Vương Trí Nhàn
Núi Phú Sĩ
Cộng với những hiểu biết vốn có từ trước năm ngày du lịch bụi
ngắn ngủi, đủ để tôi cảm thấy xã hội Nhật, người Nhật là cả một hình
ảnh đảo ngược của xã hội Việt, người Việt
Ngày 8-6-2013
Xuất phát từ Hà Nội, sau một chuyến bay đêm hơn bốn tiếng đồng hồ,
chúng tôi bắt đầu một ngày mới trên chiếc xe từ sân bay Narita về Tokyo.
Không khí dịu mát như một ngày cuối thu đầu đông ở đồng bằng sông Hồng,
song cái lạnh ở đây lại có khí vị vùng biển bắc, cái cảm giác mà tôi
cảm nhận khi đến Leningrad vào năm 1988.
Nhìn chung quanh, thấy khung cảnh thoáng rộng sạch sẽ, cây cối đạm
bạc. Ghé lại một trạm bên đường để xe mua xăng, bắt gặp không khí của
nước Nhật bình thường, người nào người nấy chăm chú vào công việc.
Có cái lạ là, khi đến Tokyo, tôi cũng lại gặp một khung cảnh vắng
lặng như vậy. Không những trên đường người đi bộ thưa thớt mà cả ô tô đi
lại cũng ít. Trong khi đó, lại biết rằng Tokyo có đến 20 triệu dân và
hàng ngày có đến 40 triệu người lai vãng. Nơi tôi tới chỉ là ngoại ô
chăng? Thành phố chính ở đâu? Như đã đoán được thắc mắc của tôi, người
hướng dẫn du lịch sớm giải thích, đây chỉ là phần trên mặt đất, còn
trong lòng đất có đến bốn thành phố nữa. Ở đó cũng có giao thông, xe
điện ngầm, những phố buôn bán; ở đó mặc dù rất đông, nhưng rất trật tự.



