Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Năm 1954, tại Hội An

Phạm Xuân Đài
Tâm hồn tôi ngay từ khi còn bé đã được xây dựng với rất nhiều hình ảnh của đất Bắc, đặc biệt là Hà Nội, qua các sách tôi đọc. Sách Hồng, sách Truyền Bá Quốc Ngữ từ lúc vừa biết đọc, lớn lên một chút, tôi tiếp tục đọc sách Tự Lực Văn Đoàn và các tác giả khác: Nguyễn Tuân, Nguyễn Công Hoan, Lê Văn Trương, Vũ Trọng Phụng, Tô Hoài v.v... và tiếp nhận thông tin đủ mọi mặt của đời sống đất Bắc qua văn chương. Thuở ấy sách xuất bản từ Sài Gòn mà tôi có được thì tuyệt đối chỉ là truyện Tàu của nhà Yễm Yễm Thư Trang: Tam Quốc, Tây Du, Thủy Hử... rất hấp dẫn và có ích về kiến thức lịch sử, văn hóa Tàu, nhưng tất cả những gì về văn học Việt Nam thì đều đến từ Hà Nội. Nhưng cho đến cuộc di cư của đồng bào miền Bắc năm 1954 thì tôi mới thực sự bắt đầu tiếp xúc với người Bắc.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Câu chuyện Di cư vào miền Nam của tôi

Đoàn Thanh Liêm
dicu1954_2
Năm 1954, tôi vừa tốt nghiệp văn bằng Tú tài II qua kỳ thi vào tháng 6 tại Hà nội, thì được tin quân đội quốc gia đã rút khỏi miền quê tôi tại Huyện Xuân Trường Tỉnh Nam Định để ra Hải phòng bằng đường thủy. Và một số bà con ruột thịt của tôi cũng tìm cách kiếm được thuyền bè để mà đi theo đoàn quân tới được thành phố cảng này. Tôi lại có ông anh cả thuộc đơn vị quân đội trú đóng ở Quảng Yên sát với mỏ than Hòn Gai. Nên vào đầu tháng 7, tôi đã tìm cách đi từ Hà nội đến Hải phòng để tìm gặp bà con và đi thăm gia đình ông anh luôn thể.
Trước khi rời Hà nội, tôi phải đến nhà Thầy Nguyễn Ngọc Cư là Phó Trưởng Ban Giám Khảo kỳ thi Tú Tài, để xin Thầy cấp cho một Giấy Chứng Nhận Đã Thi Đậu Tú Tài, để nộp kèm theo hồ sơ ghi danh vào Đại học. Dù đã biết rõ tôi là học trò của Thầy tại trường Chu Văn An, mà đã thi đậu trong kỳ thi vừa qua, Thầy vẫn phải cẩn thận rà lại danh sách các thí sinh trúng tuyển, rồi mới cấp cho tôi một “Giấy Chúng Nhận Tạm Thời” để tùy nghi sử dụng. Thầy nói : Giấy Chứng Nhận Chính Thức phải do Nha Học Chánh thuộc Bộ Giáo Dục cấp phát, chứ Ban Giám Khảo chỉ có thể cấp Giấy Chứng Nhận Tạm Thời mà thôi. Biết tôi có ý định vào miền Nam, Thầy cầu chúc tôi lên đường gặp nhiều may mắn.

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

NHẬT BẢN DU KÝ

Hầu hết du khách có ấn tượng tốt đẹp về Nhật. Có thể khi du lịch không bận bịu trăm thứ chuyện hằng ngày, khung cảnh và con người hoàn toàn khác nên du khách có cái nhìn dễ dãi, rộng lượng. Trong tinh thần ấy, những ghi chép sau đây chỉ là cái nhìn của người cưỡi ngựa xem hoa. Và giữa những điều nhìn thấy, chúng tôi không khỏi thắc mắc làm sao một nước Nhật kỹ thuật tân tiến dường ấy lại vẫn giữ được một cách tuyệt vời những tập tục ngàn xưa, hai thứ đối chọi mà hài hoà quyện vào nhau nhịp nhàng độc đáo. Khác với bất kỳ một dân tộc nào, người Nhật tự tôn mà kín đáo, ít lời mà nhiều ý, nhún nhường mà kiêu hãnh. Thái độ kính trọng người khác làm tăng sự kính trọng chính họ, cách gập người chào là hình thái của một dân tộc hết sức tự tin. Chưa hề thấy một chủng dân nào khả ái dường ấy dù đã từng là quân phiệt.

Dân Nhật chấp nhận cái mới và khác của người rồi nhào nhuyễn thành cái của riêng mình, cùng lúc vẫn bảo tồn cái căn bản riêng rất Nhật. Ví dụ về chữ viết, các nhà ngôn ngữ học cho là tiếng Nhật do nhiều nguồn gốc khác nhau tạo thành, đặc biệt từ nguồn Thổ Nhĩ Kỳ và Mông Cổ.

Có 4 cách viết : Kanji dùng chữ Hán(du nhập từ thế kỷ thứ IV); Hiragana là Kanji giản thể (phát minh giữa thế kỷ thứ IX khi liên lạc ngoại giao giữa Hoa -Nhật bị cắt đứt), được xem là chữ của đàn bà vì hình thức uyển chuyểnlịch sự; Katakana viết góc cạnh thường dùng cho con số hoặc chữ gốc ngoại quốc, nó không được vào hàng chữ viết nghệ thuật thư pháp nhưng góp phần vào cách viết tiếng Nhật hiện đại; Romanji hay Rômaji được phát minh do ảnh hưởng tiếng Anh, thường dùng cho các mẫu tự trong tự điển hoặc viết sách điện tử, chỉ dẫn du khách … Tất cả đã góp phần cho tiếng Nhật phong phú và độc đáo.

10 ĐIỀU SUY NGẪM

1.  Cầu nguyện không phải là "bánh xe dự phòng" để lấy ra khi gặp khó khăn, nhưng là "tay lái" để lái đi đúng đường suốt cuộc tạm hành trên đất này.

2.  Tại sao xe hơi có KIẾNG TRƯỚC lớn hơn nhiều so với KIẾNG CHIẾU HẬU?  Vì QUÁ KHỨ của chúng ta không quan trọng so với TƯƠNG LAI. Vậy, hãy nhìn thẳng phía trước và đi tới.

3.  Tình bạn như một QUYỂN SÁCH. Chỉ cần vài phút để đốt đi, nhưng cần vài năm để viết.

4.  Tất cả những điều mình có trong đời sống nầy đều tạm bợ. Nếu được hạnh thông, hãy vui hưởng, vì nó sẽ chóng qua. Nếu không thuận lợi, cũng đừng lo lắng, vì nó cũng sẽ không kéo dài.

Về tác giả Dế mèn phiêu lưu ký

Nhân cách người cầm bút của Tô Hoài
Hà Văn Thùy
H1
Nghe nhiều người khen cuốn Ba người khác của nhà văn Tô Hoài, tôi cố tìm đọc. Đọc xong thì hoang mang…

Nói cho ngay, đấy là cuốn sách viết khéo với nhiều cảnh đời sống động và được “lên hương” bằng yếu tố gợi dục đậm đà. Quả là cái khéo của bà hàng xén chợ phiên biết bày bán bắt mắt những món hàng xanh xanh đỏ đỏ …
Từng đọc Don Quichotte, từng đọc Tội ác và trừng phạt, Chiến tranh và Hòa bình, Vụ án, Trăm năm cô đơn rồi Số đỏ, Nỗi buồn chiến tranh, Hồ Quý Ly… người đọc khó lòng chấp nhận Ba người khác là tiểu thuyết! Nếu không phải lập lờ đánh lận con đen thì điều này chứng tỏ nhà văn lớn của chúng ta thiếu kiến thức sơ đẳng về thể loại văn chương.

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Một ngày ở đảo

Sáng thứ Bảy đi chợ xong, nghĩ ông chồng tôi có lần bảo sao mình không đi tàu ra đảo, nên tôi nói ghé Harbor để xem tàu bè ra sao.  Đi loanh quanh ở bãi biển, nhìn tàu, nhìn thiên hạ đang du ngoạn, tự nhiên tôi quên khuấy là Chủ Nhật ngày 13 là ngày có trận đá bóng chung kết giữa Đức và Á Căn Đình. 


 Ventura Harbor

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Thạch động Postojna của Slovenia

Trần Nguyên Thắng/ATNT Tours & Travel
Một trong đất nước hiền hòa nhỏ bé nằm về phía Nam Âu Châu nhưng lại có nhiều thắng cảnh thiên nhiên và một nền dân trí cao, có lẽ phải nói đến Slovenia. Sau thế chiến 1, đế quốc Áo-Hung sụp đổ, xứ sở Slovenia trở về lại với vương quốc Nam Tư (sau này trở thành liên bang Nam Tư Yugoslavia). Ðầu thập niên 1990 đế quốc cộng sản lần lượt sụp đổ, tạo cơ hội cho Slovenia tuyên bố độc lập vào năm 1991 và thành lập nền Cộng Hòa Slovenia hiện tại. Dân số của Slovenia chỉ khoảng hơn 2 triệu, diện tích lãnh thổ hơn 20,000km2, và có đường biên giới với các nước Ý, Áo, Hungary, Croatia, biển Adriatic.


Rồng là biểu tượng cho thủ đô Ljubljana của Slovenia. (Hình ATNT Tours & Travel)
Slovenia chọn rồng làm biểu tượng cho xứ sở mình, thủ đô là Ljubljana, có lẽ đây là một tên khó đọc cho người Việt Nam chúng ta, nhưng nếu khó đọc quá thì độc giả hãy đọc thử tên “Luwigana” xem sao, đây là tên cổ của Ljubljana nên chắc người ta cũng dễ hiểu. Nhưng nếu bạn đã nói được chữ Ljubljana thì bạn sẽ nói được chữ Postojnska Jama (tiếng Anh viết là Postojna Cave). Ðây là một thạch động được cho là lớn nhất Âu Châu và cũng là một điểm hẹn cho tất cả du khách khi đến du ngoạn Slovenia. Chắc chắn bạn sẽ được thưởng ngoạn một hệ thống hang động thiên nhiên tuyệt đẹp trần thế giới.

Dữ liệu cá nhân của người dùng Internet đang được khai thác triệt để ra sao?

Alice E. Marwick
Những tiết lộ về việc Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) thu thập thông tin cá nhân và các hoạt động kỹ thuật số của hàng triệu người trên khắp thế giới đã khiến dư luận chú ý và lo lắng. Nhưng các hãng quảng cáo, tiếp thị và khai thác dữ liệu vận hành những hệ thống đáng ngại và mờ ám không kém mà công chúng ít biết đến hơn.
Dùng các kỹ thuật từ thẻ khách hàng trung thành của siêu thị đến quảng cáo nhắm đến đối tượng cụ thể trên Facebook, các công ty tư nhân thu thập một cách có hệ thống các thông tin rất riêng tư, từ danh tánh của bạn, đến hoạt động và những món bạn mua. Dữ liệu về các hành vi của bạn cả khi lướt mạng lẫn khi không kết nối internet được kết hợp, phân tích, rồi bán cho các hãng tiếp thị, các công ty, chính quyền, và thậm chí cho bọn tội phạm. Phạm vi của việc thu thập, tổng hợp và môi giới thông tin này tương tự như, nếu không muốn nói là rộng lớn hơn, hoạt động của NSA, tuy nhiên nó gần như hoàn toàn không được nhà nước quản lý và công chúng hoàn toàn không biết về nhiều hoạt động của các hãng khai thác dữ liệu và tiếp thị kỹ thuật số.
Ở đây, tôi sẽ bàn về hai điều: việc vô tình, hay thụ động, thu thập dữ liệu do các công ty tư nhân thực hiện; và việc tự nguyện, hay chủ động, thu thập thông tin của chính bản thân do các cá nhân thực hiện. Tuy tôi nghĩ chúng ta nên lo lắng hơn về hình thức thứ nhất, hình thức thứ hai đặt ra câu hỏi liệu chúng ta có thể tận dụng tối đa mạng xã hội mà không góp phần làm lợi cho các công ty lớn.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Tin tức có hại cho bạn – Từ bỏ thói quen đọc chúng khiến bạn hạnh phúc hơn

Trong vài thập kỷ qua , những người có cuộc sống khá giả trong xã hội phương Tây đã bắt đầu nhận ra sự nguy hại của việc tiêu thụ thực phẩm bừa bãi : chúng gây ra các bệnh béo phì, tiểu đường… Riêng ở Mỹ, hơn 1/3 dân số mắc bệnh béo phì. Nó đã trở thành vấn nạn nhức nhối với những người dân không chỉ ở Mỹ mà còn ở các nước phát triển nói chung. Họ đã bắt đầu khắt khe hơn với vấn đề thực phẩm và cố gắng thay đổi chế độ ăn uống của mình : quan tâm xem hàng ngày mình ăn gì, loại thức ăn đó chứa nhiều đường không, chứa bao nhiêu kcal… Ở 1 khía cạnh khác, chúng ta cũng đang sống ở trong thời kỳ quá dư thừa về thông tin, nhưng hầu hết chúng ta chưa hiểu về hệ quả của việc dư thừa đó với tâm trí của mình. Thực sự thì ảnh hưởng của tin tức đối với tư duy cũng tương đồng với ảnh hưởng của chất đường đối với cơ thể. Chúng đều dễ “tiêu hóa”. Truyền thông cho chúng ta ăn từng mẩu “tin tức bọc đường” nho nhỏ, chẳng gây ra ảnh hưởng nguy hại gì nhãn tiền để ta có thể ngay lập tức nhận ra, và ta dễ dàng phớt lờ và tiếp tục nuốt chúng. Tiêu hóa từng mẩu nhỏ một, ta sẽ chẳng có cảm giác chán ăn hay bội thực. Điều đó khác xa với việc đọc những cuốn sách hoặc các bài viết dài trên tạp chí, nơi hàm lượng thông tin đậm đặc. Chúng ta có thể tiêu thụ một số lượng vô hạn của các mẩu tin vắn, và đó giống như là những viên kẹo dành cho trí não. Hôm nay, chúng ta đã đạt đến kết quả tương đồng với cái chúng ta đã đến cách đây 20 năm trong lĩnh vực thực phẩm. Chúng ta bắt đầu nhận ra rằng tiêu thụ thông tin không đúng cách có thể độc hại thế nào.

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Du lịch Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha

Góc nh: Mùa Hè năm 2012, tôi lại tháp tùng một số anh chị quen biết vì từng đi chung với nhau, sang Bồ và Tây Ban Nha.  Đi, nhìn và nghe, nhưng về nhà thì chỉ còn sót lại trong trí nhớ vài điều qua hình ảnh, may là có anh chị đi chung đoàn, chị là người hay viết bài ở Việt Báo, chị ghi chép lại đầy đủ chi tiết, nên tôi xin phép chị để post lại bài này để bổ túc cho trí nhớ lãng đãng của mình.  Bây giờ thì lại chuẩn bị book vé cho chuyến đi cuối tháng Chín, anh chị cũng sẽ đi, và như thế tôi khỏi phải lo "nhớ nhung" gì vì sẽ trông cậy vào trí nhớ của tác giả bài viết sau đây. 

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Khám phá vẻ đẹp ở Geneve

BL: Cùi các (Phạm Lê Vương Các) là một blogger hoạt động cho nhân quyến tại VN, vừa qua anh sang Geneva để điều trần trước Liên Hiệp Quôc, post sau là những cảm nhận của một người hoạt động sẽ khác với người VN ra nước ngoài để mua sắm, du ngoạn hay chỉ để chụp ảnh.  
Đúng thế ở nước ngoài, ngay cả Mỹ, người dân có thể ra vào các công sở của thành phố bất cứ lúc nào mà không nhìn thấy một người công an, cảnh sát nào cả.  Nếu có chăng ở toà án, vì có can phạm thì họ có máy rà soát vũ khí thế thôi, mà đó chỉ là được đặt sau khi xảy ra vụ 9/11 mà thôi. 

9/7/2014 Cùi Các
Geneve là một địa danh rất quen thuộc đối với người Việt Nam. Thành phố này gắn liền với "Hiệp định Geneve" được ký kết vào năm 1954, chia cắt đất nước thành hai phe với hai chế độ khác nhau, Tư bản chủ nghĩa ở Miền Nam và Xã hội chủ nghĩa ở Miền Bắc.

Nhân chuyến tham dự phiên họp Kiểm điểm Định kỳ Phổ Quát về nhân quyền của Việt Nam tại trụ sở Liên Hợp quốc ở thành phố Geneve-Thụy Sĩ  vào ngày 20/6/2014, chúng tôi đã có cơ hội khám phá vẻ đẹp thiên nhiên và cuộc sống của thành phố này.

Đây là một của hàng bán thức ăn của những người có nguồn gốc từ Thỗ Nhĩ Kỳ đang tỵ nạn ở Thụy Sĩ. Dù là cửa hàng bán thức ăn nhưng tên của nó là "Trung tâm Nhân quyền của người Kuốc". Trong khi đó tại Việt Nam, bạn sẽ không bao giờ thấy được những biểu ngữ đề chữ nhân quyền (hay quyền con người) được treo tại những nơi công cộng. 

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Plitvice Lakes, Croatia

Đi chơi về đúng như người ta nói đi "travel" thì không phải là "vacation" cho nên đi về tới hôm nay cũng chưa có thể kể, hay post mấy tấm hình mà trước khi đi, người tour guide dặn chúng tôi phải chuẩn bị đầy đủ pin, memory flash, và nếu có hai máy hình càng tốt, vì có khi ra đó chụp không đủ.  Buổi sáng trên đường đến thủ đô Zagreb của Croatia, chúng tôi ghé công viên quốc gia nơi có hồ Plitvice, một công viên cổ ở phiá Đông Nam của Châu Âu.  Công viên được Unesco công nhận là di sản của thế giới vào năm 1979. Công viên có hồ Plitvice bao gồm 16 hồ đổ xuống thành tầng, hồ có những sinh vật hiện hữu ngay cả trước sự có mặt của con người.  Chúng tôi may mắn đến vào một ngày nắng đẹp, mà theo người hướng dẫn viên ở địa phương cho biết mưa cả tuần trước đó, nên nước chạy mạnh qua cả những đoạn có cầu cho người thượng ngoạn.  Và cũng may mắn đất cũng khô kịp để chúng tôi có thể đi xuống tận chân thác.  Không kể chi tiết ở đây, vì ở dưới có post bài của người ta viết hay hơn nhiều.:-) 

Quả thật đứng ở góc nào cũng thấy một màu xanh và thiên nhiên hùng vĩ rất đẹp

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Chuyện cái khăn lạnh

Theo FB Tony Buổi Sáng


Hình ảnh các học sinh Hàn Quốc cởi trần rèn luyện dưới trời tuyết âm mấy độ, chứ không ngồi uống chè, nhét 2 tay vào đùi kêu rét quá rét quá như ở ta

Lúc Vietnam Airlines (VNA) mở đường bay thẳng đi London, cũng trùng hợp đợt đó mình sang Anh họp. Đi cùng là 2 anh bạn người Nhật. Mình ép 2 anh bạn đi VNA, nên phải ghé Tp HCM transit, chứ nếu không thì 2 bạn ấy bay từ Tokyo bay thẳng London, nhưng mình ép quá nên đành chiều lòng. Vì tiền vé mạnh ai nấy trả nên mình đi hạng ghế phổ thông, 2 anh bạn Nhật đi hạng doanh nhân, giá mắc gấp 3 lần nên mình muốn tiết kiệm. Mình có gì nói đó, thiệt thà chứ không có sĩ diện, nên 2 bạn Nhật hết sức yêu mến. Nhiều người khuyên nói mày làm việc với Tây không hà, nên phải diện cho nó xứng đáng. Chứ toàn cái Vina Giày, quần áo tự may hay của Dệt May An Phước, hay nước hoa cũng mùi lúa mới của mỹ phẩm Sài Gòn, quê mùa, toàn đồ Việt Nam không có xứng, phải dùng hàng hiệu. Bỏ thêm ít tiền ngồi trên khoang doanh nhân luôn, chứ ngồi chi dưới khoang kia, nó coi thường thì sao. Tony thì không quan tâm mấy, miễn là thấy đẹp, thấy hợp gu là dùng, nhưng thật ra vẫn có sự ưu tiên hàng Việt, vì tinh thần dân tộc. Một công dân tự trọng với sản phẩm quốc gia họ sản xuất thì dân tộc đó mới tự cường. Mình nên chinh phục bạn bè quốc tế bằng vẻ đẹp của trí tuệ, vẻ đẹp của sự chân thành, còn ngoại hình thì tử tế, sạch sẽ, tươm tất là được. Trong điều kiện hiện nay của mình, sang trọng quá thành ra không hay, mình thấy có lỗi với đồng bào của mình đang vất vả kiếm cái đưa vào bao tử cho no bụng, cho hết 1 đời người, ngoài kia.

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Một bản sao của Tầu

GS Nguyễn Văn Tuấn

Nghĩ hoài không biết nên kể chuyện này, nhưng cuối cùng thì yes. Hôm qua, cà phê cà pháo với tên bạn lâu ngày không gặp từ ngày hắn đi lập nghiệp ở bang khác. Tên bạn này rất quan tâm đến tình hình chính trị chính em. Chuyện nọ xọ chuyện kia một hồi, quay sang chuyện “biển Đông dậy sóng”, và tôi có nhận xét rằng Tàu cộng thật là nguy hiểm, không chỉ đối với Việt Nam và các nước trong vùng, mà cả thế giới. Tội của chúng thì đầy, nhưng nguy hiểm nhất vẫn là huỷ hoại nền văn hoá Trung Hoa và tạo nên những thế hệ người máy chỉ biết suy nghĩ theo giáo điều của đảng, không phân biệt được trắng với đen. Mà, số người này chiếm 1/4 thế giới. Vì thế, trong tương lai chúng sẽ trở thành một đội quân gieo rắc kinh hoàng cho cả thế giới.
Tôi tưởng cái “discourse” say sưa của tôi làm cho tên bạn thông cảm và bày tỏ ủng hộ một vài chữ. Ai dè nó mỉm cười nhìn tôi rồi nói: thế mày nghĩ Việt Nam của mày văn minh hơn Tàu ư? Xin lỗi mày, tao đã đến Việt Nam cả chục lần, công tác lẫn du lịch, và thấy cách Việt Nam cai trị dân chẳng khác gì Tàu cả. Cũng xã hội công an trị. Cũng tuyên truyền một chiều và cũng tẩy não người dân. Xem cái loa phường đi thì biết Việt Nam đang ở thế kỉ nào? Mày có vào các viện bảo tàng chiến tranh chưa? Vào đi và nếu mày còn khách quan mày sẽ thay đổi những gì mày nói. Vâng, Tàu là nguy hiểm, nhưng Việt Nam cũng nguy hiểm. Tàu là mối đe doạ cho cả thế giới, còn Việt Nam mày thì chỉ đe doạ cho sự tồn vong của dân tộc Việt Nam mà thôi.

Một thoáng Hàn Quốc

Nguyễn văn Tuấn  
Tôi mới ghé qua Hàn Quốc (nước mà trước đây tôi quen gọi là “Đại Hàn”) mà tôi đã có ấn tượng đẹp về đất nước và con người ở đây. Ngay từ lúc ở phi trường và đi xe về khách sạn, tôi không ngớt ngạc nhiên về mức độ phát triển của Hàn Quốc. Những xa lộ như Mĩ nhưng đồng ruộng thì rất Hàn. Những so sánh cứ hiện trong đầu: cũng là người Á châu, cũng có nền văn hoá Khổng, cũng từng bị chia đôi vì ý thức hệ, cũng từng trải qua chiến tranh, hai dân tộc cũng có mức độ thông minh như nhau, v.v. vậy mà sau 30 năm Hàn Quốc trở thành một nước kĩ nghệ và văn minh, còn VN thì vẫn là một nước nghèo nàn và lạc hậu. Trong bài này tôi ghi lại một số cảm nhận rất cá nhân về Hàn Quốc trong thời gian ngắn lưu lại xứ sở này.
Phi trường và hải quan 
Đúng là “một thoáng”, bởi vì thời gian tôi lưu lại ở Hàn Quốc chỉ có 3 ngày. Thật ra, nói đúng hơn là ở Seoul, chứ không phải Hàn Quốc. Đây là lần đầu tôi đến xứ sở của Kim Chi, nên cái gì cũng mới đối với tôi. Chính vì mới nên tôi phải ghi chép lại những cảm nhận của mình. Một trong những điểm tôi hay chú ý đến là cách tổ chức ở phi trường và thái độ của nhân viên hải quan, vì tôi nghĩ qua đó mà có thể biết được chút ít về mức độ văn của một quốc gia.
Dịp đến Hàn Quốc chỉ có thể qua một hội nghị.  Trong giới khoa học, hội nghị vừa là một cơ hội quảng bá (nhiệm vụ) và cũng là dịp du ngoạn (đặc quyền, đặc lợi).  Lần này tôi đi phó hội trong một hội nghị loãng xương châu Á Thái Bình Dương (Asia Pacific Bone and Mineral Research - APBMR) lần này được tổ chức ở Seoul. Là một invited speaker của hội nghị quốc tế, tôi hưởng tất cả những đặc quyền của một khách mời, và qua đó mới thấy tính hiếu khách của người Hàn Quốc.  Tính hiếu khách thể hiện ngay từ lúc đáp xuống phi trường cho đến về khách sạn, đi lại trong hội nghị, và cho đến lúc tôi lên máy bay về nước. Tất cả đều được lo lắng (hay nói đúng hơn là “chăm sóc”) một cách chu đáo.  Tôi đã từng là khách mời của rất nhiều hội nghị quốc tế, nhưng chưa hội nghị nào chăm sóc khách mời quá tốt như APBMR. Thật tình, tôi không tìm ra một thiếu sót nào để phàn nàn.

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Triệu phú gốc Việt tại Pháp muốn mua tháp Eiffel

Thụy My
Thứ sáu 27 Tháng Sáu 2014
Nhà triệu phú Pháp gốc Việt Chuc Hoang.
Nhà triệu phú Pháp gốc Việt Chuc Hoang. -  DR
Phụ trang kinh tế của nhật báo Le Monde hôm nay có bài viết mang tựa đề « Chúc Hoàng, nhà triệu phú của tháp Eiffel » với giòng giới thiệu : « Ở tuổi 70, người kỹ sư Pháp gốc Việt kín tiếng ra khỏi bóng tối khi đưa ra đề nghị OPA đầu tiên » : ông muốn mua lại cổ phiếu của Công ty quản lý tháp Eiffel.
Dành hẳn một trang báo lớn cho bài viết, phía trên là chân dung nhà triệu phú gốc Việt mới chụp ngày 25/06/2014 tại Paris, Le Monde nhận định trong nhiều thập kỷ qua, ông Chúc Hoàng vẫn ẩn mình phía sau một số công ty như Tổng công ty thương mại Phương Đông, MI29 hay Quỹ địa ốc Wilson, nên ít ai chú ý đến.

Khi một nền giáo dục không còn khả năng tự cải hóa tự thay đổi

Vương Trí Nhàn
Giá trị khoa học cao nhất thời nay là biết chăm chỉ phục vụ thời sự
Việc một số nhà giáo dạy văn kì cựu tỏ ý hoan nghênh đề thi tốt nghiệp THPT năm nay bàn về biển đảo không làm cho những người như tôi ngạc nhiên.
Chẳng qua các nhà giáo ấy chỉ muốn khẳng định con đường mà họ đã theo từ trước đến nay.
Con đường nào? Đó là thông qua văn học — chủ yếu là văn học hiện thời -, thuyết minh rao giảng cho các hoạt động đang thu hút sự chú ý của xã hội và coi đó gần như là công việc chính của người giảng dạy một bộ môn nhân văn như văn học.
Lịch sử kể cả lịch sử văn chương chả là thứ gì xa xôi trừu tượng mà phải quá lo. Tất cả trông vào phản ứng của người ta trước tình hình thời sự.
Người sáng tác cũng như người giảng dạy văn chương phải coi phục vụ thời sự là niềm hãnh diện.
Nhiều thế hệ người thày đã quen với ý nghĩ như vậy.

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Nhìn Lại Nền Giáo Dục Việt Nam Cộng Hòa : Sự Tiếc Nuối Vô Bờ Bến

Huỳnh Minh Tú

Sách Giáo Khoa Thời Việt Nam Cộng HòaGiáo dục Việt Nam Cộng Hòa là nền giáo dục Việt Nam dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Triết lý giáo dục của Việt Nam Cộng hòa là nhân bản, dân tộc, và khai phóng. Hiến pháp Việt Nam Cộng Hòa nhấn mạnh quyền tự do giáo dục, và cho rằng "nền giáo dục cơ bản có tính cách cưỡng bách và miễn phí," "nền giáo dục đại học được tự trị", và "những người có khả năng mà không có phương tiện sẽ được nâng đỡ để theo đuổi học vấn."
Hệ thống giáo dục Việt Nam Cộng Hòa gồm Tiểu Học, Trung Học, và Đại Học, cùng với một mạng lưới các Cơ Sở Giáo Dục Công Lập, Dân Lập, và Tư Thục ở cả ba bậc học, và hệ thống tổ chức quản trị từ Trung Ương cho tới Địa Phương.

Mỹ và Đức

Lẽ ra phải đặt cái tựa là Mỹ "đánh nhau" với Đức, một cuộc chiến có thể đang làm cho dân Mỹ, các công sở Mỹ ngưng hoạt động một thời gian.  Một hoạt động có lẽ chưa từng có, kể từ sau chiến tranh thế giới thứ II.  Sáng nay trên xe bus chỉ lèo tèo vài người.  Một phụ nữ nói thường ngày trạm này có mấy người đàn ông xuống mà. Họ đi đâu, đi "đánh nhau"? không ai biết.  Nhưng tôi biết là hãng tôi, một cái hãng đang trên bờ bị hãng khác mua lại, làm náo động tin tức ở Wallstreet, NewYork cả tháng nay, luôn nhắc nhở công nhân viên tiết giảm mọi thứ, tăng năng suất để làm vui lòng các cổ đông, thì hôm qua lại thông báo cho cả hãng ngưng làm việc lúc 9 giờ sáng ngày 26 tháng Sáu,  2014 chỉ để xem World Cup do hai đội Mỹ và Đức đấu với nhau.  Sẽ có nước ngọt bánh trái cho nhân viên vừa xem vừa cổ võ đội nhà.

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Việt Nam lại đứng thứ nhì thế giới!

NTZung-Nguyễn Tiến Dũng (zung.zetamu.net)
VN ‘đội sổ về đóng góp cho nhân loại’

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog