "cứng đầu" đến thế. Ông gọi chắc để thuyết phục một lá phiếu, nhưng gặp cái tính ba phải của tôi nên ông chào thua thôi :-)

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Lời khuyên của Dalai Lama

Health
Sức khỏe:

1. Drink plenty of water.
Uống nhiều nước.

2. Eat breakfast like a king, lunch like a prince and dinner like a beggar. -

Ăn sáng như vua, ăn trưa như ông hoàng và ăn tối như kẻ ăn xin.

3. Eat more foods that grow on trees and plants and eat less food that s manufactured in plants. -

Ăn nhiều thức ăn mọc trên cây và ăn ít thức ăn được chế tạo trong nhà máy.

4. Live with the 3 E's -- Energy, Enthusiasm and Empathy. -

Sống với 3 N – Năng lực, Nhiệt thành và Nhân ái

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Lá đu đủ khô chữa bệnh ung thư

Lâu nay thỉnh thoảng nhận email nói về công hiệu chữa bệnh ung thư bằng lá đu đủ khô sắc lấy nước uống, trên báo nhạc sĩ Từ Công Phụng cũng bình phục từ bệnh ung thư nhờ cách chữa như sau .
Có bài viết sau có tính khoa học, cho nên post lại đoạn kết vì bài rất dài, ai cần tìm đọc thêm, còn tui để đây lúc cần thì tìm cho ... dễ :-)


Đoạn kết
Cây đu đủ Carica papaya và cây Asimina triloba Pawpaw là hai loài cây hoàn toàn khác biệt. Hai cây này có chung một điểm là được dùng để trị bịnh ung thư với tính cách hô trợ trị liệu cho khoa oncologie ung bướu trong nhiều trường hợp hơn là đơn phương trị liệu.
Vì hai cây không cùng loài cùng giống nên tác dụng của chất dược thảo cũng hoàn toàn khác nhau. Sinh hóa dược thảo của pawpaw có tên gọi là acetogenin có tác dụng ức chế sản xuất ATP của ti lạp thể (mitochondries) trong nội tế bào, mà nếu không có ATP thì tế bào không sống vì thiếu năng lượng. Tế bào ung thư lại cần nhiều năng lượng hơn tế bào bình thường để tồn tại và phát triển. Ở mức giảm thiểu năng lượng nào đó thì tế bào ung thư chết, nhưng tế bào bình thường còn có thể sống.

Bến không chồng

Cú Đỉn (BerlinNguoiViet.de)
Chiếc xe Bus cuối cùng chạy nhặt khách đi làm đêm về muộn, luôn thể nhặt nốt những cơ thể dặt dẹo, liêu xiêu say lướt khướt tay vẫn không rời cái vỏ chai rỗng, thỉnh thoảng theo thói quen vẫn đưa cổ chai lên cái miệng lè nhè, ném về cái tổ ấm của họ. Bữa nay có mỗi mình tôi bước lên chiếc xe rỗng không. Xe chạy qua cái bến mà người Việt Berlin quen gọi một cách vừa thân, vừa xót xa là... "Bến không chồng". Cửa sổ đèn nến đã tắt, chắc mọi người đã đi ngủ hết vì hôm nay là ngày bình thường. Chứ ngày cuối tuần những cửa sổ kia chắc còn sáng đèn, trong phòng chắc chắn có những con bạc cả nam, cả nữ đang sát phạt nhau. Một nỗi buồn khó tả cứ gặm nhấm, day dứt len lỏi trong tôi

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Chuyện đôi bờ

Lâu nay tôi ít gõ cái chi trong mấy cái blog, có lắm điều cho mình suy nghĩ, chuyện nước Mỹ đang lên cơn sốt vì cuộc bầu cử Tổng Thống, năm nay tôi phải nhắc cả nhà tôi phải lo bầu cử, ai chưa ghi danh thì tôi bận rộn với cái ipad ghi danh cho cả nhà, hai ông con tôi chả bao giờ chịu ghi danh đi bầu, năm nay tôi phải ghi danh và hai chàng cũng hăng hái bầu rất sớm, riêng đại gia đình tôi thôi cũng thêm tới 6 thành viên mới tham gia bỏ phiếu cho năm nay.  Nhưng mà ai thắng thì cũng phải chờ 4 năm nữa kinh tế Mỹ có ra khỏi tình trạng "trầm mặc" hay không? Theo tôi, ai có làm tổng thống thì việc cũng cứ bay sang nước khác, dân Mỹ sẽ phải tự thay đổi nâng cao trình độ, nguời Mỹ vốn giỏi về quản lý và họ sẽ tiếp tục làm điều đó, quản lý hãng xưởng, quản lý quốc gia hay cả thế giới, nhưng những công việc sản xuất mà không nâng cao tay nghề sự tinh xảo mà nơi khác không thể có thì khó tìm được.  Chỉ xem ngươì Nhật tân tiến thế mà họ vẫn có những người ngồi tỉ mỉ may bằng tay những chiếc dù đặc biệt với loại vải khi xếp lại sẽ giống như cái bắp cải,(vegetabrella)

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Yesterday, nửa người đàn ông, và trứng chiên

Trúc Xanh

Ngày 5 tháng 10, 2012 đánh dấu một sự kiện quan trọng trong lịch sử âm nhạc thế giới, đó là kỷ niệm 50 năm bài hát “Love Me Do”, bài hát đầu tiên của Beatles ra mắt khán giả dưới dạng single (1), khởi đầu cho thành công của họ cho đến khi các thành viên của nhóm nhạc đầy huyền thoại này chia tay nhau vào năm 1970.
Nhưng ca khúc “Yesterday” mới chính là sáng tác được ưa chuộng nhất. (2)

Siêu hình học của Yoga

Hamvas Béla
Nguyễn Hồng Nhung chuyển ngữ
(Trích tiểu luận triết học: Scientia sacra)
1.
Ở châu Âu người ta cho rằng từ yoga có liên quan đến từ Latin jugum, như vậy liên quan đến iga. Theo đó, yoga có nghĩa là đảm nhận một gánh nặng như thế nào đấy. Xét mặt ý nghĩa cũng như triết học, dịch như vậy đều cực kỳ sai lầm. Trong tiếng Sanscrit yoga không gần với từ jugum (iga) mà gần với từ junger (buộc), không mang nghĩa đảm nhận một nhiệm vụ mà là sự thống nhất. Vài tổ hợp từ, như szam-yoga, hoặc dukha-yoga có thể nói rõ hơn ý nghĩa của từ này. Yoga như một sự thống nhất giống như ý nghĩa của từ Hy lạp henósiz, hoặc Latin unio.

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Happy Halloween

Sáng nay nhận được cái link này cho ngày Halloween.  Bỏ vào đây cho mọi người xem

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog