Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Lông bông vài vòng Bangkok [3]

tl1 
6.  VIẾNG THĂM ĐẠI HOÀNG CUNG (The Grand Palace)
Sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ qua đi tám!
Mấy lời ca của nhạc sĩ Phạm Duy đã nhắc tôi trở về thực tại. (Bỏ qua tâm trạng buồn khi đi thăm trại giam IDC ngày hôm qua). Hôm nay tôi đi thăm đại hoàng cung của vương triều Chakri, được xây dựng từ năm 1782, bao gồm nơi ăn chốn ở, cung điện làm việc của hoàng gia và một vài cơ quan chính phủ, kể luôn Đền Phật Ngọc (Emerald Buddha Temple). Tôi đi chung với em hướng dẫn viên 00Rành cho có bạn, vì tuy ở đất Thái trên 2 năm, nhưng em 00Rành chưa có dịp và không có tiền để vào xem hoàng cung (400 Baht/1 người). Đã bảo là không-không-rành mà!
Đi cả ngày mới xem hết cung điện, gồm 35 dinh thự, chỗ nào cũng sơn son thiếp vàng, ngó thiệt là chói mắt. Lạ thì có lạ. Nhưng đẹp thì chưa chắc! Vì cái gì cũng nhọn hoắc, có lẽ tại tôi thích hình tròn hơn là hình tháp. Hình tháp là thời quân chủ, vua chúa là mũi nhọn trên cao, đè đồng loại nằm dưới đáy. Hình tròn là thời dân chủ, con người bình đẳng với nhau. Đấy là thành kiến chủ quan, không thích vua chúa, của tôi. Chứ cái nhà làm sao xây tròn cho được? Nhưng nếu tôi sinh làm hoàng tử thì tôi sẽ nghĩ cách khác!

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Lông bông vài vòng Bangkok [2]



Đài Dân Chủ
Đài Dân Chủ
4. TƯỢNG ĐÀI KỶ NIỆM DÂN CHỦ
Trong khi đi xe buýt, tôi thấy một tượng đài khá đẹp được đặt ngay giữa giao điểm các trục lộ giao thông. Hỏi ra thì được biết tên của công trường này là Quảng trường Dân Chủ. Ở Bangkok có tất cả 3 tượng đài nổi tiếng: đài Chiến Thắng (Victory Monument), đài Độc Lập (Independence Monument) và đài Dân Chủ (Democracy Monument).

Lông bông vài vòng Bangkok [1]

Ký Sự và Lý Sự
Tháng Chạp Năm 2012
tl15 
Tôi mê coi hát bóng (movie) lắm! Nhất là những phim dính líu tới dã sử với tình tiết éo le. Hồi bé, tôi thích xem phim The King and I (Vua Xiêm và Thiếp) do anh tài tử đầu trọc đa tình là Yul Brynner (1920-1985) sánh vai cùng cô đào lẳng Deborah Kerr (1921-2007) tuyệt sắc, vào năm 1956. Đúng là đào thương mà gặp kép độc! Tôi khoái nhạc đệm với cách diễn xuất của hai tài tử này. Vua Xiêm là vua của xứ Xiêm (Siam) hay còn gọi bằng Xiêm-La mà bây giờ ta gọi là xứ Thái, hay Thái-Lan (Thailand). Tôi bắt đầu để ý tới đất nước và dân tộc Xiêm từ đấy.

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Tấm Biển Ngu Dốt Ở Bắc Kinh

Ngọc Long

Mấy ngày qua, cư dân mạng cũng như bạn đọc khắp nơi cảm thấy căm phẫn sau khi đọc bài về một nhà hàng ở Bắc Kinh, Trung Quốc treo biển kỳ thị khách hàng quốc tế với dòng chữ: “Bổn Tiệm Không Tiếp Đãi Người Nhật, Philippines, Việt Nam và chó” bằng cả tiếng Anh và tiếng Trung.
http://ihay.thanhnien.com.vn/Pictures20132/CHAU/27.2/kythi.jpg

Tấm biển treo trước cửa nhà hàng Beijing Snacks ở Bắc Kinh do Rose Tang chụp. Tấm biển đã gây nên một làn sóng căm phẫn và khinh bỉ chủ nhà hàng.
Sau khi đọc dòng chữ này, không ít người đã liên tưởng đến câu nói trong các bảng hiệu ở nhiều nơi trên đất Trung Quốc cách đây hơn 150 năm với nội dung: “Cấm Chó Và Người Hoa”.

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Tuổi già

Hôm nay lấy ngày nghỉ ở nhà để làm vườn, bạn gọi hỏi tôi đang ở đâu mà nói nhát gừng, chẳng qua là đang thở vì đang nhổ cỏ, chồng tôi đi vắng tôi hứa là sẽ nhổ cỏ vì tôi không có "green thumb" nên trồng cái gì chết cái đó dù có chăm chỉ tưới nước chăng nữa, cho nên thôi biết thân thì giết cây "cỏ" cho xong.  Nhặt cỏ cũng có thú vị là mình cứ nhổ cỏ vừa suy nghĩ chuyện đời,  hoặc chẳng suy nghĩ để lòng nhẹ nhàng, tùy mình chọn lựa.  Làm xong việc thì hết nửa buổi, buổi chiều lại ra tưới cây, loay hoay thế nào cái cửa lưới khoá lại luôn, không vào nhà được, trời chiều đã lạnh, ngẫm nghĩ nhà chỉ có một mình làm sao đây.  May mà hôm nay lại mang cái cell phone trong người, ít ra có thể "kêu cứu" được, chứ như mọi ngày mà cửa đóng chắc là co ro vì lạnh lội bộ sang nhà cô em xin ngủ nhờ quá.  Gọi cho ông chồng thì không được, chả lẽ gọi con lái 200 dặm về cứu mẹ thì vô lý quá.  Cui cùng thì phải làm cái việc là tháo cái dây thun xiết miếng lưới cho lưới bung ra để thò tay vào mở cửa, làm xong lại loay hoay xiết si thun lại.  Không phải làm cái công việc "phá hoại" như một người bạn đang nói chuyện trong lúc tôi tưới cây lại xúi tôi là lấy cái xẻng nhỏ rạch miếng lưới ra rồi thò tay vào, mai mua miếng lưới khác thay vào.  Làm xong, nghĩ bụng, đàn ông đúng là "đoảng" chỉ xúi bậy, từ từ "khéo tay" như mình mđược cửa lại không làm rách lưới tốn tiền:-)

