Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Con đường không vui (1&2)

Christoph Nonnemann
Phan Ba dịch 
Theo Tủ sách Phan Ba 

Huế, thủ đô cũ của Việt Nam, một trăm kilômét ở phía Nam của vĩ tuyến mười bảy đã trở nên nổi tiếng vì chia cắt đất nước, nhìn theo nhiều phương diện dường như là một cực đối nghịch cổ xưa với thủ đô mới của Nam Việt Nam. Cuộc sống hàng ngày trong trung tâm cổ xưa của đất nước này vẫn còn là cuộc sống của một thành phố đại học nhỏ, hàn lâm và điềm tỉnh, như nó cứng rắn và vội vã ở Sài Gòn. Trong khi hoàng hôn nhiệt đới đẹp nhất cũng không thể nào che đậy được nét xấu xí của sự suy tàn ở Sài Gòn thì hoàng hôn đã biến thành phố cổ xưa của các hoàng đế trở thành một bức tranh Trung Hoa. Giữa các bờ sông có hoa sen viền cạnh là những chiếc thuyền làm nhà ở, những cái mà người ta có thể mướn cho một đêm gồm cả tình yêu, được chống đi xuôi theo dòng sông Hương cạn nước, ‘Rivière de Parfum’, không bị những chiếc thuyền đổ bộ đang mang hàng tiếp tế lên ngược dòng sông của Thủy quân Lục chiến Mỹ quấy rầy. Những người lính Mỹ, đang đào công sự ở trên bờ sông xung quanh những cái thùng hàng đã được bốc lên, càng nhấn mạnh đến sự thanh bình và hòa hợp của phong cảnh đang được những tia nắng mặt trời cuối cùng nhuộm vàng đó. Tất cả đều là thi ca và đất đẫm lịch sử.

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Mua sách

GN: Tôi đã đọc những bài viết của tác giả TKTT, đọc tên nhà văn này tôi cứ thích viết tắt, vì nhớ đến một tác giả khác có lối viết tắt từa tựa khác TTKH, người viết một bài thơ "Hai săc hoa Tigôn", tạo nên những giai thoại về bài thơ mà mấy chục năm qua không ai tìm ra được chân dung thật của tác giả TTKH.  Còn tôi thì phải đi vòng vòng thế giới sang mãi tận Tây Ban Nha, đi dọc công viên thấy có những dàn hoa trông xinh xắn dễ thương nhưng không biết đó là hoa Tigôn, (hỏi tôi có khờ khạo không cơ chứ). Và cái blog này cũng không phải để viết về bài thơ nổi tiếng "bí mật" ấy mà chỉ là viết về sự lẩm cẩm của tôi thôi.  Chẳng là tôi đọc những bài báo của tác giả ký tên Nguyễn Thái Hoàng từ những ngày đầu xuât hiện trên mạng cách đây cả chục năm. Cứ nghĩ là một cậu thanh niên trẻ tuổi nào đó mà gan quá, dám viết những bài châm biếm chế độ cầm quyền tại VN. Sau này mới biết tác giả "thanh niên" ấy là một phụ nữ, người phụ nữ đã vào tù ra khám chỉ vì bênh vực quyền lợi cho những kẻ bị áp bức.  

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị khinh bỉ.

Khánh Hưng
Theo blog Bà Đầm Xoè
Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.
1
Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!
Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu “Việt kiều” 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người “gốc Việt” nên không có… giá cao!

"Bặt vô âm tín"

GN: Ông tướng qua đời, nhờ đó mà mấy hôm nay tôi có dịp 'chuyện trò' qua email với một người bạn học, mà lâu nay cả nhóm tưởng chừng ông không muốn liên lạc với ai, không ai biết tin nguời bạn học này.  Chỉ khi ông tướng mất, tôi nhớ có lần ông bạn nhắc ông là con cháu của vị tướng này, nên tôi gửi thư chia buồn, thì mới nhận được tin ông bạn học này, hoá ra ông vẫn bình an, ông nói cũng thỉnh thoảng vào đọc blog :-). Ông kể về quê hương Quảng Bình, về nơi chốn sẽ chôn ông tướng.  Tôi cũng từng có một người bạn gốc gác Quảng Bình, câu chuyện về nơi ấy khiến tôi lại nhớ về một thời đã qua.  
Sáng nay đọc bài sau, cũng như điều tôi nghĩ về ông tướng mấy hôm trườc, nên xin post lại đây.  Một thời của ông cũng đã 'bặt vô âm tín', phải không?

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

"Ảo ảnh"

GN: Tướng Giáp là vị tướng  nổi danh với một cuộc chiến, cuộc chiến Điện Biên Phủ, thế hệ sau như chúng tôi cũng chỉ đọc qua sách vở, ông đã sống một cuộc đời dài, chứng kiến những cuộc chiến cận đại nhất của lịch sử Việt Nam, những thay đổi của xã hội.
Nhiều người dân trọng vọng quí mến ông, riêng tôi chỉ thắc mắc những ngày cuối đời ông có "happy" vì những gì ông chứng kiến ở xã hội ngày nay.  Tôi nghĩ chắc ông buồn lắm, đọc thấy họ viết ông sống một đời sống giản dị, một cuộc đời của nhà Nho, trưởng thành với văn hoá Pháp, hẳn là ông sẽ buồn, buồn lắm. Nếu tôi mà được đi viếng ông, chắc tôi sẽ hỏi thầm ông. Còn bây giờ đọc bài báo không rõ do phóng viên nào dưới đây, thì cứ như là có ai đó lại muốn tạo nên một huyền thoại về một con người. 
Nhưng đọc đoạn văn sau mà không khỏi bật cười, đã thế đọc câu cuối chẳng hiểu viết gì.  

"Nhưng có một địa danh mà theo người dân địa phương là rất thiêng, chỉ dành cho bậc khai quốc, hoặc hiển đạt khoa bảng mới có thể an nghĩ vĩnh hằng để hộ vệ quốc gia cho con cháu ngàn đời thanh bình. Người trần mất mắt thịt, không thể an táng ở đây."

Đọc xong lại có bao nhiêu niềm thắc mắc khác!!!.  Ông có bị đi "đầy" ? Hy vọng không phải thế, đảng và gia đình đã chọn một mảnh đất đẹp để ông bảo vệ quê hương.  Mong là thế cho dân nhờ.

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Nai vàng ngơ ngác

Hồ Đình Nghiêm
nguyen_phuong_uyen_4
Sinh viên Nguyễn Phương Uyên
Tôi luôn dành cảm tình cho hai người (ngòi) viết. Tiếc thay họ không là nhi nữ (thường tình) để mê mệt thêm. Cả hai đều là đàn ông. Ở trong nước: Người Buôn Gió. Ở nước ngoài: Tưởng Năng Tiến. 

Cảm tình dành cho phận gái (toàn bến đục) thì đếm không xuể, xiêu lòng do bởi đón nghe những khổ luỵ mà họ luôn bị đón đầu, vây khổn, ở vùng đất có tên gọi dài thậm thượt Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc.

Sau hơn 38 năm, đất nước đã “sạch bóng quân xâm lược”, thế lực nào ghê gớm hơn đã xâm lược xói mòn làm quê hương khốn đốn tật nguyền hơn cả quá khứ nhọc nhằn đằng đẳng chiến tranh. Người Buôn Gió và Tưởng Năng Tiến vẫn chuyên cần đào xới dấu hỏi ấy. Tôi có cảm tình chất giọng họ chuyển tải lượng thông tin dễ gây sốc gây hoảng kia. Họ phải dằn lòng trấn áp những bức xúc, vượt qua chán ốm để cho trang văn đi sát với trần trụi của sự thật. Đọc, lạnh căm. Run. Giận. Và thở dài. Dài miên man. 

