6. VIẾNG THĂM ĐẠI HOÀNG CUNG (The Grand Palace)
Sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ qua đi tám!
Mấy lời ca của nhạc sĩ Phạm Duy đã nhắc tôi trở về thực tại. (Bỏ qua
tâm trạng buồn khi đi thăm trại giam IDC ngày hôm qua). Hôm nay tôi đi
thăm đại hoàng cung của vương triều Chakri, được xây dựng
từ năm 1782, bao gồm nơi ăn chốn ở, cung điện làm việc của hoàng gia và
một vài cơ quan chính phủ, kể luôn Đền Phật Ngọc (Emerald Buddha Temple). Tôi đi chung với em hướng dẫn viên 00Rành cho có bạn, vì tuy ở đất Thái trên 2 năm, nhưng em 00Rành chưa có dịp và không có tiền để vào xem hoàng cung (400 Baht/1 người). Đã bảo là không-không-rành mà!
Đi cả ngày mới xem hết cung điện, gồm 35 dinh thự, chỗ nào cũng sơn
son thiếp vàng, ngó thiệt là chói mắt. Lạ thì có lạ. Nhưng đẹp thì chưa
chắc! Vì cái gì cũng nhọn hoắc, có lẽ tại tôi thích hình tròn hơn là hình tháp.
Hình tháp là thời quân chủ, vua chúa là mũi nhọn trên cao, đè đồng loại
nằm dưới đáy. Hình tròn là thời dân chủ, con người bình đẳng với nhau.
Đấy là thành kiến chủ quan, không thích vua chúa, của tôi. Chứ cái nhà
làm sao xây tròn cho được? Nhưng nếu tôi sinh làm hoàng tử thì tôi sẽ
nghĩ cách khác!