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Tình yêu và Tổ Quốc

Tuần trước Shoutcast radio đài Tiếng Nước Tôi* phát ra từ chiếc Iphone.  Nghe được một câu chuyện tình mà lòng ngậm ngùi, câu chuyện được kể bởi TS Nguyễn Quốc Quân vừa trở về Mỹ từ VN, tôi không nghe đoạn đầu do đâu ông biết được câu chuyện ấy, nhưng ông kể nhà tù VN hiện nay rất tàn ác, họ đánh người với kỹ thuật cao không để lại dấu vết.  Ông nói trong nghẹn ngào, trước khi về VN ông hỏi ý con ông, con ông hỏi ông có bị đánh nếu bị bắt không? Ông nói có, con ông trả lời ông nên đi vì nó đáng giá, ông cũng ngạc nhiên vì câu trả lời của con ông. Trước khi đi ông dắt hai con ông đi xem phim Vượt Sóng, ra khỏi rạp con ông khóc nói ông đừng đi nữa.  Vì thế ông chia xẻ với những người tù "cải tạo" dưới chế độ CS, họ đã phải chịu bao nhiêu nhục hình tinh vi, khổ sở về cả tinh thần lẫn thể xác.  Con ông vì không ngờ cảnh tượng trong phim dù chỉ mộ tả được một phần nào đó, đã không muốn ông đi. 

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

“Văn hóa ẩm thực”

Trà Mi
Mới đây có một ông giáo sư báo chí trường Stanford - ký giả, Joel Brinkley, từng đoạt giải báo chí Mỹ - viết bài trên tờ Chicago Tribune (1). Không hiểu ông viết gì đến gây tranh cãi trên cộng đồng mạng, còn có cả kiến nghị đòi ĐH Stanford đuổi việc ông giáo sư nhưng có kiến nghị ủng hộ. Thử lướt qua xem ông giáo sư nhà báo viết gì mà ra sự thể.
Ông viết, ở Việt Nam bây giờ chim không hót, sóc không trèo cây, chuột không bới rác.
Cái này tùy nơi có phải không ạ? Không phải là người sống trong nước nên không dám nhiều ý kiến. Tuy nhiên, chuyện chim không hót thì ông tác giả cuốn Tổ quốc ăn năn đã nói cách đây lâu rồi; lúc ấy chẳng có kiến nghị nào phản đối ông Nguyễn Gia Kiểng.
Về kinh nghiệm cá nhân, lần duy nhất ghé Saigon, Biên Hòa, Tây Ninh, Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định, Hà Nam - cách đây đã hơn 10 năm - người viết cũng không nghe chim hót, dù có cố ý lắng tai, và cũng không thấy sóc trèo cây; chuột Việt Nam không bới rác có thể vì đã bị mèo xơi hết hay nước ta bây giờ sạch quá nên không còn chuột?

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Quê hương bao nhiêu tuổi?

GN: Lẽ ra tôi sắp lên đường đi Miến Điện, rồi phải bỏ dở vì chuyện gia đình, bây giờ ngồi nhà xem hình x Miến, rồi ngậm ngùi, không nghe thấy xứ người nói về mấy ngàn năm văn hiến hay đỉnh cao trí tuệ, người ta dành được độc lập không đổ máu dai dẳng mấy chục năm như nước VN, dù chịu đựng mấy chục năm dưới chế đ độc tài rồi chỉ qua "một đêm" người ta thay đổi chế độ trở thành nước dân chủ nhanh hơn nước mình, còn nước VN vẫn chậm chân tự hào về nền dân chủ cao hơn các nước tư bản khác.  Người ta không nói mà nụ cười của người ta thân thiện (hình như con gái hầu hết có hàm răng trắng đu), người ta xây biêt bao nhiêu đền đài, cung điện, cho thấy người ta giỏi hơn mình, đọc đâu còn nói họ cũng thuộc một nhánh Bách Việt. Viết tới đây đọc bài sau, bảo VN không còn 4 ngàn năm văn hiến bởi bây giờ người dân được "giáo dục" đất nước chỉ mới thành lập có hơn 80 năm, chả trách xã hội, văn hoá thua xa Miến ? Buồn chưa!  


Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Quán ăn ở Việt Nam: Những hình ảnh giết thịt khỉ rùng rợn

GN: Không thể hiểu nổi xã hội VN ra sao nữa, không chỉ vì người ta nghèo không có thịt ăn phải bắt cả chuột ăn như những đứa trẻ miền cao, hay là món nhậu của dân đồng bằng. Nhưng ăn cá sấu, rắn, chó và ngay cả khỉ, thì cho thấy xã hội sản sinh ra lớp người dư tiền không biết ăn gì nên ăn cả thú rừng thuộc loại hiếm quí, gọi là tẩm bổ, tâm như thế thì làm sao bổ được.  Cho nên bài báo của vị giáo sư ở Stanford có nói người Việt hung hăng vì ăn cả chuột, làm nhiều người vì tự ái dân tộc mà phản bác.  Theo tôi ông giáo sư không thể bảo là ăn chuột mà hung hăng, mà là vì người Việt (dĩ nhiên chỉ là một số dư tiền không biết ăn gì) ăn những loại vật hiếm qúi mới hung hăng, vì họ ăn và nuôi những người hung hăng tìm kiếm giết những con thú hiền lành như chó, như khỉ để ăn.  Bài báo gần đây còn cho biết Trung Quốc cũng sản sinh lớp người dư dả nên họ ăn tất cả những loại vật thuộc loại "exotic", và VN cũng theo chân TQ ăn uống kiểu như thế.  Thêm một lý do để không dám nhận mình là người Việt nữa.  Người Việt gì mà hung hăng thế, nhìn cái búa con dao và người đàn bà làm thịt con khỉ mà không thể nào xem tiếp. 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Khi "sư ông" câu cá

Viết cho các bạn học ngày xưa
Các bạn biết ai trong hình rồi chứ?
Đầu năm ông bạn học gửi kèm tấm hình trong email khi tôi chúc "ẩu" là thiền sư sẽ câu cá được nhiều.  Ông hỏi tôi chúc kiểu Lỗ Trí Thâm hả kèm theo tấm hình, mù mờ tôi không hiểu, vì tôi không đọc emai kỹ nên không thấy tấm hình ông kèm theo.  Tôi lại đi hỏi ông bạn của ông là ông "thiền sư" này nói gì vậy.  Ông bạn ông bảo tôi, ai lại đi chúc thiền sư câu cá bao giờ, ông bạn này còn phang cho tôi một cái tội là chúc "đểu" người ta.  Thiệt là oan ơi ông điạ. 

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Món Phở đi vào Tòa Bạch Ốc

Theo Email

Có bản tin với tấm hình toà Bạch Cung có món phở, văn hoá ẩm thực của Việt Nam đã đi vào toà nhà trắng xứ Mỹ, nhớ hồi nào tôi dắt anh chàng kỹ sư ở sở đi ăn phở, tôi giải thích xứ tôi, người ta ăn phở rồi bưng cả tô lên húp nước. Thế là từ đó trở đi mỗi lần hắn đi ăn phở, hắn đều bưng cả tô lên húp trông rất ư là có tâm hồn ăn uống và tôn trọng văn hoá ẩm thục nước người, dù rất buồn cười. 

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

PHẬT TRÊN ĐƯỜNG PHỐ

Huỳnh Ngọc Chiến
Theo Da Màu
begging-monks-T-a-203x300
Sư hành khất ("Begging Monks") của Taisen Deshimaru
Tôi đọc được trên mạng một truyện kể lại của tác giả Huệ Khải. Ngắn nhưng vô cùng thâm thúy, nội dung như sau:
Có thầy tu nọ rất mực thánh thiện. Sau nhiều năm dài tu hành tinh tấn, chuyên chú kinh kệ không một phút giây xao lãng, thầy thấy mình đã bước vào được cảnh giới tâm linh viên mãn.
Một đêm khuya nọ, sau khi xả thiền, thầy đi ngủ và nằm mơ thấy mình dự một buổi tiệc lớn gồm toàn những bậc đạo cao đức trọng. Tất cả mọi người đều sắp theo thứ tự ngôi thứ trên bàn tiệc. Thầy được vinh dự xếp ngồi gần chủ tiệc, nhưng ở vị trí thứ nhì. Vị trí thứ nhất dành cho người bán tạp hóa ở khu phố không xa nơi thầy cư trú.

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Phập phồng một vòng Yangon

Trương Như Thường
hiểu được bản chỉ đường trong hình này.Xem trả lời ở cuối bài.
hiểu được bản chỉ đường trong hình này. Xem trả lời ở cuối bài.
Trong khóa Fall 2012, một em sinh viên người Mỹ-gốc-Miến cho tôi biết là  điều kiện sinh sống tại xứ Miến-Điện (tên cũ là Burma và tên mới là Myanmar) rất tồi tệ trên cả hai mặt kinh tế và chính trị. Em kể lại nhiều chi tiết ly kỳ của gia đình em, vì đấu tranh, nên bố mẹ phải chạy tỵ nạn sang Mỹ, còn bà con thì trốn lánh qua Thái Lan đông lắm. Em dặn tôi, nếu có du lịch Bangkok thì nên tiện đường qua Yangon để có thể biết tình hình rõ hơn.
Nghe thầy không tầy nghe trò’. Tôi OK liền! Bangkok qua Yangon chỉ có 50 phút bay, nên tôi quyết định ghé thăm thành phố lớn nhất của xứ Miến trong vòng một tuần. Trước hết, phải tốn 2 tuần lễ và 20 đôla để xin visa nhập nội Yangon, rồi phải viết ba, bốn tờ đơn thành thật khai báo về cá nhân để được chấp thuận cho vào, đã khiến mình thấy nhiêu khê rồi! Trong khi ấy, thăm viếng Bangkok, Kuala Lumpur, Singapore với cái passport là đi liền một cái rẹt, khỏi phải dài giòng văn tự chi cả.

Người hát rong lớn của thế kỷ đã về cõi vĩnh hằng

BS Ngọc
Thế là người hát rong nổi tiếng nhất của Việt Nam đã ra đi về cõi vĩnh hằng sau 93 năm rong ruổi cùng vận nước nổi trôi. Thân xác của ông đã trở về lòng đất mẹ, nhưng những lời ca của ông sẽ vẫn còn ngân vang. Và, như thế ông vẫn còn sống với đời, với chúng ta.
Cũng như nhiều triệu người Việt Nam khác, tôi sinh ra và lớn lên trong thế giới âm nhạc của Phạm Duy, Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Từ Công Phụng … Nhưng trong những nhạc sĩ tài ba đó chỉ một mình Phạm Duy là tôi xem như một bậc kỳ tài. Tôi biết có người sẽ không hài lòng về nhận xét của tôi về Nhạc sĩ Phạm Duy, nhưng thiết tưởng tôi có quan điểm và chính kiến riêng, nên không ngần ngại nói lên ý kiến của mình. Cũng như sẽ không có một Trịnh Công Sơn thứ hai, chúng ta cũng sẽ không có một Phạm Duy thứ hai. Sự ra đi của ông để lại những nuối tiếc của hàng triệu người cũng là điều dễ hiểu.

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Cái chết của một người nghệ sĩ



Nguyễn Hưng Quốc
A6A359EC-E570-424C-A335-33410D718AC5_w268_r1_cx5_cy0_cw81
Tôi nghe tin nhạc sĩ Phạm Duy qua đời, trước tiên, từ một người bạn, sau đó, qua các bản tin trên báo chí. Cảm giác của tôi, thoạt đầu, là dửng dưng; sau đó, là sự ngạc nhiên về sự dửng dưng của mình.

Tính tôi vốn sợ cái chết, máu me cũng như bất cứ cái gì liên quan đến cái chết. Ngay cả khi xem phim hay tivi, thấy những cảnh máu me chết chóc là tôi quay mặt đi. Dự đám tang, điều tôi sợ nhất là nhìn gương mặt của người chết trong quan tài. Nếu tránh được, bao giờ tôi cũng tránh. Và bất cứ cái chết nào của người thân quen cũng đều để lại trong tôi những dư âm thật nặng nề. Cái chết của những người trong giới văn nghệ, những người tôi đã tiếp xúc hoặc thường đọc lại càng gây ấn tượng mạnh, thường làm tôi nghĩ ngợi trong nhiều ngày, nhiều tháng, có khi, nhiều năm. Cảm giác chung là, bao giờ tôi cũng thấy một chút sững sờ, rồi hoang mang. Với tôi, nghệ sĩ nào cũng chết trẻ. Có chết lúc đã trên 70, 80, hoặc ngoài 90 như Phạm Duy, vẫn là chết trẻ. Có lẽ lý do chính là, nhìn qua lăng kính của tác phẩm, bao giờ tôi cũng thấy họ trẻ trung, thậm chí, trẻ thơ, đặc biệt với các nhà thơ.

Tội làm hư dân

Đại Đường Tây vực ký của nhà sư Huyền Trang từng được dịch ra tiếng Việt (NXB Phương Đông, 2007). Trong thiên bút ký này, Đường Tăng ghi lại ấn tượng sau khi đi qua 138 nước nằm giữa Trung Hoa và Ấn Độ (có thời gộp chung là Tây vực).
Đoạn tổng thuật về địa khu Tốt Lợi kể “Người Tốt Lợi phong tục kiêu ngoa, chuyên môn lừa đảo, tham lam hám lợi, giữa cha con với nhau cũng tính toán hơn thua chẳng cần người tốt kẻ xấu, cứ nhiều tiền là được quý trọng… Cư dân một nửa làm ruộng, một nửa chuyên đi trục lợi”.
Tôi ghi lại đoạn này bởi lẽ nó góp phần gạt đi trong đầu một phân vân khi nhận thức.

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Làm sao giữ cho sức khoẻ đươc tốt?

Ngủ sớm, dậy sớm
Tại sao vậy? Ấy là để phù hợp với tiến trình sinh hoá trong cơ thể
Buổi tối từ 9 đến 11 giờ đêm là thời gian để giải độc tức là loại các hoá chất độc hại ra khỏi hệ thống kháng thể ( các hạch bạch huyết- lymph nodes). Trong khoảng thời gian này bạn nên thư dãn hay nghe âm nhạc. Nếu trong lúc này bà xã của bạn hãy còn chưa nghỉ ngơi mà còn lau rửa chén bát chẳng hạn thì quả là không tốt cho sức khoẻ.
Đêm từ 11 giờ tới 1 giờ sáng là tiến trình tẩy độc gan. Lúc này mà bạn ngủ say được thì tốt nhất
Sáng sớm từ 3 đến 5 giờ sáng là thời kỳ tẩy độc phổi, vì vậy những người bị ho hay lên cơn ho nặng vào lúc này. Bạn không cần phải uống thuốc ho vì thuốc này sẽ làm xáo trộn tiến trình đào thải chất độc ra khỏi phổi
Sáng từ 5 đến 7 giờ là lúc kết tràng được giải độc. Bạn nên đi cầu để xả hết phân ra khỏi ruột

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Phạm Duy

Cuối tuần rồi tôi được hai ngày nghỉ không phải rời nhà về một thành phố khác để đêm đêm 12 giờ mới vào giường ngủ vì những công viêc cuối tuần như thăm cha, thăm con, thăm cháu như thường lệ.  Ở nhà tôi nghe xong CD Tuấn Đức hát nhạc Phạm Duy mà cô em gửi cho tôi, mãi tôi không có thì giờ nghe cho đến ngày cuối tuần vừa qua, nghe xong vào đọc báo thì được tin ông Phạm Duy đã mất ở VN ngày 27-1-2013, thế là chưa đầy hai tháng gia đình họ Phạm có hai cái tang.  Lập tức tôi  nhận vô số email cũng như đọc trên net về ông PD.  
Xin cầu chúc cho ông về cõi vĩnh hằng bình yên không nhiều tai tiếng như khi ở cõi trần.  

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Tính đa nghĩa của "Gangnam Style"

Mariano Turzi


Diên Vỹ chuyển ngữ

“Gangnam Style,” một bài nhạc rap của nghệ sĩ Psy ở Hàn Quốc, hiện là mốt văn hoá thời thượng toàn cầu. Nó được nhảy theo, được dùng làm nhạc hiệu của các chương trình truyền hình, và thậm chí được biến thành những phiên bản để châm chọc trong chiến dịch tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ. Sau khi được truyền tải nhanh chóng trên Twitter và Facebook, bài hát đã trở thành đoạn phim được xem nhiều nhất trên YouTube, với hơn một tỉ lần xem và vẫn tiếp tục tăng. Hiện tượng phi thường này đã gây ảnh hưởng đến nỗi nó được hoạ sĩ phản kháng Trung Quốc Ải Vị Vị cải biên quay thành phiên bản riêng của mình khi bị quản thúc tại gia. Bài hát thì vẫn thế, nhưng trong phim thì hoạ sĩ đang nhảy cùng với bè bạn ở xưởng vẽ tại nhà ở Thảo Trường Địa, ngoại ô Bắc Kinh.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Nỗi cô đơn

Cả ngày tôi cứ nghĩ đến ông cụ bố chồng tôi, ông đã ngoài 93 tuổi. Thứ Bảy rồi, ông làm một việc rất lạ với tôi. Vưà chào ông xong, ông đã bước từ phòng ra và ngồi xuống salon, ông xếp lại mấy cái gối như để cho ông và cho tôi ngồi xuống cùng trên chiếc ghế dài đó, tôi định ngồi nhưng chợt nhớ tôi không phải là con gái được phép ngồi bên cạnh bố mình, nên tôi loay hoay tìm chỗ dựa lưng, đứng.
Ông bắt đầu câu chuyện. Điều mà từ trước tới giờ ông không bao giờ làm, đó là nói chuyện với con dâu. Con dâu từ trước tới nay trong gia đình tôi chỉ là cái bóng mờ, cái bóng rất nhỏ ở sau bếp. Ngày tôi về làm dâu, con dâu phải ăn sau ở dưới bếp, dù gia đình là một gia đình giàu có... nhưng khá cổ chứ không phải không có ghế cho tôi ngồi ở mâm trên:-). Bây giờ đã khá hơn, nhưng sự việc nói chuyện với con dâu chưa bao giờ xảy ra.

Linh tinh một ngày

Buổi sáng ngồi chơi với thằng cháu, 9 tháng, nó mới bắt đầu bò lanh lẹ và đã dợm đứng lên. Anh chàng luôn biểu diễn bỏ hai tay để lững chững đứng rồi lại ngồi thụp xuống, nhìn nó là sự bắt đầu của một đời người.  Lòng thấy vui vui, khi nhìn ánh mắt đầy hy vọng của những khám phá mới đang ở trước mặt của một đứa bé.
Buổi chiều ngồi đút thức ăn cho ông cậu chỉ còn 2 năm nữa là đủ trăm tuổi, người ông ngã gập xuống như đứa trẻ mới tập ngồi, đôi chân ông không buồn nhấc lên nữa, chúng đang teo dần lại.  Ông ăn thìa bột từng chút nhỏ, phải đợi ông nuốt từ từ.  Đôi mắt ông buồn như đã đi, đã nhìn vạn dặm, ông đang bỏ dần quá khứ lại sau lưng ông.  Ông ngẩn ngơ nhìn một tương lai trước mặt với một dấu chấm (?)

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Tại sao

Bạn gửi, thấy ngồ ngộ, không biết tác giả là ai hay là chính người gửi cho, post lại cho cả làng cùng xem.
 
Tại sao
 
22 tháng 12: một ngày sau ngày tận thế.
Tôi đứng bên cưả sổ, nhìn xuống : đường vắng tanh, không một bóng người, không một chiếc xe. Nhà hai bên đường tối thui, đóng im ỉm. Ngay cả tiệm ăn Tầu phía trước cũng cửa đóng then cài, cái tiệm  tối hôm qua còn sáng trưng đèn đuốc, đón khách vaò thưởng thức món chả giò  thịt thiu, gói bánh tráng hoá học, chiên dầu cặn qúa hạn . Bây giờ gần 2 giờ sáng, một góc Paris vắng và lạnh.
Có lẽ tận thế thiệt. Vừa mừng vừa lo. Mừng vì tận thế, hết phải đóng thuế, trả tiền nhà, tiền điện, hết phải đánh răng rửa mặt, hết phải xức dầu Nhị Thiên Đường. Lo vì lát nữa xuống quán café , nếu không còn ai sống sót, sẽ ngồi uống café một mình, không có ông Tây hàng xóm nào bàn chuyện cứu nước Pháp như mọi bữa.

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Chửi đi chứ

Kevin hay có tật đi theo tôi nói đùa:

- Sao không bao giờ thấy chị tức tối vậy, chị không biết chửi thề phải không? Để tôi dậy chị.

Nói thế nhưng hắn chưa bao giờ dậy tôi một chữ nào. Những lúc nghe hắn nói thế, tôi cứ trợn mắt rồi cười huề vốn với hắn, mong là hắn không thật sự dậy tôi như thế. Không biết Kevin chọc cho tôi cười hay tức để xổ 4 chữ bắt đầu "S" hay "F" với hắn đây chăng (?) Có lẽ Kevin buồn cười vì tôi cứ phớt tỉnh Ăng Lê trong mọi chuyện, chắc hắn nghĩ tôi khờ lắm không biết dùng mấy chữ đặc biệt trong "văn hoá chửi" của Mỹ.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Triệu chứng của tuổi già!


cụ già 80 tuổi (hình trên internet)

Gõ vài dòng trong cái điện thư định gửi cho người bạn, xong tôi lại không muốn bấm gửi đi, tôi cho nó vào draft folder. Lâu nay bỗng dưng tôi thấy mình có nhiều thư trong "draft" những lá thư viết rồi nhưng không bao giờ được gửi nữa.  Tôi không viện được lý do nào chính đáng, tôi buồn ư? hay "depress" ư? chán ư? chẳng lý do nào rõ ràng cả, chỉ là không muốn gửi đi, hay tại vì trước khi gửi, tôi đã biết trước thư sẽ không được trả lời nên tôi thấy mình vô duyên, dù chỉ là một lá thư thăm hỏi, hay thắc mắc gì đó cần giúp đỡ chăng nữa.  Nguời ta nói có bạn, nhất là bạn thân thì là điều hạnh phúc, là người mình có thể hỏi mọi thứ trên đời.  Có lẽ cái cảm giác mình già rồi, tình bạn cũng mệt mỏi già theo chăng nên chẳng buồn nói với nhau, có ai như tôi không? Hay thực sự tôi chưa bao giờ có người bạn thân nào như thế cả, tôi chỉ hoang tưởng tưởng rằng như thế, cho đến một ngày tôi chợt nhận ra chả có gì hết, như người ta bảo sắc sắc không không chi đó?

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

ĐI TÌM CÕI NGÀN TRÙNG


Nỗi Sợ Vẩn Vơ
 Nguyễn Hữu Chi  
 Tiến sĩ Tâm lý                             
 Ðời này ai dại, ai khôn?  Sống mặc áo rách, chết chôn áo lành.
Ca dao
Ðược tin ông bạn già bất thình lình “ra đi”, tôi vội mang vòng hoa đến chào từ biệt. Ông bạn tôi mặc bộ đồ rất đẹp, bình thản nằm đó. Tôi mừng thầm cho ông bạn đã “ra đi” một cách nhẹ nhàng trong lúc đang ngủ ngon lành. Sau đó, trên đường lái xe về nhà, tôi suy tư về khoảng thời gian còn lại trong đời tôi. Dù sao năm nay tôi đã trên bẩy chục tuổi đầu rồi. Theo thống kê ở Canada, người đàn ông trung bình có thể sống tới năm 76 tuổi mới được phép “ngao du vùng tiên cảnh”. Có nghĩa là tôi còn có thể sống được chừng 5 năm nữa. Vì thế, tôi nghĩ rằng đã đến lúc tôi phải phác họa ngay một “chương trình ngũ niên” cho tôi, kẻo lúc “ra đi” lại tiếc rẻ khôn nguôi.

TÌNH NGƯỜI TRÊN ĐẤT MIẾN

 (Nghịch cảnh của một gia đình người Việt Nam vừa thoát khỏi tai nạn máy bay ngày 25-12-2012 tại Miến Điện) *
Dương Đình Giao
Thoát nạn ở xứ người
1
Chiếc máy bay vẫn bốc cháy nhiều giờ liền sau vụ tai nạn.
Ngày thứ 2 của hành trình, hôm 25-12-2012, máy bay của hãng hàng không Air Bagan đưa chúng tôi từ Yangon đi Heho, nơi có hồ Inle nổi tiếng. Theo lịch trình, chuyến bay sẽ đến Heho lúc 9 giờ sau khi dừng lại ở sân bay Mandalay để đón và trả khách trong khoảng 30 phút.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Lời ăn tiếng nói trong ca dao


Ca dao không những là tiếng nói chứa đựng tâm tư, tình cảm của người lao động mà còn là những kho tàng kinh nghiệm sống quý giá của muôn đời.
Mở từng trang ca dao, chúng ta thấy hiện lên cuộc sống của người xưa trong sương mờ quá khứ. Trong đó, lời ăn tiếng nói của con người trong giao tiếp luôn được người xưa coi trọng và hiển nhiên đó là một trong những chuẩn mực đạo đức của con người.
Một trong những “tiêu chuẩn”  hàng đầu của vẻ đẹp con người là "ăn nói”  phải mặn mà, phải có nét duyên:

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Iphone và điều lệ của một bà mẹ

Cậu bé Greg Hoffman, 13 tuổi, được món quà Giáng Sinh mà cậu hằng mong muốn với những điều khoản kèm theo của mẹ cậu.  Lá thư của mẹ cậu gồm 18 điều mà tôi thấy bất cứ cha mtrẻ nào ở thời đại tân tiến này cũng nên đọc.  Con tôi không còn trẻ, và tôi cũng không mua iphone cho con mà ngược lại, do đó tôi dịch bài này đtặng lại cho con tôi, một ngày nào đó con tôi cũng sẽ dậy cho con nó những điều như bà mđây.  Và ngay cả con tôi cũng sẽ hc được vài điều mà ngay cả tôi cũng chưa biết để dậy cho con mình. 

Gregory thân yêu,
Merry Christmas! bây giờ con hãnh diện là sở hữu chủ của một chiếc iPhone. Ôi chao, con là cậu bé 13 tuổi tốt và có trách nhiệm và con xứng đáng được hưởng món quà này. Tuy nhiên, để nhận được món quà này có các quy tắc và quy định. Con nên đọc hết hợp đồng sau đây.  Mẹ hy vọng rằng con hiểu đó là công việc của mẹ để xây dựng con trở thành một người đàn ông, một thanh niên khoẻ mạnh có thể hoạt động trên thế giới và cùng tồn tại với công nghệ tân tiến, không bị điều khiển bởi công nghệ ấy. Nếu không thực hiện theo danh sách sau đây sẽ dẫn đến việc chấm dứt quyền sở hữu iPhone của con.

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Những ngày cuối năm

Chiều cuối năm lái xe về nhà từ viện dưỡng lão đi ngang qua con đường McFadden ở quận Cam, tôi nhìn thấy một phụ nữ Việt Nam trong bộ quần áo màu nâu tối, bà đang đạp chiếc xe đạp đi cùng chiều với tôi trên đoạn đường không có đường dành riêng cho xe đạp, tôi không nhìn rõ được mặt bà, nhưng tôi đoán bà khoảng độ tuổi 50 thì mới có thể còn đạp xe đạp, ở tuổi 40 thì chắc chả ai ăn mặc thế.  Ở quận Cam ra đường vẫn thấy những người đàn ông đàn bà ở tuổi 60 trang phục những màu nâu sẫm đi chậm chạp qua đường với những đôi giày rất khó bước đi bộ trong một quãng đường quá xa cho những đôi chân bé nhỏ.  Tôi nghe người cháu kể rất nhiều người đã bị tai nạn khi băng qua đường khi trời sâm sẫm tối, bởi vì họ mặc những màu quá tối.  

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Merry Chrismas and Happy NewYear




Bấm vào hình để mở quà của bạn :-)

Tiếng hát học trò

Tin ca sĩ Duy Quang mất không làm cho tôi nghĩ ông cũng như bao thế hệ khác rồi cũng đi qua cuộc đời này, tin ông mất làm cho tôi cảm thấy một thời học sinh của mình cũng đã đi qua, quá xa, bởi vì tiếng hát của ông cũng là một trong những kỷ niệm của thế hệ chúng tôi.  Thế hệ mà sáng sáng đến trường nghe Thái Hiền hát Tuổi 13, nghe Duy Quang nức nở với "Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá" trong những ngày mưa lướt thướt của mùa khai trường hay như "Em hiền như Masoeur". Ngày ấy thật đặc biệt, trường học lại hay mở những ca khúc ấy cho học trò nghe.  Bây giờ tôi không biết có truờng học nào mở nhạc cho học trò nghe không.  Giọng của ông đặc biệt, nghe là biết Duy Quang hát, cũng đã có những ca sĩ khác hát những tình khúc phổ thơ của Nguyễn Tất Nhiên, nhưng không có ai hát để cho người nghe thấm được là Duy Quang đang hát cho tuổi học trò, và như em ông, Thái Hiền thủa ấy.  Cho  nên, nhớ đến Duy Quang là nhớ đến những ca khúc ông đã hát thời ấy cho tuổi học trò, người ta viết ông là tiếng hát của sinh viên, còn tôi chỉ là học trò thủa ấy nên tôi viết vậy.  Sau này tôi ít nghe ông hát có lẽ tôi không còn là học trò và ông cũng chẳng hát những tình ca ấy nữa.  Bây giờ ông mất, xin cầu chúc ông đến nơi vĩnh hằng và mãi luôn là tiếng hát cho học trò trong lòng người nghe.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Về Bên Thắng Cuộc

Mấy hôm cuốn sách Bên Thắng Cuộc của Huy Đức được giới thiệu trên net.  Tôi vốn thích đọc hồi ký, lịch sử cận đại cho nên tôi cũng đọc phần giới thiệu ở Smashwords, cũng không có gì đáng ngạc nhiên bởi vì những dữ kiện lịch sử cận đại của VN đã được nhiều người ghi chép bởi các sử gia hay hồi ký của những nhân vật tham dự hoặc đóng góp trong những chế độ thay đổi của VN xuyên suốt thế kỷ 20.  Điều đặc biệt của cuốn sách này đã được viết từ một nhà báo của bên thắng cuộc do đó cuốn sách được nhiều người đón nhận vì giọng văn nhân bản của ông, không có cách gọi "bọn chúng, bọn phản động, thằng nọ thằng kia" khi nói đến những người bên thua cuộc, ông đã nhắc đến những vị tướng của miền Nam bằng chữ Tuẫn Tiết khi nói đến sự hy sinh của tướng mất thành. 

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Tuổi trẻ VN đầy sáng tạo

Mấy hôm nay đi vắng, nghe cái tin một thanh niên giết mẹ và 26 người trong đó có 20 đứa bé chết oan, một cái tin làm cho người ta không thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra với nhiều câu hỏi.  Có những tin để lại muôn vàn dấu hỏi và không dễ gì quên được, và cái tin thứ Bảy vừa qua là môt cái tin thảm như thế.  Sẽ không bao giờ quên được, tôi không thhình dung được bao nỗi đau đớn của thân nhân những đưá bé ngây thơ ấy.  Tôi nghĩ tới đứa cháu mình đang lớn, rồi nó sẽ phải đối mặt với một thế giới ra sao?
Tuy nhiên sáng nay đọc cái tin vui này, để có thể tin nước VN còn có những người trẻ đầy sáng tạo trong cách biểu thị tiếng nói của họ.  Hy vọng sẽ có nhiều người khác cũng có nhiều sáng tạo và cũng hy vọng không có sự bắt bớ nào đối với những người trẻ này. Thế giới này truyền thông bằng internet, họ có thể chống lại một điều gì đó chỉ bằng hình ảnh, càng nhiều càng tốt, phải không?

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Những nơi sống tốt nhất trên thế giới 2012

Sáng vào sở, chỉ vì mê mấy tấm hình để xem năm tới đi đâu đây, nên hí hoáy copy lại, rồi không lẽ chỉ ghi hình, cho nên phải ngồi dịch lại, gọi là dịch cho nó ... sang vậy chứ chỉ vào Google cho nó dịch để mình khỏi phải ngồi gõ ra từng chữ và rồi sửa chữa câu cú cho nó đúng văn tự VN. Có lẽ phải gửi cho ông bạn ở Đức để ông lại hỉnh mũi lên nói "ta đã nói mà ta không sang Mỹ ở là đúng, ta ở bên Đức vì nó có 'quality of life'", nghe rất là dễ tức. Nhưng mà cũng đúng thôi, vì Mỹ chả có thành phố nào trên bảng cả. Trong khi đó đi đâu thì thiên hạ vẫn nói ở Mỹ sướng nhất, ăn gì, mua gì cũng rẻ hơn những nơi khác trên thế giới, chất lượng lại tốt nhất. Nói tóm lại tại dân Mỹ làm việc quá sức để cái gì cũng rẻ và tốt chỉ có sức khỏe là ... xấu vì họ không còn thì giờ tà tà ngồi vỉa hè thưởng thức ly cà phê sáng trưa chiều tối như những nơi khác, lấy đâu ra thì giờ để đạp xe đi tà tà. Có điều có một nơi cũng sáng trưa chiều tối không chỉ uống cà phê mà rượu bia vẫn không có tên trên bảng này dù khung cảnh thiên nhiên cũng đẹp chả thua nơi nào trên thế giới, chỉ phải tội hạ tầng cơ sở kém và ô nhiễm, có lẽ đứng hạng đâu đó gần cuối bảng nên không trong bảng thăm dò của Mercer (dò đỏ cả mắt chả thấy đâu cả). Nghe đâu nơi ấy đứng trong cái bảng nào đó là dân chúng hạnh phúc hàng thứ nhì trên thế giới. Tối ngày chả có việc gì để làm thì hỏi sao không... hạnh phúc chứ. Nghe rất giống ông chồng tôi, giờ chả phải làm gì, nên ông nói ông hạnh phúc nhất :-)
Kiểm lại thì mình cũng đặt chân (đặt chân thôi đấy) tới 6 thành phố trong bảng này rồi đó chứ, bây giờ còn lại 4 nơi sẽ phải tìm tới trong một ngày đẹp trời nào đó.

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Quyền lực và ngoại tình

Post lại bài  này để quí vị ở VN không vượt được tường lửa có thể đọc và nhất là đọc cái comment của ai đó viết " Phụ nữ hiểu được tại sao đàn ông "ngoại tình"... chết liền!" thấy vui vui sao đó.  Theo tôi tại sao cứ nắm giữ họ làm chi cho họ ngoại tình, cứ thẳng thừng nói "anh có đi thì một đi đừng trở lại" xem họ có đi luôn không, có dám ngoại tình không? Mà người đã muốn đi thì giữ làm gì cho nó mệt cả người không biết nữa, nếu đàn ông muốn có tự do sau khi kết hôn, thì người phụ nữ cũng muốn có tự do vậy, chẳng qua bản chất phụ nữ luôn vì chồng vi con mà phải hy sinh những ước muốn riêng tư của họ. Mà thôi, đó là câu chuyện khác, để đọc bài người khác viết đã nhé.

Nhân đọc Bên Thắng Cuộc của Osin Huy Đức (I)

"Là người sinh ra sau chiến tranh, gia đình không mất ai trong chiến tranh, hiện không hoạt động chính trị hay tham gia đảng phái nào (tôi cũng chỉ có một đảng là đảng Việt Nam), dựa trên những hiểu biết tự thu thập và xử lý, với tuyên bố rằng không ai mua chuộc hay ép buộc tôi, tôi nói nhân danh cá nhân tôi rằng những gì đã xảy ra, đặc biệt trong thời hậu chiến, như anh Huy Đức đã kể ra rành mạch trong tác phẩm này của anh, quả thực là quá oan ức và đau khổ cho miền Nam. Vì điều đó nhân danh chỉ cá nhân tôi tôi muốn được xin lỗi."

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Lòng tin và những lá cờ, viết cho ngày 9-12

Ngày 9-12 ở VN nhưng là ngày 8-12 nơi đây, sáng thức dậy tôi chuẩn bị đi chợ thì chồng tôi chạy vào hí hửng cười khoe ông hàng xóm cựu chiến binh VN kêu sang, ông cho lá cờ VNCH thật to còn mới toanh, ông bảo nhà ông treo trong nhà một cái còn ngoài sân ông treo ở cây táo một cái. Ông nói mang về mà treo.  Ông chồng tôi nói chả biết treo vào đâu lá cờ to có thể may nguyên cái áo. Thật buồn cười hai ông cựu chiến binh ở trước cửa thì trân trọng treo cờ VNCH xưa của nước mình, còn mình ra đi chẳng mang theo một hình ảnh nào nữa, đến cả lá cờ cũng không, bây giờ lại băn khoăn không biết treo vào đâu, hu hu.  Lá cờ mới tinh có nhãn được sản xuất ở ... Đài Loan.  Cho nên đi ch về, ông chồng tôi nói thôi tôi muốn đi shopping thì đi một mình để ông ở nhà "nghiên cứu" tìm cách treo lá cờ lên ở bức tường ở garage để khi mở cửa ra cho ông hàng xóm thấy ông vui lòng.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Ớt

Đọc câu truyện sau, mới đọc vài dòng tôi nghĩ đến cây ớt ngoài vườn, bao lâu nay nhà tôi trồng ớt chằng bao giờ cay, đủ loại, nào ớt hiểm, ớt Thái, vẫn không cay, chả hiểu làm sao. Bây giờ mới trồng được một cây ớt mà nghe ông chồng tôi khoe là cay lắm, và ông lo lắng là cây ớt của ông sẽ bị ... ế vì tôi không dám ăn ớt nữa. Chẳng là tôi chẳng phải gốc Huế, nhưng tôi ăn ớt không thua ai, mỗi bữa cơm tối có thể ăn hai trái ớt, hoặc chỉ một chén nước mắm ớt chanh là xong bữa cơm.  Muà ớt, tôi mua bao nhiêu bọc ớt để dành trong ngăn đá để dành, sợ muà Đông không có ... ớt ăn. Thế nhưng mấy tháng nay bị dị ứng, tôi phải bỏ ớt không dám ăn nữa.  Vì thế khi cây ớt trồng được cay thì tôi không còn được hưởng nữa.  Nhưng đó là chuyện cay vớ vẩn của tôi thôi, chuyện của tác giả viết không phải là nói chuyện cây ớt, ông nói một điều khác hơn là chuyện cây ớt. 

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Trách nhiệm của cha mẹ

Buổi sáng CN của tôi bỗng trở nên âm u như bầu trời ngoài kia chưa tạnh một cơn mưa kéo dài cả tuần nay. Lười biếng tôi lôi chiếc ipad ra đọc tin, đọc bản tin nói về cướp bóc gia tăng ở trung tâm Sàigòn đối với du khách, lòng thêm lo âu vì con tôi sắp ghé VN, tôi email con tôi bản tin, tôi biết con tôi sẽ chán là mẹ cứ lo lắng linh tinh, và nghĩ chúng không còn nhỏ để mẹ cứ lo lắng. Dù biết thế, biết con sẽ cằn nhằn nhưng là người mẹ, tôi thấy có trách nhiệm phải báo tin cho con biết, chẳng thà bị con la còn hơn là sau này lại hối tiếc là biết mà sao không cho con biết, bởi vì đôi lúc có chuyện gì xy ra thì con tôi đã trách "sao mẹ không nói". Sau đó thì đọc Nguyễn Ngọc Tư viết gì, câu chuyện cô viết về bà mẹ trẻ ôm hai đứa con nhảy lầu tự tử, dù tôi đã đọc bản tin hôm trước, bây giờ đọc lời nhà văn phân tích mới thấy sự việc đau lòng hơn khi thảm cảnh xảy ra từ cha mẹ, người ta không thể đổ tại cha mẹ thiếu hiểu biết phải gả bán con đi xa, bởi vì xã hội VN đã từng chứng minh bao nhiêu người thành tài thành nhân mà cha mẹ họ chỉ là người chân lấm tay bùn, bán mặt cho đất chống lưng cho trời, hy sinh một đời nuôi con ăn học dù thiếu thốn, dù họ không có chữ. 

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Dân Trí

Trước khi gặp lại một người bạn người nước ngoài mới trở về từ Việt Nam, nó háo hức ơi là háo hức. Anh bạn này là con trai một người lính Mĩ đã từng sang tham chiến ở quê hương trong những năm 60. Anh lớn lên và được kể cho nghe về những đau khổ do chiến tranh gây ra cho người dân quê hương mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, vì muốn bù đắp lại chút nào đó cho con người Việt Nam, anh quyết định gác lại sự nghiệp riêng để sang Việt Nam.
Nhưng sau khi gặp anh bạn nước ngoài này, sự háo hức của nó bỗng trở thành nỗi buồn vời vợi. Buồn lắm vì nó là một nhà giáo trẻ đầy nhiệt huyết. Làm sao không buồn được khi anh bạn nước ngoài, sau một thời gian cống hiến ở Việt Nam, nói rằng anh không tính sẽ quay lại sống ở Việt Nam nữa, lý do chính nằm gọn trong câu nói của anh: “Dân trí ở đây thấp quá. Rất khó sống.”

Bài phản biện cho một bài thơ

Thêm lời phản biện với Kpop Fan về bài thơ của Đỗ Trung Quân, tác gibài này là một cô gái, con đạo diễn Song Chi, người đã từng tham dự cuộc biểu tình năm 2007 với ba blogger vừa bị kết án tù từ 5-12 năm, sau đó mẹ cô đã thoát đến Na Uy (nếu tôi nhớ không lầm), chứ nếu còn ở lại VN thì chắc cũng đi tù vì chống Trung Quốc, không thể hiểu được, chính phVN sợ gặp khó khăn về vấn đề ngoại giao, nhưng không thể vì thế mà bỏ tù dân chỉ vì họ lên tiếng chống Trung Quốc.  Đó chỉ chứng tỏ sự yếu kém về ngoại giao của chính họ khi không bảo vđược dân thì làm sao gìn giđất nước cơ chứ.  Thôi hôm nay đi shopping suốt từ sáng về tới nhà chưa mua được gì cho ai, lại mắc phải tội nói linh tinh.  Mà ông nhà thơ Đỗ Trung Quân này cũng hay nhỉ, mấy chục năm trước có bài thơ trở thành nổi tiếng, bây gigõ thêm bài nữa lại làm cho thanh niên sốt cả ruột (không phải ý tôi nói ông chỉ có hai bài thơ đâu nhé)

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog