Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Phương thuốc hỗn hợp tỏi, dấm và mật ong

Độ rày tôi hay nhận được thư của một vị thầy giáo của tôi, ông thì lại có nhiều học trò, và chắc học trò ông thì luôn chăm sóc cho Thầy nên gửi cho ông nhiều bài thuốc đông tây y, dưỡng sinh để ăn uống cho khỏe, trẻ mãi không gìa.  Thầy tôi thì vẫn nhớ mấy cô học trò (là chị em tôi) nên Thầy tôi lại gửi cho chúng tôi xem (không kịp) những bài thuốc, cho nên thôi tôi post lại trên blog chia xẻ với bạn bè  (có khi cũng biết cả rôì), và có ý để dành từ từ đi chợ tôi mua những dược liệu sau đây. Có điều đọc cả bài dài thế này để đi đến đoạn kết là xay tỏi rồi uống chung với dấm táo khuấy với mật ong thì tôi thấy mất thì giờ quá, chi bằng uống một thià mật ong vào buổi sáng, trưa thì xào nấu món chi đó thật nhiều tỏi rồi chiều uống một ly dấm táo coi bộ hợp lý hơn.  Ai mà biết xay tỏi ngâm trong dấm táo và mật ong để tủ lạnh thì cái hỗn hợp ấy sẽ biến ra chất gì trong 5 cái ngày ấy.  Bạn nào giỏi sinh hoá thì làm ơn giải thích dùm cho tôi với nhé.:-)
 

Một phương thuốc huyền diệu : hỗn hợp tỏi, dấm và mật ong
                                               
Các bác sĩ  hàng đẩu đã phát hiện là sự kết hợp tỏi(garlic), dấm(vinegar) và mật ong(honey) cho ta một liểu thuốc kỳ diệu có thể chữa được mọi bệnh tật từ  ung thư tới viêm khớp. Nhiểu nghiên cứu đáng chú ý tại các đại học nổi tiếng trên thế giới đã chứng tỏ là bài thuốc đơn giản và rẻ  tiền này là một phương thức siêu đẵng để chữa trị hẩu như mọi tai ách. Các chuyên gia đã kiểm chứng là bộ ba tỏi - dấm- mật ong có thể “quét sạch””các  bệnh thông thường lẫn cả các bệnh hiếm xẩy ra . Những bệnh đã được chữa thành công gồm có bệnh Alzheimer, viêm khớp, cao huyết áp, vài loại ung thư, cholesterol cao, cảm lạnh, cúm, đẩy hơi, chậm tiêu, nhức đầu, tim mạch, trĩ, vô sinh và bất lực, đau răng, mập phì, loét và nhiểu bệnh khác nữa,
Trong một nghiên cứu vể viêm khớp, bác sĩ Angus Peters thuộc Đại học Edinburg đã tìm thấy là uống đều đặn mỗi ngày dấm trộn với mật ong làm giảm tới 90 phẩn trăm các đau đớn
Theo bác sĩ Raymond Fish thuộc Trung tâm nổi tiếng Obesity Research Center  (London) thì một liểu lượng tỏi và dầm uống mỗi ngày có tác dụng hủy diệt chất béo và giảm ký rất mạnh.
Tạp chí Y học The Lancet của Anh đã báo cáo là mức cholesterol giảm trung bình từ 231.4 xuống 224.4 sau khi các người tình nguyện ăn  50 gram tỏi và 4 ounce bơ Điều này chứng tỏ là tác dụng nguy hại của các thức ăn nhiểu chất béo có thể được hoá giải bẵng cách thêm tỏi vào chế độ ăn uống.
Một nghiên cứu trên 261 bệnh nhân thành niên thực hiện bởi  German Association of General Practitioners cho thấy là các nhân tố về mức cholesterol và triglyceride trong huyết thanh, có liên hệ với rũi ro bị bệnh tim, giảm một cách đáng kể nếu thêm tỏi đểu đặn vào thực chế
Các  nghiên cứu tại Housing’s MD Anderson Cancer Institute Houston, Đại học Pennsylvalnia State University và GCLA  đã cũng cố các bằng chứng trước đây cho rẳng một số chất có trong tỏi  ức chể được các tác nhân gây ung thư vú, kết tràng, thực quản và da. Trung tâm Ung thư Quốc gia (NCI) đã  phát hiện trong một nghiên cứu trên 1,000 nguời là ăn nhiểu tỏi  làm giảm rũi ro ung thư dạ dày. Theo giáo sư Etik Block thuộc Đại học State University of New York, Albany thì tỏi phóng thích được ít nhất 100 hợp chất sản xuất ra sulfur, tất cả đểu có tiềm  năng y dược cao
Không còn  có thể nghi ngờ  là liều thuốc kỳ diệu tỏi, dấm và mật ong có thể  kéo dài tuổi thọ cũa chúng ta nhờ khả năng bảo vê cơ thể chống lại nhiều tác nhân giết người                                                                                                    
Bác sĩ Hen Lee Tsao đã viết trên tạp chí Trung hoa Journal of Natural Medicine như sau“ “Các bệnh nhân khi uống hỗn hợp huyển diệu này trước bũa ăn sáng đểu thấy huyết áp và mức  cholesterol giảm đáng kể sau chưa đầy một tuân lễ “,
Nhà dinh dưỡng học người Ý  Emilio Steffani cho biết thêm” Sau nhiểu năm kiểm tra một các khoa học, các chuyên gia trên khằp thế giới đã xác nhận là hỗn hợp tỏi, dấm và mật ong là một liều thuốc huyển diệu của Thiên nhiên
Bác sĩ Jack Soltanoff, chuyên gia dinh dưỡng tại New York, đã  ca ngợi các lợi ích của dấm táo apple cider vinegar. Ông nói “ Cả ba nguyên liệu công hiệu trên đều sẵn có ở mọi nơi  và nếu dùng mỗi ngày chỉ tốn vài pennies  thế mà chẳng hiểu tại sao lại không được  sử dụng rộng rãi hơn” Ông đã ghi nhận nhiểu thành quả tốt đẹp trong số các bệnh nhân viêm khớp của ông.  Ông nói “ Tôi đã chứng kiến nhiểu bệnh nhân viêm khớp khi uống đã  cảm thấy dễ chịu ngay. Chỉ trong vài tuẩn lể phần lớn các bệnh nhân bị vìêm khờp hành hạ đã có thể hoạt động  bình thường “
Bác sĩ Tsao ca tụng hết mình sự hiệu nghiệm cũa mật ong.  Mât ong được miêu tả là một thực phẩm hoàn hảo , chứa ít nhất 31 ch ất dinh dưỡng, 13 khoáng chất, các thành phần cấu tạo của 9 vitamin, 6 acid và 4 enzym then chốt, Những bệnh nhân uống hàng ngày hỗn hợp dấm và mật ong trông tráng kiện hơn,  không bao giờ bi cảm lạnh và bị  bệnh nhiễm khuẫn, và nói chung họ khoẻ mạnh hơn những người khác. Như vậy việc liểu thuốc linh nghiêm này có thể kéo dài tuổi thọ bẳng cách bảo vệ chúng ta chống lại các tác nhận giểt người  là một vần để không còn phải bàn cãi.
Mật ong không những giúp cho liểu thuốc dễ uống hơn nhờ vị ngọt cũa nó mà còn giúo cơ thể có khả năng hấp thu các dược tính cũa những nguyên liệu trong thuốc. Tỏi là môt kho dư trữ vitamin và khoáng chất, nhưng điều làm các nhà khoa học hứng khởi nhất là trong tỏi có chất allicin, một enzyme (amino acid) có tácdụng kích thích hệ miễn dịch
Cách pha chế liểu thuốc tỏi, dấm và mật ong
Trong một bát trộn đều một cup dấm cider vinegar , một cup mật ong và  tám củ tỏi đã xắt nhỏ. Cho tấr cả vào trong máy xay rồi xay với vận t ốc cao trong 60 giây . Đổ hỗn hơp v ào trong môt hũ ,. đậy kín và để trong tủ lạnh ít nhất 5 ngày.
Liểu lượng bình thuờng là 2 muỗng  nhỏ hỗn hợp trên đây trong môt cốc nước hay nuớc trái cây (nuớc nho hay cam là tốt nhất), uống trước bữa ăn sáng. Có thể uống thêm một ly nữa vào buổi chiểu tối.

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

Chủ nhật xám

Chủ nhật của một mùa Xuân sao giống như một chủ nhật xám ở bên ngoài cửa sổ hôm nay.  Trời thì thật hiu hắt, không khí thật là buồn tẻ rất khác cho một ngày tháng Tư.  Tiếng đàn Piano Concerto No.13 in C. Major của Mozart làm cho buổi sáng đỡ lặng yên buồn, không một tiếng chim hót, không một ngọn gió đùa mùa Xuân.  Tưởng chừng như khung cảnh ở một nơi viện dưỡng lão nào đó, có người ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ về một thời đã qua, người ấy đã không còn có thể di động tự làm điều gì cho mình.  Mọi thứ đã ngưng lại từ lúc nào, duy nhất cái trí nhớ còn hoạt động còn suy nghĩ, còn biết chung quanh rất vắng lặng, sinh hoạt thì theo một nhịp độ thí dụ tới giờ người ta sẽ mang đến cho một món ăn để giúp cho sự sống tồn tại.  Ngoài ra không có gì hết, đời sống sinh hoạt chỉ gói trọn trong mấy thước vuông và một cái cửa sổ để còn nhìn thấy cuộc đời sinh động bằng một bức tranh hầu như giống nhau nhưng màu sắc được thay đổi theo thời tiết, và hôm nay màu của nó là màu xám.

Đó là những ý nghĩ thoáng bay qua đầu tôi hôm nay khi nhìn ra cửa sổ sau khi xem một loạt hình người ta gửi cho xem về hội hoa Đào ở Thủ Đô nước Mỹ vào mỗi tháng Tư. Những cây hoa đào mang từ Nhật về trồng dọc theo bờ sông Potomac , hàng năm dân chúng đến cắm trại chờ xem hoa đào nở.  Đời sống thật là hạnh phúc khi mình còn đi được còn thở, còn nghe thấy tiếng động của chim muông, còn cảm nhận được âm thanh của nốt nhạc phải chăng.  Tôi hy vọng là tôi sẽ vẫn khỏe để đến xem hoa Đào nở một ngày gần đây lần nữa, bởi tôi đã đến nhưng hoa đào đã nở. Đời sống rồi sẽ không còn chỗ cho sự muộn màng phải chăng.
Bạn sẽ nghĩ hoa đào thì liên hệ gì tới chuyện nghĩ vớ vẩn ở trên, có đấy, chỉ là câu chuyện chỉ mới có một nửa và trí óc là điều không ai có thể hiểu được ngay cả chính tôi, bạn thông cảm nhé.

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

Truyện ngắn

Tôi đã có rất nhiều thời gian hai ngày qua để đọc những gì tôi vẫn để dành chưa đọc, cái tật cái gì ngon thì để phút cuối mới ăn, như bài Một bài thơ không thành để mãi cả tháng mới đọc xong.  Sáng tới giờ tôi đọc đủ thứ, và đọc đến câu chuyện Chín tháng mười ngày của Vũ Đàm. Lâu lắm mới đọc một mạch một câu truyện hay viết về cái nhìn về đời của một người đàn bà qua đôi mắt của đứa trẻ chưa ra đời, viết bởi một nhà văn nam.  Khi ý nghĩ ở thế kỷ này đâu đó đời người đàn bà vẫn phải chịu những cô đơn khốn cùng, thì đồng thời tôi lại nghĩ điều đó không thể là điều ngạc nhiên khi xã hội vẫn còn những người đàn ông chỉ xem danh vọng, quyền thế, ích kỷ cao hơn thân phận người phụ nữ, phải không?

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Nhạc cho con

Có lẽ các bạn tôi hầu hết có con gái, mà thời buổi này người ta cho là có phúc có con gái :-).  Còn tôi thì ngược lại, cho nên tôi có nguyên buổi sáng vừa nấu cơm vừa nghe, xem một loạt các clip nhạc hầu mong rằng có thể giới thiệu cho con trai tôi kẻo chúng đang bị cái loại văn hoá mà theo tôi rất là vớ va vớ vẩn đang tấn công vào đời sống văn hoá của con tôi (kể cả tôi, khiến cho tôi ưu tư). Con tôi vốn "mù chữ" Việt cho nên khi không bây giờ quen biết với mấy cô nhỏ du (gì không biết ) từ VN sang, chỉ dẫn cho nghe mấy loại nhạc mà theo trình độ của tôi nghe không hiểu chi hết, "hiểu là chết liên", để rồi lâu lâu con trai tôi lâu lâu nó "rống" lên một câu cỡ như Mr. Đàm nào đó, nghe nói là uỷ viên thành đoàn thanh niên CSVN, là "anh yêu em anh là thằng khờ", hát với hò kiểu như thế, thì rõ là ngu quá rồi còn rống lên làm gì cơ chứ.  Tôi bảo con đừng nghe mấy loại nhạc đó, nó ngây thơ hỏi lại, con tưởng đó là những bản nhạc nổi tiếng (popular) ở VN chứ.  Nó cứ nghĩ ở VN bây giờ bọn trẻ con hay nghe thì tức là hay lắm, nó đâu biết là VN bây giờ con nít đông hơn người trưởng thành, và hay nghe đâu có nghĩa là nhạc hay. 

Bởi vì lo sợ con trai sẽ còn lâu lâu hát ra vài câu làm cho giật mình nên tôi phải tốn nhiều thời gian giới thiệu, nào là thuyết phục con có dắt bạn gái đi nghe nhạc thì nghe mấy chương trình cỡ The Friends í, đừng có đi nghe mấy chương trình ca sĩ từ VN hát ba cái nhạc thời nay chả ra làm sao cả, hi hi tôi cũng chả biết diễn tả cho con tôi hiểu nhạc "chả ra làm sao cả" như thế nào nữa quí vị ạ.  Mình nghe thì mình biết nó không giống cái gì, nhưng con mù chữ thì làm sao mà nó thấm thiá những dòng nhạc của Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Đòan Chuẩn Từ Linh cơ chứ.  Bây giờ nó cứ nghe cái gì rống lên lời đơn giản vài câu thế là đủ cho nó bắt chước Kara...oke rồi. 

Nhưng mà trải mấy tiếng đồng hồ nghe hết một loạt clip nhạc mà tôi cho là hay ho thì tôi đâm ra ... tuyệt vọng.  Đưa nhạc thế này cho con tôi nghe nó có hiểu gì không? Nghe buồn muốn chết, lỡ nó lại thắc mắc sao người già chỉ nghe mấy loại nhạc buồn hiu hắt, hồi tưởng một quá khứ nào có giống như cuộc đời nó đâu, làm sao thuyết cho con đó là nhạc có ý nghĩa cơ chứ. Không tin bạn cứ xem mấy clip của MrDDVN rất đẹp và hay xem có giúp được gì cho tôi không nhé. Xin cảm tạ trước.



Đâu phải lúc nào tôi cũng có thể tìm được một bài hát hay từ VN cỡ như bài Phượng Hồng thì cũng đã là cũ lắm rồi.  Có giới thìệu cho con nghe thì không khéo nó lại tưởng nhạc Vũ Khanh hát từ thời ...cổ, khổ thế đấy, bởi nghe đâu bây giờ học trò con gái VN không còn mặc áo dài nữa.

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Tâm sự

Ngồi đợi chờ lấy bánh mì, mà tôi không khỏi nghĩ ngợi mông lung so sánh thời đại mình và thời đại bây giờ, khi cô gái đang đi qua đi lại trước mắt tôi, cô có cái bụng nhỏ nhưng so với thân hình có vẻ gầy thì điều đó cũng không có gì là lạ, cô gầy nhưng bộ ngực cô thì quá khổ, tôi nhìn cô có cái mũi đã được chỉnh sửa thì đóan chắc là bộ ngực của cô cũng đã được "tân trang" (hy vọng là tôi sai vì quá chủ quan) , tóc cô thì cháy vàng, một màu tóc đã được nhuộm đi nhuộm lại đến nỗi mất đi cái óng ả của mái tóc.  Nhưng tất cả không làm cho tôi xót xa cho đời một người con gái, cô làm dáng bước nhún nhảy, cho bộ ngực của cô nhô ra nên vô tình cái bụng của cô phô bày ra khỏi cái áo rất ngắn của cô. Và cũng vì thế tôi cứ thắc mắc cô không biết cô đang làm gì hay là cô cố ý "trình diễn thời trang" trước mắt mọi người trong đó có tôi. Cái quần lót ren màu đen lộ rõ chỉ là những sợi dây kiểu như "cái khố" thời sơ khai cứ nhấp nhô phiá trên lưng quần Jean đáy xệ của cô.  Thời của tôi ăn mặc như thế là không được, rất là mất thẩm mỹ,  là vô ý tứ.  Và cũng chả ai ăn mặc như thế, thời này thì khác, tôi cứ lan man nghĩ rồi cầu mong con tôi sẽ có con mắt thẩm mỹ đừng vác về nhà những cô con gái con nhà người ăn mặc đến xốn cả mắt như thế.  Rồi tôi tự hỏi nếu tôi gặp phải trường hợp như thế, thì phải làm sao. Có khi con trai tôi sẽ nói thời của mẹ đã qua, bây giờ khác rồi. Chắc cũng chả biết làm sao, chắc về nhà mà khóc thầm, đúng thời của mình đã xa.  Nhưng vái Trời thì cứ vái, ai đời con có bồ chứ mẹ phải cầu nguyện "Xin cho con gặp được người con thương".
Bạn thấy có khổ không cơ chứ. 

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

Yamaha

Hôm trước post cái blog này mà vô ý không kiểm lại là để link sai, hôm nay phải sửa lại kẻo không thôi bạn vào xem lại trách blogger làm việc lăng nhăng :-)

Ngày Xuân, ông bạn của tôi than thở việc thì nhiều mà làm không hết, tôi mừng cho ông trong thời buổi công việc khó khăn người tìm không ra việc còn ông thì lắm việc, thế nhưng ông buồn bã, hỏi sao thì ông nói vì đời bây giờ thì có nhiều trò chơi quá mà thời giờ thì không còn nhiều, nghe có thảm không cơ chứ.
Ông làm tôi nhớ anh chàng này làm tôi "chết" vì cười khi cậu ta diễn Bà già Yamaha 2010, tiếc là không có Ông già Yamaha tặng bạn, thôi thì tặng các bạn có những tâm hồn "già cả" xem đỡ anh chàng teen lypsync để thấy đời còn trẻ nhé.

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Nhạc Pháp (ai cũng có thể hát)

Đổi giờ trời bỗng nhiên nắng ấm một cách đột ngột, khiến tôi đâm ra làm biếng, đi làm về chỉ muốn đi ... lang thang, khốn nỗi nóng quá đi hổng nổi, cho nên chỉ tha thẩn trong vườn hoa nhà ... mình. Thế mà đến khi ăn xong bữa cơm chiều thì bóng tối phủ đầy hồi nào không hay. Vào blog xem tại sao bị chê là "cũng được, xem ra hơn cái cũ coi ... nhà quê quá, nhưng mà màu mè thì chưa có vẻ trẻ trung", trời ạ, tưởng cho tôi uống nước đường, hoá ra phải thòng một câu chê cho có vẻ phê bình, màu mè thế này mà còn cho là ... già quá.:-) Nghe như bị xỏ một câu không biết đường nào mà lần.

Thôi cho blog nghỉ post, vớ lại cái blog để từ hồi nào, đem ra cho mọi người cùng tập hát luyện thanh như một số các phụ nữ bây giờ thi nhau đi học luyện giọng để về "hót" cho chàng nghe. Mai cũng phải bắt chước ra vườn hò lên như cặp thanh thiếu nữ này để giữ giọng mới được. :-)


Biển nhớ

Cuối cùng thì tôi cũng viết xong lá thư cho chú tài xế ngày xưa khi một người quen nhắc đến tên chú, tôi mới nhớ là lá thư chưa đươc viết.  Chú cũng nhắc nhớ cho tôi những ngày kỉên nhẫn chở cô đi đến những nơi mà cô muốn như thăm bạn bè. Chú làm cái công việc đó thật là chăm chỉ. Tôi cứ thong dong đi chơi để chú ngồi đợi đâu đó hay sẽ trở laị đón tôi vào một giờ khắc được hẹn trước.  Bây giờ ngồi viết thư cho chú mà nhớ đến những kỷ niệm thật xa xăm. Nhớ những vùng biển của tuổi thơ.

Hàng ngày tôi đi về qua biển để nhìn thấy biển đẹp vô cùng với màu xanh dường như không có một tí gì vẫn đục, che dấu tất cả những tàn nhẫn hung bạo cũa nó bằng vẻ êm đềm cũa một ngày không có sóng, biển lặng lờ như một cô gái ngồi bên cửa mông mơ, biển hiền từ quá đỗi.

Biển của ngày gió thổi mạnh làm tung nhũng ngọn sóng hân hoan nồng nhiệt, những ngọn sóng dồn nhau như cơn vui oà vỡ. Biển của ngày xưa khi con bé 4 tuồi đầu không dám tới gần biển vì sợ quãng đường đi tới băng ngang khoảng trống dài, có ma, ngôi nhà nguyện với những dây leo làm tăng phần cổ kính u tịch, sáng sáng con bé phải thức dậy sớm theo các chị lớn vào nhà nguyện thầm thì với Chúa những gì con bé cũng chả biết, con bé cầu nguyện Chúa cho con bé đừng phải thức dậy nửa đêm, muốn đi ra nhà vệ sinh để rồi phải đi băng qua cái sân rộng có ma ấy. Con bé cầu nguyện sáng mai vào lớp, con bé không ngủ gục để khỏi phải bị những kẻ sắt đánh vào tay. Con bé cầu nguyện bố sẽ đến đón về nhà ngày cuối tuần để con bé được nằm trong căn nhà còn trống những cửa sổ, ngắm vì sao xa lạ tuyệt vời trong trí đưá trẻ con 4 tuổì.

Năm tuổi đầu ngồi thơ thẩn chơi với những viên sỏi bên hông nhà thờ, giả vờ chơi với một người bạn nào đó trong tưởng tượng. Buổi chiều bỗng vui lên với tiếng người phở gánh rao lên mời gọi. Năm tuổi đầu con bé đã hiểu thế nào là cô đơn, em thì còn nhỏ quá để chơi với nó, và cũng chẳng ai chơi với một con bé xấu xí thì phải.

Năm học trong ngôi trường Thánh Tâm sao dài mãi không bao giờ dứt. Những Ma Soeur aó trắng sao mà nghiêm. Con bé cứ đi luẩn quẩn giữa bầy con nít mà cứ thấy thiếu một tiếng cười.
Buổi chiều chờ đợi xe đến đón về từ lớp một, con bé ngồi lặng lẽ chờ đợi, buồn hiu.

Lớp học thêm của ông thây gìáo có cái thước kẻ sắt làm cho nó sợ, chẵng hiểu tại sao nó lại phải đi học nhiều thế, từ cái tuổi thò lò mủi xanh ấy, để lâu lâu lại bị thầy bảo dơ mấy ngón tay ra. Chắc thế nên bây giờ các ngón tay vẫn còn sưng những mối u xương xẩu. Nhưng rồi ngày cuối năm chú tài xế phải vào trường khệ nệ mang dùm cho con bé những phần thưởng cuối năm, con bé nhỏ quá không mang hết nổi những món quà của một năm, những món quà ấu thơ thì bao giờ cũng tràn đầy.

Rồi một ngày con bé lớn biết buồn khi nhìn những cành lục bình trôi trên dòng nước chảy trên sông Hàn, nghĩ đến thân phận ai đó rôì cũng như cánh hoa lục bình trôi ra biển mà thương cho đời hoa. Biết đứng bên cửa sổ nhà ai nhìn ra bãi Thanh Bình, để thấy tình yêu sao mong manh quá, như những đợt sóng đánh vào bờ hân hoan rồi tan vỡ ngay sau đó, sóng nước rút đi lặng lờ để lại mặt cát im lặng buồn đón chờ cơn sóng mới, một tình yêu mới sẽ đến???  Biển của thời con gái với những nỗi vui với gia đình trong những cuộc vui đi tắm biển, với bạn bè trong những ngày họp lớp, picnic cuối năm, bây giờ chỉ đủ mang lại những nỗi nhớ nhung mơ hồ.

Biển cũng mang cuộc đời của con bé rời xa quê hương vĩnh viễn, để không bao giờ thấy được quê hương vẫn còn trong trí nhớ con bé như ngày xưa, biển đã giữ con bé lại phía bên này để mãi mãi nhìn về phía bên kia với muôn ngàn thương nhớ.  Biển bây giờ, cũng đã làm con bé thủa xưa, cách xa với nhung nhớ cho một người, thật xa xôi. Con bé ngày xưa đã không còn bé, nó đã qúa lớn, để không còn có thể nói những điều, chỉ nên giữ trong lòng mà thôi, suốt một đời.  Ðể cho biển vẫn mãi mãi là biển nhớ của ngàn xưa.

12 tháng năm, 2002

Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2010

Bài thơ không tên

1.

Phải rồi, phải rồi em
Trong trường hợp nào, thì, chúng ta cũng không thể xa nhau.
Khi rắn điạ đàng đã can gián nàng đừng hái lầm trái cấm.
Nàng khăng khăng đưa tay.
Ngắt lây cho mình
Trái hạnh phúc chín
Nàng đã chọn địa ngục
Vì đó chính là nơi để sống
Nàng đã chọn bóng đêm
Vì đó là nơi để chúng ta trở về
Sau những hành trình mơ ước tan hoang
Vì không còn cách nào khác hơn.
Khi chúng ta còn chưa soi thấy mặt mình
Trong những làn lệ ứạ

2.

Phải rồi, phải rồi em
Trong trường hợp nào, thì, chúng ta cũng không thể xa nhau.
Khi trái tim mách bảo với chàng rằng
Chính tình yêu mới là lẽ sống
Mặc dù khu vườn ta
Ðã bắt đầu mọc lên những hàng cây thảng thốt.
Rễ nhẫn nhục vươn dàị
Cắm sâu lòng đất cũ.

3.

Phải rồi, phải rồi em
Trong trường hợp nào, thì, chúng ta cũng không thể xa nhau.
Nếu thánh Moise không thấy được đất hứa
Chỉ vì một lần lầm lỡ không tin nơi quyền phép thiêng liêng của Chúạ
Thì anh và em
Nếu có vì yêu nhau
Mà phải cắn môi mình bật máu
Cũng đến thế mà thôi
Có sá gì đất hưá
Khi sự sống ngập hơi
Em phải thấy
Mỗi hoàn cảnh khắt khe
Là một chiếc lò rèn
Nung trái tim ta thành sắt
Luyện tình yêu ta thành ngọc
(1 khối ngọc u buồn
và khi không đêm đêm nhỏ lệ)
Nguyện hạnh phúc thắp sáng nàng
Trong tình yêu tôi đau đớn

4.

Phải rồi, phải rồi em
Trong trường hợp nào, thì, chúng ta cũng không thể xa nhau.
Khi con sông quanh co cuối cùng rôì cũng tìm đường ra biển.
Nên cay cực bao nhiêu
Cũng không thể phạt ngã được tình yêu ta chất ngất.
Nguyện tình yêu nàng như rắn cắn quanh cổ tôi.


Dian Laro

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Chiếc đồng hồ của chú Thịnh

Hôm nay nhìn lại chiếc đồng hồ nhỏ của tôi đã chết, chắc là hết pin, nhớ lại bài viết cũ năm nào. Post lại chờ cậu em về nhờ sửa dùm cho tôi.

Bao nhiêu năm khi chọn mua đồng hồ để đeo tay. Tôi vẫn cứ chọn chiếc đồng hồ mặt nhỏ dây da, nếu là loại Citizen thì lại càng tốt, nghĩa là chỉ tốt với tôi thôi. Con tôi vẵn dụ tôi có thích đồng hồ Movado không thì con mua cho mẹ.  Tôi không thích loai đắt tiền hay đúng hơn tôi chỉ thích một cái gì cũ kỹ.

Ngày ấy chú Thịnh là một bác sĩ quân y, ra vào nhà tôi chơi luôn, nhưng tôi không hề để ý nhiều đến những ông bạn mặc quần áo lính, của bố tôi.  Rôì một hôm chú đến sau khi tôi thi đậu tú tài, tôi đậu ưu cơ đấy.  Chú trịnh trọng cầm lấy tay tôi, mà tay tôi thì có gì là đẹp đâu cơ chứ, chỉ toàn xương với xẩu biểu hiện cho cuộc đời gian truân sắp tới, chú đeo vào tay tôi chiếc đồng hồ Citizen mặt nhỏ có dây da.  Chiếc đồng hồ đắt giá xinh xắn đối với tôi ngày đó làm tôi sung sướng.  Tôi không hề chú ý cảm động gì  khi chú vỗ tay tôi trong tay chú và nói:" Chú tặng cho cháu mừng cháu thi đậu". Tôi chỉ măi nhìn cái mặt đồng hồ có đủ cả ngày tháng mà sau này tôi mới biết thêm tên của nó là đồng hồ hai ba cái cửa sổ.

Từ đó chú không trở lại nữa.  Tôi cũng không hỏi han bố tôi bao giờ.
Rồi chỉ hơn một năm sau đó, đất nước đổi thay. Tôi đi bán trà đá với chiếc đồng hồ đắt giá trên tay.  Tôi đưa mẹ tôi bán nó đi để làm vốn cho một bàn thuốc lá.  Lòng có chút xót xa nhưng gia đình tôi không thể nhịn ăn trong khi tôi có trong tay cả một gia tài.  Mẹ tôi hưá sẽ chuộc lại cho tôi khi khá hơn, nhưng làm sao chuộc lại được. Có thế lúc ấy nó cũng đã lưu lạc ra miền Bắc rôì không biết chừng.

Sau này lưu lạc nơi xứ người tôi vẫn chỉ tìm mua chiếc đồng ngày xưa.  Không hiểu vì lý do gì mà tôi lại lưu luyến nhiều với chiếc đồng cũ đó.  Bây giờ thì bố tôi mới nói cho tôi nghe, ngày ấy chú Thịnh muốn cưới tôi làm vợ ngay khi tôi đậu tú tài.  Nhưng bố tôi nghĩ tôi còn nhỏ quá muốn cho tôi học tiếp nên bố tôi không nhận lời.  Tôi không biết gì cả, và rồi chú Thinh đi luôn từ ngày đó. Bố tôi nói tội nghiệp chú, không biết chú có ra đi được từ dạo đó hay đã chết trong tù. Chú ạ, cầu mong cho chú có một cuộc sống hạnh phúc ở nơi nào đó trên trái đất này. Cháu vẵn đeo một chiếc đồng hồ, nhưng chiếc đồng hồ ngày xưa thì không bao giờ có thể thay thế được.  Chiếc đồng hồ cũng có một nhân duyên của nó phải không chú.

Viết từ 2001

Đổi thay

Sắp đến ngày phải nộp tiền cho Uncle Sam. mà tôi thì làm biêng, nghĩ tiền phải mang nộp nên lười là phải thôi, bụng bảo dạ phải lo mà loay hoay vào blog ngồi thay đổi màu mè, nhìn cái blog ai cười đúng là đàn bà thì cũng phải chịu thôi, cứ một tí mầu hồng, một tí xanh, tí nâu, cứ tô cứ điểm, không thích lại xoá đi, màu mè trông trẻ quá cũng không được, đen và tối quá cũng không xong, sao cứ ghép cho người già những màu u tối, tại sao không cho họ những màu tươi sáng chứ, họ đã chết đâu, trái tim còn đập còn tươi dù bên ngoài có da dẻ có như trái chà và chăng nữa, họ vẫn chẳng cười chằng nói đó sao.  Ôi tôi đang nói tới cái blog đó thôi, nhìn mãi một màu, trông chán quá, phải thay "áo" phải chưng diện một chút, trời đã sang Xuân rồi đấy.  Nên tôi lại trang điểm cho blog một màu tươi hơn (đối với tôi) đó thôi.  Kể ra cũng là cách chưng dọn, một "spring cleaning" để chúc mừng những người bạn mà tâm hồn còn trẻ, còn đến với blog này như một tâm giao, hừ nhắc lại hai chữ này lại nhớ tới bài viết tào lao đã lâu về hai chữ này đấy chứ.  Thật ra blogger tôi chả có gì để gọi là đáng giá để chia xẻ với người đọc với bạn bè, chỉ là link những trang blog mà thỉnh thoảng tôi đến đọc, học được những điều hay ho từ những người không quen, hy vọng là bạn mình cũng sẽ.  Rồi biết đâu một ngày nào thật xa lắm, khi tôi học được điều vừa vừa, tôi sẽ thầm thì cho bạn nghe. Còn bây giờ thì thôi chịu khó lâu lâu ngó blog tôi đổi màu đổi mã cho vui vậy thôi nhé, vậy chứ cũng mất khá nhiều thì giờ của tôi, học cách làm thế nào trình bày ...mát mắt (hay chưa) thì còn phải chờ tới ngày đẹp trời khác tôi lại đổi tiếp.

Bây giờ phải ngủ một tí để lấy sức khai mấy con số cho nhà nước :-)

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Thanh thiếu nữ VN

Định gõ một điều gì về cái tuổi già thì con chuột lại bấm vào cái tin đăng mấy cái clip nữ sinh Việt Nam đánh nhau, càng xem càng chua xót và không hiểu tại sao xã hội ngày nay "tiến bộ" thế nào mà những cô gái đáng lẽ phải là "Cô nhỏ" như trong thơ Nguyễn Tất Nhiên, chứ có phải là những du đãng cứ giầy cao mà tống vào mặt người khác, miệng thì ăn nói tục tĩu chẳng có vẻ gì là nữ sinh có giáo dục, và tệ hại hơn cái xã hội học trò ấy không ai làm một nghĩa cử cứu thoát người bị nạn, cứ thản nhiên quay phim chụp hình.  Những cô bé quàng khăn đỏ đó ư, kinh khủng quá, có nên tạ ơn tuổi trẻ tôi đã không phải trải qua một thời đại kinh hoàng như thế này. Không hiểu nổi !


Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Trò chơi

Buồn ngủ chết được sau mấy ngày đi lên đi xuống phố Bolsa, kỳ này tôi đi Bolsa hơi (bị) nhiều đến nỗi cô bán bánh mì Cali chắc nghĩ tôi chẳng nấu nướng gì, cuối tuần nào cũng thấy ra mua vài ổ bánh mì về ... gặm cho cả tuần chắc, cô có biết đâu tôi nào phải mua cho tôi.  Cho nên nghĩ tới mai đi làm lại sao mà mệt thế. Nhưng mà cũng ráng mở đọc cái thư ông Thầy gửi cho cái trò chơi, nó còn doạ phải gửi cho nhiều người thì mới may mắn. Tôi làm biếng gửi cho ai, sợ bị người ta mắng cho, và tôi hơi tham muốn không gửi mà vẫn có người tới xem, cho nên cứ post lên đây rồi biết đâu năm này tháng nọ lúc nào cũng có người đọc.  Trò chơi này là do gợi ý của Dalai Lama (chẳng rõ có đúng không?). Dalai Lama là người có nụ cười rộng lượng, một tấm lòng từ bi, nhưng tôi không nghĩ ông có dư thì giờ cho cái clip này, cho nên cứ xin phép blog lại cái clip này, coi có may mắn không.  Đúng ra phết đó chứ , ít nhất là với tôi.:-)

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Ngày 8-3

Ở nơi tôi sống, cái ngày 8-3 nó cứ lặng lẽ trôi đi chẳng ai hay biết, nhưng tình cờ đọc lá thư vui của nhà văn Võ Thị Hảo, thấy tác giả có lý lắm đó chứ, chịu, sao mình không nghĩ ra được một lá thư như thế, nhà văn có khác, post lại cho bạn bè tôi suy nghĩ bởi vì hôm trước cô bạn tôi "kêu cứu" làm sao để trị những người đấng ông chồng thích ăn "phở", tôi và cô bạn khác chỉ biết để nghị một cách rất "cù nhầy" là cứ lấy em nhí cho chồng, để cho cô ấy lo cho chồng cho mình rảnh tay (làm gì thì chưa nghĩ ra), cứ chủ trương thả cho đi thì chắc chắn họ lại không dám đi đâu ra khỏi chu vi mà mình vẽ :-).  Nhưng đọc lá thư sau đây thì những kế mọn của chúng tôi giúp cô bạn coi bộ không hay ho bằng viết một lá thư kiểu như của nhà văn Võ thị Hảo. 

Chồng ơi, em sẽ tìm một người tình!

04/03/2010 19:13:53
 
- Mơ ước thầm kín của nhiều người phụ nữ muốn được "bình đẳng" như đàn ông được nhà văn Võ Thị Hảo thể hiện qua một bức thư viết thuê. Nhà văn Võ Thị Hảo tiết lộ, phí trả cho bức thư là một lọ kẹo sô-cô-la. Mà dịch vụ này đang rất rộn ràng...
Chồng của em ơi,

Anh nói rằng 8/3 là ngày mà mọi "giống cái" đều được tôn vinh. Nếu đi mua cua, mà thấy cua nữ thì cũng thả ra. Chúa, Trời, Phật, thánh Ala, và kể cả thần cây đa, cây gạo, cây đề, cây bồ hòn cũng đều ban phúc lành cho đám đàn bà.

Vậy thì em nhân ngày ấy mà gửi thư này cho anh, để thổ lộ cùng anh một điều em vẫn chôn giấu trong lòng lâu nay. Em đã định giữ kín cho riêng mình. Sống để dạ chết mang đi. Nhưng anh biết không, khi ta chôn giấu một điều bí mật, thì đồng thời cũng như mang một mầm bệnh. Chưa kể là những ý nghĩ của em cứ lăm le chực biến thành chương trình hành động. Anh vẫn nói tư tưởng đi trước một bước, là kim chỉ nam cho hành động.
a
"Em không thể bỏ anh được vì chúng ta có hai con. Nhà ta đẹp, chia đôi cũng phí. Vả lại hình như em vẫn yêu anh". Ảnh FH

Hãy nghe em này anh. Trước khi đặt bức thư này lên bàn anh, em đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Tất cả những vật thể có thể bay được trong căn phòng của anh, em đều đã di dời chúng xa anh. Mà anh đừng tạo thêm ra vật thể bay nào, vì anh là một tấm gương lớn đối với em.

Người ta nói “gần đèn thì rạng”. Em gần anh lâu ngày, nên nhất cử nhất động em đều có học ở anh. Hãy nghe em nói anh nhé. Vì em cần thổ lộ cùng anh, để có thể kiêu hãnh rằng em là một người vợ trung thực. Ta đã thề ngày yêu nhau là trung thực và cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Chỉ có cái chết mới chia lìa chúng ta mà.

Anh ơi, tạm thời, em có mười điều để kể cùng anh:

1. Em đã từng lên giường với ba người đàn ông khác trước khi gặp anh rồi ta cưới nhau.

2. Trong khi ân ái cùng anh, em vẫn ngoại tình trong tâm tưởng. Em nghĩ đến một “hoàng tử cưỡi ngựa trắng”.
Anh thấy em nồng nàn. Anh gọi em là người đàn bà nóng bỏng và quyến rũ nhất trên đời. Vâng. Em rất vui khi anh gọi em như thế. Nhưng để nóng bỏng và dâng hiến cho anh được trọn vẹn, em luôn mơ về “hoàng tử cưỡi ngựa trắng” - một người đàn ông đến từ đường chân trời, ga lăng, hào phóng, đẹp đẽ, sẵn sàng nhảy vào lửa vì em.
Em có quyền mơ không nhỉ?

3. Em đã có lúc sợ hãi mùi vị trong miệng anh, khi anh trở về nồng nặc hơi men và mùi son phấn của ai đó.
4. Em đã đôi lúc nghĩ rằng giá như mình không lấy chồng có phải hay hơn không. Thế mà cuối cùng, em vẫn ở với anh.
5. Em đã từng nghĩ: lão này thật “kẹo” khi anh cáu bẳn vì chiếc áo em mua hoặc anh không đưa tiền lương cho em.
6. Em đã từng nghĩ: ta sẽ bỏ đi, vì anh ấy khoác lác quá và trên đời với anh ấy chỉ có bóng đá mà thôi. Ôi ta là một công chúa. Ta đã cưới một anh chàng trí thức, chứ không phải một anh chàng có ước mơ chật hẹp đơn giản đến như thế này.
7. Em thấy anh nhiều lần đi vào quán bia ôm, karaoke ôm vân vân và những chỗ có thể thoải mái ôm. Em nhiều lần biết rằng anh và đám bạn anh nói thác rằng đi công tác ở Đồ sơn và Quất Lâm và nhiều nơi khác. Thực ra đó chỉ là cái cớ. Thực ra đó là những hành trình đi vào “lầu xanh”. Đi tập thể. Trong đó các anh cổ vũ nhau và đó là đề tài sôi nổi bất tận của các anh sau đề tài bóng đá. Về việc này, em có thể bắt chước bọ Quảng Bình mà nói: “Bọ biết mà bọ cứ mần thinh”.
8. Em cũng biết rằng hễ anh đi công tác ra khỏi nhà là tại các khách sạn nhà nghỉ đều có dịch vụ ôm ấp qua đêm. Các anh gọi đó là đi “vệ sinh”, như ăn một miếng bánh, uống một cốc nước. Anh nhìn đám phụ nữ ngày nay qua cái nhìn như thế. Khinh thường ra mặt. Anh đã “bo” cho em - vợ anh - 50 ngàn đồng, trong một cơn ngà ngà say vì anh tưởng em là cave.
9. Em không thể bỏ anh được vì chúng ta có hai con. Nhà ta đẹp, cắt đôi cũng phí. Vả lại hình như em vẫn yêu anh, mặc dù trong lòng em, anh “mười phần xuân đã gầy năm sáu phần”.
10. Em cũng không thể bỏ anh được vì em nhìn ra ngoài kia, bạn anh cũng thế cả. Đến em trai và chú bác của anh, của em cũng thế. Vậy bỏ anh em biết lấy ai bây giờ. Lấy đâu ra đôi vai sạch cho em gối mái đầu tội nghiệp đây?
Vì thế, anh yêu ơi, em phải có giải pháp để khỏi bùng nổ làm tan cửa nát nhà. Nhiều khi em cũng muốn biến mọi đồ đạc trong nhà chúng ta, và cả em nữa, thành vật thể bay.
Một chương trình hành động mạnh mẽ trong lòng đang thôi thúc em:

- Em sẽ tìm kiếm một số người tình. Trước mắt là một. Người dễ thương, ga lăng, dịu dàng với em. Sẵn có ngay tại công sở. Dễ lắm. Trưa chúng em làm việc xong, rủ nhau vào nhà nghỉ, cùng ăn trưa trên giường, sau khi đã có những lời lãng mạn. Vợ anh ta đẹp. Em cũng đẹp chứ bộ. Thì vợ anh ta gánh những sự khó chịu và vấn đề cơm áo khi anh ta về nhà. Em chỉ hưởng thụ lúc anh ta dễ thương mà thôi. Anh vẫn làm thế. Thiên hạ vẫn làm thế lâu nay mà.

- Thỉnh thoảng em sẽ đi công tác xa. Gần thì phía Bắc. Xa hơn thì phía Nam. Biên cương hải đảo đều tốt. Xa nữa thì Trung Quốc rồi Tây rồi Nhật. Khung cảnh lạ mà có người tình mới, có thể gặp bất cứ lúc nào, thì đấy mới gọi là biết đón nhận những quà tặng bất ngờ từ cuộc sống. Không nếm trải, hoá ra chết đi chẳng bằng con trâu cứ tha thẩn bên ba tấc ruộng, cả đời chẳng biết hút một điếu thuốc lào hay sao?!
- Em còn khá nhiều giải pháp để tự cứu đời mình và cuộc hôn nhân của chúng ta. Em có thể lén lút. nhưng suy cho cùng, kẻ giấu giếm là kẻ vừa khổ vừa hèn. Cuối cùng cũng sẽ lộ ra. Cũng như anh ấy, anh cứ tưởng anh giỏi về nghệ thuật “giương đông kích tây” lắm nhưng rốt cuộc anh làm gì thì em không muốn cũng phải biết. Thà em cứ nói trước rồi đàng hoàng làm còn hơn.

Em cam kết rằng cuộc hôn nhân của chúng ta là bền vững. Vì giờ đây chúng ta sống bằng nghĩa vụ và vì con cái. Dại gì tốn tiền đám cưới lại tốn tiền cho án phí ly hôn.

Vả lại, dù thế nào em vẫn yêu anh.

Trả lời em đi anh. Nhân ngày 8/3. Và ơn Chúa và Phật và thánh A la, thần cây đa ma cây gạo cú cáo cây đề, mong rằng vì cái Ngày Đàn bà này mà anh công bằng với em, ủng hộ em đây.

Yêu anh, người đàn ông mà em không bao giờ rời bỏ.
Võ Thị Hảo

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Kể chuyện tương lai

Nhìn theo ánh mắt của bà nội, đứa con gái nhìn ra cửa sổ muà Xuân đang đến với những cánh hoa lung linh trong nắng, cô bé quay lại nhìn thấy ánh mắt bà đã ngả mầu xám tro đục, nơi ấy như đang có giọt nước mắt nhưng không đủ làm ướt đôi mắt bà, chung quanh bà là một chồng điã, cô bé nghe nói đó là những CD nhạc từ đầu thế kỷ 21, bây giờ đã là 2030 chẳng còn cái máy nào có thể chạy được những CD nhạc ấy, nhưng bà của cô vẫn giữ ở kệ tủ đầu giường, thỉnh thoảng bà lại lấy ra nhìn, những ngón tay gầy nhăn nheo xoa lên dòng chữ ai đó nắn nót viết trên CD, hình như của người nào đó làm tặng cho bà ngày xa xưa lắm.  Có lần cô đã nghe bà kể ngày ấy bà hay nghe và còn bỏ vào iphone để nghe thời bà chưa già lắm, một dụng cụ cô cũng chẳng còn nhìn thấy ở thời đại của cô nữa. Cô thấy thương bà, có lẽ ngày ấy bà rất hạnh phúc, và bây giờ tuy không còn nghe được những âm thanh xa xưa ấy nhưng những cái đĩa xinh xinh ấy có lẽ là một kỷ niệm đẹp cho bà.  

Dù sao, nghe bà kể về những bản nhạc và tên người ca sĩ, cô cũng tìm được trên một trang web cổ thời xa xưa, cô đã phải học lóm vài cái code cũng rất cổ lổ sỉ thời ấy, góp lại trong trang blog để thỉnh thoảng cho bà nghe.  Nghe đâu ngày ấy bà cũng có biết dùng internet, may mà internet còn tồn tại tới thời đại của cô. Dĩ nhiên cô không hiểu gì hết, nói theo thời đại của bà là "hiểu chết liền".








Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

Hai bà lão

Có hai bà lão kể chuyện cho nhau nghe, nghe lóm được đại khái như sau:

Bà lão Xưa thức từ sáng sớm, bà lui cui nhóm chút lửa để đun bình trà cho cụ ông, đặt nồi xôi nhỏ cho mấy đứa cháu. Xong bà vào thắp nén hương.

Bà lão Nay uể oải thức dậy cũng từ sáng sớm, bà lo tắm rửa,  thoa vội lớp kem lên mặt, ném vội bữa ăn trưa vào túi cho mình, mở computer ra đọc tin, coi điện thư.

Bà Xưa vén lại mái tóc dài rối bù mấy ngày nay chẳng có thì giờ gội, quấn vội cái khăn cho đỡ lạnh, gió ở đâu cứ như thổi thốc vào nhà. Bà đi chậm chạp đến gần bàn thờ với xâu chuỗi để bắt đầu ngồi vào tụng kinh.

Bà Nay còn băn khoăn trước gương, hôm nay kẹp tóc bằng cái kẹp nào đây; leo lên xe phóng vù ra khỏi nhà.  Vội vàng bước ra khỏi parking để đón bus. 

Bà Xưa hắt hơi vài cái, nhà hôm nay sao trở nên lạnh, kéo cái khăn bà chùm cả đầu để che hai tai cho khỏi lạnh.

Bà Nay vừa đi vừa gắn hai cái earphone vào tai để nghe nhạc, không nghe cũng làm cái earplugs cho ấm tai, gió không thốc vào hai tai làm cho nhức đầu, cũng nhờ cái Iphone mà bà khám phá ra công dụng thứ hai của earphone.

Bà Xưa loay hoay cả ngày với con với cháu với ông cụ, bà làm việc cả ngày mà chả có lương và hình như cũng chả có ai cám ơn. Chả có ai nói chuyện với bà, nên lâu lâu có con gà đi đâu về muộn là bà la ầm ĩ lên cho vui thế thôi, để hàng xóm, người nhà biết là bà có mặt trên đời. Bà không có ác ý.

Bà Nay bận suốt ngày với cả tá đàn ông, đàn bà chung quanh bà, suốt ngày nghe thiên hạ cám ơn và bà cũng phải cám ơn đến mỏi cả miệng, nhưng cuối tuần nhìn cái check trong nhà bank, đâm ra quên cả mệt.

Bà Xưa cảm thấy hạnh phúc vì bà là sự cần thiết cho con cháu, bà cười vui khi thấy chúng cười vui. Bà chả có gì thắc mắc ở cuộc đời này, bà tin bà sẽ đến nơi vĩnh hằng vì bà chưa hại ai bao giờ.  Bà cũng chẳng thích đi đâu xa. Bà  không muốn trẻ con cười bà là con nít.

Bà Nay cũng chả thiếu thốn gì tuy không bằng ai, nhưng bà luôn thắc mắc vớ vẩn, tuy chẳng hại ai, nhưng bà luôn muốn khám phá thế giới khác và chỉ ngại không còn thời gian để thực hiện. Bà chỉ sợ con nít coi bà là bà già xí xọn.

Nghe hai bà thầm thì, chả biết tương lai muốn làm bà nào. Nhưng dường như chả có bà nào là lý tưởng cả, tất cả là do tự lòng mình có cảm thấy an nhiên tự tại hay không, phải chăng?  Cụ nào thì cụ nhưng cụ Nay không cứ phải sống như cụ Xưa mới thành một bà cụ, đúng không nào!

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

Thông tin cá nhân

Một trong những lý do nhiều người  ... ngán nhận thư có đuôi "vn" chỉ vì một trong những lý do sau đây:


Đại đa số người Việt sử dụng Internet chỉ có hiểu biết sơ sài về mạng và an ninh mạng. Do đó thường có sơ suất và nhận định sai khiến cho tin tặc có cơ hội quậy phá:

    * Không quan tâm tới sự quan trọng của mật khẩu (e-mail,…): dùng mật khẩu quá sơ sài, dễ đoán, gửi mật khẩu của mình cho người khác,…
    * Không đổi mật khẩu: sau một khoảng thời gian theo dõi và dò dẫm, tin tặc có thể biết được mật khẩu của bạn. Một cách giản dị và có hiệu quả là thường xuyên thay đổi mật khẩu.
    * Không dùng 1) các software phòng chống virus, sâu (trojan), 2) tường lửa (firewall) phòng chống gián điệp mạng xâm nhập máy PC của mình, 3) công cụ loại Anti KeyLogger phòng chống việc ăn cắp mật khẩu.
    * Nghĩ rằng e-mail là của riêng mình, không ai đọc trộm, giả mạo e-mail của mình được. Vì các dịch vụ e-mail của các hãng quốc tế như Yahoo, Gmail, Hotmail phải tuân thủ điều lệ bảo vệ quyền riêng tư cá nhân nên có thể tin được (mặc dù có ngoại lệ – Yahoo ở bên TQ – bị áp lực của chính quyền sở tại phải tiết lộ một số hộp thư); còn các dịch vụ e-mail của Việt Nam (thường có đuôi .vn, như Vietel của quân đội, FPT, …) đều dưới sự kiểm soát của các cơ quan an ninh nên không có gì bảo đảm cả.
    * Dùng webmail (như Yahoo, Hotmail) quá lâu hay quên Logout: điều này khiến tin tặc có thể đọc trộm thư, chiếm đoạt tên hộp thư, ….
    * Một số dịch vụ e-mail quốc tế có server đặt tại Việt Nam (như Yahoo.vn): có khả năng có người Việt làm việc cho họ bị công an khống chế hay công an cài người của họ vào.
    * Không biết tầm quan trọng của số IP: để nối với Internet, PC của bạn cần có số IP, là một loại địa chỉ dành cho bạn để gửi và nhận thông tin qua Internet, tùy theo nhà cung cấp dịch vụ Internet, bạn có thể có số IP cố định (không thay đổi) hay tạm thời (mỗi khi dùng Internet, bạn được cấp 1 số IP nào đó). Một số dịch vụ e-mail (như Yahoo, Hotmail) ghi số IP của bạn trong thư điện tử, nếu biết được, tin tặc có thể xâm nhập máy PC của bạn. Dùng Gmail tốt hơn vì không ghi số IP. Riêng với người dùng ở Việt Nam, vì các nhà cung cấp dịch vụ Internet đều dưới sự kiểm soát của các cơ quan an ninh, nên công an biết số IP của bạn là điều dễ hiểu. Dù sao, trong mọi trường hợp (ở trong hay ngoài nước), việc dùng công cụ giấu IP (xem ip hide) cũng vẫn là điều nên làm.
    * Không phân biệt protocole http hay https (thêm chữ s có nghĩa là security); tất nhiên https an toàn hơn. Riêng vê webmail, hiện nay, dịch vụ Gmail an toàn hơn vi họ dùng https.
    * Tiếp tục nối với Internet (connect) khi không dùng nữa: đây là cơ hội để “kẻ xấu” xâm nhập máy.



Đọc thêm

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2010

Hoa Đào hay Đào hoa



Có ai như tôi vắng nhà từ năm ngoái năm nay tôi mới về, về để nhìn hoa đào nở trong vườn nhà. Năm nay hoa đào lại có hương thơm lạ lùng, chụp vội vài tấm hình mà không dám lại gần, không hiểu sao năm nay lắm ong bay trên cây hoa đào này thế không biết, đây là hoa đào không có trái, chỉ là đào hoa thôi, chưa bao giờ thấy có ong bay đến thế mà bây giờ ong ở đâu đên phát sợ.
 
Chợt nhớ lời ông bí thư nói "năm nay Đào hoa chiếu tướng ?" biết ông nói đuà thôi, nhưng mà thấy ong ớn quá, con nào con nấy mập ú với cái bụng vàng óng ả, nó mà chích cho thì chỉ có chết, chả biết cúng giải sao đào hoa thì phải làm sao ấy nhỉ?

Xuân ở đâu không rõ nhưng nhìn hoa đào nở đúng vào ngày đầu năm thì cũng vui rồi, Xuân ở ngay trong lòng mình đó phải không? 
Nói thế chứ có bạn dặn tôi nhớ ghi lại phóng sự cái vụ tôi lang thang ra phố Bolsa cho bạn bè xa "hưởng tí" không khí Tết, thực ra tôi không chủ tâm ra phố Bolsa để cho bị kẹt xe sau khi người nhà đã khuyên cáo không nên đi, đủ biết dân địa phương thì họ chủ trương không ra phố Việt ngày cuối hay đầu năm. Tôi muốn rủ con đi xem triển lãm tranh mà nó viện cớ không có chỗ đậu xe, không đi, thế là tôi mất dịp đi xem tranh.  
Chỉ có người xa xôi lặn lội về mới tò mò đến, tôi thì nghe nói ngày cuối hoa cây rẻ nên cũng...lặn lội ra chợ hoa  mua mấy cây quít chĩu trái về làm quà cho con.  
Chao ơi, người ở đâu mà đông thế, không khí Tết nhộn nhịp không thua gì ở quê nhà, cũng bầu cua  cá cọp ầm ĩ, cũng pháo nổ đì đùng, người qua kẻ lại không biết có mua sắm gì không như mà cứ đi cho đã cái chân.  Thấy cũng vui hẳn lên, như tôi chả có cái cớ gì cho tôi bỏ tiền mua vé về VN ăn Tết như nhiều người gọi là đi tìm ...hương vị quê hương. 
Và cũng vì không chủ tâm ra phố cho nên tôi không mang theo máy hình đi để chụp làm phóng sự cho quí bạn đọc. Cho nên tôi cũng chả có gì để tường trình cả, chỉ là ngày Tết thấy người ta vui thì mình vui theo, Tết ở ngay trong lòng mình đó có phải.
Chúc các bạn một năm thật vui và hơn những năm trước, và ai cũng được/bị đào hoa chiếu tướng hết nhé!.

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

Valentine

Ngày Valentine nghe lại vài bản nhạc do Katie Melua hát, cô ca sĩ còn rất trẻ với khuôn mặt xinh đẹp, là phụ nữ mà tôi cũng bị hớp hồn vì đôi mắt của cô, những ca khúc do chính cô sáng tác với những lời ca không .. trẻ như cô, như bài hát sau The closest thing to crazy nói hộ cho thế hệ trung niên về tình yêu của họ, khi mà trái tim của họ vẫn tràn đầy những tiếng đập của tình yêu của lứa tuổi đôi mươi (?).



Và nghe thêm một bài hát nữa, cũng nói về tình yêu nhân ngày Valentine này, một cách yêu rất dễ thương của cô nhỏ, một ngày trong năm mà có thể nói với một người những điều như cô hát thì phải nói rất là hạnh phúc phải không?




If you were a cowboy, I would trail you
If you were a piece of wood, I’d nail you to the floor
If you were a sailboat, I would sail you to the shore
If you were a river, I would swim you
If you were a house, I would live in you all my days
If you were a preacher, I’d begin to change my ways

Sometimes I believe in fate
but the chances we create
always seem to ring more true
you took a chance on loving me
I took a chance on loving you

If I was in jail I know you’d spring me
If I were a telephone you’d ring me all day long
If I was in pain I know you’d sing me soothing songs

Sometimes I believe in fate
but the chances we create
always seem to ring more true
you took a chance on loving me
I took a chance on loving you

If I was hungry you would feed me
if I was in darkness you would lead me to the light
If I was a book I know you’d read me every night

If you were a cowboy I would trail you
If you were a piece of wood I’d nail you to the floor
If you were a sailboat I would sail you to the shore
If you were a sailboat I would sail you to the shore

————————————————–
If You Were a Sailboat Lyrics – Katie Melua Song Words

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

thơ gởi con nhỏ nhà hàng xóm

mẹ anh nói mẹ em vừa mất
anh gọi về sau mấy chục năm
nghe em hỏi mi răng chừ rứa
thì như xưa cà chớn có thừa

nghe em nói vào trường mi học
phan chu trinh năm lớp mười hai
trường con trai mà mi con gái
tao đi rồi ai hỏi bài ai

mà có hỏi thì mai mới nói
vì biết đâu mà giải thích coi
hai đường thẳng, song song hai đường thẳng
đụng vì sao, vì ở tuổi choai choai

nay biết ra thì gọi mi sư muội
dẫu cùng trường, mi nói đúng một năm
sau mất nước đỏ vàng sao thành phố
cờ tự do chết nghẹn ở trong hầm

mi hỏi răng tao đi chi lâu rứa
nhớ trường không mi kể chuyện cho nghe
thành phố cũ và những tên đường cũ
trong đầu tao như chuyện mới hôm tê

nên quá đã không về là hạnh phúc
kỷ niệm còn cho nắng đục mưa trong
nghe mi tao dầu theo chồng em đã
chỉ tay bồng mà ướt giọng long đong./.

nguyễn nam an


vừa mới nhận bài thơ của một nhà thơ học ở PCT, nói với ông coi như quà luôn,  post vào đây cho các bạn cùng lớp đọc, bài thơ của một người có một trí nhớ "siêu" về Đà Nẵng dù ông đã rời quê hương 35 năm nay rồi. Chỉ hai câu cuối thôi cũng đủ thấy "tình" của bài thơ, và tôi thích nhất câu cuối cùng nói lên thân phận người phụ nữ, tay bồng đấy, long đong đấy nhưng còn ướt giọng, một tâm hồn trẻ thơ của người đàn bà có phải (hôm nay bình loạn bài thơ cho vui thế thôi, chứ nào tôi có biết đọc thơ hay phê bình văn thơ gì của ai đâu chứ)

Bàn tiệc các bạn và tôi


Q.GT
  •  H A P P Y  B I R T H D A Y  Tr. !
CT
  • Mong bạn khỏe dài dài - sống dai dai - Xuân mãi mãi...
TN
  • Để N. tiếp theo lời chúc của CT chúc mừng sinh nhật lt.
Mong bạn khỏe dài dài - sống dai dai - Xuân mãi mãi...và yêu lai rai...

TH
  •       . . . Tiếp theo lời của N và CT ...TH tiếp. . .
      Mong Bạn khỏe dài dài- Sống dai dai - Xuân mãi mãi ...Yêu dài  ...Yêu dai ...
      Yêu tới chết vẫn còn YÊU...

(hmm! sao năm nay được chúc "yêu" nhiều thế nhỉ, lạ!)
     
TL
  • Chúc lt Sinh Nhật thứ 18 thật VUI và TRẺ MÃI MÃI.
K
  • Hello Happy Birthday to You lt!
Mon cadeau d'anniversaire pour toi!
Ce soir c'est ton anniversaire!

Un jour inoubliable

Il y a beaucoup de jours dans une année.
Il n'y a pas deux jours qui se ressemblent.
Mais il y a un jour.
Un jour magnifique
Jamais je n'oublierai cette journée

Aujourd'hui est la journée.
Tu salues cette journée avec ton sourire.
J´ai la chance de voir le sourire dans tes yeux.
C´est une belle journée avec pleine de bonheur.
Un jour avec l´éclat de tes yeux,
et avec sourire au coin de tes lèvres.
J'attends ce jour avec toi.
C'est le jour de jours
Une magnifique journée au printemps.
Une journée inoubliable.
Aujourd'hui c'est ton anniversaire.

Nat King Cole sings for you:

unforgettable
Unforgettable
Ce soir c'est ton anniversaire

Enjoy your birthday !

(Sao tui nghi tác giả nhìn đôi mắt của Natalia rồi cảm xúc ra bài thơ đấy bạn ạ, nhưng thôi mình được nhận cũng là vui rồi)

TN
  • Hí hí hí mùi ơi là mùi ...sao giờ này mới nói hở trời!!!   Đọc xong rồi không hiểu chi hết....
(ô hay cô bạn "ngây thơ" nhỉ, nói từ hồi nào thì giờ làm gì có thơ cho bạn ngửi.. mùi chứ)

K
  • Mùi gì ở đâu, đâu có ai ngủi thấy mùi gì đâu nào? Không hiểu thì ráng dựa cột mà nghe chứ làm gì mà la toáng lên như thể cháy nhà thế ? Không hiểu mà cùng dám bảo thơ có mùi !

    (he he, ai làm nhà thơ "cáu sườn" vậy, mai mốt hổng có thơ đọc nữa à nha)
HL
  • Ngày mai sinh nhật lt (02-12), chúc lt được vui vẻ, mạnh khỏe, tươi trẻ và mới mẻ hoài hoài.
TN
  • Ủa thơ đâu??? đọc có hiểu đâu mà nói thơ với thẩn, ta chỉ nghe nhạc thì thấy mùi quá thôi..nhà cháy như vậy mà biểu người ta đừng la toáng lên lỡ cháy xém qua nhà hàng xóm thì sao hì hì...Cuối năm chọc phá hai bạn hiền chút chơi mà làm chi mà la toáng lên thế...
TL
  • Baì thơ rất hay và tình tứ lắm
Day la qua sinh nhat cua Anh cho Em !
Chieu nay la sinh nhat cua Em !
Mot ngay khong the quen *


Co nhieu ngay trong 1 nam
Nhung khong co 2 ngay nao giong nhau
Nhung chi co 1 ngay
Mot ngay tuyet dieu
Anh se khong bao gio quen ngay do


Hom nay la ngay do.
Em don chao ngay do voi 1 nu cuoi
Anh co co* hoi thay nu cuoi trong doi mat em
Do la 1 ngay that dep, tran day hanh phuc
Mot ngay voi doi mat em rang ro
Va voi 1 nu cuoi noi khoe moi cua em
Anh cho* doi ngay do voi em
Do la 1 ngay cua nhung ngay
Mot ngay mua xuan tuyet dieu
Mot ngay khong the quen
Hom nay la la sinh nhat cua em.

Note: * Ai cung co the quen nhung K. thi khong duoc phep quen. Tinh ac !! Hahaha!!!

K
  • Gần đến đầu năm sao lắm bạn xuyên tạc thế. Có bạn thì bảo thơ có mùi, bạn khác lại cố tình dịch lệch lạc ý thơ.
Thơ như vầy mà dịch như thế có phải là xuyên tạc không ?

Đêm nay là ngày sinh nhật của bạn!


Một ngày khó quên


Có nhiều ngày trong một năm.
Không có hai ngày là như nhau.
Nhưng có một ngày.
Một ngày đẹp
Tôi sẽ không bao giờ quên rằng ngày


Hôm nay là ngày này.
Bạn đón ngày này với nụ cười của bạn.
Tôi may mắn được nhìn thấy nụ cười trong mắt bạn.
Đó là một ngày tuyệt đẹp với đầy đủ hạnh phúc.
Một ngày với sự rạng rỡ của đôi mắt của bạn,
với nụ cười trên môi của bạn.
Tôi chờ đợi ngày này với bạn.
Đây là ngày của muôn ngày
Một ngày mùa xuân tuyệt đẹp.
Một ngày khó quên.
Hôm nay là ngày sinh nhật của bạn.

Dịch thế mà cũng dịch cho được.

B
  • Gớm  năm nay chắc gặp  Sao đào hoa chiếu mệnh hay sao mà lại được  tặng cho 1 Bài  Thơ qúa ướt át , lãng mạn như  vậy. Chúc Tr. một Sinh Nhật  cực kỳ vui vẻ, tràn ngập niềm vui  nhé.
(Sao nghe nói năm nay sao Kế Đô chiếu mệnh, nếu thế thì sao gì thì sao, I đông ke, miễn có thơ cho các bạn đọc là được rồi đúng không?)

TN
  • Đó đó các bạn thấy chưa ngay cả TL cũng phải ra khỏi tịnh cốc xuống núi để dịch bài thơ "tình ác" (giờ mới biết đó là bài thơo hì hì hì...) Chúc em tối này ngủ ngon em nhé (và nhớ đừng mơ thấy anh president nhé)
CT
  • "Tình ác"
Một ngày không thể nào quên
Một ngày sinh nhật để em dịu dàng..
...
Môi em biếc nụ mai vàng    (son môi vàng?)
Nở tròn hạnh phúc mơ màng mắt Xuân
Em trong sắc nhụy gian trần
Gọi Xuân về đó giai nhân của lòng...
...
Một ngày để được ước mong
Là ngày cơ hội lòng thòng mánh mung !

(bác CT này mới đúng là làm thơ "ác")

TL
  • Đúng thế, đúng thế!!!
HL
  • Nếu bài thơ đó mà K. gởi chúc sinh nhật cho ông THL, Q., hay B. thì dúng như bài thơ dich của K. dưới đây. Nhưng nêú gởi cho lt thì phải dịch đúng như TL đã gởi. Mùi mẫn quá đi thôi ??????
(Đúng là dịch kiểu K. thì gửi cho hai ông đàn ông, mà hai ông lại nhìn nhau... ra mùi như N...ngửi thì không khéo phải dọn về SF mà ở thôi, hi hi) 

MT
  • Hehehe....N.  ới ời....đọc xong không hiểu chi hết mà sao biết mùi ơi là mùi......
              lt......je t'aime bien..
              12/2   un jour inoubliable....

Thanks các bạn đã có bữa tiệc vui hôm nay với blogger!

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

Ngày... chi

Năm nay Tết Việt Nam lại trùng vào một ngày lễ gần như quốc tế đó là Valentine, làm mọi người xôn xao nao nức, hơn thế nữa cho người Việt sống ở hải ngoại lại trùng vào cuối tuần lại thêm ngày thứ Hai lại là ngày sinh nhật tổng thống Mỹ, thế là ai kiêng kỵ thì xin nghỉ thêm ngày thứ Ba để đến mùng 3 hay 4 mới xuất hành đi... cày tiếp thì cũng có lý lắm. 

Chỉ có buồn cho tôi thôi, vì năm nào tới ngày sinh nhật tổng thống Mỹ tôi cũng xin nghỉ luôn vì thường nó hay trùng vào ngày ... tôi khóc lần đầu trong đời.  Cho nên lắm lúc ở sở mà muốn làm gì ngạc nhiên cho  "nó" thì  "nó" nghỉ mất tiêu, hỏi thì tình bơ bảo "President Day is mine".  Nhưng mà năm nay ngày Tổng Thống thì mãi ở bên kia ... weekend, mà ngày của tôi thì ở bên này  weekend, thế là mất cái ngày nghỉ để suy gẫm "bao nhiêu năm làm kiếp con người" của minh rồi.

Đã thế có bạn học từ ở VN, chả biết ông ở kinh... giới í quên kinh tuyến nào mà ông cứ rối rít tít mù gửi emai chúc mừng đủ thứ làm cho tôi cũng phát sốt ruột nghĩ hay là lịch của mình sai.  Đành rằng múi giờ đồng hồ của ông đi trước cả một ngày mà chắc ông sợ ông lẩm cẩm, quên hay sao đó :-), làm tôi có cảm tưởng ông đọc cái list của cả lớp ông quệt mực đỏ cho một ngày trong một tháng mà chỉ sau ông có hơn hai tuần để ông khỏi quên, khổ quá nhớ làm gì đến cả mấy ngày khiến tôi cũng quên mất ngày nào là ngày nào. 

Mà thôi ngày nào thì năm nào tôi cũng chỉ đợi có hai ngày Valentine và President Day để đánh dấu một thời khắc ở giữa, mà một con số của đời mình đang nhảy sang số khác, thêm vài sợi tóc trắng "highlight" cho tóc mùi café đấy bạn ạ.  Có khi năm nay được chúc mừng bằng một cái bánh... chưng với mấy ngọn nến không chừng :-)

Gõ xong blog ngồi nghe lại Yesterday once more sao mà tự nhiên buồn, nghĩ tới đến ngày xưa ấy. Ngày làm cô học trò xa nhà đứng trên lầu trường nội trú nhìn xuống thành phố nghe Carpenters hát, đã tưởng nhớ ngày thơ ấu ở với bố mẹ chị em, những ngày Tết vui vẻ, bây giờ lại cũng bài hát ấy câu hát ấy, cảm giác dường như vẫn không thay đổi, chỉ khung cảnh không còn là khung cảnh của một thành phố lãng mạn sương mù thủa xưa và người thì cũng đổi thay không còn là một cô bé thủa nào nữa, hu hu, chỉ còn người gục trên tay mình mà ... khóc thôi. 
Rõ là chán chưa, đang nghĩ tới cái bánh chưng xong lại muốn khóc nhè, ai đọc lại bảo đúng là ..."thời tiết" !

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Chúc Xuân

Clip do Thanh Nhạn gửi đến nên post lên đây cho cả lớp cùng xem và chúc các bạn cùng gia đình một năm Canh Dần vui vẻ đừng đi lạng quạng kẻo ... cọp vồ đấy.


Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

"Tóc em thơm mùi café"

Hôm rồi đọc tin Café Việt Nam đang có giá trở lại, có thế chứ. Tôi tin sẽ còn có giá hơn nữa khi mà nhiều người như tôi hôm rồi đọc trên mạng Yahoo, Dr. Mao có bảo tại sao dùng các chất hoá học mà nhuộm tóc khi mình có thể dùng café.

Cho nên đi dọn nhà cho con, thấy hai lọ café còn nguyên chưa mở từ thời "tám tổng" nào đó trong tủ, con tôi không uống café mà ai lại biếu chúng. Tôi liền xin con mang về nhà, để mãi tới hôm nay mới có thì giờ ra ngắm nghía mấy sợi tóc đang đổi màu của mình, ngẫm nghĩ đây là cơ hội... uống café. Bởi vì tôi cũng không uống café từ lâu lắm rồi, từ thời được cho nghỉ học ở VN, tôi bèn "thề" với riêng tôi là chả còn ai đưa tôi đi uống café thì tôi không thèm uống nữa. Chấm dứt. 

Mãi gần đây lại đọc trên mạng là uống café ngưà được sạn thận, thế là lâu lâu vào sở pha một ly uống vài giọt xong rồi bỏ vì nó ngọt quá, nhiều cream quá. Ngừa gì không biết chứ lại lên cân thì phiền nên cũng từ luôn. Bây giờ có lý do khác để... tiêu thụ nhưng không phải uống vào.

Loay hoay sáng dậy gội đầu sạch sẽ xong tôi tráng tóc mình với một ly café, rồi trùm cái khăn đậm màu lên đầu cho hết nhỏ những giọt café xuống áo xuống nền nhà lem luốc khắp nơi. 

Tóc khô, tự nhiên tôi thấy tóc tôi có màu hơi nâu nâu thật rất tự nhiên. hi hi, lại thêm một điểm thú vị nữa là không cần ai dắt đi uống café để ngồi ngửi mùi café từ ly của họ nữa, mà chung quanh tôi bây giờ là .... "tóc em thơm mùi café" thế mới chết chứ. Kiểu này tôi phải ra Starbuck xem xét một loạt hương vị rồi ra tiệm café mua hết một loạt, để sáng sáng có gội đầu xong là tráng một ly lên tóc. Đi ngang qua tôi bạn sẽ được thưởng thức một ly café thơm phức mà không tốn tiền. Và có khi lại giúp cho nền kinh tế café trong nước tăng tiến hơn nữa, khi mà trong uống ngoài thoa. Các ông cứ uống rồi bã đưa cho các bà làm nước nhì cho tóc khỏi tốn tiền nhuộm, mức độ thế nào thì tôi chưa biết nhưng mà cứ thơm như café là chắc không ai không thích phải không? Và nếu còn thấy một vài sợi trắng thì cứ yên chí là tóc gội với café sữa đó thôi.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Học lóm code trang âm nhạc

Giở cuốn sách Javascript ra học sao mà rắc rối cuộc đời quá, mắt mũi thì kèm nhèm, lưng thì mỏi, đâu có mò mẫn được thôi thì học lóm từ trang "Học Trò", dĩ nhiên học ở đấy code, "biết là chết liền" đó, do đó chỉ còn copy and paste thay đổi tí ti để có trang nhạc của....mình, vỗ vai mình hay ra phết đó chứ, đủ để đi chỉ lại cho...con nít được rồi. :-) Chắc phải xin bái Học trò làm sư phụ thôi.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

"Con voi cai"

Bạn hỏi sao tôi để blog nằm không, ừ nhỉ, mà sao trí nhớ tôi bỗng dưng tệ thế không biết, đang nghĩ điều gì đó mà tự mình cho là hay ho định gõ vào blog thì mở blog ra là quên...phéng đi mất mình vừa nghĩ gì.  Này nhé, tôi lại phải ngồi nhớ lại mình đã nghĩ gì, mà ôi thôi thì nghĩ đủ thứ trong đầu từ sáng tới tối, bây giờ sắp xếp lại thế nào cho được chứ.
Thí dụ tôi nhớ đến bạn tôi người mà thỉnh thoảng, chúng tôi tâm sự kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên giời dưới đất,  hay là kể lể cho nhau nghe chuyện con với cái của mình.  Thư hỏi thăm nhau thì không chứ  cất công ngồi gõ cho nhau những lời góp ý để giải quyết những vấn nạn mà làm cha mẹ như bạn với tôi cùng phải đối mặt thì lại rất ư là...sốt sắng, ai có bảo chúng tôi chỉ lắm chuyện thì cũng có lý thôi, nhưng đó là tình bạn, cho nên có lúc tôi cũng phải giật mình khi sáng sớm mở mắt ra đọc thư mà lại có cái thư viết rất vội vàng với cái tựa đề "con voi cai".  Có lẽ bạn cũng sẽ như tôi giật mình tưởng đâu "đưá nào" nó mắng vốn mình, nó dám bảo mình ăn cho lắm chăng, ăn đến nỗi thành con voi chăng, mà lại còn kêu chính xác mình là voi cái nữa chứ,  nếu nhìn tên người gửi thì mình cũng không dám chắc là bạn mình gửi, vì thời buổi này hacker loạn xà ngầu nó giả tên bạn hay ngay cả tên mình gửi cho mình cũng được vậy.  Mà mình làm cái gì mà "nó" cả gan ngạo mạn gọi mình bằng cái tên rất ư là cà chớn vậy chứ, hỏi sao mà không đứt mạch máu vào sáng sớm chứ, nhất là thống kê cho biết người ta hay bị đứt mạch máu vào buổi sáng sớm, cứ sáng dậy rồi đi luôn, thời xưa thì cho là bị "trúng gió" mà đi luôn một lèo không thưa gửi với ai cả.  Thời nay có khi chết bên cạnh cái email "con voi cai" có khi là chuyện thường, voi mà đạp thì chết là cái chắc, nhưng chết vì cái thư có tựa như thế thì rất ư là...vô duyên.  Bởi thế tôi nào có dám đọc cái tựa như thế, tôi phải nghĩ cho dấu vào thành ra cái tựa "con với cái" rồi mới dám mở thư ra.  Quả nhiên thư nói về chuyện con cái thôi, bạn tôi đó, vì lo lắng dùm vấn nạn tôi phải đang đối mặt cho nên gõ vội không dấu cho tôi đọc.  Để rồi sợ tôi đọc sai phải gọi sáng sớm nhắc lại vài điều cho tôi nhớ, để tôi có thể hù suýt tí nữa thì tôi đi đoong chỉ vì tưởng "đưá nào" mắng tôi là con voi cái nữa chứ. 

Đấy tình bạn của chúng tôi như thế, chia xẻ cho nhau những gì có thể chia xẻ được.  Và cũng vì tôi dại dột bỏ dấu nhầm cho "con với cái" thành  "con voi cái", nó trở thành biệt danh của tôi luôn, bạn tôi còn cười bảo chưa gọi tôi là con hổ cái đã là may lắm rồi.  "No star where" , gọi sao cũng được,  tôi cũng biết bạn tôi dành cho "con voi cái hay con hổ cái" cái tình bạn như nhau thôi phải không?

Gõ tới đây thì tôi bắt đầu nhớ sang chuyện khác rồi bạn ạ.  Thôi nhé, để lần sau nhớ gì gõ đó. Nhưng mà bạn ơi, lần sau thì cứ chầm chậm gõ thư có dấu nhé, nếu không ít nhất ở tựa đề để tôi không gục đầu trên bàn phím :-)

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Sống thế nào

Chiều thứ Sáu tôi rời thành phố của tôi để xuôi Nam. Chọn một chiều thứ Sáu để đi ngang qua thành phố "Thiên Thần" quả là tai hại, bình thường tôi phóng chỉ hơn 1 tiếng rưỡi hay hai tiếng là cùng, nhưng hôm nay phải 3 tiếng, đi từ ba giờ mà tối mịt tôi mới tới nơi, ghé ngay vào chỗ gửi tiền về VN thì hai chỗ đều đã khoá cửa then cài. Nhìn thiên hạ đi phố sắm hoa lá cành cho ngày Tết Âm Lịch, còn tôi thì ngơ ngác chả biết làm gì ở chợ, tôi chỉ có mục đích duy nhất để xuống đây, chứ có phải đi sắm Tết đâu, suốt đoạn đường lòng đã ngậm ngùi khi nghe người xướng ngôn viên mô tả lại cuộc sống của người dân Haiti lúc này như một thành phố còn tệ hơn sau một cuộc chiến tranh vì có quá nhiều người tàn tật, kẻ mất chân mất tay hay những ngón tay. Họ sẽ làm gì để sống, như người phụ nữ bán rong mỗi ngày chỉ kiếm hơn một đô để nuôi hai đứa con, bây giờ chị không thể kiếm sống nuôi con nữa, nhưng chị và hai con vẫn phải sống. Thế đấy người ta có thể nỗ lực giúp cho một tập thể, nhưng mai đây ai sẽ còn nhớ những vết thương của chị hay những người khác như chị, tất cả sẽ phải sống, họ sẽ quên, tôi sẽ quên, chỉ có chị sẽ phải nhớ mãi vết thương của mình.

Bỗng nhớ tới bài thơ của người bạn mới gửi cho nhóm, tôi post lại đây làm kỷ niệm bởi vì trong thư ông cũng nhắc tới sinh mạng con người, người ta phải đấu tranh để bảo vệ niềm tin, phải cố sống cho dù mất hết tất cả như người dân Haiti hiện nay.


Sương Mù Mau Tan

Bạn tôi chẳng có bao người
Mà nay lưu lạc khắp nơi địa cầu
Đứa thì ở tận trời Ấu
Đứa thì Bắc Mỹ, Úc Châu xa vời

Thời gian cứ thế mà trôi
Đứa còn, đứa mất, không lời tiễn đưa
Cùng chung một lớp ngày xưa
Mà nay tan lạc bao mùa lá rơi

Hay tin một bạn xa rồi
Bạn bè bốn bể, khắp nơi ngậm ngùi
Mới đây bạn vẫn còn cười
Mà nay bạn đã thành người thiên thu

Cuộc đời như thế đó ư
Như hoa sớm nở, sương mù mau tan
Cuộc đời sao quá mong manh
Bon chen cho lắm cũng thành hư không

Đến khi hơi thở chẳng còn
Thân thành cát bụi, linh hồn về đâu
Thế thì phải sống thế nào
Cuộc đời phải sống làm sao đây nè

Phải chăng "sống gởi thác về"
Cuộc đời chỉ tạm, đừng mê sống đời
Sống sao cho đẹp ý Trời
Sống sao vừa phải lòng người chung quanh.

Thiên Hữu

Thời xưa

Mỗi khi nghe lại bản nhạc này, không thể nào không nhớ lại buổi đi xem cuốn phim (người lớn đầu tiên) chiếu ở rạp hát trên đường Độc Lập gần Air Việt Nam. Nhớ sau đó, một thời những người con gái, ngày ấy, ai cũng tóc dài bện ribbon đỏ, thắt tóc kiểu Juliet. Trông rất dễ thương. Tôi cũng từng "own" vài sợi dây màu đỏ, chẳng còn nhớ có thắt cho chính mình được không? Nhưng nhớ cũng đã thắt tóc cho em gái như thế.

1/29/10

Sáng thức dậy, được một ngày ngủ tới 8 giờ sáng chỉ vì hôm nay có công tác chạy hai trăm dặm gửi tiền cho bạn, nên nói với boss, nghỉ :-)

Vào blog thì thấy cái blog này post từ hồi nào, tự nhiên bây giờ nó bật ra, nghe lại bạn nhạc cũ mà lòng bồi hồi nhìn lại thì đúng là cái thủa  tình yêu (nhí) cứ như sương khói mà cứ ngỡ là "tình yêu" lớn lắm.  Và có lẽ nhờ vậy không nhớ gì mà có nhớ gì thì cũng nhẹ nhàng như sương khói, không có nỗi đau đớn nào ở một thủa mà ai cũng có thể nghĩ là A time for us.  Có phải vậy hay không mà lớn lên tìm hoài cũng không thấy tình yêu, không phải tôi nói đâu nhé, tôi hỏi bạn tôi, ai cũng lắc đầu. Nó chỉ hiện diện ở một thời mà sự mơ mộng "A Time For Us" chưa từng xuất hiện, bạn có hiểu tôi nói gì không? Không hiểu phải không? Vì làm gì có mà hiểu cơ chứ.

Nhưng bản nhạc này tôi muốn tặng cho cô bạn gần đây cô viết "ngày đông giá mong chờ một vòng tay ôm", có lẽ sự mong chờ của cô cũng rất ư là ngắn ngủi bởi khi tôi hỏi cô, có còn đông giá không? Cô nói đang toát mồ hôi đây này, làm gì có lạnh nơi cô ở. :-). Thì ra tất cả chỉ là trong mơ và cũng chả ai còn muốn thực hiện giấc mộng ấy nữa.  Chúng ta đã không còn ... trẻ, phải không?


Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Già

"Thật là mình già ghê đó chứ", chiều chầm chậm rơi xuống với cơn mưa nhè nhẹ rơi sau một tuần mưa như trút nước khiến con lạch trên con đường tôi đi bộ qua, khô cạn bao nhiêu năm, bỗng ào ào với tiếng động, như một cơn lũ nhỏ dưới chân tôi.  Vừa đi vừa nghĩ tới cái ý nghĩ trên mà buồn cười chính mình.
 
Tính nhẩm trong đầu tôi biết tới cái computer từ năm 87, đã hơn hai mươi năm chứ có ít đâu, khi mua cái computer 286 đầu tiên cho con dùng mà mẹ phải quản lý, thuả ấy chỉ dám lướt net bằng AOL vì sợ con bị "nhiễm độc" không điểu khiển nổi, rồi thì có cuốn sách DOS nào đi kèm với cái computer thì tôi cũng mang kè kè bên mình để học vài command.  Cái tính hay học...lóm của tôi cho nên tới giờ này có cuốn sách DOS cũng không dám vứt đi.  Chẳng phải computer programmer gì nhưng có lớp computer language nào ở trường tôi cũng xí xọn lấy học, học muốn bở hơi tai bơi với thiên hạ vậy mà cũng được A, để bây giờ học mà không hành, nhìn lại bài tập hồi đó tôi thán phục tôi, sao mà viết hay thế, có hệ thống thế, bây giờ chẳng nhớ gì hết, rõ là chẳng già sao được.
Thời ấy, đi đâu vào hãng nào làm dĩ nhiên không phải hãng chuyên về computer thì tôi là chột giữa người mù, cái gì cũng học lóm nhanh nhất, chỉ vẽ cho thiên hạ từ Dos sang Window 3 tới Apple, Window 95, 98, XP ... Vista  hết application này tới application khác thiếu điêu còn tính lấy Microsoft certification thì tôi hết cả điều học...lóm, hỏi sao không già?

Thời người ta bắt đầu vào internet, thì tôi cũng đã viết bài chỉ dẫn liên mạng về VN giúp thân nhân biết cách xử dụng email, fax qua computer, dial-up loạn xà ngầu, ôi thôi tôi làm nhiều chuyện tào lao thiên tướng chỉ dẫn ... viễn liên, con nhìn mẹ thì thán phục, nó đi đâu trên net là mẹ nó biết hết, nói nhỏ với nó là con không được như thế, như thế vv....vv...., nghĩ lại cũng buồn cười, chỉ cho già trẻ lớn bé biết cách gài software đánh tiếng Việt,  có lúc tôi đã nghĩ mình phải đi học lớp networking rồi về làm hacker cho thế giới, truy lùng "bad hacker" cũng có lý lắm chứ, có điều lo làm chuyện tào lao, nên học hành tử tế chưa thực hiện được, do đó mộng làm hacker cũng bỏ xó chờ về hưu tính sau.

Chả biết lúc ấy có còn trí nhớ không nhưng mà rõ là mình thấy mình ngu hẳn đi, gọi cho con hỏi rất là ... ngu "con à, con có nhớ hồi đó mẹ hay vào Start, rồi vào Run mẹ đánh config, thì nó hiện ra cái khung hình với những tab để mẹ check những start up program đó, mà sao giờ mẹ đánh command như thế thì không thấy nó hiện ra nữa, con có nhớ command nào không? ".  Hỏi một câu khờ khờ như vậy ai mà nghĩ là tôi đã học programming language không chứ, hỏi mà lòng buồn vô hạn vì không ngờ sao trí nhớ mình nó tệ hại như thế,  thằng con nghe mẹ gọi hỏi, nó cũng chả hiểu mẹ nó đang nói thứ ngôn ngữ gì nữa. Nó bảo mẹ có CCcleaner không? Có, mẹ có. Thì mẹ vào đó mẹ mở ra rồi vào Tool đó thì mẹ sẽ thấy phần Start up.  Ừ nhỉ, nghe lời thằng con thì thấy cái third party này nó dễ hơn là phải nhớ mấy DOS command.  Hỏi sao không già cơ chứ, cứ ôm cái cũ rồi người ta chạy đi hết cả trăm thước, mình còn đứng ngẩn ngơ hỏi sao là vì sao. 

Làm cái gì cũng đâm ra luộm thuộm, bạn gọi, câu đầu tiên không phải hỏi tôi mạnh khoẻ đau ốm ra sao mà hỏi "lại đang làm cái gì đấy, loay hoay với cái iphone cho nó tắt đi", thiệt tình cứ như là cái gương trước mặt tôi vậy, nhìn thấy thì chắc cái mặt tôi cũng đang thẹn thò vì bị bắt quả tang, thì đúng là tôi đang loay hoay gắn cái headphone vào tai để tôi nghe cho khỏi bị sóng làm .. mất trí nhớ của tôi đó mà.  Bởi vì bạn tôi biết rõ bao nhiêu lần gọi cho tôi chỉ  câu trước câu sau là tôi làm mất cú phone bởi tôi loay hoay với mấy cái phone ... hại điện của tôi.  Nhưng mà làm gì tôi cũng phải cố bảo vệ trí nhớ cùn nhụt của tôi, kẻo không như bạn tôi nói được câu trước câu sau thì lại hỏi lại tôi, "ờ nói tới đâu rồi ấy nhỉ" hay là "đang nói chuyện gì quên mất rồi", nghe thật là buồn ... rầu, hoá ra chúng tôi đã già như nhau.  Không khéo bạn tôi có biết là đang gọi nói chuyện với tôi hay là gọi nhầm người cũng không chừng.  Chắc lần sau phải hỏi "này có biết là đang nói chuyện với ai không đấy" , khổ cho cái thân (chúng ta) già!

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2010

Trang âm nhạc

Lang thang trên mạng, đọc thấy giới thiệu trang nhạc Muziic này do một cậu bé 15 tuổi làm, chẳng rõ 15 tuổi hồi nào, nhưng mà nghe âm thanh không dở và cũng không có cái nạn quảng cáo hay nhấp nháy đau cả mắt người... già.  Giới thiệu lại để vừa đọc blog vừa nghe nhạc, khỏi bật stereo, Iphone iphiếc gì cho nó tốn thêm điện :-)
Xin mời.

Chúc mừng sinh nhật




Chúc mừng sinh nhật bạn Châu Tuyến, chúc bạn luôn có một tâm hồn thơ ... thẩn.



Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Ngày Xưa

Thư người bạn học gửi cho nhóm kèm với bài thơ trong một ngày cận Tết.


"Hơn 3 tuần nữa mới đến Tết, mà sao không thấy rộn ràng chờ mong đến Tết như ngày xưa ở VN quê mình. Tại vì mình lớn tuổi rồi, hay sống ở bên này lâu quá rồi. Hay tại vì mình không thấy chợ Tết, chợ Hoa, hay nghe tiếng pháo, hay không ngửi được mùi bánh tét, bánh chưng, mứt, hay mùi của xác pháo... Cho nên mình không ngửi được mùi Tết, không thấy chợ Tết, nên lòng mình không có nôn nóng, rộn ràng chờ đón Tết như xưa . Hy vọng các bạn tìm được mùi Tết, và hương vị Tết của ngày xưa."


Ngày Xưa

Ngày xưa đi học trên đường
Có người theo gót vấn vương không rời
Ngày xưa chẳng nói một lời
Mà nay dẫu có ngàn lời làm chi
Ngày xưa hờ hững qua đi
Ngày nay dẫu gặp nhớ chi hững hờ
Ngày xưa sao lại làm ngơ
Để cho nhung nhớ vẫn vơ trong lòng
Ngày xưa sao vội lấy chồng
Để cho người đó tiếc mong tháng ngày.
Ngỡ ngàng gặp lại hôm nay
Buồn vui lẫn lộn nhớ ngày xa xưa
Dù nay tóc bạc lưa thưa
Ngày xưa tháng cũ vẫn chưa phai mờ

Thiên Hữu

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Mừng sinh nhật

Mừng sinh nhật bạn Nguyễn văn Trùy

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

"Le moi" et "moi"

Qu'est-ce que c'est ? C´est le moi !
Qui est là ? C´est moi !


Thời còn đi học có những kỹ niệm nho nhỏ tuy đã gần bốn mươi năm rồi mà tôi vẫn nhớ rõ mồn một. Hồi đó học Pháp văn ở lớp mười, tôi học với thầy Tấn thì phải. Thầy Tấn lúc đó đã lớn tuổi. Mắt thầy rất kém và thầy thì lại hiền nên không tránh khỏi cái nghịch của đám học trò chúng tôi. Biết chúng tôi hay trêu chọc nhưng không bao giờ thầy tỏ vẻ bực dọc hay la rầy gì cả. Chúng tôi có cảm tưởng như thầy không hiểu hay không muốn biết chúng tôi cố tình trêu chọc thầy. Trong lớp học vỡ lòng về Pháp văn thầy hay dạy chúng tôi bằng những câu hỏi nho nhỏ. Thầy chỉ vào những đồ vật trong lớp và hỏi chúng tôi . “Qu´est ce que c´est ?”. Thế là chúng tôi cùng đồng thanh kêu lớn “Xe tông xích lô !” (C´est un cyclo !). Cứ như thế là chúng tôi cười ầm lên. Không vì thế mà thầy nao núng, thầy vẫn kiên nhẫn tiếp tục dạy chúng tôi bằng câu hỏi đó. Có lần thầy chỉ vào cây bút trước mặt tôi và hỏi “Qu´est ce que c´est?”. Giả bộ như không hiểu thầy tôi trả lời “C´est le moi !”. Nghe tôi trả lời như thế thầy ngây thơ (?) sửa sai “ không, không, như thế thì thầy phải hỏi “Qui est là? và câu trả lời là C´est moi !”. Nghĩ lại mà thấy tội nghiệp cho thầy với lũ học trò nghịch ngợm như chúng tôi.

Ngày hôm nay, tình cờ đọc một câu chuyện với câu hỏi tương tự khiến tôi nhớ đến thầy.

Có một người đàn bà đau nặng. Trong lúc mơ mơ tỉnh tỉnh bà nghe thấy ai đó hỏi mình:

“ Bà là ai ?”
“ Tôi là vợ ông Kỹ sư Nguyễn văn X”
“ Tôi không hỏi bà là vợ của ai, tôi chỉ hỏi bà là ai ?”
“ Tôi là bà mẹ của ba đứa con có hàm vị tiến sĩ “
“ Tôi không hỏi bà là mẹ của ai ? Bà là ai ?”
“ Tôi là cô giáo “
“ Tôi không hỏi về nghề nghiệp của bà, mà bà là ai ?”
“ Tôi là người đàn bà rất thành công “
“ Tôi không hỏi về sự thành tựu của bà, tôi chỉ hỏi bà là ai ?”
“ Tôi là một phật tử thuần thành “
“ Tôi không hỏi về tôn giáo, tín ngưỡng của bà, bà là ai ?”
“ Tôi hay đi chùa và làm việc công quả”
“ Tôi không hỏi bà làm gì và đã làm gì, tôi chỉ hỏi bà là ai ?”

Thế thì người đàn bà nói trên là ai? Ngay cả chính bà ta cũng không trả lời được thì ai có thể trả lời cho bà ta ?

Le moi thì bà ta trả lời được còn moi thì không !

Thế thì ai có thể trả lời được ta là ai ?

Hai cái chữ “tôi” và “cái tôi” chúng nó làm khó dễ tôi nhiều nhất ! Chúng nó gây cho tôi nhiều ngộ nhận và hiễu lầm. Có lúc tôi nói chuyện với bạn nhưng thật sự là “cái tôi” của tôi nó nói với bạn. Thế là bạn lại hiễu lầm tôi. Đôi khi bạn góp chuyện với tôi, tôi cứ đinh ninh rằng “cái tôi” của bạn nó nói giùm bạn. Nghĩ thế nên tôi cũng phớt lờ cho qua. Đâu ngờ đấy là chính bạn góp ý chứ đâu phải là “cái tôi” của bạn !

Khổ thế ! Làm sao tôi có thể biết được lúc nào là bạn và lúc nào là “cái tôi”? Làm sao tôi có thể giải thích cho bạn hiểu là lúc nào "tôi" nói và lúc nào là “nó” ! Tôi luôn luôn nói chuyện nghiêm chỉnh với bạn mà “nó” thì chỉ chờ cơ hội để xuyên tạc. Khổ nỗi tôi không thể nào tách rời cái tôi ra khỏi tôi được. Nói theo ngôn ngữ thịnh hành bây giờ tôi đành phải chấp nhận chung sống với lũ. Mà sống với lũ đâu có dễ dàng gì cho cam.
Nhưng mà nhìn cho kỹ, thì ai ai cũng phải sống chung với một điều đáng ghét nào đó. Dễ gì mấy ai thay đổi được số phận ? Không có cái tôi thì không có vấn đề. Cái tôi nhỏ thì vấn nạn nhỏ, cái tôi lớn thì rối rắm cuộc đời ! Không có cái tôi thì không thể được, nhưng làm sao để giữ đừng cho cái tôi nó quá lớn bây giờ ?
Với một ai đó, bạn có thể rất là quan trọng, nhưng với một người nào khác, bạn lại không là gì cả. Với tôi, bạn rất lớn, nhưng với cái tôi của tôi bạn rất nhỏ, nhỏ chút xíu à ! Chỉ bằng con kiến thôi. Cái tôi của tôi, nó có thể đè bẹp bạn như trở bàn tay. Biết thế thì bạn hãy nên coi chừng cái tôi của tôi. Hay là tôi phải coi chừng cái tôi của bạn ? Không chừng nó còn lớn hơn cái tôi của tôi ? Giao thiệp với bạn mà lúc nào cũng phải giữ kẽ như thế này thì không thoải mái chút nào cả. Không biết lúc nào đến thăm bạn thì bạn lại xuỵt chó ra cắn ? Ngay chính bạn, bạn cũng chẳng biết rõ bạn là ai, thì làm sao tôi có thể biết được.

Thôi thì cứ bắt chước mấy ông Tây bà Mỹ mà sống cho dễ ! C´est la vie ! Take it easy !

Dr. T

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

Hội ngộ ở Úc

Gia đình bạn Trần đình Dung gặp bạn Thu Hương ở Úc



Một không khí trong những ngày Lễ cuối năm ở Úc giữa các bạn học cũ


Vợ chồng bạn Trần Đình Dung và Mẹ của Thu Hương

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog