Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Một nước Nhật Bản quá xa xôi!

Vương Trí Nhàn
Núi Phú Sĩ
Cộng với những hiểu biết vốn có từ trước năm ngày du lịch bụi ngắn ngủi, đủ để tôi cảm thấy xã hội Nhật, người Nhật là cả một hình ảnh đảo ngược của xã hội Việt, người Việt

Ngày 8-6-2013

Xuất phát từ Hà Nội, sau một chuyến bay đêm hơn bốn tiếng đồng hồ, chúng tôi bắt đầu một ngày mới trên chiếc xe từ sân bay Narita về Tokyo. Không khí dịu mát như một ngày cuối thu đầu đông ở đồng bằng sông Hồng, song cái lạnh ở đây lại có khí vị vùng biển bắc, cái cảm giác mà tôi cảm nhận khi đến Leningrad vào năm 1988.
Nhìn chung quanh, thấy khung cảnh thoáng rộng sạch sẽ, cây cối đạm bạc. Ghé lại một trạm bên đường để xe mua xăng, bắt gặp không khí của nước Nhật bình thường, người nào người nấy chăm chú vào công việc.
Có cái lạ là, khi đến Tokyo, tôi cũng lại gặp một khung cảnh vắng lặng như vậy. Không những trên đường người đi bộ thưa thớt mà cả ô tô đi lại cũng ít. Trong khi đó, lại biết rằng Tokyo có đến 20 triệu dân và hàng ngày có đến 40 triệu người lai vãng. Nơi tôi tới chỉ là ngoại ô chăng? Thành phố chính ở đâu? Như đã đoán được thắc mắc của tôi, người hướng dẫn du lịch sớm giải thích, đây chỉ là phần trên mặt đất, còn trong lòng đất có đến bốn thành phố nữa. Ở đó cũng có giao thông, xe điện ngầm, những phố buôn bán; ở đó mặc dù rất đông, nhưng rất trật tự.

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Lần đầu đi làm chứng minh nhân dân

GN: Xem bài viết sau và nghe phần âm thanh của một người bạn giúp cho người bạn khác, mới thấy chuyện mình bước chân xuống thuyền ngày ấy ra đi là đúng với ý nghĩ "đi đâu cũng được, miẽn là rời khỏi một nơi mà "cường hào ác bá" đang làm cho trí óc có chút suy nghĩ cảm thấy ngột ngạt. Bao nhiêu năm đã qua, mà người dân vẫn còn gặp cảnh này.  Ở xứ người, khi người dân tới chốn công quyền, họ sẽ tìm cách giúp mình và tự họ liên lạc thẳng những nơi khác cho người dân, người dân chỉ cần cung cấp tin tức cá nhân là họ có thể làm tất cả. Thấy tội cho người dân VN, nhất là những người ở quê thì lại càng bị những ông "quan"  (thiếu trí nhiều quyền) hành hạ.

Tuan Pham Manh

Sáng thứ 2 đầu tuần, con trai nghỉ học từ HN về BN làm chứng minh thư.
8 giờ sáng 2 bố con có mặt tại công an phường TA tay cầm sẵn sổ hộ khẩu. Phòng trực ban vắng lặng không một bóng người, nhìn sang phòng bên thấy đông đủ cán bộ từ trẻ tới già, nghĩ họ đang họp nên chờ, nhưng quan sát thấy người ta ngả ngốn, tán chuyện, thuốc lá khói um, nên mạnh dạn ghé vào hỏi:
- Chào các anh. Xin các anh làm ơn cho hỏi tôi làm chứng minh thư cho cháu lần đầu thì làm ở đâu,thủ tục thế nào?
Tất cả đang ồn ào bỗng im lặng rồi lại rộ lên như chợ vỡ với các chủ đề của họ không ai thèm trả lời không ai nhìn người hỏi. Tưởng mình nói chưa rõ nên đành nhắc lại câu hỏi thật to, cậu công an trẻ bên ngoài hất hàm bảo:

Dây mơ rễ má là như ri

CẬU RUỘT DANH HÀI VÂN SƠN...

Chiều 24/10, nghệ sĩ hải ngoại Vân Sơn có buổi họp báo ra mắt truyền thông trong nước tại TP HCM. Đây là lần đầu tiên danh hài có cuộc gặp gỡ chính thức để công bố việc anh trở về Việt Nam hoạt động và thành lập Trung tâm Vân Sơn. Gia đình Vân Sơn có 2 anh em, Nguyễn Dương là anh cả chồng của nghệ sĩ Thu Tuyết. Cậu ruột là Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, thân mẫu Vân Sơn là em gái của Th.T Dũng.

Nghệ sĩ Vân Sơn cho biết, các chương trình quay hình tại Việt Nam sẽ được thực hiện theo đúng quy trình y như những số đã quay tại Mỹ và các nước khác trước đó. Với những quy tắc riêng của Việt Nam, Vân Sơn sẽ hoàn toàn tuân thủ và thực hiện chương trình theo kiểu "đảng lãnh đạo xuyên suốt". Tuy nhiên, có một sự thay đổi nhỏ là người đồng hành với anh trong các số tiếp theo của DVD là nhạc sĩ Đức Huy. Đức Huy đảm nhận vai trò dẫn chương trình thay cho gương mặt quen thuộc với khán giả nhiều năm qua là MC Việt Thảo. Nhạc sĩ Nguyễn Hà được Vân Sơn mời cộng tác, phụ trách về phần âm nhạc.Vân Sơn chia sẻ, anh là người thích đương đầu với khó khăn, thử thách. Vì vậy, anh rất vui mừng vì sau thời gian được gia đình động viên trở về, anh đã được họ hàng, đặc biệt là cậu ruột Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng giúp đỡ về nước làm việc.

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Chuyện Tình Việt Dzũng: Lệ Rơi Trên Đôi Nạng Gỗ

Theo Việt Báo
Buổi chiều HO San Francisco.
Tết Giáp Ngọ đã qua gần cả tháng, Hội HO của anh Phú San Fran mới tổ chức đón Xuân muộn. Xác pháo đã chìm mất tiêu sau trận mưa đầu mùa tại Chinatown. Bà con ta vẫn vui vẻ cùng với biệt đoàn văn nghệ Lam Sơn hát ly rượu mừng của Phạm Đình Chương. Sau phần thứ nhất của chương trình mừng tân niên Giáp Ngọ, đến phần thứ hai là tưởng nhớ Việt Dzũng. Anh Huỳnh Lương Thiện lên nói về người chiến sĩ đấu tranh số một của hải ngoại. Anh đồng ý với Nguyễn Văn Khanh (Trưởng ban Việt Ngữ RFA) rằng Việt Dzũng được mọi người nhớ đến qua bài ca bất hủ “Một Chút Quà Cho Quê Hương” và bản thân anh chính là một món quà rất quý. Có lẽ nên nói rõ hơn, chính Việt Dzũng là món quà của quê hương dành cho chúng ta, dành cho hải ngoại.
Ánh sáng của hội trường hạ thấp xuống, mọi người được yêu cầu đứng dậy, thành viên của văn nghệ Lam Sơn từng bước rước cờ Vàng vào hội trường. Một thiếu phụ nhỏ bé, mặc áo đen, đeo kính trắng, quấn khăn tang mang di ảnh Việt Dzũng cùng chậm rãi tiến vào. Đi sau là hai quân nhân mang theo tấm bảng tưởng niệm gắn một áo thun hình đấu tranh do chính Việt Dzũng vẽ mẫu, và đôi nạng của Việt Dzũng tặng cho Việt Museum San Jose. Hội trường khoảng 200 người đứng lên đón chào. Mọi người lần lượt thắp hương. Thiếu phụ đứng bên bàn thờ đáp lễ. Anh Thiện giới thiệu đây là “cô quả phụ Việt Dzũng” từ Nam Cali đã một mình lái xe suốt đêm qua đem theo di ảnh Việt Dzũng đến với chúng ta. Hội trường vang dội tiếng vỗ tay đầy xúc động. Người đàn bà nhỏ bé vóc dáng như sinh viên chưa tốt nghiệp lại chính là “cô quả phụ”. Không ai biết rõ về thân thế của cô. Quen biết Việt Dzũng lúc nào?. Lấy nhau bao giờ?.Cuộc đời đôi lứa ra sao?

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Tiếng Việt, Hồn Việt

Lê Thương
Như ta đã thấy, nhiều dân-tộc trên thế-giới phải vay mượn ngôn-ngữ của nước khác để làm ngôn-ngữ cho dân-tộc mình. Trong khi đó Tiếng Việt ta có một gía-trị độc-đáo là ngôn-ngữ chung cho cả một dân-tộc, là thứ tiếng thống-nhất có 80 triệu người nói thuần- túy Tiếng Việt như là ngôn-ngữ chính. Điều hãnh-diện nữa là Tiếng Việt được các nhà ngôn-ngữ-học xếp vào một trong 40 ngôn-ngữ quan-trọng trên thế-giới.

Ưu-điểm khác là Tiếng Việt được viết theo vần ABC, không kém gì các thứ chữ tân- tiến hiện nay. Ta lại đặc-biệt sáng-chế ra năm dấu Sắc, Huyền, Hỏi, Ngã, Nặng để viết được tất cả Tiếng Việt theo âm-điệu trầm bổng của một ngôn-ngữ đơn-âm. Không những phong-phú mà Tiếng Việt còn có âm-điệu uyển-chuyển nên thơ văn dễ phát-triển, nói lên được tất cả những cảnh vật muôn hình vạn trạng, tình-tiết éo-le, tạo được một kho-tàng văn-chương giàu mạnh với nhiều tác-phẩm tuyệt-vời như Đoạn-Trường Tân-Thanh, Cung-Oán Ngâm-Khúc, Chinh-Phụ-Ngâm, Lục-Vân-Tiên…

Từ Hà Nội đến Sài Gòn 1954 – 1975

Theo blog Bahaidao
image
Tháng 6 năm 1954 đúng 50 năm về trước, là lúc mọi người trong vùng kiểm soát của chính phủ Quốc Gia ở Bắc Việt cô cùng lo lắng và hoang mang sau khi cứ điểm Điện Biên Phủ thất thủ ngày 7 tháng 5 năm 1954. Nhiều tin đồn trái ngược càng làm cho mọi người thêm sợ hãi. Khoảng 20 tháng 6, tại Nam Định và các tỉnh phụ cận, có tin đồn được lan truyền nhanh chóng nói rằng quân đội Pháp và quân đội Quốc Gia sẽ rút khỏi Nam Định và các tỉnh phía Nam Hà Nội. Từ hôm ấy, hàng loạt doanh trại được tháo gỡ vội vàng, xe vận tải quân sự chở vật liệu nặng bắt đầu theo nhau từ Bùi Chu, Ninh Bình, Thái Bình đổ về Nam Định cùng các xe cộ từ Nam Định nối nhau đi Hà Nội. Kho đạn Nam Định cho phá hàng loạt đạn súng cối và đạn pháo binh ở vùng đất hoang phía tây thành phố.

Hai Tiếng Chuông Ngân

Hoàng Nhất Phương
Sớm mai thức dậy nghe chuông nhà thờ. Từng tiếng bing boong ngân vang giữa không gian tĩnh lặng, gợi nhớ những hồi chuông ngày xưa trên thành đô Đà Lạt. Ai từng lên xứ hoa đào đều biết nơi đây có nhiều tu viện, nhiều nhà thờ, nhiều kiểng chùa. Bắt đầu một ngày mới khi hừng đông vừa ló dạng, cư dân miền cao nguyên nghe tiếng chuông thanh thoát du dương mở đầu thánh lễ ban sáng của nhà thờ. Lúc chiều xuống mây vương, hoàng hôn lẩn khuất trong rừng thông, họ lại được nghe tiếng chuông công phu trầm bổng phiêu diêu kết thúc một ngày an cư của thiền viện. Những tiếng chuông quen thuộc này là thánh nhạc, đã mang Phúc Âm siêu nhiên của Chúa Chiên Lành, đã mang Giáo Lý nhiệm mầu của Đức Phật Từ Bi, phổ thành diệu khúc gieo rắc niềm tin yêu bất tận vào lòng người. Cội nguồn vinh phúc khởi từ những hồi chuông nhạc đạo hiển lộng giữa thinh không từ ngày này sang ngày khác, từ tháng này sang tháng khác, từ năm này sang năm khác; lâu dần trở thành chất liệu đặc biệt kết tụ trong lòng cư dân phố núi. Họ mặc nhiên quy ngã Phật, mặc nhiên phụng thờ Thiên Chúa, mặc nhiên trở thành tín đồ thuần thành của Phật, mặc nhiên trở thành con chiên ngoan hiền của Chúa, đem đức bác ái và lòng từ bi ra thù tiếp cõi đời.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

Ông giáo sư dạy Sử

Tác giả – Vương Mộng Long
- Cựu học sinh Trung-Học Trần Quý Cáp, Hội-An. – Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 20 Trường Võ-Bị Quốc-Gia Việt-Nam. – Chức vụ sau cùng: Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 82 Biệt Động Quân. – Từ 1975 tới 1988 tù “cải tạo” (13 năm) từ Nam ra Bắc. – Từ 1993 định cư tại Thành Phố Seattle, Tiểu Bang Washington, USA. – Năm 2003 tốt nghiệp University of Washington, cấp bằng B.A SocialSciences and Communication. – Gia cảnh hiện nay: Một vợ, 4 con, 1 cháu nội, 3 cháu ngoại.
Một chiều cuối năm 1998 tôi vào Trường University of Washington (UW) để đón đứa con gái áp út tan giờ học. Tình cờ tôi nhìn thấy một ông già đứng chờ xe bên bến Bus. Có lẽ ông cụ lớn tuổi hơn tôi nhiều. Hỏi chuyện, tôi mới hay, ông cụ đã qua tuổi bảy mươi, ăn tiền hưu, và đang học môn Truyền Thông (Communication) năm Senior. Tôi chợt nghĩ, thời gian này mình cũng không bận lắm, tại sao không trở lại trường? Ít ra cũng học thêm được vài điều hay. Thế là, hôm sau tôi nộp đơn xin trắc nghiệm trình độ Toán và Anh Văn để xếp lớp tại Shoreline Community College (Shoreline C. C.).

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Thành kính và thuần phục

Vương Trí Nhàn
Thử trả lời câu hỏi:Thế nào mới là văn hóa thực thụ?
Thăm thú Hội An đến ngày thứ hai, buổi chiều hôm ấy, chúng tôi được mấy bạn quen rủ ghé lại một nhà thờ họ. Thành thực mà nói, lúc đầu cũng hơi ngại. Đến thăm nơi này là để ngắm nghía chùa Tàu cầu Nhật, chứ mấy ngôi nhà thờ họ thì đâu chẳng có, tới thăm mà làm gì?!
Nhưng chuyện chung quanh ngôi nhà thờ họ ấy cũng rôm rả không kém mấy địa điểm du lịch khác. Tại sao ư? Nói tóm lại là không ở đâu chúng tôi thấy con người ta sống với quá khứ của ông cha hết lòng đến thế.
Trong nhà nhiều đồ đạc từ hơn một trăm năm để lại. Đèn sáng vừa đủ để tạo không khí. Và điều thú vị là: Mọi thứ đều có cái bề ngoài rất thực của nó, đại khái bảo đồ cổ thì có thể tin là đồ cổ thứ thiệt, chứ không phải mấy thứ tân thời giả cổ(!).
Chẳng những thế mọi vật kỷ niệm còn lại, mấy bức tranh, bộ bàn ghế, cái án thư - đều sạch sẽ thơm tho như vẫn đang được sử dụng, mà người sử dụng thì đúng là những người “cổ lai hy”, nghĩa là có phong thái sống khoan thai từ tốn, chứ không xô bồ ù xoẹ như chúng ta bây giờ.

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

DUBROVNIK - NGỌC BÍCH CỦA BIỂN ADRIATIC

GN: Post lại đây bài viết về nơi tôi chuẩn bị đến trong tháng Năm này nếu không có gì thay đổi. Một xứ sở có rất nhiều ngôi nhà maí đỏ, chuyến đi sẽ có những chuyến qua... phà, hy vọng không có chuyện gì xảy ra, chứ không tôi chẳng biết bơi, đi học bơi hoài mà không hiểu sao vẫn không bơi nổi,  sinh ra từ thành phố biển, lớn lên ở thành phố biển, mai đây hưu cũng vẫn sống ở thành phố biển vây mà đi bơi vẫn... chìm. 

(NCTG) “Viên ngọc bích của biển Adriatic”, hay “Athens của Nam Tư” là những tên gọi, mỹ từ mà Châu Âu và thế giới dành cho Dubrovnik, chặng dừng chân thú vị của những hành trình du lịch tới các quốc gia từng là thành viên Liên bang Nam Tư (cũ).

Cổ thành Dubrovnik

Là một thành phố nhỏ chưa đầy 5 vạn cư dân, Dubrovnik đồng thời cũng là một hải cảng nằm ở phía cực Nam của Cộng hòa Croatia, và là một trong những địa điểm du lịch nổi tiếng ở biển Adriatic. Năm 1979, Cổ thành ở trung tâm Dubrovnik đã được đưa vào danh mục Di sản Văn hóa Thế giới của UNESCO.

Thời trung cổ, đô thị này đã từng là một trung tâm thương mại hàng hải, là thủ phủ của Cộng hòa Ragusa, là trong thời gian dài, Dubrovnik là quốc gia duy nhất ở phía Đông biển Adriatic được xem như đối thủ cạnh tranh khả dĩ của Cộng hòa Venice.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Tháng Hai & Những bà mẹ

Đặng Ngữ

Mùa thu năm 1864, tổng thống Hoa Kỳ khi đó, A. Lincoln đã viết một lá thư và gửi đến bà Lydia Bixby, một góa phụ ở Boston và là mẹ của năm người con trai, những người đã bị thiệt mạng khi thi hành nhiệm vụ trong cuộc Nội Chiến. Trong thư, A. Lincoln đã an ủi sự mất mát lớn lao của người đàn bà mất con như sau:
Thưa Bà,
Tôi được xem hồ sơ của Bộ Chiến Tranh, tờ tường trình của Sĩ quan chỉ huy hành chính quân sự Massachusetts (Adjutant-General Massachusetts) ghi rằng bà là mẹ của 05 người con những người đã hi sinh anh dũng trong chiến trận. Trước sự mất mát không thể chịu đựng nổi của bà, tôi cảm thấy thấy những lời lẽ an ủi của mình thật vô vọng. Nhưng tôi không thể ngăn được mình gởi đến bà sự san sẻ mà may ra bà có thể thấy trong sự cảm kích của nền Công Hòa mà họ đã hy sinh để bảo vệ. Khấn nguyện rằng Thượng đế của chúng ta ở trên Trời có thể làm dịu bớt nỗi thống khổ này và giúp cho bà chỉ giữ lại nhưng kỷ niêm đáng trân trọng về tình mẹ con và sự mất mát, cùng niềm hãnh diện đương nhiên của bà khi dâng tặng sự hy sinh vô giá này cho tượng đài của Tự Do.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Kỳ tích của hai anh em gốc Việt sống trong khu “ổ chuột” Mỹ

image
Hai anh em Johnny Huynh (trái) và George Huynh (phải)
Câu chuyện về kỳ tích của hai anh em gốc Việt Johnny và George Huỳnh đã khiến cộng đồng người Việt trên toàn thế giới nghiêng mình khâm phục.

image
"Những cậu bé này là minh chứng gần gũi nhất mà tôi gặp về thứ mà chúng ta gọi là "giấc mơ Mỹ"", nhà báo Baker chia sẻ: Cha qua đời, mẹ bị bệnh thần kinh, phải vật lộn giữa "khu ổ chuột" Dorchester (thành phố Boston, bang Massachusetts, Hoa Kỳ) để kiếm sống nhưng cả hai đã cùng đỗ vào những trường đại học danh tiếng bậc nhất cường quốc này.

3 cách thắt khăn quàng



Ba cách quấn khăn quàng để giữ ấm cho ngực và cổ trong mùa lạnh năm nay khi bệnh cúm đang hoành hành khắp nơi.  Sáng nào, mà hình như quanh năm suốt tháng tôi phải quấn khăn, tưởng tượng tờ mờ 5:30 sáng lang thang ngoài đường mà không quấn khăn thì cái thân già làm sao chịu nổi, ấy thế mà cứ đi bên cạnh cái bà bạn, người gầy nhom mà bà ấy lại cứ phong phanh làm mình thấy mình lụ khụ quá, nhưng không sao bả thì quanh năm ho, còn mình quanh năm khỏe, thế là nhờ (trăm chiếc) khăn quàng. :-)

Hình ảnh từ blog A Cup of Jo

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Bài vô đề cho năm mới

Trần Thanh Vân

Sáng Mồng Chín Tết, trời Hà Nội hơi se lạnh, tôi hồi hộp mở trang Bauxite Việt Nam số đầu Xuân Giáp Ngọ, sau 9 ngày nghỉ Tết, một đợt nghỉ Tết dài chưa từng có.

Đọc rất nhanh bài “Trung Quốc giúp Hoa Kỳ chi trả chương trình Y tế, tàu sân bay Mỹ như thế nào?” của tác giả Rick Newman do Trần Ngọc Cư dịch, và như một phản xạ bản năng, tôi thấy cần thiết phải gửi đến bạn đọc Bauxite VN bài viết dưới đây, một bài viết tôi chuẩn bị đã lâu, nhưng vì cảm thấy chưa đầy đủ nên chưa muốn vội vã đưa ra

Đầu tiên, tôi đọc lời phi lộ của Bauxite VN và muốn tỏ ý đồng tình với lời khuyên rằng chớ nên quá tin tưởng dựa dẫm vào chú Sam mà phải nên tự mình trước, rồi sau đó hãy nhờ cậy bạn bè.

Những ngày cuối năm vừa qua, người Việt khắp thế giới sôi sục lên vì lễ kỷ niệm 40 năm TQ cưỡng chiếm Hoàng Sa. Ở Đức, ở Nhật thì sôi động, nhưng ở Hà Nội, ở Đà Nẵng, TP HCM thì lẻ tẻ, im lìm và chính quyền Hà Nội làm những trò thật hèn nhát trước vườn hoa Lý Thái Tổ, khiến nhân dân cả nước thấy xấu hổ và thương cho phận đớn hèn của họ.

Câu chuyện Chinese New Year hay Lunar New Year

Nguyễn Đại Cồ Việt 阮大瞿越
happy-new-yearTết là lễ hội truyền thống, không chỉ của riêng người Trung Quốc, mà còn là của Hàn Quốc hay Việt Nam nữa. 
Câu chuyện Chinese New Year hay Lunar New Year và vài suy nghĩ của một người dạy tiếng Trung Quốc
Nguồn: Facebook của anh Nguyễn Đại Cồ Việt 阮大瞿越
Nguồn: Trần Quang Đức
Có người đề đạt lên Hội đồng thành phố Sydney (Úc), yêu cầu sử dụng ‟Lunar New Year”(1) (năm mới tính theo âm lịch) thay vì ‟Chinese New Year” (năm mới của người Trung Quốc) bởi vì các cộng đồng người Việt và người Hàn cũng đón lễ hội năm mới này. Tết là lễ hội truyền thống, không chỉ của riêng người Trung Quốc, mà còn là của Hàn Quốc hay Việt Nam nữa. Tôi ủng hộ ngay.

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

KHÔNG CÓ CÁI GỌI LÀ “TỪ HÁN VIỆT”

Hà Văn Thuỳ
  Trên trang mạng Bách Việt, ông Trần Kinh Nghị có bài “Di sản Hán Việt”*. Sau khi nhận định: quãng trên dưới 70-80 % từ vựng tiếng Việt có thành tố Hán-Việt, ông cho rằng “nếu vì một lý do nào đó mà để ngôn ngữ nước mình bị một ngôn ngữ khác lấn át và tình trạng lấn át kéo dài chắc chắn sẽ dẫn đến nguy cơ bị đồng hóa hoặc thoái hóa.” Kết thúc bài viết, ông đề nghị Nhà nước có biện pháp hạn chế việc dùng từ Hán Việt để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt.
Đồng cảm với nỗi bức thúc của ông nhưng nhận thấy đây là vấn đề lớn và không hề đơn giản, chúng tôi xin thưa lại đôi lời.


I. Có đúng tiếng Việt vay mượn từ ngôn ngữ Hán?


Muốn giải quyết thỏa đáng chuyện này, không còn cách nào khác là phải đi tới tận cùng cội nguồn ngôn ngữ, không chỉ của người Việt mà cả của người Trung Hoa.

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Đầu năm xem tem cũ

Lang thang trên net, thấy tấm thiệp có những con tem ngày xửa ngày xưa, thời ấy tôi cũng thích những con tem, nhất là những con tem vẽ tranh. Tìm trên net có nhiều trang về tem, nhưng không đầy đủ. Trang Việt Stamp thì có list từng thời kỳ nhưng lại không post đầy đủ hình ảnh của tem của tem thời VNCH :-)
Nếu lịch sử thời VNCH của miền Nam từ 54-75 bị "biến mất" trong lịch sử cận đại, thì cứ nhìn những con tem ở đây, chúng ta có thể tìm hiểu về một thời kỳ đã qua, mà những gì báo chí ngày nay vẫn cho là thời kỳ "Mỹ Nguỵ đồi truỵ" ra sao rồi so sánh với những con tem ở miền Bắc cùng thời, có thể hình dung ra đời sống người dân ngày ấy ra sao ở hai miền của đất nước. Con tem phản ảnh được sinh hoạt văn hoá của một thời kỳ.  Một thể loại lịch sử bằng hình, những câu chuyện được kể lại qua tem thư từ người gửi đến người nhận.  Tiếc là ngày ấy tôi còn nhỏ không được nhận những lá thư có những con tem xinh đẹp. Nếu có chắc chắn tôi đã gìn giữ, vì với tôi con tem là dấu chứng của kỷ niệm. 

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Kyoto, Lối mòn Triết gia

Trần Đức Hợp
kyoto 
Kyoto, thành phố cổ kính một thời là kinh đô của nước Nhật, hàng năm có hơn 30 triệu du khách ngoại quốc và bản xứ đến đây thăm viếng. Nó, được xem là thành phố có sức hấp dẫn hàng đầu ở Nhật Bản, sau thủ đô Tokyo.
Đây là cái nôi văn hóa cổ truyền của người Nhật, và Kyoto đã được UNESCO công nhận là một trong những di sản Văn Hóa của Thế Giới với những di tích cổ xưa và nhiều thắng cảnh xinh đẹp có một không hai mà không nơi nào trên thế giới có được.
Ngay cả Tổng Thống Hoa Kỳ Harry Truman năm 1945 cũng đã đồng ý với Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ là Herry Stimson gạch bỏ Kyoto trong danh sách những thành phố được chọn để ném bom nguyên tử ngày 6-8-1945 và ngày 9-8-1945. Kết cục là Hiroshima và Nagasaki đã bị san bằng dẫn tới sự đầu hàng không điều kiện của Nhật Hoàng Hiro Hito, kết thúc chiến tranh thế giới II.

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Trong vỏ hạt dẻ

Theo blog 5 Xu
Năm 1940.
Vào năm này chính quyền Vichy ở Pháp thân phe trục (phát xít), các nhân viên ngoại giao của Pháp ở Tokyo đạt được thỏa thuận với chính quyền quân phiệt Nhật, qua đó chính quyền Đông Dương thuộc Pháp “tề” Nhật. Người Nhật, sau khi thoát khỏi cái bóng khổng lồ của ý thức hệ Trung Hoa, đã tự mình phương tây hóa, tự chủ, lớn mạnh và thắng luôn cái bóng đen khổng lồ Trung Hoa (chiến tranh Trung Nhật Giáp Ngọ 1894-1895), thắng quân đội Nga (1904-1905), chiếm toàn bộ Triều Tiên, rồi chiếm toàn bộ Trung Hoa (1937-1945) và ở thời điểm Pháp ở Đông Dương (Indochina) tề Nhật (1940) thì Nhật đã chiếm Đông Nam Á.
Indochina rất quan trọng. Người Nhật dùng phía bắc (Đàng Ngoài, Đông Kinh = Tonkin) để làm hậu cần cho quân đội Nhật ở Quảng Tây và Vân Nam thông qua cảng Hải Phòng và đường bộ đi tới Lạng Sơn. Họ dùng phía nam (Đàng Trong = Cochinchina) để làm căn cứ hải quân và không quân . Lúc này quân đồng minh (Hoa Kỳ) đã có các hoạt động quân sự ở quanh Hà Nội và Hải Phòng, quân Nhật đã bị máy bay Mỹ ném bom.

Con đường của Rồng

GN: Mấy hôm trước, tôi gõ phải học lịch sử, không có nghĩa là từ trước tới giờ tôi chẳng học chẳng biết, nhưng vì trí nhớ của tôi rất tồi, tôi cũng đọc khá nhiều, nhưng đọc đâu quên đó.  Cho nên bây giờ phải tìm đọc những bài nói về những dữ kiện lịch sử một cách ngắn gọn và không khô khan để tôi còn có thể nói vắn tắt cho con cháu nghe, ở tuổi tôi mà nói dài quá thì chẳng ai nghe.  Lỡ con cháu chúng bảo "bà già nói mãi, biết rồi khổ lắm nói mãi" thì khổ .. thân già.  Đọc được bài này từ blog 5 Xu, tác giả Nguyễn Phương Văn. Tôi xin phép chép lại bài này và bài sau. 
Gần đây có ba event liên tiếp ở Sài Gòn. Có một điểm thú vị là các event này (do IPL, Trung nguyên và Trung ương Đoàn tổ chức) đều có các chủ đề khá lớn lao: Đánh thức con rồng ngủ quên, Châu chấu đá voi, Nhân hiệu Việt… Diễn giả ở các event này là những người Việt khá nổi tiếng, từ nước ngoài về như Vũ Minh Khương, Giáp Văn Dương, giới nghệ sỹ như Dương Thụ, Quốc Trung, giới kinh doanh như Võ Quốc Thắng, Đặng Lê Nguyên Vũ, giới kinh tế như Trần Đình Thiên, Võ Đại Lược, các học giả như Bùi Văn, Hồ Ngọc Đại, Tôn Thất Khiêm …

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Những bài học cho người không... còn trẻ

Tính là khi nào về hưu làm những công việc hướng dẫn con nít học, như thủa xưa tôi ngồi gõ từng bài dậy cho gia đình ở VN hay bạn bè cách viết thư bằng email, cách gài software để viết tiếng Việt, mỗi lần thấy ai làm được, mình cũng vui theo là không bõ công mình gõ.  Thế nhưng thời đại này trẻ con còn nhanh nhẹn về những thay đổi trên net, về software hơn mình cho nên tôi lại nghĩ bây giờ chỉ còn mong có thì giờ học cho kịp trẻ con, bao nhiêu cuốn sách về những application, program chống trên bàn, rồi từ từ vào tủ, sau đó thì trở nên lỗi thời chỉ vì ... cũ chứ không phải người mua đã xử dụng hết :-).  May sao bây giờ đọc được trên net GS Đàm Trung Phán giới thiệu những video của GS Huỳnh Chiếu Đẳng, người mà tôi vẫn thình thoảng được nhận những email chỉ dẫn nhiều việc ở trên đời, không ngờ ông tuy đã lớn tuổi nhưng ông có những hiểu biết về kỹ thuật cao và kiên nhẫn làm những youtube để chỉ dấn nhiều người.  Xin phép ghi lại đây để khi nào có thì giờ xin học lại, và cám ơn Giáo Sư HCĐ.

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Ngày 19-1

Buổi chiều ngày 19-1 lái xe về ngậm ngùi nghĩ đến những đưá trẻ, không phải nói là những thanh niên thiếu nữ đã ở tuổi trường thành mà chị biết. Chúng là con cháu chị, chứ chẳng ai xa lạ.  Cả tuần chị bận bịu không đọc báo, nhưng chị biết ngày này ở trong nước nhiều người đang dự định tổ chức những buổi tưởng niệm 74 người đã chết vì Tổ Quốc để bảo vệ Hoàng Sa, 40 năm trước, ngày 19-1-1974. Cho nên cuối tuần đi đón cậu cháu đi định cư ở Mỹ, đưá cháu có nửa cái tên của Hoàng Sa và âm hưởng tên đọc nghe cũng như Hoàng Sa vậy, chị nói đuà với ba chị " 40 năm trước Việt Nam mất Hoàng Sa, 40 năm sau VN mất Hoàng... (tên cậu cháu chị)" .  
Cháu chị còn lạ lẫm với đời sống ở đây và cả nhà chia sẻ những câu chuyện của mỗi người khi bắt đầu cuộc sống ở Mỹ ra sao, và cậu cháu thì kể chuyện VN cho mọi người nghe, nào ai tham nhũng, ai là tư bản giàu sụ, ai là dâu là rể của những "vua chúa" ở VN. Ôi thôi đủ chuyện.  

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Tử tế với nhau và... học nói

Nguyễn Văn Tuấn


Hôm làm thủ tục check-in ở phi trường CR xảy ra một câu chuyện làm tôi có cảm hứng ghi chép đôi ba dòng về… cách nói. Người khách hàng của Vietnam Airlines (VNA) bằng một giọng lịch sự và có chút ngần ngại nói với người trưởng nhóm tiếp viên rằng hôm nay là ngày sinh nhật của anh ấy, và hỏi VNA có dịch vụ gì đặc biệt cho anh không. Cô trưởng nhóm tuổi bậc trung, mặc bộ đồ business màu đen, khoanh tay trước ngực nói như thách thức: “không, VNA không có dịch vụ nào cho ngày sinh nhật cả”. Rồi hình như chưa hài lòng với câu trả lời, cô trưởng nhóm mỉa mai nói tiếp: “tôi ngạc nhiên là anh hỏi câu đó.” Anh hành khách lủi thủi rời khỏi quầy làm thủ tục làm tôi áy náy trong lòng dù sự việc chẳng dính dáng gì đến tôi.


Những cô gái tiếp viên của Singapore Airlines

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Ngày ấy Hoàng Sa

Mùa Xuân 1974, Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa, nhưng lúc ấy tôi chẳng biết gì về thời cuộc, chiến tranh, chính trị gì cả, thời gian ấy tôi đang ốm nặng, bác sĩ nói ba tôi phải cho tôi vào bệnh viện và nghỉ học.  Nhưng tôi không chịu vì không muốn mất một năm thi.  Ở nhà suốt ngày tẩm bổ và tối tối chong đèn trong chăn học lén để không bỏ lỡ năm thi thua kém bạn bè.  Rồi thì tôi đi học lại, đi thi, thi đỗ, mải vui với "thành quả" của mình mà không hề biết gì việc đất nước đã mất đi Hoàng Sa, đã có những người chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc, và lại càng không biết gì về sự tình đất nước lúc ấy đã trở nên nghiêm trọng khi chỉ hơn một năm sau đó, cuộc nội chiến chấm dứt mở đầu cho một cuộc chiến trong lòng người dai dẳng cho đến tận hôm nay.  Bây giờ đọc lại lịch sử và cuộc phỏng vấn sau, hy vọng tuổi trẻ ngày nay không hững hờ như tôi.  Quả là đưá con gái vô tâm ngày ấy, nhất là đối với những người đã vì mình hy sinh tuổi trẻ của họ để gìn giữ quê hương. Phải nói tôi rất cảm phục cô gái, người phỏng vấn bài nói chuyện sau, ngoài việc cô có một giọng nói đầy tự hào, và rất thuyết phục người nghe về một vấn đề của đất nước, cô còn có một lòng yêu nước nồng nàn, người đã chịu bản án 4 năm tù chỉ vì ngồi toạ kháng chống TQ.  Cô là biểu tượng của thế hệ tương lai làm rạng rỡ con cháu Hai Bà Trưng, phải chăng? 

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Thế Hệ Sai Lầm, Trong Đó Có Tôi!

Tin Ba
Chuyến xe bắt đầu lăn bánh rời vội vã giữa cơn mưa giao mùa cuối đông ở Cố Đô Huế trong sự tiếc nuối và bàng hoàng trong tim tôi! Có gì đó như len lỏi làm tôi không thể nào nhắm mắt vào giấc ngủ được! Nếu tôi không chia sẻ những tâm sự này chắc lương tâm tôi sẽ cắn rứt nhiều lắm!
Từ Đức Trọng, lâm Đồng một địa danh quá đỗi bình thường mà tôi đã đi qua vài lần, tôi không nhớ rõ lắm! Đến TP Huế thơ mộng đầy xa lạ! Nhưng đây có thể là chuyến đi ý nghĩa và đáng nhớ nhất trong đời tôi!

Top 21 cây cảnh có độc chết người cần tránh

1. Trúc đào
Image

Tên khoa học là Nerium  oleander. Toàn thân Trúc đào đều có chất cực độc Oleandrin, Neriin. Người ta có thể bị ngộ độc do chạm vào cây hoặc nuốt phải. Nhẹ thì gây buồn nôn, ói mửa, tiêu chảy, rối loạn nhịp tim, nặng thì có thể mất kiểm soát cơ thể, hôn mê. Nếu không xử lý kịp thời sẽ dẫn đến tử vong.
Việc phơi khô hoặc nấu chín cũng không làm mất tính độc của loài thực vật này. Không trồng trúc đào ở cạnh nguồn nước (giếng ăn, bể nước...) vì lá, hoa trúc đào rụng xuống làm nhiễm độc nước. Trên thế giới đã ghi nhận nhiều trường hợp bệnh nhi bị ngộ độc do mủ hoa cây trúc đào.
Hiện nay, trúc đào đang được trồng rất nhiều ở trên các tuyến phố, vườn hoa, nơi công cộng.

Tờ báo nào bạn không nên đọc?

Khải Đơn
Tôi đọc báo mỗi ngày, vì thế tôi viết bài sau đây, nghĩa là không phải nó đúng 100% nhá, chỉ là tôi thự thấy vậy qua kinh nghiệm thôi. Ai biết thêm xin comment giúp tôi ở dưới.
Có rất nhiều trang web hoặc báo giấy mỗi ngày mà bạn đọc. Đôi khi bạn cảm thấy rất giận dữ và bực dọc vì một bài báo, hoặc nó quá kinh dị, hoặc nó đưa một thông tin nhảm nhí, hoặc đơn giản, là nó bịa ra 1 câu chuyện. Đâu là dấu hiệu để bạn quyết định mình không nên đọc 1 tờ báo nào đó hoặc không nên tin một chuyện nào đó trên báo viết ra? Tôi có vài dấu hiệu sau đây!
1. Đưa các tin tức có tính kỳ thị, xung đột, xúc phạm nhân thân hoặc danh dự người được đề cập trong bài viết mà không xóa mặt:

Link bài viết: http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Phap-luat/658290/bo-con-o-que-len-thanh-pho-ban-dam-gia-cao

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Điểm sách "Vang Bóng Một Thời" của Nguyễn Tuân

Hoàng Nhất Phương
Trong nền Văn Học Việt Nam, Nguyễn Tuân (1933-1987) được mệnh danh là người viết tùy bút xuất sắc nhất. Tác phẩm đầu tay “Vang Bóng Một Thời” của ông do nhà in Tân Dân Hà Nội xuất bản năm 1940, vừa phát hành đã được giới văn nghệ sĩ và người đọc hết sức tán thưởng, khen ngợi. Tác giả ngay lập tức trở thành nhà văn nổi tiếng, “Vang Bóng Một Thời” được trao tặng giải thưởng Gia Long, kiêu hãnh đứng ngang hàng với “Hồn Bướm Mơ Tiên” của Khái Hưng, “Đôi Bạn” của Nhất Linh. Từ năm 1940 cho đến nay “Vang Bóng Một Thời” đã tái bản nhiều lần, và vẫn được công chúng thân ái đón nhận. Là cây bút tài hoa bậc nhất của văn đàn Việt Nam từ năm 1938 đến năm 1987 và là người có kiến thức uyên bác, Nguyễn Tuân không chỉ sính văn chương, am tường hội họa, âm nhạc, điêu khắc, mà còn hiểu biết rất rõ hoàn cảnh chính trị, thời cuộc thuở ấy. Ông thích lãng du giang hồ, từng bị chính phủ bảo hộ Pháp bắt giam, vì dám đi Bangkok dù không có giấy thông hành. Cá tính của ông thật đặc biệt, không giống bất cứ ai, có vẻ “hách xì xằng,” ngạo mạn, bất cần đời; nhưng thực sự Nguyễn Tuân là người nhân ái, độ lượng, hết sức cảm thông với mọi người, vì ông hiểu rõ nguồn cơn bối rối của mỗi một cảnh đời.

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Những con đường thơ mộng

Theo email
Những con đường đẹp đa số là nhỏ, chỉ dành cho người đi bộ và có khung cảnh hai bên hết sức thơ mộng.
Những đoạn đường tại Antibes, Pháp: Antibes là thị trấn nghỉ dưỡng tại miền Đông Nam của Pháp. Những đoạn đường ở thị trấn cổ này thu hút nhiều du khách bởi sự hoài cổ, nhẹ nhàng.
Những con đường đẹp nhất hành tinh - 1

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Hà Thanh, Đoá Hương Ca Xanh Ngát

Trịnh Thanh Thủy
Theo Khoa Học Net
ha-thanh4Tin cô từ trần lan ra ngày một xa. Ngày đầu năm mới, sự ra đi của nữ danh ca Hà Thanh như một làn gió thoảng với thế hệ những người không biết đến giọng hát cô.  Tuy nhiên với các thính giả mến mộ, nó như một cơn mưa tuyết, bông nõn, rơi nhẹ, nhưng thấm lạnh từ từ.

Báo chí và giới truyền thông trong và ngoài nước đều nhắc nhở tới cô như một mất mát lớn của làng ca nhạc. Những người đã từng tiếp xúc, làm việc và sinh hoạt chung với cô đều chia sẻ những cảm xúc chân thật vừa thương yêu vừa mến phục lại có phần kính ngưỡng. Tiếng hát của cô từng được khen tặng như tiếng hót một con oanh ca hàng đầu xứ Huế hay tiếng hát vượt thời gian trong một CD của Paris By Night mấy năm gần đây.

Với tôi, chỉ qua một lần tiếp xúc, tôi thấy cô như một đóa hoa xanh ngát hương thơm.

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Thư của cháu nội

GN: Cuối năm 2013 tôi được đọc mấy lá thư của con gửi cha, của cha gửi con thật là cảm động, nhưng lá thư này của cô bé có gương mặt khả ái gửi kêu cứu cho ông nội thật thảm cho một gia đình, một hoàn cảnh lẽ ra phải được giải quyết sau gần 40 năm đất nước đã không còn chiến tranh.












An Minh Bắc, ngày 30 tháng 12 năm 2013


Người phu xích lô 51 năm trước của tôi và một thông điệp cho mùa Giáng Sinh


xich lo 
Bạn thân,
Tôi muốn kể hầu bạn một câu chuyện mới xẩy đến cho tôi trong mùa Giáng Sinh năm nay.  Ngày 24, một ngày trước Giáng Sinh, tôi nhận được một thiệp Giáng Sinh làm tôi ngạc nhiên.
Thiệp viết như sau: Kính thẩm phán Phan Quang Tuệ.  Em được biết thẩm phán khi còn ở Việt Nam.  Thẩm phán đã về hưu, em thấy trong facebook nên để lại message nhưng không thấy thẩm phán trả lời.  Xin xem lại message em đã gởi.  Em,……., đã gặp trong đêm khuya trên đường Phan t. Giản.  Kính chúc thẩm phán có mùa Noel và năm mới với nhiều sức khỏe cùng quý quyến.”
Tôi để tấm thiệp lạ kỳ này qua một bên, trên bàn giấy trong phòng làm việc.  Vợ tôi thường để tất cả thiệp Giáng Sinh trên một bàn nhỏ gần cây thông Giáng Sinh trong phòng khách.  Tối hôm ấy vợ chồng tôi, em vợ, cháu gái, các con trai, con dâu, cháu nội quây quần trong buổi tiệc gia đình mừng Đấng Cứu Thế ra đời.  Chúng tôi mở quà, chơi trò chơi “white elephant”.  Mãi đến khuya tiệc tàn, các con cháu ra về.  Tôi giúp nhà tôi dọn dẹp.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

30 điều không nên tiếp tục làm cho bản thân

Đầu năm xin phép copy mang về để suy ngẫm
Đừng làm thế.
Đừng làm thế.
Blog Alan sưu tầm  “Không ai có thể quay ngược lại thời gian để bắt đầu lại từ đầu, nhưng bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu từ ngày hôm nay và tạo ra một kết thúc mới”. Tôi copy bên Que Choa, cảm ơn bác Alan và bác Lập.
1. Đừng mất thời gian với những đối tượng sai lầm: Cuộc sống quá ngắn ngủi, bạn không nên dành thời gian với những người chỉ biết hút cạn nguồn hạnh phúc của mình. Nếu ai đó muốn bạn có mặt trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành ra chỗ cho bạn. Bạn không phải đấu tranh để giành giật lấy một vị trí nào cả. Đừng bao giờ ép mình vào mối quan hệ với những người coi thường giá trị của bạn. Và hãy nhớ, những người bạn thật sự của bạn không phải là những người ở bên cạnh bạn khi bạn thành công, mà là những người ở bên cạnh bạn khi bạn gặp khó khăn.

Tản mạn bên bát phở


Phở chính là sự sáng tạo tuyệt vời của những đầu bếp Việt Nam thời đó. Họ đã thả hồn Việt vào trong phở. Giao lưu văn hóa có nhiều cái lợi. Nếu tài giỏi thông minh biết kết hợp cái cổ truyền và cái mới sẽ tạo ra những tuyệt tác mang phong cách và hồn dân tộc.

batpho01
Một lần anh bạn Việt Kiều Mỹ qua Paris chơi, rủ nhau đi ăn tiệm. Tôi hỏi anh thích nếm hương vị quê hương hay hương vị Pháp. Anh bạn đề nghị ăn đồ Tây với lý do đến đâu phải nếm đặc sản nước đó, đặc sản Việt Nam : nem, phở, bún, bánh cuốn… bên Mỹ bán đầy khắp. Hóa ra đặc sản Việt Nam bây giờ du lịch khắp thế giới, đặc biệt là ở Pháp và Mỹ- hai nước có lịch sử liên quan đến Việt Nam. Nhiều người nước ngoài biết đến nem, Phở. Điều ngạc nhiên phở là món ăn quốc hồn quốc túy của Việt Nam không nằm trên mâm cơm thờ cúng tổ tiên. Tết Việt Nam gắn liền với bánh trưng, nem, măng hầm, bóng xào chứ không phải phở.

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog