Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Bài thơ từ đảo gửi cô bé Uyên

Sáng Chủ Nhật của tôi bắt đầu với một bài thơ của người lính trẻ (tôi đoán vậy, vì chắc nhà nước VN chả có gửi ông già nào ra đó) gửi cho cô  sinh viên yêu nước 20 tuổi, Nguyễn Phương Uyên, một ủy viên ban chấp hành đoàn của lp cô, người mà mới đây thông tin trên mạng cho biết cô bị bắt vì bị buộc tội đã rải truyền đơn chống Trung Quốc. Bài thơ đầy xúc cảm của người lính đảo gửi cho cô sinh viên làm tôi nhớ lại thời tuổi trẻ của mình cũng đầy những hoài bão dành cho quê hương, từng một thời nghĩ không thể yêu nổi những "chàng trai" chỉ nghĩ đến tình riêng mà không đặt tình yêu cho Tổ quốc là trên hết.  
Đọc bài thơ, nghĩ chiều nay tôi sđọc bài thơ này để gửi đến cả những người không quen.

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

Câu chuyện nhỏ, nhân cách lớn

ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT XẢY RA VÀO NĂM 1892 TẠI ĐẠI HỌC STANFORD
Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski . Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thoà thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

Nghĩ về bài thơ Trường Sa Hành của Tô Thùy Yên

Nguyễn Anh Khiêm
Quần đảo Hoàng Sa mất vào tay người Tàu trung tuần tháng giêng 1974 sau một trận thủy chiến không cân sức giữa quân lực VNCH và lực lượng hùng hậu của hải quân Trung Cộng. Tô Thùy Yên viết bài Trường Sa Hành trong một lần đi công cán ngay tháng ba 1974, tại quần đảo phía nam Hoàng Sa, đảo Trường Sa. Như vậy bài thơ được viết chỉ vài tháng sau tang lễ lớn của 74 sĩ quan và binh sĩ đồng đội. Bài hành đồ sộ dài 64 câu, bài thơ lớn không phải vì dài mà vì tư tưởng nhân bản, chủ đề sâu sắc, chữ nghĩa rực rỡ cùng nghệ thuật diễn đạt tuyệt luân, vượt xa mọi mặt một trời với mấy bài Tống Biệt Hành và Hành Phương Nam được nhiều nhà phê bình và độc giả luôn nhắc tới của Thâm Tâm và Nguyễn Bính.

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Nghe Quốc ca VNCH ngày xưa

Ban Hòa Tấu Ukraine, một nước thuộc Cộng Sản Liên Xô trước kia, trình tấu bản Quốc Ca VNCH...

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

48 năm tìm nhau

Góc nhỏ: Post lại bài này để nhớ một buổi chiều trời ảm đạm, ngồi trên xe bus về nhà, mà tay cứ phải cầm cái khăn giấy chậm nước mắt vì nước mắt đâu rơi  tỉnh bơ, bên cạnh là một ông già (hi hi, gọi ông ta già chứ thực sự mình cũng xưa " như trái đất" rồi còn đâu), không ngưng nổi những giọt nước mắt, suýt chút nữa là khóc tấm tức luôn.  Kể chuyện này mà bạn tui đọc được sẽ bảo "lắm chuyện" cho mà coi. Không hiểu sao tui không khóc ba cái chuyện lẩm cẩm tình cảm trai gái, nhưng cứ tình cha me con cái, anh chị em chia lìa là tui khóc ngon lành.  Trong đầu hình dung ra cảnh đời của hai anh em, mà nấc lên như người em trong truyện.  Tâm lý học chắc lại có một case để giải thích hiện tượng tâm lý này phải không?  Họ sẽ bảo tui cũng có một "người anh" chưa tìm ra? Thực sự thì không có, mà tui thì có một đàn em phải lo thì có :-)


Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Thanh niên và Cổ Ngư

Bài này Góc nhỏ post lại không vì món "canh gà" mà vì tên một con đường, con đường Thanh Niên ở Hà Nội.  Khi đọc bài viết ở blog Người Hiếu Cổ nhắc đến tên con đường Thanh Niên, nhớ lại cảm giác khi tôi hỏi con đường Cổ Ngư người ta không biết nó ở đâu, chỉ người lớn tuổi mới biết đó là con đường Cổ Ngư,  cho nên nhắc đến chuyện xưa có những câu thơ cổ, mà không biết về lịch sử của một nơi chốn, thì con cháu về sau cũng chẳng hiểu đâu vào đâu, rồi sẽ lại có những câu chuyện như canh gà Thọ Xương, bởi ngày xưa có lẽ con đường Cổ Ngư còn có cảnh như trong đoạn văn của Hoàng Đạo Thuý, chứ ngày nay khó có thể tìm thấy điều ấy ở con đường Thanh niên ấy nếu tôi không lầm.  Cách nay 12 năm tôi thấy nó đã xô bồ bụi bặm lắm rồi.   
Bao nhiêu con đường, địa danh đã bị thay đổi, rồi đây các thế hệ sẽ rất khó khăn để nối kết những liên hệ với nhau qua những câu thơ, bài văn c, phải chăng? 


Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

Có một tượng đài người phụ nữ Hà Nội trên đỉnh Đèo Ngang


Nguyễn Xuân Diện 

Trong văn học Việt Nam có một người phụ nữ Hà Nội đã để lại vóc dáng đài các đã mấy trăm năm. Người phụ nữ tài hoa ấy, đứng trước thiên nhiên đất nước đã nói tâm tình của một con người cô đơn nhỏ bé trước vũ trụ, nhưng dường như đã cố giấu đi cả tên tuổi của mình. Mặc dù tên của bà có ý nghĩa là mùi hương thơm nức, nhưng bà vẫn cố giấu đi, ngay cả tên gọi của mình. Người ta cũng không gọi bà bằng tên gọi của chồng bà như những phụ nữ khác. Người ta chỉ gọi bà bằng cái chức vụ của chồng bà mà thôi. Đó là Bà Huyện Thanh Quan. Tên thật của bà là Nguyễn Thị Hinh. Hinh chữ Hán có nghĩa là hương thơm ngào ngạt.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Canh gà Thọ Xuơng (tập ....)

Góc nhỏ: Lỡ theo cái chuyện "canh gà" chỉ vì trong tủ có gói thuốc bắc cô cháu gửi lâu nay dặn để nấu canh gà mà húp, xảy ra chuyện Thọ Xương, nên post mấy bài, và cứ thế nó lằng ngoằng mãi chưa hết chuyện, thêm post bên blog Hiệu Minh, nên post lại cho đủ, hy vọng là đủ để chấm dứt một câu chuyện "Hàn San" Phong Kiều Dạ Bạc của Việt Nam.  :-)

Canh gà Thọ Xương – Tứ Cảnh hay Tây Cảnh?

Tứ hay Tây?
Thứ Sáu, cãi nhau tiếp cho vui. :roll: :razz: :)
Hôm qua, mình copy từ bên Blog Xuân Diện bài viết “Sự thật về chữ “更 – canh” trong “canh gà Thọ Xương” về HM Blog. Trong lúc tranh cãi thì phía nhà Hiệu Minh có bác nick Người nhà quê đã phát hiện là PGS TS Trịnh Khắc Mạnh đã nhìn nhầm chữ Tứ ra chữ Tây.

Bãi biển Sơn Tịnh, nếu bạn chưa đến

Blog Lương Kháu Lão
Bờ biển Việt Nam dài hơn hai ngàn cây số có rất nhiều bãi biển đẹp
Trà cổ có bãi cát dài và phẳng, nước trong rất phù hợp để tắm biển nhưng cảnh sắc đơn điệu và …xa quá, ở mãi Móng Cái địa đầu Tổ quốc nên ngay cả giữa mùa hè nóng bỏng cũng vắng vẻ đìu hiu
Đồ Sơn phong cảnh rất hữu tình , nhà nghỉ và gái điếm “đông như quân Nguyên” nhưng nước đục không ai muốn tắm . Người ta- tức là chỉ đám đàn ông- đi Đồ Sơn chủ yếu để “tắm cạn” trong nhà nghỉ . Cũng mang theo vợ con đấy nhưng thiếu gì cách đánh du kích . Nhiều hội nghị tổ chức ở Đồ Sơn tiếng là để kết hợp cho các đại biểu nghỉ mát nhưng thực chất các đại biểu đều tranh thủ đi “tầu nhanh” vì giá rẻ bất ngờ . Có trường hợp “cháy chợ”

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Chùa Thiên Mụ hay chùa Trấn Vũ?


(Trích trong cuốn "Những điều nên biết" của Nguyễn Văn Thái)


LTG
: Mới đây, tôi được đọc một bài của Bác Sĩ Trần Tiễn Sum viết ngày 11 tháng 2 năm 2010 về một câu ca dao trong đó nói đến chùa Thiên Mụ. Bài viết này rất hay tuy nhiên khá dài. Vì thế tôi xin mạn phép thu gọn lại cho ngắn hơn, và cố gắng dùng những chữ dễ hiểu cho phù hợp với những độc giả trẻ tuổi. Ai muốn đọc toàn bài của BS Trần Tiễn Sum, hãy vào mạng www.khoahoc.net.

Gần đây một số nhà khảo cứu trong và ngoài nước đã đề cập đến câu ca dao nổi tiếng về thắng cảnh ở Huế nhưng lại nêu nghi vấn liên quan đến các địa danh ở Hà Nội.

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Con cháu Hai Bà Trưng


"Trong các câu chuyện đan xen lẫn nhau, có mẩu chuyện nhỏ vui vui. Khi chị Yến, chị gái Nghiên bị công an gọi lên, họ hỏi
-    Hoàng Sa, Trường Sa là của nước nào?
Chị trả lời:
-    Của Liên Xô
-    Tại sao chị bảo của Liên Xô?
-    Vì em tôi bảo của Việt Nam thì các ông bắt nên tôi phải nói thế, tôi sợ trả lời thật lại bị các ông bắt."

Canh gà Thọ Xương đúng là…canh gà?

Theo blog Hiệu Minh

Canh gà Thọ Xương đơn giản là món súp? Ảnh minh họa.
Bài viết của tác giả Hocmon
Thưa bạn đọc.
Một quí độc giả có nick là hocmon vừa post một comment trên entry “Nền giáo dục hóc…xương gà” về tích canh gà Thọ Xương như sau
“Nguyên bản cuốn Vân Đình Dương Khuê Thượng Thư Tiên Sinh Thi Tập hiện đang lưu trữ tại thư Viện nghiên cứu Hán Nôm. Sách này có chép bài thơ mang tên Tối ức Thọ Xương thang (Nhớ nhất canh Thọ Xương) của Dương Khuê”
Nguyên văn viết: 裊裊搖風竹,蒼蒼鎮武鐘,壽昌多故舊,同買燉雞湯。煙鎖西湖水,杵驚安泰鄉,河城斯美景,最耐客思量

Thọ Xương là Thọ Xương nào?

Theo Blog 5 Xu
Đi trên phố Phủ Doãn, nếu để ý sẽ thấy một ngõ khá to nằm giữa Ấu Triệu, Ngõ Huyện và xa hơn một chút là phố Chân Cầm.
Nói Chân Cầm chắc nhiều người sẽ nhớ đến sẽ nhớ hàng miến lươn và đặc biệt là bia Sửu, nay đã chuyển địa điểm. Ngõ Huyện thì hồi trước là karaoke, nay là cà phê, đầu ngõ phía Lý Quốc Sư là hàng cháo sườn buổi chiều rất là đông khách.
Còn Ấu Triệu thì quá nổi tiếng nhờ …Nhà Thờ và các quán cà phê như La Palace.
Nhưng cái ngõ kia thì ít người để ý hơn, vì nó chẳng có gì đặc biệt, ngoài cái tên: “Ngõ Thọ Xương”.
Ngõ Thọ Xương là di sản còn sót lại của huyện Thọ Xương thuộc tỉnh Hà Nội.
Nếu con gà ở đây gáy mà ngoài hồ Tây nghe thấy, hẳn con gà ấy phải to bằng con voi.

“Canh gà Thọ Xương” không phải là món ẩm thực nổi tiếng của hồ Tây, Trời ạ !


canh-truc
GIÓ ĐƯA CÀNH TRÚC LA ĐÀ
Vũ Quốc Thúc (Paris)
Mới đây tôi được đọc trên mạng lưới Internet một bài phiếm luận lý thú về hai câu thơ, thời tiền đô hộ Pháp. Đó là hai câu lục bát:
Gió đưa cành trúc la đà,
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương
Ngay từ hồi còn học ở Trường Thành Chung Nam Định (1934 - 1937), tôi đã được đọc hai câu thơ này, nhưng không phải là tiếng chuông Thiên Mụ  mà là tiếng chuông Trấn Vũ. Theo tôi nhớ thì đây là hai câu đầu của một bài thơ tứ tuyệt:

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Cá Mặn Chưng Gừng

Tạ Phong Tần
Ông cố nội tôi, người Triều Châu (thường kêu là Tiều) từ Trung Quốc chạy nạn sang Việt Nam bằng đường biển, sau nhiều ngày phiêu bạt lênh đênh theo sóng gió rồi cuối cùng tấp vào vùng đất cuối cùng này..Nghe cha tôi nói ông cố nội đi theo nhóm người Thiên Địa Hội (kêu là người Minh Hương) trốn sự truy sát của vua Càn Long đời nhà Thanh, khi đi chỉ xách theo có cái hu ná (tức cái va-li đan bằng sợi mây ta thường thấy trong các phim cổ Hồng Kông) với hai bộ quần áo. Vậy mà ông làm nên sự nghiệp, con cháu đầy đàn, ruộng đất cò bay thẳng cánh.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Kỹ thuật lái xe khi khẩn cấp

Từ email
Du lịch xuyên bang bằng xe hơi là điều rất thú vị, đem lại cho chúng ta những kinh nghiệm khó quên, nhưng chúng ta cũng phải chấp nhận một thực tế rất phũ phàng: xe hơi là loại vũ khí giết người nếu chúng không được xử dụng đúng cách nhất là trong những trường hợp khẩn cấp. Tác giả chỉ ước mong bài viết này đã đem đến cho đọc giả những kiến thức căn bản hầu có thể bình an vô sự nếu những rủi ro, hoạ hiếm đề cập ở trên xảy ra cho các bạn.
Chúc các bạn lái xe thật cẩn thận và an toàn

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Một nếp tư duy đơn sơ, tùy tiện

Vương Trí Nhàn biên soạn
Kém óc khoa học
Trong đám trí thức chúng ta đã có nhiều kẻ tự nhận mà tuyên bố lên rằng người Việt Nam thiếu óc phê bình, không có óc khoa học. Rồi coi ai cũng thim thíp chịu cả, ai cũng làm thinh, không cãi lại.
Phải, chịu chứ còn cãi sao được!
Các sách Nho ta thường học mở ra thấy đầy những chữ như là tam tài, tam quang, ngũ luân, ngũ hành (1)… còn bao nhiêu nữa không kể hết -- mới nghe như là rành về óc phân loại lắm, mà kỳ thực nào có phải.
Những chữ số mục trên một danh từ ấy, chẳng qua bởi người ta thấy cái gì được đến đâu thì kể đến đó, chứ chẳng phải có chủ ý làm một sự phân tích cho hợp với lẽ đương nhiên.

CÁCH TRỊ ALLERGY RẺ TIỀN VÀ HIỆU NGHIỆM TUYỆT VỜI

Từ email
                                               Thân chào Quý Vị !                                                      
                                                                          
Một hôm đi chợ Trời nhỏ, bà xã tui được một bà cùng đang mua rau,chỉ cho một “phương thuốc trị Allergy” mà bà ấy đã được một người Mễ hướng dẫn như sau:                                                                                                                                         
Hai hoặc ba củ cải ĐỎ, tiếng Anh gọi là Radish (tùy theo lớn, nhỏ, loại củ này to khoảng ngón chân cái , mua ở Food Mart thì rẻ hơn các chợ khác), đem mài hoặc xay nhuyễn, trộn với nước cốt của nửa trái CHANH VÀNG và một hoặc hai muỗng cà phê mật ong thứ thật. Uống hỗn hợp này trong ngày. (Nếu muốn loãng hơn thì có thể chế thêm vài muỗng nước đun sôi để nguội).

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Lá cờ và người chiến binh

Mấy năm trước trên net người ta hay bàn cãi về những lá cờ của VN. Về sự chính danh của lá cờ vàng ba sọc đỏ, hay lá cờ đỏ sao vàng.  Chính danh hay không, thích hay không thích, thì cũng  phải chấp nhận một điều lá cờ vàng ba sọc đỏ đã đi vào lịch sử, bây giờ lá cờ là một biểu tượng của một cộng đồng tự do không phải là lá cờ quốc gia nữa (gõ tới đây tôi tưởng chừng nghe vang vang câu nói của bạn tôi, bộ muốn thiên hạ vào ném đá hay sao mà viết về chuyện lá cờ?), còn lá cờ đỏ sao vàng thì tôi không có chào cờ bao giờ nhưng nó đang là biểu tượng của một quốc gia, không thể nói vớ vẩn để phủ nhận nó. 

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

Như chưa hề bỏ nước ra đi, tỵ nạn

Lâu lâu tôi phải tìm xem các phim bộ cho ba tôi xem ở Youtube, nhưng ba tôi thì không thích xem VN, vì khung cảnh bây giờ trong phim thường có bối cảnh những gia đình giầu có, có vẻ khoe khoang một xã hội có khi là giàu hơn cả những xã hội tư bản khác, cứ nhìn những bộ bàn ghế, những cánh cửa bằng gỗ khắc tinh xảo đù biết là VN đã phải đốn bao nhiêu cái cây trên rừng, trong khi ngoài đời còn đầy dẫy cảnh ngộ nghèo khó khác. Một điểm đặc biệt là những phim VN sau này hình như có kèm thêm một hai nhân vật "Việt Kiều" mà ở đó mô tả quá khứ các nhân vật này là những người thuộc băng đảng tội phạm làm ăn bất hợp pháp nên phải trốn ra nước ngoài, rồi trở về như một Việt Kiều hay là một VK là tội phạm ở nước ngoài trở về để mở đường kinh doanh trong nước.  Đại khái là vậy. Không có một Việt Kiều nào bỏ nước ra đi tỵ nạn nay trở về công thành doanh toại để giúp đất nước (hay có mà tôi chưa xem thấy chăng?).  Dù rằng cũng có một số VK đã trở về được nhà nước trao bảng vàng này nọ, được khen thưởng là khúc ruột chi đó, nhưng trong phim thì mô tả những VK là cặn bã dù bỏ đi hay trở về.  Vì thế mà ba tôi ngán không thích xem.  

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã đi

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện tác giả tập thơ “Hoa Địa Ngục” người đã trải qua 27 năm ở các trại tù Cộng Sản đã trút hơi thở cuối cùng lúc 7g 17 phút sáng ngày Thứ Ba 2 tây, tháng 10, 2012 tại bệnh viện Western Medical Center ở Santa Ana, thọ 73 tuổi.
Theo lời nhà văn Trần Phong Vũ, một trong những người bạn thường hay đến nhà thăm và săn sóc ông thời gian sau này, kể cả 5 ngày cuối cùng khi ông nhập viện, bác sĩ của bệnh viện cho biết tình trạng nguy kịch của ông lúc sáng sớm thứ Ba. Ông Nguyễn Chí Thiện từ chối trợ giúp “Life Support” để kéo dài sự sống nên anh Trần Phong Vũ từ nhà lái xe vội đến bệnh viện cũng không kịp gặp ông trước khi mất.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Về vụ ăn ăn cắp địa chỉ e-mail

From email 
 
Gần đây một số người nhận được e-mail mà tiêu đề (subject) chỉ có chữ “Hi” hay “Hey” hoặc “Hello” hay “Wow” hoặc “No subject”. Mở e-mail ra chỉ thấy một hàng link vào một website khác. Cái không ngờ là những e-mail này lại gửi từ thân hữu trong nhóm. Nếu bạn click vào cái link đó, bạn sẽ thấy một bài viết quảng cáo... Tưởng người quen gửi đến, bạn mở ra xem, tức thì những dữ kiện ở đâu ào ào tuôn vào computer. Nếu không kịp tắt computer là rắc rối to.  
Lúc đầu chúng tôi tưởng nó là virus, nhưng cho scan computer thì không thấy có con virus nào. Chúng tôi nghiên cứu vụ này và biết được ít tin tức về chúng.

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Cảm nghĩ về người hát của một thời

"Phải có kiểm duyệt. Lỡ hát những bài người ta không cho phép thì phiền lắm.
Nhưng mà nhiều khi tôi nghĩ nó cũng đúng. Mình vào nhà người ta. Tức là vào nhà người ta thì chỉ được làm những gì người ta cho phép.
Cái điều đó chẳng làm phiền gì mình hết. Tại vì nhiều khi cái mình thích chưa chắc là cái người ta thích." (Khánh Ly)

Chuyện ca sĩ Khánh Ly được phép về VN hát và bà có về hay không thì cũng là tự do chọn lựa của bà, dù sao thì những người nhớ tới nhạc của bà một thời là những Ca Khúc Da Vàng khi tình hình chính sự miền Nam rối ren và bọn con nít như tôi thời đó nghe nhạc TCS do Khánh Ly hát mà không biết rằng ca khúc Da Vàng từng làm cho chính phủ miền Nam không vui bởi đó là những bài hát làm nhụt ý chí chiến đấu của những người lính miền Nam, thế nhưng những bài hát vẫn được phổ biến, không ai cấm cản. Phải nói đã lâu tôi không còn nghe bà hát, nếu có vẫn chỉ là giọng của bà ngày xưa, bây giờ bà không còn hát hay với giọng hát sang sảng mà mỗi sáng đến trường chúng tôi vẫn nghe, nhắc nhở chúng tôi đến trường trong một giai đoạn khói lửa của quê hương.  Quê hương không thanh bình.  Và nếu bây giờ bảo quê hương không còn khói lửa thì ai còn muốn nghe bà hát nữa không? Tôi không biết, nhưng tôi biết chắc là tôi rất ít nghe Khánh Ly hát từ lâu.

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Cẩm nang chống cướp ở VN?

Ở đâu thì cũng có tê nạn xã hội nhưng xã hội và con người ở nơi đó đối phó với tệ nạn và hỗ tương nhau ra sao nói lên văn hoá và văn minh của xã hội đó.  Ngày nay đọc bài blog của ai đó tổng hợp lại trên net như một "cẩm nang" giúp người dân tự đối phó khi gặp cướp đủ biết xã hội VN "kinh khủng" biết dường nào, trong khi xã hội có đủ các loại dân phòng, công an, cảnh sát, nội an, nghĩa là đủ các hệ thống bảo vệ cho người dân xã hội cho ổn định, thế nhưng cướp xảy ra nhan nhản thì họ không hề "thấy" nhưng họ có thể tốn kém đồng thuế của nhân dân để ngồi cả đám canh chừng một ai đó chả làm gì có hại cho xã hội nhưng có thể không có lợi cho nhà cầm quyền. 

Tìm hiểu nguyên nhân tàn hại đời Kiều

Nguyễn Thanh Giang
Ở trong nước, số lần ấn hành và tái bản Truyện Kiều của Nguyễn Du với nhiều dị bản, nhiều tên gọi khác nhau đã có hàng trăm. Ở ngoài nước Truyện Kiều đã được dịch ra tiếng Pháp 7 lần, tiếng Anh 4 lần. Ngoài ra còn tiếng Nga, tiếng Ba Lan, tiếng Đức, tiếng Hàn… Rõ ràng đây là một kiệt tác văn chương không chỉ của Việt Nam mà của nhân loại. Theo nhà văn Pháp R. Crayssac: “Kiều có thể so sánh mà không thua kém bất cứ kiệt tác nào của bất kỳ thời đại nào, bất kỳ xứ sở nào!” .
Gần hai trăm bài khảo cứu, đánh giá Truyện Kiều của các tác giả cổ kim đông tây đã được công bố.
- Cùng thời với Nguyễn Du, năm 1820, Mộng Liên Đường đã bình luận: “Lời văn tả ra hình như máu chảy ở đầu ngọn bút, nước mắt thấm ở trên tờ giấy, khiến ai đọc đến cũng phải thấm thía ngậm ngùi, đau đớn như đứt ruột”

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Thế-hệ bánh mì kẹp

Yên Hà
Tôi ra đời giữa hai cuộc chiến, giữa một trăm năm đô-hộ giặc Tây và hai mươi năm nội-chiến từng ngày. Sau đó, tôi được đi du-học và tôi đã sống “vô tư lự” bên trời Âu sung-túc trong khi khói lửa vẫn ngập trời nơi quê nhà.
Giờ đây, bom đạn đã ngừng tiếng nhưng một lần nữa, gia-đình tôi đã phải cuốn gói rời bỏ quê-hương và mấy triệu người Việt-Nam bỗng nhiên phải sống tản mác trên toàn thế-giới như những cây bị bật rễ, ở những chốn dung-thân như Mỹ, Gia-Nã-Đại, Pháp, Úc…
Phần mất mát vần còn đó, nguyên vẹn, ít ra đối với bố mẹ chúng tôi và chúng tôi, thế-hệ đầu của những người di-dân. Một thế-hệ “nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi”, lơ lửng giữa không-gian quê hương, chơi vơi giữa thời-gian thế-hệ, lạc lõng trong tâm-tư văn hoá.

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Miền Nam

Đầu thế kỷ 21, tôi trở về VN, được cậu em xách chiếc xe hai bánh mà tôi cũng không rõ là xe loại gì, có lẽ giống như chiếc Honda thời xưa thôi. Hai chị em làm một chuyến hành hương đi từ Sàigòn về tới Hà Tiên.  Là người miền Nam nên cậu rành từng thành phố ở miền Nam. Chỉ với chiếc xe hai bánh ấy, chúng tôi đi và trời mùa tháng Năm đổ lửa cùng với những cơn mưa vội vàng, cho nên dù chẳng có aó mưa và nóng nên chúng tôi cứ thấm mưa mà đi, chẳng bao lâu thì quần aó lại khô. Thủa nhỏ tôi may mắn được đến nhiều vùng ở miền Trung, nhưng miền Nam thì tôi chỉ biết đến Sàigòn là hết. Mãi đến ngày ấy mới là lần thứ Hai tôi được nhìn thấy miền Nam, sau lần đầu nhìn thấy rồi đi thằng ra biển.  Cho nên ngồi sau xe hai bánh, tôi có dịp chú ý đến sinh hoạt của các thành phố, dĩ nhiên tôi thấy đời sống ở miền Nam trù phú hơn, những ngôi nhà lá ở bên đường cũng có cột antena, bên cạnh những con sông là những ngôi nhà dọc theo con đường, tuy có nhỏ nhưng cũng được tráng nhựa tương đối tốt. 

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Cưỡng chế ngôn ngữ

Nguyễn Hưng Quốc

Ở Việt Nam, mấy năm gần đây, có một chữ khá thịnh hành và thường gây xôn xao dư luận: “cưỡng chế đất đai.” Nhưng việc cưỡng chế ấy không phải chỉ giới hạn ở chuyện đất đai. Từ lâu, chính quyền đã có một hình thức khác: cưỡng chế ngôn ngữ.
Hình thức cưỡng chế ấy có nhiều biểu hiện.
Thứ nhất, nhà cầm quyền cộng sản sử dụng ngôn ngữ như những nhãn hiệu để phạm trù hóa kẻ thù. Ngày xưa, thời kháng chiến chống Pháp, đó là những chữ “thực dân,” “Việt gian,” “địa chủ,” “cường hào” và “tư sản”; sau, thời chiến tranh Nam Bắc, đó là những chữ “đế quốc,” “chủ nghĩa thực dân mới,” “Mỹ ngụy,” “bù nhìn,” “tay sai,” “ác ôn,” “phản quốc” và “phản động”; sau năm 1975, “chủ nghĩa bá quyền,” “chủ nghĩa bành trướng,” “tư sản mại bản,” “tàn dư của chủ nghĩa thực dân” và “phản động”; gần đây, thêm hai khái niệm mới: “diễn tiến hòa bình” và “âm mưu của các thế lực thù địch quốc tế.” Ði đôi với các từ ngữ ấy ấy là vô số các ẩn dụ nhằm phi nhân hóa kẻ thù: “sài lang,” “lang sói,” “ác thú,” “quỷ dữ,” v.v...

Bức ảnh trong ngày

[]
Bạn thấy gì trong giấc mơ của chú bé này
Bạn có ước được một giấc ngủ ngắn với nụ cười như chú tiểu này không?

TẠ TRÍ HẢI - NGHỆ SĨ CỦA ĐƯỜNG PHỐ


 
Bút kí của Trần Vũ Long
Ông là một người con của Hà Nội, một nghệ sĩ đường phố, không gia đình, không nhà cửa, sống cuộc đời nay đây mai đó cùng với những cây đàn. Cuộc đời ông đã phải trả nhiều giá đắt khi cố sống là một người trung thực, đấu tranh với cái xấu và cái ác. Thật cay đắng, nhưng suốt đời ông không tự đánh mất mình. Ông chính là một sứ giả của âm nhạc bởi đã đem lại niềm tin yêu vào cuộc sống vào con người cho tất cả những ai đã từng nghe ông chơi đàn theo cách giản dị và chân thật nhất. Ông đã làm nên một nét văn hoá của Hà Nội.


Quan hệ giữa người với người: Tham lam ích kỷ cạnh tranh nhỏ nhặt

Vương Trí Nhàn biên soạn

Không ai hết lòng với ai
Tôi xem trong xứ ta tính người đổi nhiều lắm, tục tốt ít ưa, tục quấy hay thích. Tục tốt là thương yêu nhau, thấy ai mạnh thì vui, thấy ai khổ thì thương. Còn quấy là ganh hiền ghét nhỏ, dèm phải đua quấy (1), thấy ai giỏi hơn, giàu hơn sang hơn thì không ưa, thấy ai dở hơn, nghèo hơn, hèn hơn mình thì khinh bạc chê bai; những điều quấy như vậy xem ra tiệm (2) đủ gần hết.
Coi ra cho kỹ thì ai lo phận nấy, ai chẳng cần ai, sang với nghèo đãi nhau không hậu tình.
Tệ nạn mỗi ngày mỗi thêm, làm sao cho khỏi bị người các nước khác khinh khi. Cũng bởi vì mình ở với nhau còn không phải không tốt thay, hà huống gì với nước khác, bảo người vì mình sao đặng?

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Hiện tượng phản-ngôn ngữ ở Việt Nam

Góc nhỏ: Tuần trước tôi đọc một tựa bài báo được đăng trong nước "Thủ tướng lệnh xử lý thông tin chống Đảng" mà không hiểu bây giờ ngôn ngữ Việt Nam thay đổi đến mức như vậy. Đọc mà không hiểu là người ta có viết thiếu chữ không? Cả những trang báo lớn như BBC cũng ghi y như thế, chỉ có mấy tờ báo ở hải ngoại mới có thêm một chữ "Thủ tướng ra lệnh xử lý thông tin chống Đảng". Đọc bài báo của tác giả Hiện tượng phản ngôn ngữ ở VN thì mới hiểu, ngôn ngữ VN đã thay đổi cho chiều hướng ngắn, ngắn rất nhiều.

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Người Tràng An

Góc nhỏ:  Một bạn đọc bài Sàigon Hànội của người Viết Khương Hà, tôi post lại chứ không phải tôi viết bài ấy, bạn đọc cũng cho tôi đường link cho bài viết sau, như để phản biện lại bài Sàigòn Hànội.  Đúng là người Tràng An xưa có nếp sống khác, nhưng sau các biến cố 45, 54, người Hà nội nếu không ra đi thì cũng bị đày ải tận miền núi. Xin mời đọc thêm để hiểu thêm văn hoá Hànội xưa và nay.


DẪU KHÔNG THANH LỊCH CŨNG NGƯỜI TRÀNG AN
Lao quang Thau
Thưa các Bạn ! Gần đây trên các trang mạng xã hội và các báo, nơi nào cũng nói về người Hà Nội cùng cách hành xử kém văn hóa của nó. Có nhiều bài nói giọng bài xích thiếu thiện chí, cũng có bài mổ xẻ nguyên nhân sâu xa của nó. Lão cũng đọc được một số bài phân tích tương đối lo gich và có hệ thống của một số nhà báo có tâm . Còn đại đa số là rêu rao và chê bai, dè bỉu Hà Nội với cái nhìn thiếu thiện cảm.

NHÂN BẢN, DÂN TỘC VÀ KHAI PHÓNG

Huỳnh Ngọc Chênh: Té ra tôi được đào tạo trong hệ thống giáo dục như thế này mà không hề biết tới. Thật ra qua 5 năm tiểu học, 6 năm trung học, 3 năm đại học và 1 năm cao học là một quãng đường dài 15 năm (với đa số HS khác là 17 năm) nằm trong hệ thống giáo dục nầy nhưng tôi chưa có dịp suy nghĩ về nó. Trước 75 còn bé và lo dồn dập chuyện học, sau 75 thì bị xoáy vào thời bao cấp và liên tục học chính trị nhồi nhét cái mới nên không còn đầu óc đâu để suy nghĩ về chuyện cũ. Nay đọc lại tư liệu này trên trang Phạm Viết Đào, bỗng dưng thấy …xúc động.
Có nhiều chuyện cần bổ sung vào bài viết nầy, nhưng đó là việc lâu dài, còn trước mắt, tôi xin bổ sung tức thì về một số trường trung học danh tiếng trong hệ thống trường trung học tuyệt vời thời đó theo như ký ức của tôi. Đó là các trường: Quốc Học, Đồng Khánh (Huế), Phan Chu Trinh, Hồng Đức (Đà Nẵng), Trần Quý Cáp (Hội An), Trần Cao Vân (Tam Kỳ), Trần Quốc Tuấn (Quảng Ngãi)….Gia Long, Petrus Ký, Trưng Vương (Sài Gòn)… Nguyễn Đình Chiểu (Mỹ Tho), Phan Thanh Giản (Cần Thơ)...
Hôm nay trường Phan Chu Trinh Đà Nẵng kỉ niệm 60 năm ngày thành lập.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Tiêu rồi, những người đàn ông

Tôi có cô bạn Mỹ, phải nói cô có khuynh hướng "feminism", những người luôn cổ động sự bình quyền cho phụ nữ.  Xã hội cũng cần có tiếng nói của họ, tuy đôi lúc tôi không đồng ý với mọi sự đòi hỏi của họ, không biết có phải vì vốn được nuôi dưỡng trong một xã hội Á châu hay không? Nhưng tôi cứ nghĩ đơn giản chuyện gì phụ nữ cũng đòi hỏi như đàn ông thế thì xã hội cần gì tới đàn ông và đàn bà.  Dĩ nhiên từ lâu xã hội vẫn cho là đàn ông thông minh hơn phụ nữ, nhưng ở thế kỷ 21 phụ nữ đã chứng minh IQ của họ không có thấp hơn đàn ông, có lẽ trong quá khứ, hoặc là họ bị đè bẹp hay họ nhường thế thôi. 

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Chú chó trung thành

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Những toa thuốc dân gian


Một trong những vấn đề người dân nước Mỹ quan tâm ngoài công ăn việc làm, thì đó là bảo hiểm y tế khi mà đối tượng cần dùng đến Medicare càng ngày càng cao, thế hệ "baby boomer" càng tiến gần đến ngưỡng cửa mỏi gôí chân chồn, đó cũng là mục tiêu của hãng sở tôi nhắm đến thị trường phục vụ cho thế hệ này càng cao, vì họ là thế hệ có tiền và muốn trẻ mãi .... không già.  :-) 
Bời thế cứ lâu lâu tôi lại nhận được một toa thuốc nếu không trị một thứ bệnh ngặt nghèo nào đó thì cũng trị vô số bệnh khác.  Cho nên hôm trước nhận một toa chỉ ngâm đậu bắp uống để trị bệnh tiểu đường Chả có bệnh gì nhưng cái tính tò mò nên tôi tìm trên mạng xem cái thư ấy tồn tại từ bao lâu rồi, hoá ra cũng khá lâu rồi, chỉ không biết đã có bao nhiêu người trị dứt hay giảm thì không rõ.  Đậu bắp là rau quả thì ăn cũng tốt thôi, chỉ cái vụ ngâm nước uống thì không rõVà cũng nhờ cái "toa" ấy tôi tìm ra một loạt "toa",  copy về để ai muốn nghiên cứu thử thì xin tuỳ.  Nếu chữa được gì thì cũng cho biết nhé :-) 

Hoài niệm Vũ Hoàng Chương

vhc
Vũ Hoàng Chương năm 24 tuổi
Hoài niệm
Vũ Hoàng Chương
(1915-1976)


Đặng Tiến
Ngày 6/9 dương lịch là ngày giỗ Vũ Hoàng Chương, mất tại Thành Phố Hồ Chí Minh, năm 1976 ; sau mấy tháng bị chính quyền bắt giam vào khám Chí Hoà anh bị trọng bệnh, đưa về nhà một thời gian ngắn thì qua đời, vì ho suyễn, thọ 62 tuổi.
Vũ Hoàng Chương sinh tại thành phố Nam Định năm 1915 (giấy tờ ghi 1916) trong một gia đình khoa bảng giàu có ; tác giả của khoảng hai mươi tác phẩm, chủ yếu là thơ, rồi đến kịch thơ, hồi ký, bài nói chuyện. Vũ Hoàng Chương là nhà thơ lớn của đất nước, bắt đầu từ phong trào Thơ Mới, với các tập Thơ Say (1940), Mây (1943), qua những truân chuyên của dân tộc với Thơ Lửa (1948), Hoa Đăng (1959), Lửa Từ Bi (1963), và những biến chuyển trong thi ca hiện đại. Vũ Hoàng Chương là một tác gia lớn lao và quan trọng trong lịch sử văn học nước nhà, chiếm một địa vị riêng biệt trong các trào lưu thi ca. Giữa những trầm luân của đất nước, tác phẩm của anh chưa được tìm hiểu toàn bộ và đánh giá đúng mức, ở miền Bắc cũng như miền Nam, trước 1975, và trong nước cũng như ngoài nước những năm gần đây.

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

Chuyện Quảng

Tuần trước có người lầm lẫn gửi email giới thiệu bài hát Mưa chiều kỷ niệm được hát bằng một giọng Quảng Nam đến nhóm làm việc truyền thanh của chúng tôi. Sau đó ông xin lỗi đã gửi nhầm.  Tôi tò mò mở ra nghe và ngạc nhiên là người hát có giọng hát điêu luyện tuy với âm hưởng điạ phương của một miền đất Quảng.  Mấy hôm sau người quen cũng giới thiệu cho tôi nghe, ông là nguời Quảng nên ông rất tự hào với giọng của người hát, ông nói giọng ấy làm ông nhớ đến quê hương tuổi nhỏ, và ông nói bạn bè ông thì lại cho là ai đó đã hát nhái và họ rất tức giận cho là "chửi cha không bằng nhái giọng".  

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Ngân hàng và nhân dân

Sáng đọc hai bản tin mà ngậm ngùi, dân thì rất nghèo nhưng nhà bank lại rất nhiều, bây giờ mới biết cái đất nước bé tí teo có khi có nhiều ngân hàng hơn cả các quốc gia tân tiến khác trên thế giới.  Quả là nhà nước ấy biết quan tâm tạo điều kiện cho dân mượn tiền?
Ngoài ra sự liên hệ chồng chéo quan hệ chặt chẽ giúp đỡ nhau theo tính cách của XHCN trong tinh thần "đồng chí, đồng rận" có khi nào một ngân hàng bị sụp kéo theo cả hàng loạt sụp đổ không nhỉ. 
Tôi không rành hoạt động tài chính ngân hàng, không dám bàn loạn, chỉ thắc mắc vớ vẩn vì sự nghịch chiều của một quốc gia, xem ra rất buồn cười.

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

"đảng viên"

Góc nhỏ: Nhân đọc bài "Không thích nói chuyện chính trị" chợt nhớ câu chuyện cuối tuần khi đi trên xe với cô em, chúng tôi nghe đài phát thanh đang phát buổi hội luận của một phụ nữ có giọng nói khá cuốn hút lẫn đề tài mà bà nói đến là một đề tài thường được các ông đề cập hơn là phụ nữ.  Tôi nói với cô em, bà là đảng viên của đảng Việt Tân, tôi thường hay để ý đến những cuộc nói chuyện về chính trị của các phụ nữ, như một thời tôi không bỏ sót bài nói chuyện nào của bà Hillary R. Clinton hay Condoleezza Rice, những bà ngoại trưởng Mỹ mà theo tôi, họ rất lưu loát trong cách nói chuyện và sử dụng từ ngữ của họ.  Và người phụ nữ đang nói cho chúng tôi nghe lúc đó cũng lưu loát trong vấn đề mà bà đang nói.  Cô em tôi nghe tôi giới thiệu cô giãy nảy lên bảo tôi, như thể tôi đã dùng sai chữ khi nói về người phụ nữ Việt ấy "Gì mà ghê vậy, sao chị lại gọi là đảng viên, nghe cứ như cộng sản vậy".

Cả đời vẫn phải học

Tôi học được

Tôi học được rằng:
Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả đời.

Tôi học được rằng:
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối ta gặp họ.

Tôi học được rằng:
Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những phút giây tuyệt vời khi bên nhau.

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

2/9 - Lối xưa xe ngựa “Sài Gòn cũ”


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” - Dương Thu Hương.

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

10 điều bạn cần biết để duyệt web dễ dàng hơn với Firefox

Tqvn2004 tổng hợp 
Trong bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu 10 add-on cần thiết của Firefox, để bạn có thể duyệt web một cách nhanh chóng, an toàn và hiệu quả hơn. Firefox là một trình duyệt miễn phí, ngày càng được nhiều người sử dụng vì tính năng bảo mật và tốc độ của nó. Cộng đồng Firefox chia sẻ với nhau rất nhiều các ứng dụng chạy cùng Firefox, bổ sung tính năng cho Firefox, gọi là các add-on. Để cài đặt các add-on này, bạn hãy bấm vào liên kết dẫn tới trang add-on mà bài viết giới thiệu, chọn "Add to Firefox", và bấm nút Install (Cài Đặt) khi một hộp thông báo hiện ra.

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Đừng đánh giá qua bề ngoài, dù chỉ là một người lái xe ôm



Tình cờ hôm nay tìm thấy blog của anh chàng Mỹ gốc Việt John Trần, đi "lang thang" ở VN viết về những cảm nghĩ của John, một người trẻ có lòng với đất mẹ bằng cách đi và học hỏi? Xin giới thiệu với mọi người bài viết cảm động của John về một người cha. John viết bằng cả hai thứ tiếng Việt và Anh, quả là một sự cố gắng có lòng, một gạch nối cho hai thế hệ, cho cả những người ở hai bên bờ đại dương.

Nếu như bạn từng sống ở Việt Nam, xe ôm là một trong những điều rất quen thuộc. Họ là những người giúp bạn di chuyển, bên cạnh những đoàn xe buýt luôn đông đúc hay dịch vụ taxi đắt tiền. Họ thường hay xuất hiện ở trước cổng các trường đại học, trạm xe buýt, hay bất cừ nơi nào có nhiều người qua lại trong thành phố. Nhưng hãy cẩn thận. Từ kinh nghiệm của tôi, nhiều người lái xe ôm uống rượu rất nhiều. Sự hưng phấn từ rượu có thể phần nào giải thích sự liều lĩnh của họ trên đường phố, lượn, lách không một chút sợ hãi nào cả. Nếu đang vội, và đường phố thì tắc, bạn có thể nhờ một người lái xe ôm đưa bạn đến nơi đúng giờ. Tuy nhiên, có an toàn hay không thì lại là vấn đề khác.

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Một bài học cho dân

Xem video này người dân sẽ học hỏi thêm cách vặn vẹo cán bộ để khỏi bị trấn áp.

Nhưng có điểm lạ ở nước ngoài xe bị hư thì cảnh sát tới giúp để kéo chứ mắc gì phải bảo họ xuất trình giấy tờ, mấy ông công an ở VN chỉ có tính cách hù doạ người ta kiểu "lực lượng công an để nghị anh xuất trình giấy tờ". 
Nếu công an tơ lơ mơ mà gặp dân hiểu luật và chẻ chữ như ông công dân này thì làm gì mà công an ức hiếp người dân được. Do đó người dân có trách nhiệm học hỏi thêm để không bị đàn áp vô cớ.

HẠT TÁO.

Tại một xứ Hồi giáo nọ, có một người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ vì đã ăn cắp thức ăn của một người khác. Như thường lệ, trước khi bị treo cổ, tù nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn xin với nhà vua như sau: "Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Ðây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế".
Nhà vua truyền lệnh cho chuẩn bị mọi sự sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. Ðúng giờ hẹn, trước mặt nhà vua và các quan văn võ trong triều đình, tên trộm đào một cái lỗ nhỏ và nói: "Chỉ có người nào chưa hề ăn cắp hoặc lấy của người khác, người đó mớico thể trồng được hạt giống này. Vì đã từng ăn trộm nên tôi không thể trồng được hạt giống này".

Bát bún riêu


Từ Auclair theo đường liên tỉnh 53 ngược lên mạn bắc là Salon Springs thì rẽ phải theo hương lộ P nhỏ hẹp ngoằn ngoèo lăn mình giữa những khu rừng phong ngút ngàn trùng điệp, tiếp tục thêm vào dăm vòng qua những lưng đồi thoai thoải dốc là tới thung lũng Nivagamond, trạm đặc khu của người da đỏ. Trời vào thu, rừng phong đã thay chiếc áo choàng mầu hồng lựu. Hơn ½ giờ xe, không một bóng người ngoài tiếng gió thở dài, tiếng lá khô sào sạc, tiếng rừng cây trăn trở, không còn một âm thanh nào khác. Tôi cảm tưởng như lạc vào 1 hành tinh xa lạ không sinh vật. Ðồi lại đồi liền liền  tiếp nối nhau sau cùng tới Nivagamond. Nơi đây có viện dưỡng lão Lakeview mà theo lịch trình thì mỗi năm tôi phải đến 1 lần để thanh tra y vụ.

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

Những Blogger bất đắc dĩ

Image

Blog: là một trang nhật ký điện tử, cái thời của công nghệ thông tin nó tiện lợi thế đó. Ngày xưa, Lúa viết nhật ký, viết cũng nhiều lắm đấy nhưng qua thời gian, những cuốn nhật ký trở nên ngả màu, mốc mọt và…lần lượt chẳng lưu lại gì. Blog là một loại hình nhật ký, lưu vô thời hạn những dòng chữ mà mình có thể chỉnh sửa cũng như chia sẻ cho nhiều người cùng đọc.

Lúa vừa mở một blog, hoàn toàn không hề có ý định trước, hoàn toàn chẳng muốn quảng bá, vì có gì mà quảng bá nào. Ngay cả những người thân yêu nhất gần gũi nhất của mình không hề biết cái Hailuablog có chủ nhân là….Hôm qua, một cô học trò kém mình 6 tuổi – nên chơi thân như bạn thân- gửi thư, “cô ơi, em có mở blog nè, rảnh cô vô đọc nghe cô. Em nghĩ cô nên mở một blog đi, có gì mình viết cho vui thôi, xả stress hay lắm đó….” “ừ, bây giờ cô bận quá, rảnh cô sẽ viết” “chừng nào có cho tụi em hay với, ủng hộ cô hết mình”….Vậy mà Lúa đã có blog hơn ba tháng nay, viết gì trong đó, linh tinh, đủ thứ tả pín lù….người ta viết blog thì mong có người đọc, còn Lúa, chỉ để giải quyết một chuyện, giải tỏa bức xúc.

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

Đọc sử trong 60 giây

Ngày xưa đi học thì những gì thuộc về văn thì tôi đều dốt cho nên những gì thuộc cổ như cổ văn, sử thì tôi cũng ít để ý đến, may ra môn điạ lý thì còn hơi chú ý, chắc cái ý thích đi đây đi đó có sẵn trong tâm từ bé rồi, cho nên tôi thích môn điạ lý để vẽ, cho nên thi vẽ bản đồ thì hay lắm, tôi nhớ hồi đó tôi được điểm cao nhờ vẽ bản đồ VN và bản đồ nước Mỹ, chả hiểu sao lúc đó lại nhớ mà vẽ bản đồ nước Mỹ hay thế, có lẽ đó cũng là định mệnh báo trước đó là miền đất dung thân thứ hai của tôi chăng? Nhưng khi đã rời xa quê hương thì ý định tìm hiểu về cội nguồn lịch sử của dân tộc thôi thúc hơn, chả lẽ người ta hỏi lịch sử nước mình lại chỉ ú ớ giải thích kiểu "Tôi đến từ một nơi mà ông/bà thường nghe tới đó: Việt Nam war".

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Nỗi đau của một bà mẹ


Góc nhỏ: Blog này lâu lâu hay post lại mấy bài có tiếng hay tai tiếng về những người họ Đặng, bởi dù sao nghe tới họ Đặng là tui hay tò mò, bạn có hỏi vì sao thì tui đành để câu trả lời trong bí mật, chắc chỉ bạn tôi mới biết tại sao tôi hay tò mò.  Dù có lúc đọc về nhiều người nổi tiếng họ Đặng, nhưng làm biếng không post lại nữa vì nó thành nhàm quá khi thiên hạ đã nói đến rồi.
Nhưng hôm nay lại post không ví lý do bà họ Đặng, mà vì những bài thơ của người đàn bà thương con trong tù, và bà tự thiêu để tìm công lý cho con gái cũng như cho cả gia đình bà, tự nghĩ nếu tôi gặp cảnh như bà, liệu tôi có đủ can đảm tự thiêu như bà không? Người ta vu cáo là bà bị "tâm thần" rồi nói bà ít học, nhưng nhìn nét chữ cứng cỏi không thiếu sự bay bổng, dấu hiệu nét chữ một thời rất phổ thông ở thế hệ của bà trước 75 đủ thấy bà không phải là người ít học như người ta đồn thổi, bà là một nhà giáo, bà biết phải làm gì, tôi từng ngạc nhiên người phụ nữ con gái bà là Tạ Phong Tần rất thông hiểu chuyện xưa chuyện nay, bây giờ tôi mới hiểu chị thừa hưởng sự giáo dục của một người mẹ.

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Album ảnh màu chụp Việt Nam năm 1915.

Woman Smoking Opium, Hanoi – French Indochina circa 1915
Cô gái người Hoa hút thuốc phiện, Hà Nội 1915(source: Museé d’Albert Kahn) – A woman indulges in opium utilizing a lavish gilt opium-smoking layout amidst opulent surroundings. The photo was taken by Léon Busy in the smoking room of a private residence in French Indochina — what is now Vietnam — around 1915.

MƯU BẨN?

Người Tây Tạng bái lạy trong lúc đi hành hương
Hơn tuần nay dư luận ầm ĩ chuyện “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn cư xử côn đồ với những người đi đường trong thời gian thầy thực hiện tâm nguyện nhất bộ nhất bái từ thành phố Hồ Chí Minh ra đến Yên tử, nơi phát nguồn trường phái Trúc Lâm Yên Tử của Phật hoàng Trần Nhân Tông.
Mình đọc trên FB có rất nhiều sự nghi ngờ, lên án và dè bửu không chỉ bản thân thầy Thích Tâm Mẫn như là “sư quốc doanh”, “sư hổ mang”…Và đáng sợ hơn là nhiều người không tiếc lời nói xấu về đạo Phật, Phật pháp, nghi ngờ các bậc chân tu và chính đạo Phật. Ngay từ đầu mình đã có một niềm tin không thối chuyển về thầy Thích Tâm Mẫn và hành trình gian nan, vất vả của thầy trong mấy năm qua.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Sách tiếng Việt lớp 3: Kẻ thù của Hai Bà Trưng là kẻ thù nào?

Tâm Sự Y Giáo - Chuẩn bị bước vào năm học mới, mẹ của cu út nhà minh (tức là vợ mình) ra hiệu sách mua về cho con một bộ sách lớp 3 mới tinh, giao nhiệm vụ cho bố nó (tức là mình) : “Anh phải sắp xếp thời gian, lên kế hoạch để khẩn trương tiến hành việc bọc sách cho con. Mà anh phải bọc cho đẹp nhằm tạo điều kiện cho con chúng mình học giỏi”.

Phố cũ

Đọc thiên hạ bàn cãi tên Sàigòn hay Hànội trên net 


 "Thành phố Hồ Chí Minh. Cái tên Sài Gòn bị xóa để thay bằng tên cụ Hồ từ sau 1975. Có thể nhiều người quen và thích cái tên này. Nhưng tôi thấy cứ ngường ngượng và chẳng thích tí nào. Thành phố Sài Gòn “hòn ngọc Viễn Đông” đã như một giá trị văn hóa đầy tự hào và kiêu ngạo, không chỉ với Việt Nam, mà đó còn là cách gọi, danh xưng quen thuộc với cả vùng Viễn Đông và thế giới. Kính trọng Hồ Chí Minh. Nhưng không phải cứ đem tên cụ đặt cho thành phố mới là sự kính trọng. Thậm chí nhiều khi, trong nhiều trường hợp, ngữ cảnh, việc dụng tên lãnh tụ như thế lại vô tình thành xem thường, phỉ báng. Ví như khi nhận xét Sài Gòn ồn ào nhộn nhạo xô bồ nhếch nhác quá, Sài Gòn ăn chơi quá, Sài Gòn nhậu khiếp quá, Sài Gòn bất an quá, Sài Gòn bẩn quá, Sài Gòn hôi quá… nghe chẳng sao, nhưng bảo Hồ Chí Minh ồn ào nhộn nhạo xô bồ nhếch nhác quá, Hồ Chí Minh ăn chơi quá, Hồ Chí Minh nhậu khiếp quá, Hồ Chí Minh bất an quá, Hồ Chí Minh chật chội quá, Hồ Chí Minh bẩn quá, Hồ Chí Minh hôi quá… thì quả là bất nhã, báng bổ. Thậm chí ngay cả khi khen Hồ Chí Minh sạch quá, con gái Hồ Chí Minh đẹp quá, sexy quá nghe cũng không ổn."

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Ba mươi năm “Về Kinh Bắc”

Hoàng Hưng 
Ba mươi năm kể từ buổi chiều oan nghiệt ấy, khi chiếc xe bịt bùng chở mình từ đồn Công an Hàng Bạc về thẳng Hỏa Lò, mở đầu vụ án văn tự có lẽ là kỳ quái nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại
Ba mươi năm thoắt như giấc mộng. Kể từ buổi chiều oan nghiệt (ngày 17/8/1982) khi chiếc xe bịt bùng chở mình từ đồn Công an Hàng Bạc về thẳng Hỏa Lò, mở đầu vụ án văn tự có lẽ là kỳ quái nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại. Đến hôm nay vẫn không biết nên cười nhiều hơn hay mếu nhiều hơn! (Chi tiết vụ án đã được kể trong bài “Về Kinh Bắc: một vụ án “hậu Nhân Văn viết nhân dịp kỷ niệm 25 năm ngày ra tù, 2010).

Những Người Lính

Một câu chuyện cảm động

Một câu chuyện cảm động: Những Người Lính - HoPhap.net
Để câu chuyện thêm rõ ràng, tưởng cũng cần nói thêm là mấy lúc sau này, trong mục đích cạnh tranh giảm tiền vé tối đa, các hãng hàng không không còn serve thức ăn trên tàu bay cho hành khách economy class (trừ business class hay first class và những chuyến oversea long hours) mà thay vào đó chỉ bán sandwich, snack dưới hình thức BOB (buy on board) những đồ ăn trưa.
Nguyên Trần

Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu ngồi rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.

Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất.
-Các cậu đi tới đâu vậy?
-Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Những clip "timelapse" đẹp của Mayeul Akpovi

From Mayeul Akpovi


.

Mù tin

Hôm qua cô em gửi cái tin nhắn sau khi đọc một bản tin tôi gửi cho cô, cô bảo về VN như mù, chả có tin tức gì để đọc cả, chán quá.  Trời, nghe nói báo chí VN đầy ra, trên mạng cũng cả đâu 700 tờ online chi đó, vậy mà cô em tôi bảo "như mù", hay là cổ đọc một tin ở đâu rồi thì khỏi cần đọc nữa.  Lúc đầu VN có mạng online, tôi cũng hay vào đọc vớ vẩn, sau đó dần dần tôi với bạn tôi chỉ lâu lâu bảo nhau đọc để bàn loạn mấy chuyện thiên hạ vào tâm sự gỡ rối tơ lòng, tới một lúc chán thấy nhảm nhí quá nên tôi chả còn đọc, mà dạo này cũng không nghe bạn tôi kể chuyện gì ở báo VN cho tôi nghe nữa.  Có lẽ đúng như cô em tôi phán một câu rất chí lý mà từ lâu nay tôi cũng không biết sao mình không đọc báo VN nữa, mà đó là từ cô em chả bao giờ để ý đến tình hình xã hội thế giới, vậy mà không biết cổ đọc gì ở VN mà buông một câu nghe thảm hết sức, "ở VN như mù", do đó post vào đây vài câu chuyện ngoài luồng để cổ bớt... mù.:-)

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Nỗi buồn Việt Nam

Từ lâu là người VN, khi con còn nhỏ tôi luôn dậy con trai tôi, ráng học ngày nào con hãy trở về đất nước VN để xây dựng đất nước khi không còn chế độ mà mẹ đã bỏ ra đi.  Thế nhưng khi xã hội VN ngày nay mà người ta cho rằng đã thay đổi, đã cởi mở thì tôi dẹp luôn bài ca yêu nước của tôi, sau vài lần về thăm quê hương, bởi vì không chỉ là người VN tôi còn là một người mẹ, không một người mẹ nào muốn con mình gặp phải những tai uơng, nhất là những tai ương mà mình thấy rõ nó đang chực chờ phía trước.

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Tại sao Việt Nam…?

GN: Đọc câu chuyện sau mà không khỏi nghĩ tới mấy ông con cháu của tôi, mấy ông con tôi lần đầu về VN, trở lại Mỹ chúng tuyên bố một câu rất lạnh lùng "Việt Nam cần có bulldozer ủi hết rồi làm lại", dĩ nhiên đó là câu nói của trẻ con khi thấy cái gì lộn xộn quá chúng chỉ nghĩ xoá đi làm lại.  Còn ông cháu thì chắc sẽ ngẩn ngơ như cậu bé trong chuyện. Rất buồn cười nhưng cay đắng!


Mạc Văn Trang

Nhà ở Hà Nội thưởng mỏng và sâu. Ảnh mang tính minh họa.
Thằng cu Việt là tên gọi ở nhà, còn tên khai sinh, gọi ở trường là Wietner Nguyễn, năm nay học lớp 9 trường phổ thông bên CHLB Đức. Hè này là đúng mười năm, Việt mới lại được bố cho về Việt Nam thăm ông bà nội, ngoại.
Những vật thể lấp lánh…Tại sao?

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Nguyên quán?

Sáng nay photo bản sao khai sinh của ông cháu mà giật cả mình, tới giờ này nó là cháu mình, nó sinh ở VN, bố nó sinh ở VN, cả hai có quốc tịch VN, nhưng giấy tờ ghi nó là người Hoa.  Nếu giấy tờ ghi như thế thì chả trách khi Việt Nam có biến với Trung Quốc, ông cháu tôi có khi là sẽ vì "quê cha đất tổ" của nó, mà làm con ngựa thành Troy mất, bởi vì không khéo bây giờ ở VN có không biết bao nhiêu người Hoa và mấy đời sau vẫn là người Hoa rồi họ bảo đất VN của TQ đâu có sai.  Tự dưng tôi tức thằng cháu, tức luôn bố mẹ nó, ăn ở sinh sống ở VN, nói tiếng Việt, cũng ghét Trung Quốc mà không chịu cãi khi làm giấy tờ "tôi là người Việt" cho đỡ ngứa mắt bác nó.  Nếu giấy khai sinh của nó bảo là dân tộc gì thì còn nói, đàng này ghi nguyên quán nó ở tận Trung Quốc, trong khi bố nó sinh ở Cần Thơ.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Chuyện một con đường

Khi tạm đóng blog để lo cho xóm nhà là bởi một hôm về nhà, ngó con đường mà hai tuần trước thị xã đã gửi giấy yêu cầu cư dân không đậu xe ở lề đường để nhà nước tráng nhựa đường lại.  Lúc nhận giấy báo tôi mở cờ trong bụng, nghĩ đúng rồi, mình ở khu nhà trả thuế cao nhất ở khu vực này mà hai mươi mấy năm qua chả thấy họ làm lại đường cho dân đường này. Bây giờ tới lúc là phải rồi. Thế mà hôm ấy về, sau mấy hôm thấy họ đã làm cái gì đấy như cào cho mặt đường gồ ghề hơn trước, họ tráng lại vài khoảng chỗ làm cho mặt đường như miếng vải vá, và hôm nay thì họ đổ cái gì màu đo đỏ lên mấy chỗ bị nứt.  Xong, chẳng thấy họ cắm giấy yêu cầu cấm đậu xe nữa. Họ đã rút đi.  Hàng xóm ai đi về cũng chạy ra đường, ngó xuống mặt đường, hẳn họ cũng thắc mắc như tôi, làm ăn cái gì kỳ vậy? Tráng nhựa gì mà có khúc có khúc, lại làm cho đường không còn bằng phẳng như cũ, chữa lợn lành thành lợn què à.  Tôi ngó con đường mà phát cáu.  Nghĩ bụng, thôi dẹp cái chuyện blog lung, dẹp qua một bên ý định viết lại tiếng Việt bản tin 25 tricks on Iphone, phải lo vào net kiếm cho bằng được ông supervisor của vùng này để mà "sỉ vả" ổng mới được.  Khi nào bầu bì thì gửi không biết bao nhiêu giấy hứa hẹn làm cái này cái kia cho dân, vậy mà ngồi vào ghế thì làm con đường thế kia ư.  Tôi phải cho ổng biết là ông không làm đàng hoàng là lần sau tôi sẽ bỏ phiếu cho người khác.  hi hi, tức thế đấy.  Ăn cơm xong vào treo bảng đóng blog rồi thì tôi lo chuyện ... đại sự. 

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Ngày ấy ngày gì?

Lẽ ra treo bảng 'tạm đóng cửa' blog để có thì giờ làm chuyện khác, thế nhưng có cái chuyện nho nhỏ khiến nặng lòng, gõ ra để hy vọng không ai gặp chuyện suy nghĩ như mình.

Sáng nay đọc cái email thông báo của ông trưởng lớp 12 ngày xưa thông báo là sẽ có cuộc họp mặt của các bạn đồng lớp năm 2012.  


Trước hết tôi xin  chúc các bạn trong nước có cuộc hội ngộ lần 2 thật vui vẻ. 

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Ước chi mình có con còn nhỏ để dạy thế này nhi?

Ngôn từ

Người Buôn Gió


- Bố ơi ! Thế nào là xâm lược.?

- Là đầu tiên nó đưa quân sang nước mình, bắn giết quân đội mình, đuổi dân mình đi, ai chống lại không đi là nó giết, bắt bỏ tù. Cướp tài sản của dân mình trên đất nó chiếm.

- Rồi thế nào nữa bố, nó đuổi đánh giết xong thì nó lấy đất mình làm gì.?

- Nó cho dân nó khai thác tài nguyên, trồng trọt, đánh bắt hải sản nếu trên biển, muông thú ở trên rừng nơi nó chiếm được của mình.

TỰ BẠCH


Thái Bá Tân

Nói thật với các bác
Điều vẫn giấu xưa nay.
Sẽ khối anh nhảy cẫng,
Mắng thế nọ thế này.

Nhẫy cẫng thì nhảy cẫng.
Việc họ làm cứ làm.
Tôi chưa hề, thú thật,
Tự hào người Việt Nam.

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Chuyện quê nhà

Cô em tôi về Sàigòn hơn cả tuần rồi, mãi hôm nay mới nối được Skype với cô để nghe cô kể chuyện. Muốn gặp cô thì phải chờ online, vì cô rất bận rộn, hết đường dây này gọi đến đường dây khác gọi cô.  Tôi không hiểu sao cô em tôi lại có nhiều bạn bè, và có rất nhiều chuyện để nói thế. Không gọi được cô, tôi phải gọi cho cô em bên Mỹ liên lạc với cô qua MagicJack hay Viber. Cô em bên Mỹ mới nói chuyện với cô một tiếng trước đó, xong cũng không liên lạc được lại phải gọi cho chồng cô ấy để nhờ liên lạc với cậu con trai để cậu con nhắn với mẹ là bác đang chờ online. Đấy bạn sẽ thấy lòng vòng cho cú phone của tôi nó mệt làm sao. Cứ như thời không có internet, thì chả phải quan tâm, cứ chờ cỡ vài tháng cho một lá thư cũng chả sao.  Thời hi-tech thì làm cho mình mệt thêm thì phải.

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog