Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2010

"Tóc em thơm mùi café"

Hôm rồi đọc tin Café Việt Nam đang có giá trở lại, có thế chứ. Tôi tin sẽ còn có giá hơn nữa khi mà nhiều người như tôi hôm rồi đọc trên mạng Yahoo, Dr. Mao có bảo tại sao dùng các chất hoá học mà nhuộm tóc khi mình có thể dùng café.

Cho nên đi dọn nhà cho con, thấy hai lọ café còn nguyên chưa mở từ thời "tám tổng" nào đó trong tủ, con tôi không uống café mà ai lại biếu chúng. Tôi liền xin con mang về nhà, để mãi tới hôm nay mới có thì giờ ra ngắm nghía mấy sợi tóc đang đổi màu của mình, ngẫm nghĩ đây là cơ hội... uống café. Bởi vì tôi cũng không uống café từ lâu lắm rồi, từ thời được cho nghỉ học ở VN, tôi bèn "thề" với riêng tôi là chả còn ai đưa tôi đi uống café thì tôi không thèm uống nữa. Chấm dứt. 

Mãi gần đây lại đọc trên mạng là uống café ngưà được sạn thận, thế là lâu lâu vào sở pha một ly uống vài giọt xong rồi bỏ vì nó ngọt quá, nhiều cream quá. Ngừa gì không biết chứ lại lên cân thì phiền nên cũng từ luôn. Bây giờ có lý do khác để... tiêu thụ nhưng không phải uống vào.

Loay hoay sáng dậy gội đầu sạch sẽ xong tôi tráng tóc mình với một ly café, rồi trùm cái khăn đậm màu lên đầu cho hết nhỏ những giọt café xuống áo xuống nền nhà lem luốc khắp nơi. 

Tóc khô, tự nhiên tôi thấy tóc tôi có màu hơi nâu nâu thật rất tự nhiên. hi hi, lại thêm một điểm thú vị nữa là không cần ai dắt đi uống café để ngồi ngửi mùi café từ ly của họ nữa, mà chung quanh tôi bây giờ là .... "tóc em thơm mùi café" thế mới chết chứ. Kiểu này tôi phải ra Starbuck xem xét một loạt hương vị rồi ra tiệm café mua hết một loạt, để sáng sáng có gội đầu xong là tráng một ly lên tóc. Đi ngang qua tôi bạn sẽ được thưởng thức một ly café thơm phức mà không tốn tiền. Và có khi lại giúp cho nền kinh tế café trong nước tăng tiến hơn nữa, khi mà trong uống ngoài thoa. Các ông cứ uống rồi bã đưa cho các bà làm nước nhì cho tóc khỏi tốn tiền nhuộm, mức độ thế nào thì tôi chưa biết nhưng mà cứ thơm như café là chắc không ai không thích phải không? Và nếu còn thấy một vài sợi trắng thì cứ yên chí là tóc gội với café sữa đó thôi.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Học lóm code trang âm nhạc

Giở cuốn sách Javascript ra học sao mà rắc rối cuộc đời quá, mắt mũi thì kèm nhèm, lưng thì mỏi, đâu có mò mẫn được thôi thì học lóm từ trang "Học Trò", dĩ nhiên học ở đấy code, "biết là chết liền" đó, do đó chỉ còn copy and paste thay đổi tí ti để có trang nhạc của....mình, vỗ vai mình hay ra phết đó chứ, đủ để đi chỉ lại cho...con nít được rồi. :-) Chắc phải xin bái Học trò làm sư phụ thôi.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

"Con voi cai"

Bạn hỏi sao tôi để blog nằm không, ừ nhỉ, mà sao trí nhớ tôi bỗng dưng tệ thế không biết, đang nghĩ điều gì đó mà tự mình cho là hay ho định gõ vào blog thì mở blog ra là quên...phéng đi mất mình vừa nghĩ gì.  Này nhé, tôi lại phải ngồi nhớ lại mình đã nghĩ gì, mà ôi thôi thì nghĩ đủ thứ trong đầu từ sáng tới tối, bây giờ sắp xếp lại thế nào cho được chứ.
Thí dụ tôi nhớ đến bạn tôi người mà thỉnh thoảng, chúng tôi tâm sự kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên giời dưới đất,  hay là kể lể cho nhau nghe chuyện con với cái của mình.  Thư hỏi thăm nhau thì không chứ  cất công ngồi gõ cho nhau những lời góp ý để giải quyết những vấn nạn mà làm cha mẹ như bạn với tôi cùng phải đối mặt thì lại rất ư là...sốt sắng, ai có bảo chúng tôi chỉ lắm chuyện thì cũng có lý thôi, nhưng đó là tình bạn, cho nên có lúc tôi cũng phải giật mình khi sáng sớm mở mắt ra đọc thư mà lại có cái thư viết rất vội vàng với cái tựa đề "con voi cai".  Có lẽ bạn cũng sẽ như tôi giật mình tưởng đâu "đưá nào" nó mắng vốn mình, nó dám bảo mình ăn cho lắm chăng, ăn đến nỗi thành con voi chăng, mà lại còn kêu chính xác mình là voi cái nữa chứ,  nếu nhìn tên người gửi thì mình cũng không dám chắc là bạn mình gửi, vì thời buổi này hacker loạn xà ngầu nó giả tên bạn hay ngay cả tên mình gửi cho mình cũng được vậy.  Mà mình làm cái gì mà "nó" cả gan ngạo mạn gọi mình bằng cái tên rất ư là cà chớn vậy chứ, hỏi sao mà không đứt mạch máu vào sáng sớm chứ, nhất là thống kê cho biết người ta hay bị đứt mạch máu vào buổi sáng sớm, cứ sáng dậy rồi đi luôn, thời xưa thì cho là bị "trúng gió" mà đi luôn một lèo không thưa gửi với ai cả.  Thời nay có khi chết bên cạnh cái email "con voi cai" có khi là chuyện thường, voi mà đạp thì chết là cái chắc, nhưng chết vì cái thư có tựa như thế thì rất ư là...vô duyên.  Bởi thế tôi nào có dám đọc cái tựa như thế, tôi phải nghĩ cho dấu vào thành ra cái tựa "con với cái" rồi mới dám mở thư ra.  Quả nhiên thư nói về chuyện con cái thôi, bạn tôi đó, vì lo lắng dùm vấn nạn tôi phải đang đối mặt cho nên gõ vội không dấu cho tôi đọc.  Để rồi sợ tôi đọc sai phải gọi sáng sớm nhắc lại vài điều cho tôi nhớ, để tôi có thể hù suýt tí nữa thì tôi đi đoong chỉ vì tưởng "đưá nào" mắng tôi là con voi cái nữa chứ. 

Đấy tình bạn của chúng tôi như thế, chia xẻ cho nhau những gì có thể chia xẻ được.  Và cũng vì tôi dại dột bỏ dấu nhầm cho "con với cái" thành  "con voi cái", nó trở thành biệt danh của tôi luôn, bạn tôi còn cười bảo chưa gọi tôi là con hổ cái đã là may lắm rồi.  "No star where" , gọi sao cũng được,  tôi cũng biết bạn tôi dành cho "con voi cái hay con hổ cái" cái tình bạn như nhau thôi phải không?

Gõ tới đây thì tôi bắt đầu nhớ sang chuyện khác rồi bạn ạ.  Thôi nhé, để lần sau nhớ gì gõ đó. Nhưng mà bạn ơi, lần sau thì cứ chầm chậm gõ thư có dấu nhé, nếu không ít nhất ở tựa đề để tôi không gục đầu trên bàn phím :-)

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Sống thế nào

Chiều thứ Sáu tôi rời thành phố của tôi để xuôi Nam. Chọn một chiều thứ Sáu để đi ngang qua thành phố "Thiên Thần" quả là tai hại, bình thường tôi phóng chỉ hơn 1 tiếng rưỡi hay hai tiếng là cùng, nhưng hôm nay phải 3 tiếng, đi từ ba giờ mà tối mịt tôi mới tới nơi, ghé ngay vào chỗ gửi tiền về VN thì hai chỗ đều đã khoá cửa then cài. Nhìn thiên hạ đi phố sắm hoa lá cành cho ngày Tết Âm Lịch, còn tôi thì ngơ ngác chả biết làm gì ở chợ, tôi chỉ có mục đích duy nhất để xuống đây, chứ có phải đi sắm Tết đâu, suốt đoạn đường lòng đã ngậm ngùi khi nghe người xướng ngôn viên mô tả lại cuộc sống của người dân Haiti lúc này như một thành phố còn tệ hơn sau một cuộc chiến tranh vì có quá nhiều người tàn tật, kẻ mất chân mất tay hay những ngón tay. Họ sẽ làm gì để sống, như người phụ nữ bán rong mỗi ngày chỉ kiếm hơn một đô để nuôi hai đứa con, bây giờ chị không thể kiếm sống nuôi con nữa, nhưng chị và hai con vẫn phải sống. Thế đấy người ta có thể nỗ lực giúp cho một tập thể, nhưng mai đây ai sẽ còn nhớ những vết thương của chị hay những người khác như chị, tất cả sẽ phải sống, họ sẽ quên, tôi sẽ quên, chỉ có chị sẽ phải nhớ mãi vết thương của mình.

Bỗng nhớ tới bài thơ của người bạn mới gửi cho nhóm, tôi post lại đây làm kỷ niệm bởi vì trong thư ông cũng nhắc tới sinh mạng con người, người ta phải đấu tranh để bảo vệ niềm tin, phải cố sống cho dù mất hết tất cả như người dân Haiti hiện nay.


Sương Mù Mau Tan

Bạn tôi chẳng có bao người
Mà nay lưu lạc khắp nơi địa cầu
Đứa thì ở tận trời Ấu
Đứa thì Bắc Mỹ, Úc Châu xa vời

Thời gian cứ thế mà trôi
Đứa còn, đứa mất, không lời tiễn đưa
Cùng chung một lớp ngày xưa
Mà nay tan lạc bao mùa lá rơi

Hay tin một bạn xa rồi
Bạn bè bốn bể, khắp nơi ngậm ngùi
Mới đây bạn vẫn còn cười
Mà nay bạn đã thành người thiên thu

Cuộc đời như thế đó ư
Như hoa sớm nở, sương mù mau tan
Cuộc đời sao quá mong manh
Bon chen cho lắm cũng thành hư không

Đến khi hơi thở chẳng còn
Thân thành cát bụi, linh hồn về đâu
Thế thì phải sống thế nào
Cuộc đời phải sống làm sao đây nè

Phải chăng "sống gởi thác về"
Cuộc đời chỉ tạm, đừng mê sống đời
Sống sao cho đẹp ý Trời
Sống sao vừa phải lòng người chung quanh.

Thiên Hữu

Thời xưa

Mỗi khi nghe lại bản nhạc này, không thể nào không nhớ lại buổi đi xem cuốn phim (người lớn đầu tiên) chiếu ở rạp hát trên đường Độc Lập gần Air Việt Nam. Nhớ sau đó, một thời những người con gái, ngày ấy, ai cũng tóc dài bện ribbon đỏ, thắt tóc kiểu Juliet. Trông rất dễ thương. Tôi cũng từng "own" vài sợi dây màu đỏ, chẳng còn nhớ có thắt cho chính mình được không? Nhưng nhớ cũng đã thắt tóc cho em gái như thế.

1/29/10

Sáng thức dậy, được một ngày ngủ tới 8 giờ sáng chỉ vì hôm nay có công tác chạy hai trăm dặm gửi tiền cho bạn, nên nói với boss, nghỉ :-)

Vào blog thì thấy cái blog này post từ hồi nào, tự nhiên bây giờ nó bật ra, nghe lại bạn nhạc cũ mà lòng bồi hồi nhìn lại thì đúng là cái thủa  tình yêu (nhí) cứ như sương khói mà cứ ngỡ là "tình yêu" lớn lắm.  Và có lẽ nhờ vậy không nhớ gì mà có nhớ gì thì cũng nhẹ nhàng như sương khói, không có nỗi đau đớn nào ở một thủa mà ai cũng có thể nghĩ là A time for us.  Có phải vậy hay không mà lớn lên tìm hoài cũng không thấy tình yêu, không phải tôi nói đâu nhé, tôi hỏi bạn tôi, ai cũng lắc đầu. Nó chỉ hiện diện ở một thời mà sự mơ mộng "A Time For Us" chưa từng xuất hiện, bạn có hiểu tôi nói gì không? Không hiểu phải không? Vì làm gì có mà hiểu cơ chứ.

Nhưng bản nhạc này tôi muốn tặng cho cô bạn gần đây cô viết "ngày đông giá mong chờ một vòng tay ôm", có lẽ sự mong chờ của cô cũng rất ư là ngắn ngủi bởi khi tôi hỏi cô, có còn đông giá không? Cô nói đang toát mồ hôi đây này, làm gì có lạnh nơi cô ở. :-). Thì ra tất cả chỉ là trong mơ và cũng chả ai còn muốn thực hiện giấc mộng ấy nữa.  Chúng ta đã không còn ... trẻ, phải không?


Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Già

"Thật là mình già ghê đó chứ", chiều chầm chậm rơi xuống với cơn mưa nhè nhẹ rơi sau một tuần mưa như trút nước khiến con lạch trên con đường tôi đi bộ qua, khô cạn bao nhiêu năm, bỗng ào ào với tiếng động, như một cơn lũ nhỏ dưới chân tôi.  Vừa đi vừa nghĩ tới cái ý nghĩ trên mà buồn cười chính mình.
 
Tính nhẩm trong đầu tôi biết tới cái computer từ năm 87, đã hơn hai mươi năm chứ có ít đâu, khi mua cái computer 286 đầu tiên cho con dùng mà mẹ phải quản lý, thuả ấy chỉ dám lướt net bằng AOL vì sợ con bị "nhiễm độc" không điểu khiển nổi, rồi thì có cuốn sách DOS nào đi kèm với cái computer thì tôi cũng mang kè kè bên mình để học vài command.  Cái tính hay học...lóm của tôi cho nên tới giờ này có cuốn sách DOS cũng không dám vứt đi.  Chẳng phải computer programmer gì nhưng có lớp computer language nào ở trường tôi cũng xí xọn lấy học, học muốn bở hơi tai bơi với thiên hạ vậy mà cũng được A, để bây giờ học mà không hành, nhìn lại bài tập hồi đó tôi thán phục tôi, sao mà viết hay thế, có hệ thống thế, bây giờ chẳng nhớ gì hết, rõ là chẳng già sao được.
Thời ấy, đi đâu vào hãng nào làm dĩ nhiên không phải hãng chuyên về computer thì tôi là chột giữa người mù, cái gì cũng học lóm nhanh nhất, chỉ vẽ cho thiên hạ từ Dos sang Window 3 tới Apple, Window 95, 98, XP ... Vista  hết application này tới application khác thiếu điêu còn tính lấy Microsoft certification thì tôi hết cả điều học...lóm, hỏi sao không già?

Thời người ta bắt đầu vào internet, thì tôi cũng đã viết bài chỉ dẫn liên mạng về VN giúp thân nhân biết cách xử dụng email, fax qua computer, dial-up loạn xà ngầu, ôi thôi tôi làm nhiều chuyện tào lao thiên tướng chỉ dẫn ... viễn liên, con nhìn mẹ thì thán phục, nó đi đâu trên net là mẹ nó biết hết, nói nhỏ với nó là con không được như thế, như thế vv....vv...., nghĩ lại cũng buồn cười, chỉ cho già trẻ lớn bé biết cách gài software đánh tiếng Việt,  có lúc tôi đã nghĩ mình phải đi học lớp networking rồi về làm hacker cho thế giới, truy lùng "bad hacker" cũng có lý lắm chứ, có điều lo làm chuyện tào lao, nên học hành tử tế chưa thực hiện được, do đó mộng làm hacker cũng bỏ xó chờ về hưu tính sau.

Chả biết lúc ấy có còn trí nhớ không nhưng mà rõ là mình thấy mình ngu hẳn đi, gọi cho con hỏi rất là ... ngu "con à, con có nhớ hồi đó mẹ hay vào Start, rồi vào Run mẹ đánh config, thì nó hiện ra cái khung hình với những tab để mẹ check những start up program đó, mà sao giờ mẹ đánh command như thế thì không thấy nó hiện ra nữa, con có nhớ command nào không? ".  Hỏi một câu khờ khờ như vậy ai mà nghĩ là tôi đã học programming language không chứ, hỏi mà lòng buồn vô hạn vì không ngờ sao trí nhớ mình nó tệ hại như thế,  thằng con nghe mẹ gọi hỏi, nó cũng chả hiểu mẹ nó đang nói thứ ngôn ngữ gì nữa. Nó bảo mẹ có CCcleaner không? Có, mẹ có. Thì mẹ vào đó mẹ mở ra rồi vào Tool đó thì mẹ sẽ thấy phần Start up.  Ừ nhỉ, nghe lời thằng con thì thấy cái third party này nó dễ hơn là phải nhớ mấy DOS command.  Hỏi sao không già cơ chứ, cứ ôm cái cũ rồi người ta chạy đi hết cả trăm thước, mình còn đứng ngẩn ngơ hỏi sao là vì sao. 

Làm cái gì cũng đâm ra luộm thuộm, bạn gọi, câu đầu tiên không phải hỏi tôi mạnh khoẻ đau ốm ra sao mà hỏi "lại đang làm cái gì đấy, loay hoay với cái iphone cho nó tắt đi", thiệt tình cứ như là cái gương trước mặt tôi vậy, nhìn thấy thì chắc cái mặt tôi cũng đang thẹn thò vì bị bắt quả tang, thì đúng là tôi đang loay hoay gắn cái headphone vào tai để tôi nghe cho khỏi bị sóng làm .. mất trí nhớ của tôi đó mà.  Bởi vì bạn tôi biết rõ bao nhiêu lần gọi cho tôi chỉ  câu trước câu sau là tôi làm mất cú phone bởi tôi loay hoay với mấy cái phone ... hại điện của tôi.  Nhưng mà làm gì tôi cũng phải cố bảo vệ trí nhớ cùn nhụt của tôi, kẻo không như bạn tôi nói được câu trước câu sau thì lại hỏi lại tôi, "ờ nói tới đâu rồi ấy nhỉ" hay là "đang nói chuyện gì quên mất rồi", nghe thật là buồn ... rầu, hoá ra chúng tôi đã già như nhau.  Không khéo bạn tôi có biết là đang gọi nói chuyện với tôi hay là gọi nhầm người cũng không chừng.  Chắc lần sau phải hỏi "này có biết là đang nói chuyện với ai không đấy" , khổ cho cái thân (chúng ta) già!

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2010

Trang âm nhạc

Lang thang trên mạng, đọc thấy giới thiệu trang nhạc Muziic này do một cậu bé 15 tuổi làm, chẳng rõ 15 tuổi hồi nào, nhưng mà nghe âm thanh không dở và cũng không có cái nạn quảng cáo hay nhấp nháy đau cả mắt người... già.  Giới thiệu lại để vừa đọc blog vừa nghe nhạc, khỏi bật stereo, Iphone iphiếc gì cho nó tốn thêm điện :-)
Xin mời.

Chúc mừng sinh nhật




Chúc mừng sinh nhật bạn Châu Tuyến, chúc bạn luôn có một tâm hồn thơ ... thẩn.



Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Ngày Xưa

Thư người bạn học gửi cho nhóm kèm với bài thơ trong một ngày cận Tết.


"Hơn 3 tuần nữa mới đến Tết, mà sao không thấy rộn ràng chờ mong đến Tết như ngày xưa ở VN quê mình. Tại vì mình lớn tuổi rồi, hay sống ở bên này lâu quá rồi. Hay tại vì mình không thấy chợ Tết, chợ Hoa, hay nghe tiếng pháo, hay không ngửi được mùi bánh tét, bánh chưng, mứt, hay mùi của xác pháo... Cho nên mình không ngửi được mùi Tết, không thấy chợ Tết, nên lòng mình không có nôn nóng, rộn ràng chờ đón Tết như xưa . Hy vọng các bạn tìm được mùi Tết, và hương vị Tết của ngày xưa."


Ngày Xưa

Ngày xưa đi học trên đường
Có người theo gót vấn vương không rời
Ngày xưa chẳng nói một lời
Mà nay dẫu có ngàn lời làm chi
Ngày xưa hờ hững qua đi
Ngày nay dẫu gặp nhớ chi hững hờ
Ngày xưa sao lại làm ngơ
Để cho nhung nhớ vẫn vơ trong lòng
Ngày xưa sao vội lấy chồng
Để cho người đó tiếc mong tháng ngày.
Ngỡ ngàng gặp lại hôm nay
Buồn vui lẫn lộn nhớ ngày xa xưa
Dù nay tóc bạc lưa thưa
Ngày xưa tháng cũ vẫn chưa phai mờ

Thiên Hữu

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Mừng sinh nhật

Mừng sinh nhật bạn Nguyễn văn Trùy

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

"Le moi" et "moi"

Qu'est-ce que c'est ? C´est le moi !
Qui est là ? C´est moi !


Thời còn đi học có những kỹ niệm nho nhỏ tuy đã gần bốn mươi năm rồi mà tôi vẫn nhớ rõ mồn một. Hồi đó học Pháp văn ở lớp mười, tôi học với thầy Tấn thì phải. Thầy Tấn lúc đó đã lớn tuổi. Mắt thầy rất kém và thầy thì lại hiền nên không tránh khỏi cái nghịch của đám học trò chúng tôi. Biết chúng tôi hay trêu chọc nhưng không bao giờ thầy tỏ vẻ bực dọc hay la rầy gì cả. Chúng tôi có cảm tưởng như thầy không hiểu hay không muốn biết chúng tôi cố tình trêu chọc thầy. Trong lớp học vỡ lòng về Pháp văn thầy hay dạy chúng tôi bằng những câu hỏi nho nhỏ. Thầy chỉ vào những đồ vật trong lớp và hỏi chúng tôi . “Qu´est ce que c´est ?”. Thế là chúng tôi cùng đồng thanh kêu lớn “Xe tông xích lô !” (C´est un cyclo !). Cứ như thế là chúng tôi cười ầm lên. Không vì thế mà thầy nao núng, thầy vẫn kiên nhẫn tiếp tục dạy chúng tôi bằng câu hỏi đó. Có lần thầy chỉ vào cây bút trước mặt tôi và hỏi “Qu´est ce que c´est?”. Giả bộ như không hiểu thầy tôi trả lời “C´est le moi !”. Nghe tôi trả lời như thế thầy ngây thơ (?) sửa sai “ không, không, như thế thì thầy phải hỏi “Qui est là? và câu trả lời là C´est moi !”. Nghĩ lại mà thấy tội nghiệp cho thầy với lũ học trò nghịch ngợm như chúng tôi.

Ngày hôm nay, tình cờ đọc một câu chuyện với câu hỏi tương tự khiến tôi nhớ đến thầy.

Có một người đàn bà đau nặng. Trong lúc mơ mơ tỉnh tỉnh bà nghe thấy ai đó hỏi mình:

“ Bà là ai ?”
“ Tôi là vợ ông Kỹ sư Nguyễn văn X”
“ Tôi không hỏi bà là vợ của ai, tôi chỉ hỏi bà là ai ?”
“ Tôi là bà mẹ của ba đứa con có hàm vị tiến sĩ “
“ Tôi không hỏi bà là mẹ của ai ? Bà là ai ?”
“ Tôi là cô giáo “
“ Tôi không hỏi về nghề nghiệp của bà, mà bà là ai ?”
“ Tôi là người đàn bà rất thành công “
“ Tôi không hỏi về sự thành tựu của bà, tôi chỉ hỏi bà là ai ?”
“ Tôi là một phật tử thuần thành “
“ Tôi không hỏi về tôn giáo, tín ngưỡng của bà, bà là ai ?”
“ Tôi hay đi chùa và làm việc công quả”
“ Tôi không hỏi bà làm gì và đã làm gì, tôi chỉ hỏi bà là ai ?”

Thế thì người đàn bà nói trên là ai? Ngay cả chính bà ta cũng không trả lời được thì ai có thể trả lời cho bà ta ?

Le moi thì bà ta trả lời được còn moi thì không !

Thế thì ai có thể trả lời được ta là ai ?

Hai cái chữ “tôi” và “cái tôi” chúng nó làm khó dễ tôi nhiều nhất ! Chúng nó gây cho tôi nhiều ngộ nhận và hiễu lầm. Có lúc tôi nói chuyện với bạn nhưng thật sự là “cái tôi” của tôi nó nói với bạn. Thế là bạn lại hiễu lầm tôi. Đôi khi bạn góp chuyện với tôi, tôi cứ đinh ninh rằng “cái tôi” của bạn nó nói giùm bạn. Nghĩ thế nên tôi cũng phớt lờ cho qua. Đâu ngờ đấy là chính bạn góp ý chứ đâu phải là “cái tôi” của bạn !

Khổ thế ! Làm sao tôi có thể biết được lúc nào là bạn và lúc nào là “cái tôi”? Làm sao tôi có thể giải thích cho bạn hiểu là lúc nào "tôi" nói và lúc nào là “nó” ! Tôi luôn luôn nói chuyện nghiêm chỉnh với bạn mà “nó” thì chỉ chờ cơ hội để xuyên tạc. Khổ nỗi tôi không thể nào tách rời cái tôi ra khỏi tôi được. Nói theo ngôn ngữ thịnh hành bây giờ tôi đành phải chấp nhận chung sống với lũ. Mà sống với lũ đâu có dễ dàng gì cho cam.
Nhưng mà nhìn cho kỹ, thì ai ai cũng phải sống chung với một điều đáng ghét nào đó. Dễ gì mấy ai thay đổi được số phận ? Không có cái tôi thì không có vấn đề. Cái tôi nhỏ thì vấn nạn nhỏ, cái tôi lớn thì rối rắm cuộc đời ! Không có cái tôi thì không thể được, nhưng làm sao để giữ đừng cho cái tôi nó quá lớn bây giờ ?
Với một ai đó, bạn có thể rất là quan trọng, nhưng với một người nào khác, bạn lại không là gì cả. Với tôi, bạn rất lớn, nhưng với cái tôi của tôi bạn rất nhỏ, nhỏ chút xíu à ! Chỉ bằng con kiến thôi. Cái tôi của tôi, nó có thể đè bẹp bạn như trở bàn tay. Biết thế thì bạn hãy nên coi chừng cái tôi của tôi. Hay là tôi phải coi chừng cái tôi của bạn ? Không chừng nó còn lớn hơn cái tôi của tôi ? Giao thiệp với bạn mà lúc nào cũng phải giữ kẽ như thế này thì không thoải mái chút nào cả. Không biết lúc nào đến thăm bạn thì bạn lại xuỵt chó ra cắn ? Ngay chính bạn, bạn cũng chẳng biết rõ bạn là ai, thì làm sao tôi có thể biết được.

Thôi thì cứ bắt chước mấy ông Tây bà Mỹ mà sống cho dễ ! C´est la vie ! Take it easy !

Dr. T

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2010

Hội ngộ ở Úc

Gia đình bạn Trần đình Dung gặp bạn Thu Hương ở Úc



Một không khí trong những ngày Lễ cuối năm ở Úc giữa các bạn học cũ


Vợ chồng bạn Trần Đình Dung và Mẹ của Thu Hương

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Du lịch mơ

Cô bạn ở VN thư hỏi  Đông này tôi có đi đâu.  Thưa rằng tôi chẳng đi đâu, ngồi nhà tôi mơ mộng một chuyến đi khác nhưng trước hết tôi phải làm việc đầu tư cho chuyến đi ấy, cho nên bây giờ tôi trùm chăn, đi chơi trong mộng.  Và tôi cũng muốn mời bạn đi chơi với tôi sang xứ Nga nơi có Tchaikovsky, một nhạc sĩ viết nhạc nổi tiêng với Swan Lake, The Sleeping Beauty và hơn hết là ca khúc không thể thiếu vào mỗi mùa Lễ cuối năm, The Nutcracker. Nổi tiếng thế nhưng với những vấn nạn tình của đời riêng và ông đã mất ở cái tuổi chỉ mới ...53. (Không biết Nga có tính tuổi ta không nhỉ, chứ không thì đúng như ông bà mình nói 49 chưa qua, 53 đã tới, và ông nhạc sĩ này tử vào cái năm tai họa nhất đời người rồi).





một đất nước mà người ta nói những cô gái Nga có nét đẹp Tây Phương nhưng mang tâm hồn Đông Phương đó bạn ạ, tôi chưa đến chỉ nghe đọc thế thôi, và dù sao thì xem qua cảnh vật của Baikal và tiếng nhạc theo lối chanting quyến rũ này có khiến cho bước chân bạn cũng muốn lên đường hay không?




Có thấy lòng lâng lâng đi theo giọng hát ngọt ngào của người hát ? Tôi không hiểu lời hát nhưng đóan như lối hát đồng quê nói về tình yêu quê hương đất nước của nguời thôn quê Nga.  Mà có lẽ ở đâu tâm hồn con người gắn bó với thiên nhiên quê hương không khác nhau là bao phải chăng?



Thế nhé, hãy thưởng thức một chuyến đi trong... mộng cùng tôi nhé. 

Happy New Year.

Chúc mừng Sinh Nhật




Chúc mừng sinh nhật hai bạn Nguyễn văn Ân và Đỗ Nghị Jan. 1


Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Cuối năm

Còn mấy ngày nữa là hết năm để sang một năm đánh dấu một thập kỷ chứ ít đâu, mới ngày nào thiên hạ lo lắng sự kiện Y2K sẽ làm thay đổi nhiều điều, là hệ thống điện toán sẽ làm trì trệ toàn thế giới, thế rồi cũng qua, biến cố Sept. 11, 2001 rồi cũng như đám mây mù thổi bay đi những dấu tích của một World trading center của thế giới, nỗi đau của từng gia đình rồi cũng khép lại trong lòng thân nhân của họ mà thôi, nỗi kinh hoàng, chết chóc của Tsunami 2004 cũng trôi theo cơn sóng, đời sống lại tiếp tục đi tới, mọi sự cũng đi qua nhanh như cơn gió thổi, ngày nào còn bé sao mà thời gian ở nhà trường, lớp học lâu thế không biết, ngồi mãi mà chưa thấy mình được làm ... người lớn. 

Bây giờ thì chưa kịp học một trang sách thì mắt đã nhắm nghiền lại, chưa xong cuốn sách thì đã thấy hết năm, thiên hạ lại lo 2012.  Ngày ở mái trường cứ nghĩ không biết mình có sống hết được 1/4 thế kỷ, biết thế nào là thế kỷ khác không? Thế mà sống, vẫn thấy mình chưa ...già, bạn có hỏi tôi có bí quyết gì ư? Chả có bí quyết gì nào hết, cứ lâu lâu xuống Bolsa nhìn những mái tóc vàng, tóc highlight trên những khuôn mặt không còn trẻ là thấy mình còn trẻ chán, khi nào chưa phải nhuộm tóc vàng, tóc highlight gì đó trông giống như con mèo tam thể, là chưa phải ngẫm nghĩ như ông Mai Thảo "Ta thấy hình ta những miếu đền".

Cuối năm, tôi không có một trí nhớ tốt để nhớ mình đã làm những gì và cũng làm biếng đọc lại những gì mình đã viết, đã bảo là để cho gió bay đi mà.  Nói cho đúng tôi chính thức gõ 3 cái blog (cho bạn, cho đời và cho chính tôi) chưa kể những blog phụ không làm chủ, chỉ làm hộ, thì cái blog này tôi gõ ít nhất, thế mà cũng đã thấy ... lắm chuyện quá rồi, sang năm tự hứa sẽ phải in ít  thôi.  Già thì không nên nói nhiều và điều này cũng nên áp dụng cho blog, không nên gõ linh tinh, và nếu bạn thấy tôi gõ nhiều quá thì cũng tại bởi cứ nghĩ mình chưa... già đó thôi, xin bỏ qua cho tôi nhé nếu tôi có vụng về đa (vô tích) sự.

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009

Đàn ông

Tôi có một tuần rất bận rộn vì hai người đàn ông, đúng, một người là đã đủ mệt huống gì tới hai người phải không? Cứ chạy đi chạy lại dọn dẹp cho hai ông, lo cho hai ông ăn uống, sợ hai ông đói khi hai ông vất vả ở nhà hai ông.  Lâu lâu lại phải gọi báo cho ông này biết tôi đang ở nhà ông kia, nếu không ông sẽ hỏi tôi đang ở đâu, may là hai ông cùng ở trong một thành phố, trên một con đường, chỉ không cách nhau một bờ dậu, thế cũng đủ khổ cái thân (già) của tôi rồi.  Dù rằng hai người đàn ông ấy cũng rât lo lắng cho tôi, không cho tôi cầm xách cái gì nặng cả, thế mà cuối tuần, giờ này về nhà tôi nghĩ mai tôi phải ngâm chân tay vào mấy hũ cream may ra mới đỡ hết sần sùi. 

Hết một tuần trôi qua chỉ lo cho hai người đàn ông, để đến giờ này mới có thời giờ ngồi nghe Susan Boyle hát từ cái CD đầu tiên của cô, thả đi cái bong bóng cho nó bay đi.

Có lẽ bạn sẽ hỏi tôi sao tôi có đến hai người đàn ông phải không? Khi người ta ai cũng chỉ có một còn lo ... không nổi.  Ấy là Trời cho tôi đó chứ, nếu kể một người mà đời cho thì là ba chứ không phải hai. Hai đây là hai ông... con của tôi đó bạn à, gọi thế cho nó oai chứ "oải" thí mồ.  Ai nói lo cho đàn ông mà nhàn thì kể cho tôi nghe với nhé. 
Nói cho vui vậy thôi, lo cho ông "lớn" có khi thì khổ, chứ ông "con" thì đó là hạnh phúc trời cho đó bạn à. 

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Mừng sinh nhật

Năm nay ăn Noel xong là không thể quên sinh nhật ông bạn học Nguyễn Hữu Lễ, sao mà mấy chục năm trước ông lại làm khổ bà cụ ông vào ngày này chứ :-), chắc là để tranh quà Giáng Sinh (?)
Chúc mừng sinh nhật bạn Lễ Dec. 25.


Thứ Ba, 22 tháng 12, 2009

Nửa ngày lương

Phải nói cái tháng này những câu chuyện về chó không/chưa hề chấm dứt đối với tôi,bởi vì sáng ra cái tựa báo trong Yahoo "Polluting pets: the devasting impact of man's best friend", đại khái là "những con vật nuôi trong nhà làm ô nhiễm: Sự tác động tai hại của người bạn thân nhất của con người.

Vales, nhóm người ở trường đại học Victoria của thành phố Wellington cho biết chó lớn vừa vừa ăn khoảng 164 kilos thịt chưa kể 95 cân cereal . Mà nếu phải sản suất ra từng ấy lượng ăn cho chó thì phải cần dùng tới một con số khá lớn đất và sản xuất cho chúng ...chó ăn.

Đấy là chó xứ Mỷ, Tây chứ chó VN thì cứ như cái emai mà tôi nhận được tuần trước thì chó VN ăn thức ăn đặc biệt hơn. 
Vì sự nghiên cứu nói ở trên mà người ở New Zealand (Tân tây lan, không biết có phải dịch thế không) đã cho phổ biến cuốn sách "Đã đến lúc ăn thịt chó:.....", nghe mà giật cả mình.  Thế này thì mấy người ăn thịt chó ở Trung Quốc,  Đại Hàn, Phi hay Việt Nam, hay còn cái xứ nào nữa mà tôi chưa được nghe đến, hẳn là mừng, họ sẽ mua cuốn sách về dán ở cửa hàng để "khuyến khích" nguỵ biện cho những người ghé thăm cửa hàng.  Thật ra nếu những con chó ở VN dùng thức ăn thiên nhiên của Trời cho, thì chúng đâu có (gián tiếp) làm ô nhiễm môi trường, thế mà sao chúng bị đem đi làm thịt, trong khi mấy con chó ở bên Mỹ hay Âu, làm ô nhiễm như thế thì lại được cưng như trứng hứng như hoa,  may người cổ võ ăn thịt chúng ở xứ mới thành lập ấy, nếu mà ở Mỹ thì chắc là sẽ lên đoạn ...đầu đài về tội xâm phạm thân thể của "pets".
Và cũng may là cái tin này tới thì tôi không ở VN, chứ không thì tôi mất cái job trông ... chó như ngày hôm qua, này nhé, sáng qua tôi phải dậy sớm vì có lời căn dặn "mẹ phải đưa nó đi sớm, hôm trước con tới trễ 5 phút họ không nhận", thế là sáng qua tờ mờ sáng tôi thức và vào phòng con để ... xin bồng chó nó đi ra văn phòng bác sĩ thú y.  Ai dè nó lại bảo mẹ đi sớm quá, mẹ ngồi chơi nửa tiếng nữa hãy đi, thế là lại ngồi ...chơi sáng sớm.  Đến giờ, tôi vác chó đi , tới nơi nó làm tôi xấu hổ vì nó, nó nhỏ hay sợ mỗi khi có chó khác hay người lạ vào.  Nó "tè" tùm lum làm tôi phải xin giấy chùi nhà cho họ liên tục, có bà còn cười xoà chọc quê tôi, bảo "professional accident " nữa chứ.  Tôi lại bị dị ứng thế là cứ hắt hơi liên tù tì trong khi ngồi ...ôm đống giấy chờ, cuối cùng sau gần hai tiếng thì ký giấy tờ gửi Nacho lại, rồi chiều tới đón, tà tà đi làm chuyện khác. Chiều về tôi báo cho con tôi biết tốn kém chuyện đưa chó đi "nó làm mẹ xấu hổ, con phải huấn luyện nó đi". Con trai hẳn là thương mẹ nhọc nhằn xấu hổ vì con chó của nó, suỳ ra cho mẹ 7 tờ, trả tiền cho chó, cho mẹ sửa xe luôn, tôi nói còn dư, nó nói mẹ cầm luôn đi.  Ôi chao chả bù tôi làm có mấy tiếng mà bằng đi làm cả ngày, lại tiền không thuế nữa chứ. Cho nên nếu cổ vũ cho thiên hạ ăn thịt chó thì tôi làm gì kiếm ra tiền dễ vậy hả trời.  Tác hại cho môi trường ra sao không rõ nhưng cho con người là... tôi là thấy rõ ràng nhất rồi, tương lai người ta nghỉ hưu về trông... chó mà doạ nhau thế thì nguy hiểm quá, cho nên tôi cứ cho Reha Huttin, trong bài báo nói rất đúng: "the human impact of eliminating pets would be equally devastating. Pets are anti-depressants, they help us cope with stress, they are good for the elderly", lúc này tôi chẳng có depression tí nào và nhất định chưa thể là... elderly được :-)

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Không đề

Năm nay tôi gia nhập đám đông đi shop vào giờ phút gần cuối cho những món quà của Giáng Sinh, tính tôi thường cẩn thận đi mua từ Hè, nhưng năm nay đã giao hẹn với các em tôi là phải bốc thăm để mỗi người chỉ mua một món cho một người, mấy cô em la ầm lên là các cổ đã đi mua từ Hè rồi, thế là tôi tính tiết kiệm cho mấy cổ thì mấy cổ đã tính kỹ đi mua sắm từ thời tám tổng nào rồi. Còn sót lại một mình tôi chờ list chả thấy list nên mới đi mua chậm chạp, lang thang chả biết mua gì, cái tật đi vào chốn đông người là tôi hoa cả mắt, nhẩm trong đầu còn thiếu ai, mua cho con trai thì khó quá, chả lẽ lại mua mấy thứ lẩm cẩm nó đã có thể tự mua cho nó, mua mấy thứ không đúng style còn bị chê nữa là, cho nên vào tiệm sách mua gift card cho cháu rồi chân lang thang thế nào vào hàng nhạc, nhìn thấy CD của Susan Boyle, người phụ nữ suýt trúng giải Idol của Anh với giọng hát trong trẻo cao vút, nhìn vào CD những bản nhạc rất đáng nghe lại với giọng của cô, dĩ nhiên tôi cũng vác vào chỗ để cho mình nghe thử, nghĩ đến ông con trai chả hiểu ai bầy cho nghe mấy cái CD nhạc "quê hương" của Việt Nam, lời điệu chả ra làm sao cả.  Chắc là lời dễ hiểu cho anh chàng nên cứ thế mà nghe, cho nên tôi chọn cho nó món quà âm nhạc năm nay, một CD cho nó xong lại nghĩ mình cũng muốn nghe mà chả lẽ chờ nó mở quà rồi lại bảo con copy cho mẹ ư, thì quê quá, thôi thì "one for you and ... one for me" Cứ thế mà loay hoay ra tới quầy trả tiền là ... chóng mặt.  Thì đúng rồi nào có phải là vào tiệm nhạc VN rồi bưng ra cả rổ vì chỉ có 2 đô một CD đâu.

Trong khi chờ đợi món quà âm nhạc thì tôi cho tôi nghe đỡ nghe lại Andrea Bocelli hát Les Feuilles Mortes.  Người ta hay nói đôi mắt là cửa sổ của linh hồn, không nhìn thấy đôi mắt Andrea, nhưng qua cách diễn tả cuả Andrea, cũng đủ "thấy" được sự diễn đạt đầy xúc cảm của người ca sĩ, họ nhìn thấy không bằng đôi mắt mà bẳng cả tâm hồn của họ và truyền đạt đến người nghe bằng giọng hát không phải qua đôi mắt họ phải không?
Cho nên đôi mắt đã chắc là cửa sổ của linh hồn đâu (?)



Gõ xong blog này chẳng biết gọi nó là gì, nhưng muốn tặng cho những người có cùng sở thích nghe nhạc, và đặc biệt ngồi băn khoăn có nên tặng người (cũng yêu nhạc) mới "chỉnh huấn" tôi hôm nay cũng bởi cái chuyện ... chó.:-), hay là ghi "to everyone but you" :-)

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2009

Chihuahua


Lôi ra mấy tấm card để viết, phải cố gắng làm sao năm nay phải gửi trước cho người ta thế mà ngồi một chốc lại tự nhủ thôi để mai gọi cho người ta, chứ một năm viết một lần rồi lại bận lòng người nhận. Vả lại lúc này đầu tôi đang lẩn quẩn cái chuyện.. chó mấy hôm trước. Số là tuần này đọc báo địa phương thông báo số lượng chó nhỏ loại Chihuahua lên quá cao ở tiểu bang California, khiến Cali không thể kham nổi, nếu không có tiền nuôi thì phải giết chúng, tin loan ra thế là lập tức các hội từ thiện súc vật ở các tiểu bang khác vận động đồng bào của họ xin nhận nuôi, các tiểu bang miền Đông thì thiếu... chó mà Cali thì dư (chả lẽ vì thế mà xẩy ra chuyện email về chó, khổ thế). Tin cho biết 25 con chó đầu tiên sẽ được đưa lên máy bay về miền Đông, mà điều này mới thấy là làm chó ở Mỹ sướng thế, mình đi đâu có một mình chứ mỗi con chó này bay đi thì có một người đi theo, tiền vé cho người "cận vệ" và chó đã được hội thiện nguyện trả cho hết chi phí, trời ạ, tôi mà biết tin này tôi cũng xin làm ... cận vệ cho chó, dù tôi chẳng mấy thích ôm hôn hít mấy con chó tí nào cả, nhưng mà cứ bay đi chơi với.. chó thì cũng chịu. Chó tôi nuôi thì tôi quí nhưng cái vụ mà đưa mặt cho chó ... hôn là không có tôi trong đó. Cô em tôi thì còn quá cỡ, lúc nào cũng xưng hô với chó như là cha mẹ không bằng khiến ai cũng phì cười "hả , hả con muốn gì, để mẹ dắt đi ra ngoài nhé, không thì ra bố, bố bế em đi", trời nghe mà không bể bụng ra thì thôi. Lần đầu nghe cô xưng hô như thế, bà mẹ chồng cô cười tí nữa ngã ra khỏi ghế, còn tôi thì cứ thắc mắc ai lại chế ra cái vụ "cha mẹ cho chó" bao giờ vậy không biết.
Trở lại chuyện chó nhỏ Chihuahua đó, mới thấy xứ người ta quí súc vật ra sao, mới tuần trước thôi ở thành phố tôi có ông nào đó chó ông đẻ nhiều quá, chắc ông không thể chăm sóc nổi tính đem vào rừng thả cho đi hoang, bị người ta bắt gặp, kêu cảnh sát, chả biết cảnh sát truy thế nào mà tìm ra thủ phạm là ông ta, thế là phải vào tù chờ ngày xử vì hành hạ súc vật và còn bị đóng phạt 15 ngàn đô nữa chứ.
Nói cho đúng thì tôi cũng là chủ phụ một con chihuahua 14 năm chứ có phải ít đâu, từ khi nó còn thơ mấy tuần đến khi trở thành một cụ già 14 năm tuổi. Chẳng qua con tôi khi bé bị chó vồ nên sợ chó đến xanh mặt mỗi khi ra đường. Thấy chó là chúng vội băng sang đường khác, mãi đến khi lớn thì chỉ còn cách mua con chó nhỏ để chúng nuôi cho hết sợ, quả nhiên chúng hết sợ chó và yêu chó vô cùng, dĩ nhiên là chúng đưa cả mặt cho chó.. hôn mà không sợ gì hết. Thân thiết thế đến khi chúng vào đại học thì nhường lại con Tôtô cho tôi chăm sóc, thế là ngày ngày đi làm về tôi và chó ngồi cạnh nhau, an ủi nhau những ngày tháng hai anh chủ của nó vắng mặt. Sáng tôi đi làm, nó ngồi trong giường nó trông ra cửa không thèm nhúc nhích, còn chiều tôi về thì nó đã đứng rung chuông cổ mừng ngay cửa chờ tôi. Tội nghiệp nhất là về già nó bị tiểu đường , mắt nó bị mù nhưng nó vẫn biết đường đi ngõ vào, biết chủ đứng ở đâu để chờ. Cho nên hai ngày sau Thanksgiving cách đây mấy năm, nó nằm liệt không ăn uống. Tôi đành gọi hai anh chủ về nói lời giã biệt, lạ thay nó đứng dậy vui mừng bước đi. Con tôi mang nó vào phòng mạch bác sĩ thú y để tiễn đưa nó, vì nó đã quá đau đớn, gầy sộc đi chỉ còn da bọc xương.
Chiều về, tôi thấy hai anh chủ mắt mũi đỏ hoe, hỏi sao, đã xong và con tôi nhờ họ thiêu nó. Tưởng đâu thiêu thì thôi, ai dè tuần sau nhận hai cái thiệp chia buồn rất trịnh trọng, một của văn phòng và một của nhà quàng kèm theo cái hộp gỗ rất đẹp, mở ra thì là gói bột. Thì ra họ gửi lại tro tàn của Tôtô cho chúng tôi. Người ta làm cẩn thận thế, con tôi bảo đã trả tiền để chọn cái hộp đẹp nhất cho Tôtô, cho nên tôi vẫn phải để nguyên trong đó, chả dám vất đi đâu. Đã mấy năm qua rồi, lâu lâu lại tưởng như nghe tiếng chuông cổ của nó ở đâu đấy. Bây giờ con tôi đã lại có con chihuahua khác, Con Nacho không ngoan bằng con cũ vì nó không được hai anh chủ mang đi học ở trường như con trước, có nhắc nhở con tôi phải lo dậy nó thì nó bảo "mẹ à, con chó này nó là illegal, nó "mất dậy"". Một hình thức nuông chiều lười biếng của chủ. Con tôi cứ dụ tôi mang về nuôi vì nó nghịch ngợm quá, nhưng tôi từ chối vì "mai đây mẹ về hưu thì mẹ trông cho chứ bây giờ mẹ còn ... lo đi chơi", trông nó thì suốt ngày ở nhà với nó thì còn đi đâu được nữa.

Nhắc đến chó mới nhớ những người bạn tôi đã không khỏi lo lắng email và phone cho tôi đủ điều về sự kiện "Ngày 13 của tôi" vừa qua, khuyên tôi đủ điều, ai cũng tưởng tôi sẽ khóc nhè nên lo. Có người còn khuyên một cách rất "kỳ thị... giới tính" là quên đừng nhớ tới... đàn bà nữa chứ. Coi bộ khuyên kiểu này thì hơi (bị) khôn. Nhưng có như thế, tôi mới biết tình bạn là ở đâu, phải không? Cám ơn những người bạn của tôi.

Cho nên tôi đã không viết card mà dành thì giờ gõ linh tinh kể chuyện cho bạn nghe và chúc các bạn một mùa Lễ Giáng Sinh đầy Bình an và Hạnh phúc

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Bài hát mùa Đông

Merry Christmas and Happy NewYear !!!

Winter Song



Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Chúc mừng Giáng Sinh

Lời chúc mừng Giáng Sinh của Ngọc Anh gửi đến các bạn

Ngọc Anh và các bạn ở Đà Nẵng

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Ngày 13 của tôi

Hôm nay đúng là ngày 13 "xấu xí", cơn mưa vừa tạm dứt sau hai ngày mưa như trút nước, những con đường ở thành phố quận Cam làm tôi nhớ tới cái clip diễu với câu hát nhại "Hà Nội muà này lắm những cơn mưa" với những hình ảnh ngập lụt.  Để tôi bỗng nghĩ quận Cam ở Mỹ cũng có khác gì, nhưng may mắn là chỉ khi cơn mưa dứt thì đường phố trở lại bình thường.  Nhìn ra sân hàng rào như đang... cháy, khói bốc từng cơn, hoá ra sau cái lạnh bây giờ nắng chiếu vào hơi nước bốc lên cuồn cuộn như những làn mây mỏng.  Trời đất là thế, cứ mưa rồi nắng cũng là điều tự nhiên, chỉ là lòng mình có xao xuyến hay không?

Buổi sáng của tôi lẽ ra là rất đẹp khi sau "cơn mưa trời lại sáng", thế mà đọc cái email, dù không muốn nghĩ , không muốn nói vài ba câu cũng thấy bực mình.  Cái email nhân danh "bạn bè" để thông tin với lời lẽ khích bác thiếu tế nhị đầy tính cách kỳ thị.  Không hiểu chủ ý của người gửi là như thế nào, để thông tin? về một điều mà ai trong thế hệ bạn bè người gửi cũng đã rõ, tôi tin  ai trong bạn học tôi, ai cũng đã hiểu rất rõ giá trị của "the man's best friend" như thế nào, và cũng không ai có thể nhẫn tâm ngồi vào bàn nhậu để ăn những món ăn những như thế, và nếu để thông tin thì có cần phải "châm chích" những câu như đầy tích cách miệt thị tới một thiểu số của cộng đồng "công giáo Bắc Kỳ 54" không? Tôi tin không phải ai ở khu ông Tạ ngày xưa như trong thư mô tả đều ăn thịt chó, và cũng không phải là người "công giáo", cứ nhìn nhan nhản những con vật tội nghiệp đang bị xẻ ra đâu đó như trong hình gửi thì có  cần phải là người công giáo từ khu ông Tạ đâu?   Nhắc lại một hình ảnh quá khứ với lời lẽ "chắc nịch" như thế có ích gi giữa bạn bè không nhỉ?  Chưa kể lời ví von giữa thức ăn của con chó VN và người ăn .. thịt nó, cũng như nó.

Đọc bức thư làm tôi nhớ lại bữa ăn hôm qua, ngồi nghe những người đàn ông ngồi kể chuyện, một ông kể lại chuyện ly dị của ông, ông kia bảo "ai bảo mày lấy người Huế, cho mày chết", tôi đã không chịu nổi lời phán đóan chắc nịch của người đàn ông còn đầy tính cách kỳ thị địa phương như thế, người đàn ông  cho rằng ông đọc rất nhiều sách, ông có đầu óc phóng khoáng tự do, thế hệ hippy ngày xưa đó ư?  Có lẽ đất nước này chỉ có thể một lòng để xây dựng đất nước khi những con người VN ấy, không còn tính kỳ thị địa phương, bàn tay có ngón dài ngón ngắn, ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu, nhưng không thể vì thế mà áp đặt tất cả mọi điều không tốt cho cả một cộng đồng.

Cái hay cái đẹp có thể là của mỗi miền, nhưng những cái xấu xin hãy nhớ không có của riêng người Bắc, Trung, Nam  mà chỉ có của (chung) con ngưòi Việt Nam xấu mà thôi!, phải không?

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Chúc mừng sinh nhật

Chúc mừng sinh nhật hai bạn Lê thị Mai và Nguyễn Thanh Lộc Dec. 10.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Lại chuyện... nhạc

Giữa một ngày thật bận rộn lại có chuyện vui cho vơi áp lực của đời sống. Chẳng là tôi chờ đợi hai cái CD nhạc của người bạn gửi tới, tôi đã dặn ông đưa thư là tôi đang chờ thế mà ông đưa thư già lẩm cẩm, thư tới ông không nhớ tên tôi, ông ngâm luôn cả 10 ngày trời, cuối cùng ông lại giao cho phòng Human Resource.  Ông già đưa thư vốn đã quen biết ông biết rõ tên tắt tôi hay viết ra sao, thế mà nhìn cái phong bì thư mà người gửi thì cũng làm biếng hay ngây thơ mà ghi y chang tên tắt của tôi, thế là báo hại ông đưa thư không nhớ là ai vì tôi thì vốn ghi tên bằng chữ thường còn người gửi thì lại viết hoa, mà viết hoa thì người ta tưởng là một công ty hữu hạn nào đó.  Ông đưa thư sợ có "chất bột trắng" hay sao đó, nên giao cho tổ chức họ nghiên cứu.  Và cũng vì thế mà cô nhân viên lại cứ tưởng một "người ái mộ bí mật" nào đó tặng cho cô hai đĩa nhạc cho cô  tha hồ nghe cả tuần này.  Mãi đến khi tôi nhớ ra vội viết email hỏi ông đưa thư, là thư tôi sao chưa tới, ông mới nhớ ra và đi đòi cho bằng được, từ chỗ ông tới chỗ cô nhân viên chỉ có vài chục bước nhưng ông phải đi suốt buổi sáng mới đòi được món quà đi lạc cho tôi.  Ông trở về cười toe, rồi nói tại ông nhìn chữ viết hoa ông tưởng cái hãng nào chứ.  Thật là tai hại, may mà ông còn tìm ra được để giao cho tôi, làm cho tôi có một ngày vui vì nụ cười cầu tài của ông và món quà suýt nữa bị mất tích.  Thôi thì coi như món quà Giáng Sinh đến sớm cho tôi vậy nhé, có lẽ nhờ muà lạnh trời tắt nắng sớm, bạn tôi chắc hết chuyện làm mới nghĩ ra chuyện "burn" mấy cái CD nhạc cho tôi nghe. Chứ mà có nắng thì bao giờ có chuyện CD đi lạc chứ nhỉ. 
Và tôi cũng sẽ có việc làm là học lại cái món sinh ngữ vốn khá mà giờ thành dốt, một chữ cũng không còn nhớ.  Thí dụ nghe Aline có câu
"J'avais dessiné sur le sable" thì 10 lần như một tôi nghe ra làm sao cứ thành "giờ về đi ciné... " thế có chết không cơ chứ.  Cho nên bạn tôi biết tôi dốt muốn cho tôi  nghe (vưà học) suốt một đời sau đó mà, phải không?


Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Nhạc


Trời thì lạnh nằm co ro trong chăn nghe mấy bản nhạc Andrea Bocelli hát, do là người bạn thấy tôi nghe Andrea Bocelli hát cho nên chia cho tôi mấy bài nữa để nghe. Khiến cho tôi có thêm có thêm việc là tìm tòi dịch mấy bản nhạc ra để nghe coi có thấm tí nào không?

Kể ra nghe nhạc ngoại cũng giúp cho mình cách học sinh ngữ đó chứ, hmm, coi bộ đây có thể là một "hobby" mới cho tuổi... già.  Tôi có vài điều rất dở về những gì liên quan tới nghệ thuật là coi phim không nhớ tên tài tử, nghe nhạc không nhớ lời, đọc truyện không nhớ chi tiết :-), cứ "vô tư" đọc rồi "vô tư" quên, cho nên cứ nghe đi nghe lại may ra nhớ được vài điều, cũng là điều cần tập cho trí nhớ phải không?

Chả trách trong  nhóm phụ nữ đi du lịch cùng, hầu như ai cũng bắt đầu đi học hát, bắt đầu một niềm vui mới cho nửa đời sau.  Nơi đây không có lớp dậy nhạc chứ không thì chắc tôi cũng xin ghi tên học thanh nhạc, để làm gì ư ? Để về ngâm nga may ra thuộc mấy câu nhạc cho khỏi quên, chứ không mới đây mấy ông  cùng làm việc truyền thông, gửi cho mấy cái link, ông bảo vào mà nghe boss ông hát, tôi tưởng là trưởng phòng ông hát , hỏi lại sao không thấy ai hát cả, ông mới giải thích cho tôi nghe là "boss" là người quản lý đời các ông bao nhiêu năm nay đó thôi. Thì ra thế.  Nói một nửa đời chưa đủ, nửa đời sau phải học hát, đi đâu còn có người xách túi cho, chứ cứ im ắng suốt cả đời là hỏng kiểu, phải không?

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Tĩnh

Có buổi tối như hôm nay, nghe  bản nhạc La Voce Del Silenzio (The Voice of Silence) trong đêm đem lại chút bình an, thôi cứ nghe lời Ý rồi nghĩ sao thì nghĩ, chứ đọc bản dịch tiếng Anh sao mà tôi nghĩ chắc Google dịch hay sao đó dở ơi là dở, dù sai sót chắc cũng không là bao.
Cứ cái kiểu như tôi thì chắc tôi còn lâu mới có duyên tới đất Phật chiêm ngưỡng như cô bạn học sắp sửa có nhân duyên đi viếng.  Phải là người Phật Tử thuần thành như cô bạn chứ như tôi suốt ngày chỉ tìm sự yên lặng của tâm  mình trong nhạc "tào lao vớ vẩn" chứ có nào đọc kinh kệ gì đâu cơ chứ.:-)

Gõ thêm,
Tặng cô bạn vừa bảo tôi "sao độ rày nghe nhạc nhiều thế", không phải thế đâu, vẫn nghe chỉ không mời ai nghe chung, chỉ là độ rày chịu khó mời bạn nghe cùng đó thôi, nghe bạn than buồn, than già, than làm biếng, cho nên mới mời bạn nghe nhạc giải khuây. Và cũng vì thế nên "chăm chỉ" phóng dịch luôn bản nhạc của người ta ra tiếng Việt theo ý của blogger như sau, đừng cười nhé, mai đây về hưu học tiếng Ý, thì có thể chính xác hơn :-)
Đừng bảo ngươi ta yên lặng (thiền) thì thấy Phật, thấy Chúa, còn mình tĩnh thì chỉ thấy ...người.


 

Tiếng nói của yên lặng:


Em biết không anh muốn được yên lặng để suy tư , 
anh nghe giọng nói nào trong anh từ nỗi lặng yên.
Chúng trở lại và rất sống động, 

anh nghĩ đến cái chết bây giờ.
Và những người anh yêu qúi

từ biển yên tĩnh kia là những ngọn sóng
trong mắt anh và những gì anh nhớ trong biển yên.  

Anh nhớ em nhiều hơn

Có những điều trong yên lặng
Anh không hề trông đợi bao giờ
Anh muốn nghe giọng...

thình lình anh nhận ra trong yên lặng 

có hình ảnh những gì em đã nhạt phai

và anh cảm thấy tình yêu
Anh nhận ra em trong trái tim anh, 

chiếm cả trái tim anh.
Em không mất gì cả
Em đã không mất gì
Em chưa hề biến mất bao giờ

Anh muốn được lặng yên một chút
để suy tư em biết không
nhưng có những điều trong yên lặng
anh không hề trông đợi bao giờ
anh muốn nghe một tiếng nói....

thình lình anh nhận ra trong yên lặng 

có hình ảnh những gì em đã nhạt phai

và anh cảm thấy tình yêu
Anh nhận ra em trong trái tim anh, 

chiếm cả trái tim anh.
Em không bao giờ  phai mờ
Em không bao giờ  phai mờ
Em không phai mờ bao giờ



La Voce Del Silenzio :


Volevo stare un po' da solo
per pensare tu lo sai…
ed ho sentito nel silenzio
una voce dentro me…
e tornan vive tante cose
che credevo morte ormai…

E chi ho tanto amato
dal mare del silenzio
ritorna come un'onda
nei miei occhi,
e quello che mi manca
nel mare del silenzio
mi manca sai molto di più…

Ci sono cose in un silenzio,
che non mi aspettavo mai,
vorrei una voce…

Ed improvvisamente
ti accorgi che il silenzio
ha il volto delle cose che hai perduto
ed io ti sento amore,
ti sento nel mio cuore,
stai riprendendo il posto che
tu non avevi perso mai,
che non avevi perso mai,
che non avevi perso mai…

Volevo stare un po' da solo
per pensare tu lo sai,
ma ci son cose in un silenzio
che non mi aspettavo mai,
vorrei una voce…

Ed improvvisamente
ti accorgi che il silenzio
ha il volto delle cose che hai perduto,
ed io ti sento amore,
ti sento nel mio cuore,
stai riprendendo il posto che
tu non avevi perso mai
tu non avevi perso mai
tu non avevi perso…
tu non avevi perso mai.


The Voice of Silence:


I wanted to be a little 'alone
to think you know ...
and I have heard in the silence
a voice inside me ...
they return and live so much
I thought death by now ...

And who I loved so much
from the sea of silence
returns a wave
in my eyes,
and what I miss
in the sea of silence
I miss you know much more ...

There are things in silence,
I did not expect ever
I would like a voice ...
And suddenly
you realize that the silence
has the face of what you have lost
and I will feel love
I feel you in my heart,
taking up the place
you did not lose anything,
who had not lost anything,
that you had never lost ...

I wanted to be a little 'alone
to think you know,
but there are things in silence
I did not expect ever
I would like a voice ...
And suddenly
you realize that the silence

has the face of what you have lost,
and I will feel love
I feel you in my heart,
taking up the place
you did not ever lose
you did not ever lose
you did not lose ...
you did not lose ever.


Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

Cuối ngày

Một ngày rất bận rộn sau mấy ngày nghỉ, ăn với uống, dù không ăn một miếng gà Tây nào, cũng chỉ muốn ngủ và ngủ cho hết muà Đông. Tưởng tượng đang nằm trong chăn ấm mà phải vùng dậy "bò" ra đường khi trời còn trăng, thì có khổ không cơ chứ. :-(

Chiều về, đã thế cả khu lại bị cúp điện, cơm không có mà ăn, computer bị shock hay sao đó, bật mãi thì chạy mà "cửa sổ" không thấy bật lên, tức mình hay là mấy ông nhà đèn làm "shock" cái máy của mình.  Mở ra thì chỉ thấy dây và dây thôi thì cầm cái bình không khí xịt một vòng rồi... cầu nguyện cho nó bật lên để đến cuối tuần, sau khi save files rồi hãy đòi tiền mua máy mới vậy. May quá, thế mà nó chạy lại, cũng chả hiểu tại sao, nói kiểu này thì mấy ông lại bảo thì nó giống... phụ nữ, cứ như có người bạn mới than là "cô con gái đúng là khó hiểu như... phụ nữ", nghe cứ buồn cười làm sao, thấy cũng vất vả cho một đời đàn ông, bao nhiêu năm chưa chắc hiểu được vợ, giờ tới con gái, hi hi.  Cũng đáng đời cho mấy ông hay tuyên bố "yêu hết cả nửa dân số trên thế giới" vì thế mới bị đoạ! 
Nói đùa cho vui khi trăng đã tỏ, không biết ngày đã qua rằm hay chưa. 
Thôi bỏ vào đây bản nhạc cô bạn mới gửi cho nghe để mời cả làng cùng xem, cậu nhỏ có giọng hát hay và lời hát thì thật là cảm động.


Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Stand by Me

Người ta gửi cho cái clip khá lâu rồi mà vẫn không buồn mở ra xem, cho tới hôm qua nghĩ tới chuyện "Stand by me" trong đời sống.  Ai cũng cần có một cái bóng mát cho mình trú núp dưới tàn trong những cơn nắng  cháy, những cơn mưa bão, à nhưng mà giông có sét thì chắc là phải tránh xa chứ nhỉ ?
Thôi thì nghe một bản nhạc cho một ngày Chủ Nhật cuối tháng 11, đã gần cuối năm rồi còn gì, hôm qua nhà ai đã giăng đèn cho một ngày Chúa giáng sinh. Lại một năm nữa rồi sẽ cũng đi qua!

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

Chia Buồn



Nhóm học sinh 12PCTA2-74 xin thắp một ngọn nến chia buồn cùng gia đình bạn Trương Cừ

Trương Cừ vừa rời khỏi bạn bè về chốn vĩnh hằng
6/3/56 - 25/11/09


Người bạn ngày hôm qua

Người bạn ngày xưa



Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

Hy vọng (?)









Hình của Cao Tường

Sáng muà Thu trời còn rất tối, và như thế là tôi không thể nào mở mắt ra được khi ngồi trên xe bus đến sở, thế nhưng trong mắt tôi là hình ảnh của người bạn học cũ nằm yên lặng với giây nhợ, ống thở trên giường bệnh, một hình ảnh không có, không còn gì sống động cả, không biết diễn tả thế nào cái hình ảnh bi thương đó, một hình ảnh chắc chắn đang làm đau lòng những người thân của người bạn, bạn nằm đó trong nỗi thương tâm lo lắng của thân nhân, mà có lẽ ở đâu đó trong vô thức của bạn, tôi chắc anh ta cũng  không muốn làm đau lòng người vợ người con của mình về hình ảnh đau buồn ấy. Ai rồi cũng phải đi qua một chuyến đò của đời mình, sang một bến khác bỏ lại tất cả những gì gọi là "đời sống".

Nhận được tấm hình do các bạn chuyển đến, tôi hơi bàng hoàng nhớ đến lời mẹ tôi mắng chúng tôi lỡ mà chụp hình bà đang lúc ngủ, mẹ tôi bảo kiêng cữ không chụp người ta đang lúc ngủ, dù tôi thấy những đứa bé ngủ như thiên thần, dễ thương lắm, chụp có sao đâu, nhưng các cụ kiêng thì cứ kiêng, vì chụp lúc ngủ thì như chụp người ta nằm trong 6 tấm rồi, cho nên kiêng là vì thế.  Giờ đây tấm hình bạn nằm bất động, làm cho ít nhất là tôi, người bạn học cũ lan man chuyện đời.  Thế sao! chúng ta đang đi dần vào cái tuổi bệnh lão tử đó sao.

Có một thời tự nhiên thấy mình không còn ai mời đi mừng thiên hạ sinh con thì biết mình không còn trẻ, đến khi chỉ đi thăm người bệnh thì cũng thấy mình đang ở đâu trên xa lộ cuộc đời. Đến hôm nay nhìn hình bạn thì thực tế "phũ phàng" mà lắm lúc mình cứ tự dối mình là "young at heart" nhắc nhở là phải làm di chúc đi là vừa.  Chẳng phải là làm di chúc để lại cái mảnh vườn mấy thước dăm chậu lan đất mà làm di chúc là khi tôi nằm đó, con tôi sẽ không chụp hình tôi, bởi vì tôi muốn những người thân, bạn bè nhớ đến tôi khi còn sống, dù là nhớ khuôn mặt đăm đăm khó chịu chăng nữa, đừng để ai nhìn thấy hình ảnh "não nùng" của tôi nếu chẳng may chung quanh tôi là những giây nhợ lằng ngoằng. Buồn lắm, là đàn bà mà sáng nào cũng phải soi gương làm ... điệu, bấy giờ mà bị chụp hình thì coi làm sao cho được.
Cho nên tôi phải ghi ngay vào giấy dặn dò con tôi, chẳng phải vì tôi kiêng như mẹ tôi, tới lúc phải đi thì đi thôi, chả phải vì chụp hay không chụp, cũng chả phải vì chuyện người Tây Phương tránh chụp như thế, mà chỉ vì nhát và mắc cở như thủa nào, đến chết cũng vẫn xấu hổ như thường. Nhất là khi minh không còn nhìn thấy chính mình trước ống kính (thì không "fair" cho mình chút nào). 

Lan man nghĩ những điều vẩn vơ như thế cho vơi nỗi ưu tư đang đến trong lòng, tôi nghĩ tới người bạn nằm đó, bạn đang nghĩ gì, tôi chỉ còn biết cầu chúc cho bạn tránh được những đau đớn sau cùng, được ngủ một giấc ngủ êm đềm, vì như các bạn thông tin, căn bệnh của bạn chỉ còn là vấn đề thời gian.  Tôi chỉ còn biết cầu mong như thế trong buổi sáng một ngày trước lễ Tạ Ơn nơi đây. Có nỗi buồn nào rơi xuống trong một sáng cuối Thu.  Tự nhiên tôi nhớ đến tấm hình trên trang web tình cờ trông thấy sáng nay, chỉ còn một chiếc lá trên cành cây khô, để nhớ tới bài chính tả thật là xa xưa, một bài chính tả tôi không còn nhớ tên nhưng nó nhắc đến chiếc lá cuối cùng.  Trong lòng tôi vẫn muốn tự dối tôi, rằng bạn sẽ không phải là người đầu tiên trong lớp học tôi để tôi phải nghe tin buồn.  Tôi vẫn nuôi niềm hy vọng,dù rất nhỏ. 

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Tình

Có ai đó gửi cho cái clip Nhớ Thương do chính tác giả hát, cho nên mới lại lan man gặp cái clip này.
Những điều nói về Tình yêu thì đã cũ, cũ như trái đất rồi còn gì, nhưng mà những tấm hình ở đây đẹp quá dễ thương quá nên post vào đây, nhất là sau khi đọc mấy bài thơ buồn của Nguyệt Cầm, để ngôi ngẫm nghĩ đến chuyện muôn đời làm khổ thiên hạ. Đó là một chữ Tình!.
(nhưng mà phải nói bài hát đệm, dở quá, hay tại mình cũng gìa như trái đất nên không cảm nổi nhỉ)

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2009

Chuyện cô giáo

Ngày 20-11ở Việt Nam học trò mừng thầy/cô giáo.  Lẽ ra tôi cũng phải gõ cái gì mừng thầy cô tôi chứ nhỉ, nhưng phải cái tội học trò làm biếng, thấy người ta chúc mừng, nên cứ vào "nhà" người ta xem người ta mừng thầy mừng cô ra làm sao, người thì làm thơ, viết văn, viết thư cho thầy cô, đọc một hồi thì thấy mình mà gõ cái gì nó cũng thừa ra, thôi chi bằng cảm tạ công ơn thầy cô ngày xưa, cứ để ở trong lòng.  Chứ thầy/cô mà thấy học trò ngày nay chả làm nên cơm cháo công danh gì, thầy cô còn buồn hơn, chi bằng thầy cô cứ xem như học trò xưa thì rất ngoan, nhưng chậm lớn nên bây giờ thì cúp cua đi chơi mất tiêu. 
Chuyện cuộc đời các thầy cô thì có rất nhiều, nhưng nhật ký của một cô giáo thời này thì có truyện này khá vui, để dành cho các cô thầy của lớp tôi cùng đọc vậy. Không biết các thầy cô (bạn học) có chịu chia xẻ niềm vui nỗi buồn của họ cho mình đọc không nhỉ (?)

Mừng sinh nhật


Mừng sinh nhật 20-11 của cặp bạn bè "sinh đôi" ở hai nơi khác nhau, giờ đây mỗi người một châu có nhớ giờ phút bên nhau như thế này không nhỉ.
Chúc mừng sinh nhật các bạn Phước - Quế

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Chuyện người, chuyện mình

Lang thang sang trường lớp của người ta, bạn bè người ta nhộn nhịp vui ghê, thì ra thời nào, lớp nào cũng có những câu chuyện như nhau gọi là chuyện bây giờ mới kể, đọc vui ra phết ấy chứ. 
Lớp tôi cũng mấy ông Doc, thế mà chả ông nào chịu gõ một dòng nào những câu chuyện thời xưa, có ông hay gõ chuyện đời nay thì lâu nay lặn đi đâu mất tiêu.
Hình như sắp tới ngày thầy/cô giáo (20-11, vậy mà lâu nay tôi cứ nghĩ 20-10), mà lớp thì có nhiều cô/thầy giáo, cho nên cũng phải sửa soạn tấm lòng mà nhớ đến những người thầy cũ. 

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Đa mang (?)


Chống cằm nhìn gió bay đi
Để khỏi ... đa sự, thôi thì ... đa mang

Dĩ nhiên không phải thơ tớ, mà là sáng sớm bạn học gửi cho bức hình Phật ngồi suy tư "dễ thương" quá, Cám ơn bạn!
Chưa hề thấy bức tượng Phật nào ngồi... mơ, gối cằm như thế, chắc phải về chụp một tấm giống hệt... Phật mà post vào cho đúng với câu thơ trên chứ nhỉ :-)
Nhưng mà, hu hu, ông bạn "mắng khéo" tớ lắm chuyện, đa mang đấy.

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Nghe nhạc

Có những ngày đi qua biển, nghe bản nhạc rót vào tai, hỏi lòng sao không xúc động. Cho dù không hiểu lời nhạc chăng nữa, người ta cũng hình dung nỗi cô đơn của con người giữa những con sóng (?) Một sự chia tay tha thiết nào đó, mà nỗi buồn theo từng lời nhạc như cơn sóng đổ vào hồn!





CARUSO
by artist Lucio Dalla

Qui dove il mare luccica
e tira forte il vento
su una vecchia terrazza davanti al golfo di Sorrento
un uomo abbraccia una ragazza
dopo che aveva pianto
poi si schiarisce la voce e ricomincia il canto:

Te voglio bene assai
ma tanto tanto bene sai
e' una catena ormai
che scioglie il sangue dint' e' vene sai...

Vide le luci in mezzo al mare
pensò alle notti la in America
ma erano solo le lampare
e la bianca scia di un'elica
sentì il dolore nella musica
si alzò dal Pianoforte
ma quando vide la luna uscire da una nuvola
gli sembrò più dolce anche la morte
Guardò negli occhi la ragazza
quegli occhi verdi come il mare
poi all'improvviso uscì una lacrima
e lui credette di affogare.

Te voglio bene assai
ma tanto tanto bene sai
e' una catena ormai
e scioglie il sangue dint'e vene sai...

Potenza della lirica
dove ogni dramma e' un falso
che con un po' di trucco e con la mimica
puoi diventare un altro
Ma due occhi che ti guardano
così vicini e veri
ti fanno scordare le parole
confondono i pensieri.

Così diventò tutto piccolo
anche le notti la in America
ti volti e vedi la tua vita
come la scia di un'elica.

Ah si, e' la vita che finisce
ma lui non ci pensò poi tanto
anzi si sentiva felice
e ricominciò il suo canto:

Te voglio bene assai
ma tanto tanto bene sai
e' una catena ormai
che scioglie il sangue dint'e vene sai...

Te voglio bene assai
ma tanto tanto bene sai
e' una catena ormai
che scioglie il sangue dint'e vene sai.

Here, where the sea shines
and the wind howls,
on the old terrace beside the gulf of Sorrento,
a man embraces a girl
he wept after,
then clears his throat and continues the song:

I love you very much,
very, very much, you know;
it is a chain by now
that melts the blood inside the veins, you know…

He saw the lights out on the sea,
thought of the nights there in America,
but they were only the fishermen’s lamps
and the white wash astern.
He felt the pain in the music
and stood up from the piano,
but when he saw the moon emerging from a cloud
death also seemed sweeter to him.
He looked the girl in the eyes,
those eyes as green as the sea.
Then suddenly a tear fell
and he believed he was drowning.

I love you very much,
very, very much, you know,
it is a chain by now
that melts the blood inside the vein you know…

The power of opera,
where every drama is a hoax;
with a little make-up and with mime
you can become someone else.
But two eyes that look at you,
so close and real,
make you forget the words,
confuse your thoughts,

So everything became small,
also the nights there in America.
You turn and see your life
through the white wash astern.

But, yes, it is life that ends
and he did not think so much about it
on the contrary, he already felt happy
and continued his song:

I love you very much,
very, very much, you know,
it is a chain by now
that melts the blood inside the veins, you know…

I love you very much,
very, very much, you know,
it is a chain by now
that melts the blood inside the veins, you know…

(translation: author unknown)

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Chuyện ăn

Trời chiều tưởng cơn mưa sẽ đến nhưng trời chỉ có một cầu vòng thật đẹp dắt ngang thành phố.  Tôi ngồi trên xe mà lòng chỉ nghĩ đến... ăn chỉ vì đọc bài báo Ăn với bạn Tây của ông Nguyễn Hưng Quốc, tưởng ông nói chuyện cách ăn uống món Tây ra sao , hoá ra ông chỉ nói tới món ăn VN. Làm tôi nhớ một lần đi ăn Phở với ngươì kỹ sư cùng phòng, tôi đùa bảo người Việt khi ăn phở thì húp xùm xụp và có khi bưng cả tô lên húp nước phở, thế là tên kỹ sư bưng luôn tô phở lên húp, ra cái vẻ rất sảng khóai vì nước phở. Từ đó trở đi anh chàng mỗi khi đi ăn phở đều bưng cả tô lên húp, xem ra anh chàng này "nhập gia tuỳ tục" rất nhanh.  Bây giờ ngoài Phở còn có món Bánh Mì đã đi vào dòng chính ở xứ Mỹ, khi bản tin của Yahoo tuần trước có đăng nguyên chữ Bánh Mì thay vì sandwich. À quên còn món Gỏi cuốn tuy được gọi là Spring roll và là một món của hệ thống nhà hàng Elephant bar. 
Cứ thế mà lan man nghĩ tới các món ăn chỉ vì trên đường về nhà, trời đã sắp tối, nghĩ tới bữa cơm chiều không biết sẽ nấu gì để ăn đây, ở đây chẳng có phở lại cũng chẳng có bánh mì! Ôi buồn (cho cái bụng).

Trời ạ, đang đói bụng mà có người bạn học bảo đừng ăn phở, bánh mì gì hết ráo, ăn ngay tô cháo nóng hổi, tưởng là tô cháo trắng thì chả thèm, nhưng nhìn tô cháo này mà lại là tô cháo Huế nữa chứ, thế này thì còn gì bằng. Cám ơn ông bạn học nhé.

Chỉ phải tội về đến nhà tìm đâu ra tô cháo Huế hở trời, chắc là phải mua cái vé máy bay đi tìm tô cháo Huế!



Mừng sinh nhật

Sinh nhật Tôn Thất Hạng 11-11 cùng các bạn học



Chao ơi nhìn cái bánh của bạn TTH mà tớ tủi thân, chưa bao giờ tớ có bạn nào chung vui với một cái bánh to như thế. :-)

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Bong bóng thứ 4

Cô cháu nhỏ hơn tôi và chưa tới tuổi 50 mà nghe cô than tôi ngỡ tôi là bà cô già 70 tuổi, cô nói "Bây giở hãng mướn người trẻ, cháu cũng bị "xuống chức" làm những công việc xoàng, chán lắm cô ạ". Tôi cũng muốn than như cô, ngày nào một mình một phòng, nói chuyện tào lao với bạn cả giờ không sao. Còn bây giờ việc gì cũng phải làm, mà toàn làm những chuyện tào lao để chẳng còn chuyện "tào lao" với ai được nữa. 

Cũng may là giờ này chỉ lo ... ăn và trả thuế cho Uncle Sam. Chứ mà như bạn bè có vài căn nhà lo đến tóc trắng ra trong thời buổi này thì không biết làm sao.

Chả biết an ủi cô cháu thế nào, vì cô cũng như tôi, như bao nhiêu người khác đến cái tuổi mà mọi thứ không còn ở trước mặt, tất cả đã ở phía đàng sau. 
Thả chiếc bóng thứ 4 cho một đầu ngày để mang một lời chúc lành tới tất cả mọi người.

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Thư cho bạn

Hi T.

Nhận thư T. rồi nghe tin bão, Tr. không biết tình hình, mãi đến hôm TH. và TL. cho biết đã liên lạc được với T., Tr. cũng thấy vui là gia đình T. không sao. Sáng nào bản tin Tr. nghe cũng là bản tin về tình hình quê nhà đó T. ạ.  Những cơn mưa, cơn bão cũng giúp cho Tr. nhớ lại những bải học địa lý về đất nước của mình đó T. ạ. 

Đọc thư T. kể chuyện thời đi học đến lúc lấy chồng làm Tr. khiến Tr. nhớ lại thời đi học và những lận đận sau biến cố 75.  Tr. cũng có dịp đi ngang hay đến Tuy Hoà một lần đó T. ạ, Tr. nhớ con đường đi từ Nha Trang vào Tuy Hoà có những rặng thông dọc bờ biển đẹp và hoang vu, không biết Tr. nhớ có sai không? Ngày ấy Tr. nhớ có những lò than nho nhỏ dọc trên đường, những hình ảnh nghèo khó nhưng thanh bình của quê hương trong một thời buổi chiến tranh ngày ấy. Trí nhớ chúng ta cũng lạ kỳ phải không T., có những điều chúng ta quên mất nhưng có những hình ảnh chỉ thoáng đến trong đời nhưng để lại một ân tượng sâu sắc trong tâm trí chúng ta phải không T.. 

T. nhắc đến Hội Việt Pháp, Cổ viện Chàm, làm Tr. nhớ những ngày ấy, Tr. cũng có những buổi chiều ngồi ở Hội Việt Pháp nhìn lục bình trôi trên sông Hàn, những lúc lang thang ở Cổ viện Chàm, thời thiếu nữ của tụi mình sao có những điều giống nhau, những mơ mộng lãng mạn mà có lẽ không bao giờ còn tìm lại được phải không? Vậy mà sao Tr. không có dịp đùa vui với các bạn nhỉ? Có lẽ đúng như T. nói ngày ấy, đời sống Tr. chỉ có ... mình với chiếc xe.  Chán nhỉ.  Nghĩ lại thì thấy tiếc. 

Bây giờ T. có dịp gắn bó với học trò, có lẽ cũng vui phải không? Thư TL. viết trong mùa bão cô giáo T. đang dắt học trò đi tránh bão và dọn dẹp, làm cho Tr. hình dung ra một khung cảnh thật dễ thương, như con vịt mẹ đang chăn những chú vịt con đang trong mùa nước lũ, có gì cảm động hơn thế không nhỉ. 

T. ơi, đang nằm co ro trong một ngày thu trời bắt đầu lạnh, nghe bản nhạc Lệ Thu hát của một thời thiếu nữ mà có lẽ T. cũng như Tr. đã từng nghe phải không, cho nên Tr. vùng dậy gõ những dòng này cho T. đó. Tr. gửi tặng T. để nhớ một thời mà có lẽ T. cũng như Tr. mê giọng hát của cô phải không? 



Tình khúc chiều mưa

Nhạc và lời: Nguyễn Ánh 9

Tình chết không đợi chờ
Tình xa ai nào ngờ
Tình đã phai nhạt màu, tình đâu ?

Lòng chót trao về người
Dù đã lỡ làng rồi
Lòng vẫn xin trọn đời lẻ loi

Chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau
Tin yêu dạt dào mộng ước mai sau
Cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu
Cho duyên tình mình đừng có thương đau

Chiều nay một mình chiếc bóng đơn côi
Mưa rơi giọt buồn giá buốt tim tôi
Mưa rơi lạnh lùng xóa dấu chân tôi
Tình yêu bây giờ trả lại người xưa

Tình lỡ nên tình buồn
Tình xa nên tình sầu
Tình yêu phai nhạt màu, còn đâu ?

Lời cuối cho người tình
Dù đã bao muộn phiền
Lòng vẫn yêu trọn đời ... người yêu ơi !

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Lẩm cẩm (?)

Lâu nay net vẫn đăng những bài làm thế nào để kiểm chứng bạn đã già lẩm cẩm hay chưa. Ai sao không biết chứ tôi thấy thì tôi còn tỉnh táo lắm, chỉ lâu lâu ai gọi phone tới, tôi rút mãi cái phone "tối tân" đủ mọi chức năng của tôi ra khỏi túi rồi vội xoa cho nó bật phone ra thì cũng vừa chấm hết cú phone, coi như hãng điện thoại vừa tính tiền mà tôi không cần... nói.  Như thế là tôi cũng biết cách xử dụng cái phone tối tân đó chứ, chỉ tại người gọi không chịu kiên nhẫn chờ cho tôi từ từ rút nó ra mà thôi, đâu phải tại tôi lẩm cẩm đâu.

Nếu tôi lẩm cẩm thì làm sao tôi có thể xử dụng một lúc đến hai ba cái "gadget" một lúc chứ, này nhé, net book thì trên đùi, iphone thì cắm ở trong tai, tay thì cầm cái palm bấm loạn xà ngầu tìm số phone, đó là chưa kể Palm cũng có chức năng nghe nhạc mà tôi có thèm xử dụng đâu, đó là nói hồi mà chưa "tổng hợp" các chức năng vào một máy. Bây giờ thì con tôi nó thấy tôi tội nghiệp quá, mỗi lần lủng ca lủng củng đủ thứ, nó "kết nạp" tất cả các chức năng vào một máy, nên tôi chỉ còn có mỗi chiếc Iphone, mà mỗi khi ra đường thì cứ phải mắc dây dợ vào người, cứ như là mình sắp đi làm chuyện gì bí mật lắm, phải gài dây sẵn trong người, để ở ngoài như mấy cô bé thì e người ta cười bà già xí xọn, nên phải dấu chỉ để lòi mỗi cái đầu gắn vào tai. Và nhỡ đi đâu dây móc vào đâu mình ngã cho một phát, bể xương vì phone phiếc thì cũng là đại họa. Do đó cứ ra đường là tôi mắc dây vào người là vì thế. Con gạ để nó mua cho cái bluetooth mà đeo vào, tôi thấy nó chướng quá, tai phụ nữ như tôi không đeo vòng vàng hột xoàn thì thôi chứ, bảo tôi đeo cái "cấn" ngang tai thì cho tôi xin. 

Ấy thế, là chưa nói tới cái chuyện thời buổi bây giờ phone lại quá hiện đại khiến ra hại điện, vì có nhiều thứ mình có cần đâu (hay tại mình không biết ...xài, cũng nên), có bao nhiêu là chức năng, nào là phone đợi , phone chờ, phone ba bốn chiều. Eo ơi mỗi khi nhìn cái menu hay quảng cáo hãng phone gửi tới, tôi tức lắm vì mình có dùng đâu mà nó cứ "offer" rồi tính tiền mình thẳng tay. Cho tới bây giờ đầu giường chân giường là hai ba cái computer, laptop mà tôi cũng không biết bấm chỗ nào cho phone đợi phone chờ, không biết bấm số nào cho thành ra ba bốn chiều. Tôi ghét cái vụ, đang nói chuyện với cô em, thì cổ bảo mình chờ, sao cổ không để cho người gọi sau chờ mà lại bắt mình chờ, có vô lý không? Cho nên tôi chẳng thể bắt ai chờ, do đó mà tôi không thèm biết, chứ không phải tôi lẩm cẩm già cả. Cả cái vụ phone ba bốn chiều, ở sở gọi thế cho tiện, ba mặt một lời. Còn ở nhà gọi cho ai là chuyện riêng, tình cảm với người này đâu giống với người kia, đâu có thể cùng lúc nói một lời với hai ba người chứ, phải không? Vì thế gọi một chiều tôi còn chưa gọi thì làm sao mà hai ba chiều được cơ chứ!

Bạn có bao giờ ghét gọi đến đâu, xong nó lại bảo mình "bấm số một để ..., bấm số hai... , bấm số ba...." nghe một hồi chằng hiểu mình tới mê hồn trận nào, thì nó lại bảo bấm "star" để nghe lại từ đầu. Hỏi sao không tức, tôi cứ gọi xong là bấm luôn số 0 rồi ngồi chờ. Đó là chưa kể phone mới hiện đại quá, có cả "feature" nhận lời nhắn, lỡ mà tự nhiên phone hiện lên lời nhắn bá vơ nào đó của các đường dây "hot" nào đó, thì có khi chén điã bay và bạn (nam) phải ăn "mì ly chan nước mắt" dài dài không chừng.  Hay lúc đó có em nhí nào đó gửi vào thật thì lại đổ là đường dây hot nó quảng cáo.  Tai họa không biết thế nào mà lường được, đúng không?

 Và bạn cứ tưởng tượng có ông chồng, là người luôn mất phương hướng như hầu hết các vị nam nhi trên cõi đời này, thế mà bây giờ nhờ ông ấy gọi cho hãng cable TV để "activate" cái hộp digital cho chính ông ấy xem, bạn cứ vờ đi để xem đến ngày nào thì cái hệ thống digital ấy hoạt động, tôi cam đoan với bạn là cỡ chừng gần tháng sau, nó còn nguyên đó, dây nhợ cắm sẵn đâu vào đó, hỏi sao thì hoá ra người đàn ông ấy không thể nào theo kịp cái vụ "automate phone system", bấm số 1 để... bấm số 2 để ... bấm số 9 để.... bấm * để nghe lại.  Mà tai người đàn ông trung niên ấy làm gì còn thính để mà nghe cái giọng máy nói gì cơ chứ (giọng thật còn chẳng nghe ra nữa là). Cho nên thôi thì bạn đành phải làm cái nhiệm vụ cuối cùng là ngồi lắng nghe, xong rồi lại phải "dịch thuật" lại cho đương sự làm cái hộp hoạt động.

Thế thì làm sao mà lẩm cẩm cho được chứ, lẩm cẩm thì làm sao mà điều khiển các hệ thống dây dợ, remote control trong ngoài cơ chứ.

Chủ đề

Góp Nhặt

Blog Anh

Lưu trữ Blog