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Đong đưa cùng Nhạc Muồi (phần 2)



Nguyễn Ngọc Già

"Nhạc trẻ" và "nhạc...lạ"

Để không mang tiếng là thổi phồng Nhạc Muồi quá đà và cũng để không bị "lạc hậu" với "nhạc trẻ", mời quý độc giả cùng thử nghe bài hát có tên "Chạy Mưa"[1] để xem "nhạc trẻ" là như thế nào.


Lý do tôi đề nghị quý độc giả nghe và xem bài hát này:

- Cuộc thi The Voice 2013 vẫn còn đang rất nóng với những người ngồi ghế huấn luyện viên đều nổi tiếng trong làng nhạc hiện nay: Mỹ Linh, Đàm Vĩnh Hưng, Hồng Nhung và Quốc Trung cùng những chuyên gia giúp họ về chuyên môn như: Thanh Bùi (một người Úc gốc Việt), Huy Tuấn, Hoài Sa, Phương Uyên (nhóm Ba Con Mèo) v.v...

- Đây là bài hát do chính tay nữ ca sĩ Hồng Nhung chọn cho 2 thí sinh tham gia cuộc thi.

- Trong màn thi gọi là "đối đầu", Quốc Trung đã nhấn nút cứu một nữ thí sinh do Hồng Nhung loại.

Đong đưa cùng Nhạc Muồi (phần 1)

Nguyễn Ngọc Già
___________________________

Tôi không muốn gọi dòng nhạc mà chúng ta bàn luận ở đây với cái chữ "nhạc sến". Nó trở nên miệt thị một cách thiếu hiểu biết về âm nhạc nói riêng và nền văn hóa - nghệ thuật nói chung của Việt Nam. Do vậy, tôi xin phép gọi dòng nhạc này là: Nhạc Muồi - như nhiều người hay gọi.

Chữ "Muồi" thường gắn liền với trái cây chín. Chín một cách ngọt ngào, thơm mát tới tận ruột gan người dùng và nó chín một cách tự nhiên theo quy luật tạo hóa, không phải là "chín ép" (trong miền Nam gọi là chín "dú") hay dùng hóa chất như ngày nay chúng ta thấy vì mục đích lợi nhuận trên hết. 

Cũng nên phân biệt "chín muồi" với "chín rục".
Nhạc Muồi, Cải Lương và Tân Cổ Giao Duyên

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Đất mẹ

 Đặng Ngữ
rootNhưng một cái cây vốn sinh trưởng từ miền Trung vẫn luôn nhìn xuống gốc rễ của mình…và thỉnh thoảng tôi vội vã trở về ăn một bữa cơm với Mẹ.
Ngày hôm qua, trời gần như làm mưa suốt. Có đôi lúc, ông trời dường như dừng lại lấy hơi, nắng được thể lóe lên một chút hi vọng nhưng sau đó lại tiếp tục đổ mưa.
Mưa Sài Gòn. Nguồn: Linhtn
Mưa Sài Gòn. Nguồn: Linhtn
Hôm nay, từ đầu giờ khuya đã có những cơn mưa nhỏ. Đến sáng mây đen vần vũ và trời đổ mưa nặng hạt hơn. Gió quần thảo lúc thì trên cao lúc dưới thấp, bầu trời xám xịt. Ngay cả mấy con chim sẻ nâu trên mái nhà thường ngày ríu rít là thế mà hôm nay im bặt như thể có con mèo to đang rình mò trước tổ.

Bùi Giáng: Thơ phơi giữa nắng

GS Huỳnh Như Phương
Theo Diên Hồng thời đại
Người và thơ Bùi Giáng là sự kết hợp giữa đất đai nguyên sơ, hoang dã và nhịp đời phố thị. Tuổi thơ ông trải qua một vùng thiên nhiên hào phóng ruộng đồng, non nước cỏ cây dọc sông Thu bồn, dưới núi Cà tang. Thơ Bùi Giáng hóa kiếp và cho đầu thai để tái sinh cả những cánh bướm, cánh chuồn chuồn, con kiến, con vi trùng, sâu bọ cùng hoa hương cỏ dại qua ngôn ngữ hiện đại.  Ông cũng sớm hòa nhập vào cuộc sống đô thị, bắt đầu từ Hội An, Huế, rồi Sài Gòn.  "Anh đi về đô hội / Ngõ phố thi mơ màng".  Bùi Giáng như cái cây bị bứng khỏi phù sa Thu Bồn, vất giữa đất Sài Gòn, tưởng thung thổ lạ lẫm mà vẫn hút được dưỡng chất phồn hoa để tồn tại. Ông vừa lạc lõng giữa đô thành lại vừa muốn là một tế bào - tuy là tế bào dị thể - của nó. Thơ ông không dửng dưng với những chiều hôm phố thị. Có lúc ông tự  trách mình: "Bây giờ tôi đã quên xưa  /  Sài Gòn cám dỗ tôi chưa chịu về". Điều kỳ diệu là Bùi Giáng  ngao du sơn thủy mà vẫn như trụ chân một chỗ.  Sau 34 năm, ông mới trở lại quê nhà; nhưng thật ra, ông đã có bao chuyến về tâm thức, đúng hơn, chân ông đã đi xa mà tâm ông vẫn còn ở lại:  "Hỏi rằng: người quê ở đâu ? / Thưa rằng : tôi ở rất lâu quê nhà".Trí giả và hiền giả

Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng - Sự giao cảm vô thường

Vương Tâm
Phongdiep.net
                                                                      
     Sinh thời, người ta nói hai người chơi thân với nhau cũng không hẳn đúng, bởi lẽ mỗi người một tính cách, mặc dù có thời gian nhà hai người ở gần chợ Trưong Minh Giảng, Sài Gòn. Thi sĩ Bùi Giáng thì ngông nghênh, lãng du và toả sáng bất cứ hoàn cảnh nào bằng thơ ca, còn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại dịu dàng, trầm buồn và trĩu nặng với sự cô đơn. Thơ Bùi Giáng luôn phớt tỉnh sự đời, suy tư chông chênh với ý tứ bất ngờ như tia chớp.   Còn nhạc của Trịnh da diết nhưng không kém phần bảng lảng trong cõi triết luận vô thường. Mặc dù ngoài đời hai người ít để lại những kỷ niệm sinh hoạt hay giao lưu thân thiết đến mức tạo nên giai thoại. Thậm chí, nhiều năm trước khi mất, Bùi Giáng không còn có dịp lui tới gặp gỡ, trò chuyện với Trịnh công Sơn vì những sự cố không đáng có, nhưng hai người lại luôn gần gũi nhau về những nỗi niềm nhân sinh và luôn chia sẻ cùng nhau về cái sự vô thường của ý niệm giác ngộ về đời, về đạo của phật giáo. Những câu hát của Trịnh tựa như: “Tình không xa nhưng không thật gần; Không xa đời và cũng không xa một người; Một phố hồng và một phố hư không... nghe mà sao gần gũi với cảm xúc của thi sĩ họ Bùi kia với những câu thơ đại loại như: “Đã đi đã đến cuối trời- Đã về như vẫn muôn đời đã đi; Xin chào nhau giữa con đường  Mùa xuân phía trước miên trường phía sau

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Hổng phải ổng!!!

Bùi thị Lài 
Theo Tiền Vệ
Phần lớn cuộc đời của nhà thơ Bùi Giáng gắn liền với Sài Gòn. Với người Sài Gòn, ông vừa là một niềm tự hào, vừa một biểu tượng đau đớn của thân phận con người, thân phận trí thức, sau biến cố 1975.
Trong văn học Việt Nam có lẽ Bùi Giáng là người có đời sống kỳ dị nhất. Sự kỳ dị nhiều phần có từ tính khí tài hoa mà ngông ngạo, và ở định mệnh khác thường của ông. Ông cũng là người để lại nhiều giai thoại nhất. Nhiều cho tới nỗi giờ đây người ta khó mà kể ra cho hết. Kỳ dị cho tới nỗi sau khi ông qua đời rất lâu rồi mà những giai thoại về ông vẫn tiếp tục ra đời, những giai thoại này cũng nhiều không kém các tác phẩm của ông mà người ta in lại trong những năm gần đây.
Một số các giai thoại về ông ở thời gian sau 1975 mang nhiều chất hài hước và thi vị, ông giễu cợt với người này người nọ, và với chính mình, bằng tài thơ và lối hành xử khác thường; phần lớn các giai thoại còn lại đều buồn, thậm chí hơn thế nữa: đau đớn.

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Thư giãn



Hai người bạn ngồi kháo chuyện với nhau:

-Tớ vừa xem xong một cuốn sách dạy chỉ tay hay lắm.Nếu muốn, tớ sẽ…

-Xin mời.

-Cậu đặt tay lên bàn…tốt…ngửa bàn tay lên…tốt…úp bàn tay xuống…được rồi…giơ ngón trỏ ra…được rồi.Bây giờ cậu muốn biết gì?

-Cậu xem tớ là người thế nào?

-Cậu là người dễ bảo
 

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

BỐN MÙA YÊN KINH

Anh Thư Lê

Tôi thích gọi Bắc Kinh bằng một cái tên cổ dịu dàng: Yên Kinh. Yên Kinh nghĩa là kinh đô nước Yên. Vốn Bắc Kinh nằm trong tỉnh Hà Bắc, và cả tỉnh này hàng ngàn năm trước là nước Yên cổ đại. Hẳn bạn còn nhớ trong sử sách có thái tử Đan nước Yên (gọi là Yên Đan), phái thích khách đi ám sát Tần Thủy Hoàng... 

Ở Bắc Kinh có món bia đặc sản, gọi là bia Yên Kinh “local”. Trường Đại học Bắc Kinh lừng lẫy ngày xưa cũng được gọi là “Yên Kinh đại học đường”. Tất cả các tỉnh thành của Trung Quốc, ngoài cái tên “hiện đại” bây giờ, đều lưu giữ những cái tên cổ xưa, từ thời họ còn là những nước chư hầu. Điều này được thể hiện trên biển số xe ô tô, ví dụ Thượng Hải sẽ viết tắt là Hộ (nước Hộ hoặc nước Sở), Thiểm Tây là Thiểm, Quảng Đông là Việt, v.v… 

Bạn có muốn làm một tour xuyên suốt bốn mùa và xuyên suốt cả những năm tháng dài Yên Kinh với tôi không? 

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

TÂN NHẠC VIỆT NAM dưới thời Xã Hội Chủ Nghĩa

 
 
Nhạc sĩ Lê Dinh
 
 
Về âm nhạc, từ 38 năm nay, thành thật và công bình mà nói, chúng ta có thấy sự tiến triển nào trong bộ môn này không, hay là một sự tụt lùi tệ hại từ năm 1975 đến nay, hay nói một cách khác, CSVN đã giết chết âm nhạc Việt Nam.

Nhìn lại ngày khởi đầu của nền âm nhạc Việt Nam, từ những ca khúc đầu tiên mà những bậc tiên liệt của nền âm nhạc để lại – được gọi là nhạc cải cách - như Một kiếp hoa (Nguyễn văn Tuyên & Nguyễn văn Cổn), Khúc yêu đương (Thẩm Oánh) Bình minh (Nguyễn Xuân Khoát), Bản đàn xuân (Lê Thương), Tâm hồn anh tìm em (Dương Thiệu Tước), Bóng ai qua thềm (Văn Chung), Cùng nhau đi Hồng Binh (Đinh Nhu), Thu trên đảo Kinh Châu (Lê Thương)…, chúng ta thấy, dù đã ra đời hơn 80 năm nay, còn phôi thai, nhưng âm nhạc VN thuở đó nghe rất có hồn nhạc, lời lẽ tuy không trau chuốt văn chương, nhưng không khó nghe và lai căn như bây giờ. Chẳng hạn như bài “Thu trên đảo Kinh Châu” của Lê Thương, một bài âm hưởng nhạc Nhật thời đó, tuy được sọan sau, nhưng cũng được coi như là một trong những ca khúc đầu tiên của gia tài âm nhạc Việt Nam.

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Nước Mỹ số một.....?????

Phượng Vũ

“Đi cho biết đó biết đây
Ở hoài một chỗ, biết ngày nào “khôn”



Ông bà ta từ ngàn xưa đã có cái “nhìn xa trông rộng” thấy được nhu cầu phát triển sự hiểu biết, sự “khôn” lên qua việc đi đó đây. Vì thế ngày nay du lịch là ngành “kỹ nghệ không khói” nhưng đem lại lợi nhuận lớn cho rất nhiều nước trên thế giới. Ngoài ra nhờ đi đó đây, ta mới có dịp mở rộng tầm nhìn, có dịp so sánh để “biết mình, biết người”.
Ở Mỹ lâu năm, quen hưởng những tiện nghi đời sống căn bản của mọi người trong xã hội ( kể cả người nghèo), riết trở thành quen, thấy bình thường và xem đó là lẽ đương nhiên. Ví dụ như nhu cầu vệ sinh: ở Mỹ cầu tiêu công cộng có ở khắp nơi, giấy vệ sinh, giấy lau tay xài thoải mái, vòi nước uống cũng được thiết kế khắp nơi. Các công viên, các khu “rest area” dọc các xa lộ, thậm chí ở những buổi meeting, hội chợ... cũng có những cầu tiêu tạm cho mọi người dùng khi cần đến và chẳng bao giờ phải tốn một xu nào.

Những thần tượng giả




Lê Hữu
Theo Diễn Đàn Thế Kỷ




Lặng lẽ tiếng dương cầm”, đấy là tên bài hát của một nhạc sĩ từng được yêu thích ở miền Nam trước năm 1975, hiện sống trong nước. Cái tên ấy khá phù hợp với tính cách của ông, vốn lặng lẽ, hiền hòa. Tên của ông khá lạ (đi với một con số) nhưng lại rất quen thuộc với người yêu nhạc ông, yêu tiếng đàn ông và yêu cả chiếc bóng lặng lẽ của ông phía sau chiếc dương cầm trên sân khấu hàng đêm, đệm đàn cho ca sĩ hát hay độc tấu một bản tình buồn. Tên ông là Nguyễn Ánh 9 (NA9).

Câu chuyện thưong tâm

GN: Ngày 11-9 ở Mỹ người ta tưởng niiệm biến cố khủng bố ở NewYork năm 2001 thì ở VN có một câu chuyện thương tâm, có lẽ chỉ là một trong những muôn ngàn thương tâm khác đang xẩy ra trên đất nước VN, câu chuyện của người đàn ông họ Đặng làm tôi chú ý.  Anh ta chọn cái chết ở chùa sau khi đã bắn bốn cán bô quản lý nhà đất, một cái chết được sắp xếp trong tuyệt vọng của một người đàn ông ở độ tuổi mà người ta cho là giai đoạn thành công chín chắn của họ.  Có bao nhiêu người đàn ông VN ở độ tuổi này phải đi đến con đường cùng của mình quá sớm như thế không?  Không biết nói gì về người đàn ông họ Đặng ngoài hai chữ thương tâm, và cầu chúc cho hương linh ông và những người bị nạn về miền cực lạc.  


Nhạc sến, bình thường & bất thường

Đỗ Trung Quân
Theo FB Đỗ Trung Quân


vấn đề đang trôi qua, cuộc trao đổi trên mạng lẫn báo giấy cũng đã vừa đi qua.
Từ một phát biểu của một nhạc sĩ khi mới xuất hiện được ghi nhận có những khát khao mới mẻ cho âm nhạc đương đại Việt Nam.Anh được ủng hộ trong ấy có tôi,khi còn tham gia showbiz. Ủng hộ cái mới không có nghĩa là phủ nhận những giá trị từng góp phần cho một thế kỷ âm nhạc Việt Nam cho dù sự "xuẩn ngốc " của lịch sử nào đó từng muốn xóa sổ một nền âm nhạc có xuất phát từ Nam Việt nam. Nhưng có lẽ [ và hy vọng ] vấn đề ở thái độ dè bỉu "nhạc sến " kia không có sự nhám nhúa của " chính trị " lẩn khuất.
Nó chỉ là một thái độ , một nhận định và cần được tôn trọng trước khi phản bác lại
Quan điểm của tôi như thế, in lại ở đây chỉ như một ý kiến phản biện
kwan [ đỗ trung quân ]

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Giai thoại của một bản nhạc ?

Ai là tác giả thật của ca khúc "Nỗi lòng người đi" ?

Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu xuân tròn đắm say
Đôi tay ngọc ngà dương gian tình ái em đong thật đầy
Bạn lòng ơi! Thuở ấy tôi mang cây đàn
Quen sống ca vui bên nàng...

Những ca từ và giai điệu đẹp lãng mạn, bao người say, bao người hát và vẫn được biết đến là nhạc phẩm đầu tay của nhạc sĩ Anh Bằng, phổ thơ Nguyễn Bính. Nhưng với bài viết dưới đây của nhà thơ, nhạc sĩ  Nguyễn Thuỵ Kha, “Nỗi lòng người đi” lại có một cái tên khác, một nhạc sĩ khác...”
                                                           *    *
                                                             *
Một buổi sáng cuối thu Hà Nội, có một người nhỏ thó đến văn phòng tôi làm việc ở 59 Tràng Thi – Hà Nội. Ông tự giới thiệu là Khúc Ngọc Chân. Tôi nhìn mãi mới nhận ra ông đã từng là nghệ sĩ đàn cello ngồi ở Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam từ những năm mới thành lập. Các anh em của ông là Khúc Phác và Khúc Ka Hoàng cũng đều là dân nhạc nổi tiếng từ lâu. Ông Chân họ Khúc, đích thị là con cháu Khúc Thừa Dụ ở Ninh Giang – Hải Dương rồi. Ông nói rằng ông có bài thơ về tổ tiên được khắc trên bia đá tại đền thờ họ Khúc ở quê. Dần dà, ông bắt đầu kể cho tôi nghe về hoàn cảnh ra đời của ca khúc "Nỗi lòng người đi" mà chính ông là tác giả với cái tên đầu tiên là "Tôi xa Hà Nội'.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

9 con đường Liên-Âu: Thâu cả châu về một mối

Lộ trình xuyên nước Pháp và Đức bằng đường xe lửa.  Bắt đầu từ thành phố Frankfurt > Amsterdam > Hannover > Paris > Marseille > Montpellier > Nimes > Paris > Munich > Stuttgart > Mannheim > Mainz > và kết thúc ở Frankfurt. (Nguồn: Bản đồ Planning Map of Europe của AAA)
Lộ trình xuyên nước Pháp và Đức bằng đường xe lửa.
Bắt đầu từ thành phố Frankfurt > Amsterdam > Hannover > Paris > Marseille > Montpellier > Nimes >
Paris > Munich > Stuttgart > Mannheim > Mainz > và kết thúc ở Frankfurt.
(Nguồn: Bản đồ Planning Map of Europe của AAA)
Ký Sự Tản Mạn Hè 2013 
HỒI MỘT:  THĂM NƯỚC PHÁP
Cá nhân tôi đã viếng thăm châu Âu bảy lần kể từ năm 1985. Mỗi lần chỉ đi xem có một thành phố. Hè năm nay (2013), Vĩnh Thanh Thảo và tôi làm một cuộc viễn du bằng xe lửa tốc hành, đi xe thường (TER) hoặc xe TGV chạy cực nhanh (vận tốc 320km/giờ, tiếng Pháp gọi là Trains à Grande Vitesse, viết tắt TGV), trong vòng 5 tuần lễ, xuyên qua hai xứ Pháp và Đức. Đây là hai quốc gia đầu đàn của Liên-hiệp châu Âu (hay Liên-Âu, European Union, EU). Chuyến đi tuy dài và hơi mệt mỏi vì chúng tôi ăn uống và ngủ nghỉ thất thường, nhưng được gặp gỡ, hàn huyên và trò chuyện cùng đồng bào người-gốc-Việt qua 10 thành phố; rồi lại được bằng hữu hướng dẫn đi thăm danh lam thắng cảnh ở các địa phương, nên chuyến đi này trở thành đầy thú vị và ý nghĩa.

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Bên nhau một thời ...

Du Vũ Minh

Người Việt ở xứ ngoài

GN: Nhớ ngày nào VN có báo điện tử, tôi và người bạn hay vào đọc ở VNExpress và Viêtnamnet, đọc tin cũng như những thứ linh tinh kiểu gỡ rối tơ lòng, để hôm sau mang ra "tán chuyện". Thế nhưng đến khi những tờ báo này chỉ còn đăng những tin tức làng nhàng thì không hẹn cả hai chúng tôi chẳng còn đọc và cũng chả còn chuyện để nói với nhau nữa.  Cho nên đôi lúc nếu phải than thầm tình bạn bây giờ nhạt chắc phải đổ thừa... mấy tờ báo :-).
Nhưng hôm nay lang thang trên mạng ở hải ngoại link tới một bài viết ở tờ báo Tia Sáng, đọc mà không khỏi buồn cười. 
Đây nhé, báo nói rõ ràng người Việt ở nước ngoài là ai, là

 "Người Việt ở xứ ngoài là con em của mọi tầng lớp ở trong nước, kể cả con em thuộc các tầng lớp kinh doanh thành đạt trong lĩnh vực tư nhân, cũng như con em của các quan chức cao cấp, và cả cao cấp nhất, của bộ máy công quyền" 

và họ đã làm gì

"Hàng triệu người Việt đã định cư ở khắp nơi trên thế giới. Nói đến người Việt, bây giờ không thể quên nói đến người Việt ở xứ ngoài, với những thành công nhất định về kinh tế, văn hóa, khoa học, cùng những liên kết rất đời thực cơm áo gạo tiền với gia đình, người thân ở trong nước."

Nhớ lũy tre làng


comay
Về vùng Languedoc-Roussillon, du khách khó bỏ qua ngôi làng cổ Aigues-Mortes mà không thăm viếng. Địa danh này nằm giữa thành phố Montpellier và Nîmes nhưng sâu về phía Nam gần biển. Đây là một vùng kênh rạch chằng chịt làm cho không ít du khách gốc nam kỳ lục tỉnh không khỏi nhớ lại quê hương Bến tre, Vỉnh long, Cần thơ.

Khi vừa tới ngôi làng cổ Aigues-Mortes, du khách sẽ ngạc nhiên trước một bức tường thành cao, kiên cố, xây bằng gạch đá, chạy dài mà chưa có ý niệm là đằng sau bức tường này là một ngôi làng cổ đươc bức tường như vạn lý trường thành bao bọc chung quanh để bảo vệ ngôi làng. Người Việt Nam đàng ngoài có thể hình dung lại như lũy tre làng của một thời xa xưa ở quê nhà. Ý nghĩ về một lủy tre làng ở Miền Bắc Việt Nam, tuy chưa đươc biết qua thực tế, chỉ qua sách vở, mà đã làm cho Cỏ May thật sự xúc động khi Cỏ May bước qua cổng thành để vào bên trong tìm căn nhà số 27, đường Emile Jamais. Xúc động vì có cảm tưởng như mình đang về tới làng quê.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Cà phê vỉa hè Sài Gòn

GN: Mấy hôm trước post bài Cà phê ở vỉa hè Little Saigon, hôm nay đọc ở RFA có bài cũng là cà phê vỉa hè, nên vác về sưu tập cho ... đủ bộ, sau này dư thì giờ "nghiên cứu" tại sao mấy ông thích ngồi quán cà phê. :-)

Nhóm phóng viên tường trình từ VN - RFA

Nhắc đến Sài Gòn, ngoài việc nhắc đến một thành phố đầu kéo kinh tế của cả nước, thành phố không có đêm, thành phố của sự xa hoa, thành phố của kẹt xe, ồn ào… Đâu đó, dưới những vỉa hè Sài Gòn, chỉ cách con đường đang kẹt xe vài bước chân, một không gian khác, không gian của cà phê vỉa hè, nơi người ta có thể ngồi cả buổi sáng hoặc đốt cháy cả buổi chiều để nhìn dòng xe ngược xuôi hoặc không nhìn gì cả, đơn giản là cà phê, chỉ cà phê thôi. Cà phê vỉa hè Sài Gòn có cái thú riêng khó nơi nào có được.

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Cà phê vỉa hè

Nhân đọc bài Tản mạn Sàigòn Cà phê chợt nhớ tuần trước cô em rủ rê nói là có quán thịt bò "Kobe" ngon lắm ở quận Cam, đòi tôi chở bố đi ăn. Tôi nói với cô, làm gì có bò Kobe ở Mỹ mà đòi ăn, nhưng tôi vẫn chở ba tôi và cô đi, rủ cả con trai và bạn gái nó đi luôn.  Tới nơi thì đó làm một cái quán café điểm tâm có bán vài món gọi là bò "Kobe", nằm ở một con đường nho nhỏ.  Cô khoe dùm cho tiệm, chị thấy không phải ngon lắm mới đông thế vì cô thấy toàn đàn ông ngồi ngoài cửa dọc theo vỉa hè.  Nhìn mà ngán ngẩm, sao bây giờ Little Saigon cũng giống Sàigòn ghê, ở đâu có quán café là có đàn ông ngồi tràn ra cửa, hình như họ không thích ngồi trong quán hay là quán quá đông, họ ra ngoài đường ngồi, dù ở đây chả có gì ngoài mấy cái cây và bầu trời. 

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Nghĩ về Sài Gòn: "Hãy trả lại tên cho em" *

Theo Non Sông Gấm Vóc

 

Sáng nay ngồi nói chuyện với cô bạn bên cạnh, trong lúc nói chuyện bạn ấy có hỏi một câu: "Vì sao người dân trong đây cứ gọi thành phố là Sài Gòn vậy, mặc dù Sài Gòn đã được đổi tên cách đây gần 40 năm rồi ?" Ở đây có người nào có cùng thắc mắc như bạn ấy không ?

Thực tế là chỉ có những ai mới đến Sài Gòn mới gọi nơi đây là TP Hồ Chí Minh, những người sống ở đây từ khoảng 5 năm trở lên chẳng có ai gọi như thế cả. "Sài Gòn" - cái tên vừa giản dị lại vừa gần gũi thân quen, dù trải qua bao thăng trầm lịch sử với những ngày tháng huy hoàng và cả những năm tháng đau thương, cho dù thế nào thì cái tên Sài Gòn vẫn không bao giờ thay đổi trong suy nghĩ của người dân nơi đây. Từ những từ những đứa trẻ con mới bắt đầu tập viết cho đến các cụ già râu tóc bạc phơ, từ những người bán hàng rong cho đến những doanh nhân thành đạt, hai chữ Sài Gòn đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người.

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Tiếng Việt của một "ông Tây"

GN: Không bàn chuyện chính trị ở đây nhưng đọc hỏi đáp trả lời của một vị giáo sư người Mỹ viết tiếng Việt trả lời một người Việt, cho thấy khoảng cách ngôn ngữ, giáo dục của người Việt viết tiếng Việt đã "thụt lùi", sẽ có người vặn tôi "có bao giờ tiến đâu mà tụt", thì tôi cứ so sánh từ thời tôi đi học, chẳng ai sẽ viết lối văn với một người mình không quen biết như thế cả.  Còn thời bây giờ "tân tiến" hơn thế nào thì rất nhiều người than, đọc báo, đọc văn họ viết bây giờ chẳng hiểu họ nói gì, không nói đâu xa ngay báo Người Việt mấy hôm trước có đăng bài báo "Nga bị truy tố 6 người Việt ép đồng hương làm nô lệ", tôi đọc cái tựa mà chẳng hiểu họ viết gì vì rõ ràng Nga truy tố người Việt chứ có bị đâu, hai ba hôm tôi cứ mở trang báo ra xem thấy có thay đổi gì không? Mãi hôm nay mở lại mới thấy họ sửa lại, bỏ đi chữ "bị".  

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Quốc thể và quốc kỳ

GN: Bài này Dr. Nikonian ý nhị nhắc đến ở phần đầu là một lá cờ khác mà những người tuổi trẻ có lẽ không hề biết, và lá cờ treo như phướn ở khắp nơi là lá cờ hiện tại.  

Dr. Nikonian
Theo blog Dr. Nikonian
MỘT

Như mọi trường học ở miền Nam thời ấy, trường tôi hồi đó cũng chào cờ vào mỗi sáng thứ Hai đầu tuần. Không mở băng cassette để phát quốc ca qua loa, chúng tôi, như những chú gà trống choai, ưỡn ngực ra hát bài quốc ca. Dù trẻ con thì hiếu động, không ai bảo ai, chúng tôi đều hiểu giây phút ấy là trang nghiêm và không có chỗ cho những trò nô đùa, nghịch phá.
Trong sách công dân giáo dục, người ta dạy chúng tôi phải đứng nghiêm mỗi khi quốc kỳ được kéo lên. Bài học ấy không nằm trên giấy, vì tôi đã không ít lần chứng kiến những thầy giáo, công chức, quân nhân… đã đứng nghiêm phăng phắc trên đường, mỗi khi lá quốc kỳ đang từ từ kéo lên ở một công sở, trường học nào đó.
Chào cờ, trong ký ức thơ dại của tôi, đã là một nghi lễ trang trọng và vinh dự. Không phải chỉ những quân nhân danh dự mới được thượng kỳ, mà chỉ những “trò” học giỏi, “thông tín bạ” đầy những điểm tốt trong tuần, mới được chọn lên kéo cờ trong mỗi đầu tuần. Vinh dự lắm, sung sướng lắm… cho những chú nhỏ như tôi hồi đó khi được cô Hiệu trưởng chọn lên kéo cờ trong những năm tháng ấy.

Céline Zünd - Vốn Con người: Bí quyết thành công của giáo dục Phần Lan



Diên Vỹ chuyển ngữ tiếng Việt từ bản Anh ngữ của Sarah Collings
17.08.2013
Mặc dù chi phí cho mỗi học sinh tại quốc gia này ít hơn nhiều nước phát triển khác, kết quả kiểm tra của các học sinh lại cao hơn hầu hết các quốc gia khác trên toàn thế giới. Sau đây là lý do vì sao.
Sau một thời gian, việc này đã trở nên thật sự khó chịu. Học sinh Phần Lan luôn đứng đầu hạng. Họ dẫn đầu điểm kiểm tra quốc tế tiến hành bởi Tổ chức Hợp tác & Phát triển Kinh tế (OECD), kể từ năm 2000, cứ mỗi ba năm tổ chức này lại đánh giá sức học của học sinh lứa tuổi 15 trong các nước phát triển về các môn toán, văn và khoa học.
Kết quả gần đây nhất của đợt kiểm tra PISA này (2009) một lần nữa đã đặt các học sinh Phần Lan vào hạng giỏi nhất trên thế giới. Họ theo sát nút nước hạng nhì là Nam Hàn (Thượng Hải, Trung Quốc đạt hạng nhất), mặc dù không cần phải dùng đến biện pháp trừng phạt học sinh hoặc làm chúng phải mất ăn mất ngủ, những việc không thể nào tưởng tượng nỗi trên xứ sở của ông già Noel.

Nhắm mắt… đi du lịch

Theo blog Sao hôm Sao mai Sài gòn 
Cô Nương
saigonco08171301 
Du lịch trong nước phát triển mạnh.
Ngày xửa, ngày xưa, “du lịch”, đi “vacance” chỉ dành cho giới nhà giàu vào mùa hè nhưng ngày nay giao thông tốt hơn, du lịch cũng phát triển mạnh mẽ theo.
Một năm có hai mùa du lịch chính là hè và tết, tết không còn ở nhà cúng kiếng ngày ba bữa như xưa nữa mà người ta lợi dụng kỳ nghỉ dài ngày để đi chơi xa. Ngoài ra có thể đi du lịch quanh năm, thích lúc nào đi lúc nấy: các ngày lễ được nghỉ bắc cầu bốn, năm ngày, hoặc nhân ngày nghỉ cuối tuần thứ Bảy, Chủ nhật rồi xin nghỉ phép thêm hai, ba ngày nữa là đủ một tour gần
Bởi thế các tour du lịch ào ạt ra đời. Nào là các hãng du lịch lớn của nhà nước, của tư nhân, các hội đoàn, tôn giáo… cho đến các tour giá rẻ trong xóm, tour trả góp ngoài chợ…

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Câu chuyện "nhân bản"

GN: Chiều về, mắt nhắm mắt mở đọc bài sau của tác giả Phạm Thị Hoài, mà buồn cười quá, xin đừng nghĩ là tôi cười tác giả nhé, bà viết rất nghiêm túc nhưng người đọc xoàng xoàng cỡ như tôi thấy cả sự buồn cười cho một làng báo của VN và những người gọi là trí thức ở VN.   Nhất là đọc cái tít ở bức hình của tờ báo, tôi cứ ngỡ là tờ báo "tiếng nói của người Việt hải ngoại" thật nên mới vào đọc, hoá ra không phải, mấy người Việt nào mà rỗi hơi viết bài cho báo Nhân dân vậy ta.  Hơi sức đâu mà lo mấy chuyện nhà nước, đã có đảng lo cả rồi, dân bình thường ở hải ngoại lo làm ăn và đi nghỉ hè, dư dả thì giúp người nghèo trong hay ngoài nước, một số người có lo tranh đấu cho tự do dân chủ thì họ cũng không dư thì giờ phản biện ở mấy tờ báo mà chưa chắc được đăng.  Chuyện ở trong nước, đảng và dân lo, chứ dân ở hải  ngoại thì đa số thành ngưòi nước ngoài cả, chỉ mong nhà nước dành dụm tiền bạc lo cho các cháu bé trong nước, mở trang web cho các bé gửi thư xin quần áo, xin thịt thì hơn, đừng nên tốn tiền gửi ra hải ngoại mở trường, gửi sách cho các em bé ở hải ngoại học làm chi, bố mẹ chúng nó dư sức lo cho chúng nó.  Ở hải ngoại họ muốn nói gì thì họ tự lập trang web trang blog, miễn là nhà nước VN không cấm thì ai cũng đọc được mà.  Khổ lắm, làm chi chuyện phản biện vờ vĩnh thế này khiến cho toàn dân phải cười.


Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Học và đọc

Phạm Tuấn Anh

Khi ở Hà Nội, tôi thường lên Thư viện Quốc gia ở Tràng Thi để làm việc. Nói là để làm việc cho oai, nhưng thực ra là còn nhiều lý do khác nữa. Một trong những lý do đấy là để nói chuyện với các bạn khác lên học ở thư viện. Từ thời tôi còn đi học đại học đến nay cũng được vài năm rồi nên so với các bạn sinh viên vẫn lên thư viện để học hành chuẩn bị cho thi cử tôi bây giờ là thế hệ anh lớn. Anh lớn mà lại có chút thành đạt thì hay được các em hỏi han về kinh nghiệm học hành thi cử. Cả kinh nghiệm và thành đạt của tôi, như nhiều người quen tôi đều biết, gắn liến với việc thành công trong việc học tiếng Anh rồi sử dụng tiếng Anh để đạt được các mục tiêu thiết thực khác.
Các bạn sinh viên bây giờ quan tâm đến việc chuẩn bị để đi học ở nước ngoài nhiều hơn thời tôi còn đi học. Điều này cũng dễ hiểu. Ngày xưa, xin được học bổng đi học nước ngoài là một ý định mà thành công phụ thuộc nhiều vào may rủi và hoàn cảnh. Ngày nay, vai trò của may rủi và hoàn cảnh không còn nặng nề như thời trước. Có ý định, bạn sinh viên sẽ cần có thêm ý chí, quyết tâm và đường đi nước bước dần dần sẽ tự mở ra trước mặt. Việc có được học bổng tuy thế lại mới chỉ là một nửa thành công, nửa kia phụ thuộc vào việc bạn sẽ học như thế nào khi ở nước ngoài. Điều này, các bạn đã đi học như tôi đều hiểu là rất quan trọng. Việc học bằng ngoại ngữ trong một môi trường học vấn khác cơ bản môi trường học ở Việt Nam là một trong những trở ngại làm nhiều sinh viên Việt Nam học giỏi chưa phát huy được hết trình độ và khả năng của mình. Một vài lời khuyên từ những người đi trước sẽ có ích cho bạn.

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Bản đồ Hoa Kỳ phiên âm địa danh sang tiếng Việt

Nguyn Tài Ngọc

Vài người bạn gửi cho tôi bản đồ Hoa Kỳ in ở Việt Nam mà địa danh đã được phiên âm ra tiếng Việt. Không biết bản đồ này đã lâu chưanhưng cho dù in vào năm nào đi nữa, đọc qua những địa danh Mỹ phiên âm sang tiếng Việt, tôi phải công nhận nước Việt Nam nghìn năm văn vật đất Thăng Long của chúng ta có quá nhiều nhân tài thông thạo  Anh ngữ như ông Luận-Văn-Sai.

Tôi ở Mỹ gần 40 năm, nói tiếng Anh vẫn còn dở ẹc, và tuy là kiếnthức về địa lý của Mỹ hay Canada của tôi tương đối tạm được, thế     nhưng đọc vài chữ trên bản đồ tôi phải ngẩn người, không biết tiếng Mỹ là gì và nó nằm ở đâu, gần Hà Nội, Móng Cái, hay Hải Phòng?


Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

"Ru ta ngậm ngùi"

Tình cờ xem được clip đen trắng cô Khánh Ly hát từ thủa xa xưa, post lại trên Youtube, và clip này lại tìm ra từ trang của  Dâu Tây, anh chàng blogger, Joe Rulle, Canadien viết tiếng Việt ở VN.  Clip cũ nhưng âm thanh rất rõ, như nghe lại những tháng ngày ngày xưa, khi cô hát bài này, bọn con nít tập làm người lớn như chúng tôi nghe thì nghe, nhưng vẫn không hiểu đất nước mình đang trải qua những cơn lốc kinh hoàng ra sao.  Bây giờ nhìn lại có lẽ tuổi thanh niên cũng nên được nghe lại những bài hát như thế này để hiểu đất nước lịch sử phần này qua những bài hát, là những đồng dao của lịch sử. 

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Stockholm, Thụy Điển

Tiếp tục chuyến hành trình thăm viếng Scandianvia. Rời chuyến Ferry từ Phần Lan sang Thụy Điển, đoàn chúng tôi đến thủ đô của Thụy Điển, Stockholm trong một buổi sáng trời đầy những mây, những đám mây rất ít thấy ở nơi tôi sống, chúng chỉ gợi cho tôi nhớ những đám mây ở thành phố cũ, nơi những cơn mưa đổ xuống bất ngờ và cũng tắt khi aó chưa đủ ướt. 
Cảm giác đầu tiên của tôi ở thành phố Stockholm là nơi đây không khí rất trong lành, không có sự ồn ào của xe cộ, người ta đi bộ, đi xe đạp nhiều hơn.  Cứ nhìn cặp thanh niên thiếu nữ, có vẻ là sinh viên dong duổi cũng đủ thấy đời sống của họ thong dong, gõ vậy hẳn sẽ có người sẽ la lên "chỉ vớ vẩn láo khoét, ở đâu chả có hình ảnh như thế", đúng mà không đúng, phải ở đó mới cảm nhận một không khí yên tĩnh, thở một hơi thở không một "mùi" và hình ảnh không vội vàng của đôi người trẻ thì mới thấy tôi "khoác" đến cỡ nào. Dĩ nhiên đó chỉ là cảm nhận, chả trách những thành phố Bắc Âu được xem là nơi hạnh phúc.  Vậy chứ cho tôi đến đây ở, thì chắc tôi cũng lắc đầu, vì nơi đây có những tháng chẳng thấy mặt trời. Chịu thua.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Chuyện một đôi bạn

GN: Sáng nay đọc bài này đoạn nhà báo Nguyễn Tường Thụy khóc, tui cũng khóc luôn, tưởng tượng mình gặp một cô gái không những xinh đẹp mà còn can cường như thế, một chàng trai "nét cương nghị của một người đàn ông cứng cõi" theo mô tả của tác giả, tưởng tượng đến thế hệ Cô Giang, Nguyễn Thái Học truyền đạt tới Phương Uyên, Nguyên Kha, tới những bà mẹ của Uyên và Kha, những ngươì đàn bà cứng cỏi như thế hỏi sao không sinh ra những đứa con "anh hùng, anh thư" trong mắt một người mẹ bình thường như tôi. Sáng nay tôi cũng rấm rức theo, dù ở xa ngàn dặm cũng cầu mong phiên toà ngày mai sẽ cho Phương Uyên, Kha và Uy sẽ được trở về với gia đình, tiếp tục việc học việc làm.  Nhưng toà ở VN có khi nào tha bổng người ta vì chống Trung Cộng không?

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Lỗi tại ai !

Một ngày không nắng không mưa, tự nhiên tôi nhìn quanh rồi buột miệng nói với chồng tôi. 
-Sao anh mua cái đẻn một năm nay rồi anh chưa mắc lên? Từ năm ngoái anh nói anh sẽ chùi sạch cái đèn solar mà tới giờ vẫn chưa thấy gì hết? 
Thế là ông chồng tôi như người vừa bừng cơn mê.
-À, à để đó hôm nay anh làm. 
Chiều về tôi được ông chồng tôi khoe:
-Thấy không anh chùi sạch và mắc cái đèn lên trông rất đẹp.  Anh tắt điện và làm suốt ngày hôm nay.  

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Chuyện mẹ con và bài hát

Tình cờ hôm nay nghe cô ca sĩ Nhật Mayumi Itsuwa hát bài Koibito Y (My dear love), dịch nôm na từ tiếng Anh sang tiếng Việt là Tình yêu dấu, nghe âm điệu của bài hát, tôi nhớ là có nghe bản tiếng Việt, nhưng không nhớ ai dịch và tên bài hát là gì.  Phải email hỏi anh chị quen, chị cho biết đó là bản Người yêu dấu ơi.  Bài hát hay nhưng có một lý do khác mà tôi chú ý, để gửi cho ông con trai, để nó lấy điểm với cô bạn gái mà ngôn ngữ thông thạo của cô là Nhật, tuy cô là người Việt.  Hỏi con sao con thích cô bạn, nó bảo cô là người Việt nhưng đưọc giáo dục như người Nhật do đó lợi cả hai.  Nghe vậy tui cũng đồng ý.  Thế là cô gái Việt sinh trưởng lớn lên ở Nhật giờ sang Mỹ đã đánh bại mấy cô bạn Nhật của con trai tôi.  Các cụ xưa nói "ta về ta tắm ao ta" vẫn đúng ở bất cứ thời nào.  


Chép lại bản dịch từ Youtube
My Dear Love / Koibito-yo


Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

7 Bài học mãi vẫn chưa thuộc!

 
Học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được!
 
Thứ nhất, “học nhận lỗi”. 
Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

Thứ hai, “học nhu hòa”. 
Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Cười buồn về y đức


Bs Lê Đình Phương 


Báo Tuổi Trẻ, mấy ngày nay khá nóng về cuộc tranh luận chung quanh cái gọi là lương tâm chức nghiệp của giới thầy thuốc ở các bệnh viện công. Khen có, chê cũng kha khá. Lại có một ý kiến của đồng nghiệp HT bị ném đá tơi bời. Nó như thế này:

Tôi là một BS làm việc ở một bệnh viện công của TP.HCM.
Đọc bài “Bác sĩ công và bác sĩ tư” của bạn Hoàng Mai, tôi thấy chạnh lòng vì tôi từng chứng kiến nhiều đồng nghiệp đối xử như vậy với bệnh nhân (tâm trạng của tôi lúc đó cũng rất mâu thuẫn).

Tôi biết cư xử như thế là không đúng, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm BS thật sự xem công việc ở bệnh viện là quan trọng trong cuộc đời, toàn tâm toàn ý cho công việc? Dù không thể đổ lỗi cho thu nhập, nhưng thật sự chúng tôi đi làm vì cái gì, chỉ vì lương tâm thôi sao, chỉ để được xã hội công nhận là từ mẫu thôi hay sao?

Những Preludes không đầu đuôi cho Lê Uyên và Phương

BS Lê Đình Phương
Theo blog Dr.Nikonian
LeUyenPhuong1972  Đề từ
“Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng”


Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Mẹo vặt cho nhà bếp


*** CHIÊN KHOAI TÂY DÒN ***
Khoai tây ngâm trong nước có pha một chút muối và chanh hoặc giấm để khoai được trắng.  Rửa sạch khoai lại rồi thái khoai thành từng lát dày độ 1 cm theo chiều dọc của củ khoai. Vớt khoai để ráo.
Cho khoai vào chảo dầu chiên cho vàng.  Khi chiên, khoai sẽ phồng lên, lấy khoai ra cho vào rổ có lót giấy lau tay, rắc lên một chút muối và xốc đều.

*** NẤU KHOAI KHÔNG NÁT ***
Rửa khoai thật sạch trước khi gọt vỏ. Gọt vỏ xong, đem ngâm trong nước có pha một chút muối để khoai không bị đen và khi nấu khoai không bị rã.

*** RỬA NGÊU, SÒ SẠCH VÀ BỚT MÙI HÔI ***
Thả chúng vào trong chậu chứa nước ngọt và một số dụng cụ bằng kim lọai như dao, muỗng nĩa... chừng 2 - 3 tiếng. Khi chúng ngửi phải mùi sắt sẽ nhả bùn và chất dơ ra rất nhanh và sạch.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Lịch sử phở

Sơn Trung
pho1 
Trên báo chí trong và ngoài nước, thậm chí một vài học giả nước ngoài cũng ra công tìm hiểu lịch sử của phở Việt Nam. Ý kiến thì khá nhiều, tôi cũng xin góp ý cùng chư quân tử.
Trong ngôn ngữ, nước này vay mượn nước kia là chuyện bình thường. Có thể các từ xuất xứ ở nước này sau chuyển sang nước khác. Cũng có thể có sự ngẫu nhiên giống nhau. Các học giả thông thái đôi khi cũng chủ quan và lầm lẫn. Như một học giả Pháp bảo rằng tiếng Việt Nam là mẹ của các ngôn ngữ trên thế giới. Ông bảo tiếng Pháp “convoi” là do chữ “con voi” của Việt Nam. Một học giả khác lầm lẫn giữa “dâu”, “râu” mà viết rằng “con dâu là phụ nữ có râu”. Nhiều từ ngữ mình tưởng là tiếng Việt hóa ra là tiếng Hán Việt như sướng, khoái, thích 暢,快,適.
Vấn đề của Phở cũng vậy. Phở có lai lịch từ đâu? Sao lại gọi là Phở? Phở là tiếng Việt hay tiếng Hoa?
I. Phở xuất hiện lúc nào?
Tìm kiếm trong văn chương và ngôn ngữ Việt Nam, chúng ta cũng có được vài dấu vết. Thi sĩ Tản Đà đã sống ở Hà Nội khoảng 1907. Trong bài “Đánh bạc” của Tản Đà được viết vào khoảng 1915-1917 có đoạn:

Tờ 100 Đô La Mới Sẽ Lưu Hành Ngày 08.10.2013

Những Đặc Điểm An Toàn Trong Tờ 100 

Đô La  Sẽ  Lưu Hành Vào Ngày 08.10.2013

 

Để bảo vệ đồng tiền của Mỹ và giữ tỷ lệ làm tiền giả ở mức thấp, chính phủ Mỹ sẽ tiếp tục nâng cao mức an toàn đối với đồng tiền sắp lưu hành. Tờ 100 đô la mới là tờ tiền mới nhất trong tiền tệ Mỹ được thiết kế lại với những đặc điểm bảo đảm an toàn được nâng cao. Đây là tờ tiền giấy cuối cùng trong nhóm những tờ tiền giấy được thiết kế lại: lần đầu là thiết kế lại tờ 20 đô la vào năm 2003 và tiếp theo là các tờ 50 đô la, 10 đô la và 5 đô la.

 

Những đặc điểm bảo an của tờ 100 đô la mới là kết quả của hơn một thập kỷ niên nghiên cứu và phát triển. Có nhiều đặc điểm bảo an trong tờ tiền 100 đô la được thiết kế lại bao gồm những đặc điểm bảo an mới và nâng cao làm cho việc làm giả tờ giấy bạc này khó hơn, nhưng lại giúp người sử dụng và các doanh nghiệp xác định dễ dàng.

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Chuyện của một cô giáo

Góc Nhỏ: Chuyện của cô giáo Bích Hạnh, tôi cũng có nghe mấy năm trước, tưởng cô là người Quảng Nam, hoá ra cô ở tận Nghệ An.  Đấy, đất nước luôn có những con người âm thầm làm những chuyện hơn người, có lẽ đó là một trong những lý do mà nước Việt vẫn tồn tại.  Hôm nay đọc câu chuyện sau, mới rõ hoàn cảnh của cô, người phụ nữ can đảm  học tới thạc sĩ chứ phải ít đâu, chỉ vì dạy cho học sinh có tư duy độc lập mà cô mất việc, như câu chuyện gần đây, một nữ giáo sư cũng chỉ vì viết một luận án với tư duy độc lập thế là cũng mất việc. Giờ đây cô Bích Hạnh cô quạnh nuôi con chờ chồng, cứ như hòn vọng phu thuả nào.  

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

THẦM LẶNG

Nhiều người trong cộng đồng người Việt hải ngoại biết đến nhà văn Doãn Quốc Sỹ. Một đời dạy học, một đời viết văn, hơn mười một năm tù tội, ông đã trở thành một trong những biểu tượng đối kháng của văn nghệ sĩ miền Nam . Nhưng ít có người biết rằng đằng sau sự tỏa sáng của một người đàn ông Việt Nam thường là cái bóng thầm lặng của một người phụ nữ. Bà Doãn Quốc Sỹ cũng là một trong những trường hợp như vậy. Có thể nói rằng, sẽ không có một ông Doãn Quốc Sỹ cống hiến cho lý tưởng trọn vẹn nếu ông không có một người vợ hiền thầm lặng hỗ trợ.

Mời quí độc giả nghe con gái của nhà văn Doãn Quốc Sỹ kể lại cuộc đời thầm lặng của mẹ mình nhân ngày Mother’s Day… 

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Tản mạn chuyện chữ Hán-Việt

Ngũ Phương

Tôi có hai người bạn, một không thích dùng chữ Hán-Việt, một lại rất thích thú và giỏi chữ Hán-Việt. Tôi gọi người không thích là “Anti-HV”, còn người kia là “Pro-HV”.
Anti-HV không thích chữ Hán-Việt tới mức hễ cứ đụng tới chữ Hán-Việt là anh ta lại loay hoay dịch nó ra chữ thuần Việt cho bằng được. Như có một lần tôi dùng chữ “thậm chí” trong câu “Công an lấy đất của dân, thậm chí người có công với cách mạng…” Thế là Anti-HV gạch đánh xoẹt chữ thậm chí, bảo tại sao không viết cho dễ hiểu hơn như: “Công an lấy đất của dân, ngay cả người có công với cách mạng”.
Tôi trả lời rằng “ngay cả” không sai nhưng nghe không mạnh bằng “thậm chí”. Chữ “thậm” dấu nặng nên nghe như cái búa của ông quan tòa giáng xuống một cái đùng, nghe đanh thép hơn chứ. Anti-HV nhất định không chịu thua, bảo mình có tiếng mình thì dùng, mắc gì dùng chữ người. Tôi cười xòa, không cãi nữa nhưng tự nhủ cái bệnh dị ứng chữ Hán-Việt của gã này đã đến độ… “thậm (cấp) chí nguy”.
Mà cái sự ở đời nó lạ lắm, khi mình ghét cái gì thì mình sẽ lại chú ý tới cái đó hơn, hơn cả những cái mình ưa thích nữa, nên Anti-HV từ khi treo bảng “Nói Không với chữ Hán-Việt” thì đâm ra phải tìm hiểu chữ Hán-Việt tỉ mỉ hơn để hòng cãi lại người thường dùng chữ Hán-Việt là tôi.

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog